Cậu và Thẩm Vọng Hàn ở sát trong gang tấc, pheromone mang theo h*m m**n chiếm đoạt mãnh liệt.
Tuế Ninh cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bàn tay của Thẩm Vọng Hàn phủ lên eo cậu, bên hông truyền tới cảm giác m*n tr*n nhẹ nhàng.
Vành tai Tuế Ninh “đùng” một cái đỏ bừng.
Cậu vớ lấy chiếc khăn mặt che trước người, “Phòng…… phòng vệ sinh ở đâu ạ?”
Dưới ánh đèn, làn da của Tuế Ninh trắng đến phát sáng, vòng eo thon nhỏ đến mức một tay có thể ôm trọn, ánh mắt long lanh, môi đỏ răng trắng.
Thẩm Vọng Hàn thu tay lại, đầu ngón tay vô tình ma sát một chút.
“Phía trước rẽ trái.”
Tuế Ninh bật dậy như lò xo, bước nhanh về phía phòng vệ sinh. Cậu khóa chặt cửa phòng vệ sinh, sau đó cúi người cởi bỏ chiếc quần xuống.
Tuế Ninh cúi đầu, thở hắt ra một hơi.
Toàn thân cậu tr*n tr**, cũng may trong phòng vệ sinh hơi ấm đầy đủ, không thấy lạnh mấy.
Ngoài cửa lại truyền đến một tràng tiếng gõ cửa, trước cửa kính hiện lên một dấu bàn tay lớn.
“Tuế Ninh, có phải em quên cái gì rồi không.”
Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn trầm thấp từ tính, tay nhấn một cái, từ bên ngoài dễ dàng mở ra một góc cửa phòng tắm.
Một bàn tay thò vào bên trong.
Tuế Ninh giật bắn cả mình, cậu vội nghiêng người né đi.
“Quần áo.”
Thẩm Vọng Hàn đưa một chiếc áo choàng tắm màu trắng vào trong.
Ánh đèn bên trong vàng vọt mờ ảo, anh cao một mét chín, tầm mắt rộng hơn những gì Tuế Ninh tưởng tượng.
Tuế Ninh trốn ở sau cánh cửa, cơ thể xinh đẹp lộ ra không sót chút nào. Từ trên xuống dưới đều trắng ngần, đôi chân thẳng tắp thanh mảnh, đầu gối ửng hồng nhạt, nhìn lên trên nữa……
Vừa hồng vừa đẹp.
“Ồ, cảm ơn.”
Tuế Ninh đóng chặt cửa, vội vàng mặc áo choàng tắm rồi quấn chặt quanh người.
Hơi ấm bao bọc toàn thân, cậu không còn run rẩy nữa.
Tuế Ninh cảnh giác mở hé cửa ra một chút, lộ ra đôi mắt đào hoa tròn xoe.
Thẩm Vọng Hàn đứng ở cửa vừa khéo nhìn thấy cảnh này. Đáy mắt anh tối tăm không rõ cảm xúc.
“Có quần áo khác không ạ?”
Chiếc áo choàng này hơi rộng, vả lại cậu không thể cứ mặc thế này mà về nhà.
“Không có.” Thẩm Vọng Hàn vô tình liếc nhìn bắp chân trần của cậu, “Chỉ có bộ này thôi.”
Tuế Ninh kéo sát vạt áo choàng, ngồi xuống chiếc sofa bên cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ hắt lên ánh sáng mờ nhạt. Cách đó không xa có một hồ nước nhân tạo, sóng nước lay động lấp lánh như vàng ròng.
Tuế Ninh thu mình lại như một con thú nhỏ yếu ớt bị kinh động, ngẩn ngơ nhìn ánh sáng phía xa.
Một ly nước nóng được đặt lên bàn trước mặt Tuế Ninh.
Thẩm Vọng Hàn ngồi xuống bên cạnh cậu, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm khuôn mặt cậu.
Trong phòng im lặng một hồi lâu.
“Tuế Ninh.”
“Dạ?”
“Em có tâm sự.”
Tuế Ninh vô thức đáp: “Em không có.”
Thẩm Vọng Hàn xuyên qua đôi mắt cậu, nhìn ra một tia sợ hãi đang cố gắng che giấu.
Nhưng Tuế Ninh không muốn nói.
Anh có thể nhận ra, Tuế Ninh đang sợ hãi.
Thẩm Vọng Hàn tiện tay cầm lấy chiếc bật lửa, ngọn lửa vàng lóe lên trước mắt Tuế Ninh.
Khoảnh khắc Tuế Ninh nhìn thấy lửa, trước mắt lập tức hiện lên biển lửa khổng lồ năm nào.
Cậu giật mình kinh hãi, sắc mặt trắng bệch, nghiêng mặt co rúm người lại trốn vào một góc sofa.
Thẩm Vọng Hàn khựng lại, nhanh chóng dập tắt lửa.
Anh ôm lấy bả vai đang run cầm cập của Tuế Ninh, ôm trọn cả người cậu vào lòng từ phía sau, ôn tồn nói nhỏ.
“Đừng sợ.” Thẩm Vọng Hàn một tay vỗ nhẹ bả vai cậu, “Em có muốn nói hay không cũng không sao cả.”
Hơi thở dồn dập của Tuế Ninh dần trở nên ổn định hơn.
Ánh đèn vàng mờ, phương xa truyền đến tiếng pháo hoa nở rộ.
Cậu nghe Thẩm Vọng Hàn nói bên tai.
“Tuế Ninh, tôi sẽ luôn ở đây.”
Tuế Ninh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
…
Sau khi tâm trạng của Tuế Ninh bình tĩnh lại, cậu đề nghị muốn về nhà.
“Được, tôi đưa em về.”
Thẩm Vọng Hàn giơ tay lấy ra một bộ quần áo, đặt ngay cạnh tay Tuế Ninh.
Tuế Ninh: “……”
Chẳng phải anh bảo không có sao?
Trong đêm, cậu bước vào phòng khách, phát hiện Hứa Thập An và hai người anh trai đang ngồi trên sofa đợi mình.
Tuế Mặc đứng ở cửa sổ cách đó không xa gọi điện thoại, thấy Tuế Ninh về liền cúp máy.
Tuế Ninh đi thẳng tới chỗ Hứa Thập An.
Hứa Thập An đứng dậy, “Ninh Ninh con về rồi à, không bị thương ở đâu chứ?”
Ông hay tin Tuế Ninh bị kẹt trên núi mà suýt chút nữa ngất đi, may mà Thẩm Vọng Hàn đón người còn nhanh hơn cả nhà mình, đưa Tuế Ninh về bình an vô sự.
Tuế Ninh không nói một lời, vươn tay ôm lấy Hứa Thập An, nghiêng đầu tựa vào hõm cổ ông.
Thân hình Hứa Thập An cứng đờ, tay khựng lại một chút rồi nhẹ nhàng xoa đầu con trai út.
“Daddy.”
Hứa Thập An ôm lấy Tuế Ninh, “Bị dọa sợ rồi hả Ninh Ninh?”
Tuế Ninh lắc đầu, cậu tựa vào lòng daddy, khẽ thở dài một tiếng.
Hứa Thập An: “Đừng sợ, không sao rồi.”
Tuế Hoành và Tống Ngọc Xuyên đứng dậy đi tới bên cạnh Tuế Ninh.
Tống Ngọc Xuyên ở bên cạnh đánh giá Tuế Ninh, “Không bị thương chứ? Có cảm lạnh không? Trên người có chỗ nào không thoải mái không?”
Tuế Hoành: “Có cần đi bệnh viện kiểm tra một chút không.”
Tuế Ninh lắc đầu, buông Hứa Thập An ra.
“Không cần đâu, em không sao.”
Cậu thật sự đã không còn sợ hãi đến thế nữa.
Sau một hồi hỏi han của người nhà, cuối cùng Tuế Ninh cũng được về phòng tắm nước nóng.
Cậu bước ra từ làn hơi nước ấm áp, vừa lau tóc vừa cầm điện thoại lên.
Lục Đại Hành: 【Tuế Tiểu Ninh! Đơn ứng tuyển của tớ thông qua rồi!】
Lục Đại Hành: 【Tớ biết tớ làm được mà, đây chính là thực lực của phóng viên phỏng vấn đài trung ương tương lai (cười)】
Tuế Ninh cong mắt, tuy không biết cô ấy ứng tuyển cái gì nhưng vẫn chúc mừng trước:
【Chúc mừng cô phóng viên nha! Quá lợi hại luôn!】
Lục Đại Hành: 【Chuyện, tớ định ngày mai sẽ đi trấn Ô Lan luôn.】
Tuế Ninh bỗng thấy cái tên trấn này rất chướng mắt, hỏi: 【Cậu ứng tuyển cái gì vậy?】
Lục Đại Hành: 【Tình nguyện viên đội cứu hộ đó, cậu không biết à? Trấn Ô Lan gần đây lũ lụt rất nghiêm trọng, chính phủ đang chiêu mộ tình nguyện viên có tố chất thân thể đạt chuẩn. Tớ nộp một phát qua luôn, đỉnh chưa?】
Nụ cười của Tuế Ninh cứng đờ, ngón tay cậu run lên một cái.
Cậu nhớ ra rồi, trấn Ô Lan.
Mưa bão, lũ lụt, nước lũ chặn đường núi.
Lục Đại Hành lái xe đi đón những cụ già bị kẹt trên núi, kết quả bị nước lũ cuốn lật xe rơi xuống hẻm núi.
Cuối cùng bị cắt chi toàn bộ chân trái, tàn tật cấp độ hai.
Sao bây giờ cậu mới nhớ ra chứ?
Tuế Ninh vội vàng gọi điện cho Lục Đại Hành, đối phương rất nhanh đã bắt máy.
“Alo Tuế Tiểu Ninh, sao thế? Tớ đang dọn đồ đây.”
“Đại Hành, cậu đừng đi.” Tuế Ninh ngồi thụp xuống tại chỗ, “Trấn Ô Lan rất nguy hiểm.”
Lục Đại Hành cười sảng khoái, “Chính vì nguy hiểm nên mình mới phải đi, không nguy hiểm thì ai đi l*m t*nh nguyện viên chứ.”
Tuế Ninh cuống quýt: “Lũ lụt ở đó nghiêm trọng hơn cậu tưởng tượng nhiều, thật sự rất nguy hiểm, thật đó. Lần này cậu bỏ qua đi, sau này còn nhiều hoạt đ*ng t*nh nguyện mà.”
Hơn nữa Lục Đại Hành là Beta, không có thể chất và khả năng chịu đựng mạnh mẽ như Alpha. Cậu nhớ trong đợt cứu hộ đó chỉ có mình Lục Đại Hành là bị thương nặng như vậy.
Cứu trợ là phải lượng sức mà làm, chứ không phải mù quáng hy sinh bản thân.
“Tuế Ninh, nếu chỉ vì nguy hiểm mà chùn bước, vậy những người bị kẹt trong lũ lụt cần cứu hộ phải làm sao?”
Tuế Ninh nắm chặt điện thoại, cậu đương nhiên hiểu đạo lý này.
Nhưng Lục Đại Hành là bạn cậu, lần này cậu chỉ muốn ích kỷ một lần duy nhất.
Tuế Ninh hỏi: “Vậy bao giờ cậu xuất phát?”
Lục Đại Hành: “Chiều mai.”
Tuế Ninh: “Được, mai tớ qua giúp cậu dọn hành lý.”
Lục Đại Hành cười nói: “Được nha, tớ biết cậu là tốt nhất mà Tuế Tiểu Ninh.”
—
Tuế Ninh thức trắng đêm, cậu gối tay lên má, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đã sáng rồi.
Cậu trở mình bật dậy, đi tới trước cửa phòng Tống Ngọc Xuyên gõ cửa.
“Anh họ, anh họ, anh họ ơi.”
Tống Ngọc Xuyên mãi mới ra mở cửa, mắt nhắm mắt mở, “Gì vậy?”
“Giúp em một việc đi.”
“Hả? Việc gì?”
…
Tống Ngọc Xuyên lái xe tới cổng khu chung cư, liếc nhìn Tuế Ninh ở bên cạnh.
Tuế Ninh vội mở dây an toàn, “Chúng ta đi thôi.”
“Bính boong.”
Lục Đại Hành đang đứng ở ban công đánh răng, nghe tiếng chuông cửa liền nhanh chóng vệ sinh xong rồi ra cửa.
“Tới đây.”
Cửa vừa mở, liền thấy Tuế Ninh đang ôm một chiếc ba lô nặng trịch trước ngực, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Lục Đại Hành.
“Ủa, sao cậu tới sớm thế?”
Tuế Ninh lách người qua để Tống Ngọc Xuyên đứng bên cạnh mình.
“Đại Hành, đây là anh họ tớ.”
Lục Đại Hành ngẩn ra, “Ồ, chào anh họ ạ.”
Tống Ngọc Xuyên đảo mắt nhìn một vòng căn nhà của Lục Đại Hành, uể oải gật đầu, “Ừ.”
“Hoan nghênh hoan nghênh, mau vào đi, không cần thay dép đâu.”
Tuế Ninh nghiêng đầu liếc Tống Ngọc Xuyên một cái rồi mới ôm ba lô đi vào phòng ngủ của bạn mình.
“Cái gì đây, một bao to thế này.”
Tuế Ninh đặt ba lô vào trong phòng ngủ của Lục Đại Hành, “Chuẩn bị cho cậu bánh mì với nước, còn có đồ ăn vặt cậu thích nữa.”
“Nhiều thế á, cảm ơn nha.”
Tuế Ninh nói: “Đúng rồi, tớ đã xin ba tớ quyên góp 2 triệu tệ vật tư cho vùng thiên tai trấn Ô Lan rồi.”
Lục Đại Hành xúc động ôm chầm lấy vai Tuế Ninh, “Ây da, thật sao? Tốt quá rồi thiếu gia ơi.”
Hôm qua bọn họ suýt cãi nhau vì chuyện này, cô biết tâm địa Tuế Ninh thực ra rất lương thiện, kiên trì không cho cô đi chỉ vì lo lắng cho an nguy của cô thôi.
Tuế Ninh lặng lẽ nhìn Lục Đại Hành, lắc đầu, “Đồ đạc dọn chưa, tớ giúp cậu dọn một tay.”
Lục Đại Hành: “Ồ, vẫn chưa, để tớ tìm xem vali ở đâu.”
Lục Đại Hành đứng dậy đi tới trước tủ quần áo, cúi người kéo một chiếc vali thật nặng ra.
Mà cô không hề nhận ra là, Tuế Ninh đã âm thầm chạy ra cửa, đóng rầm một cái rồi khóa trái phòng lại.
Lục Đại Hành ngơ ngác quay đầu, “Tuế Ninh?”
Tống Ngọc Xuyên tựa người ở cửa, giơ tay ra hiệu cho hai người đứng bên ngoài vào.
Bọn họ đều xách túi đồ nghề, cầm chặn cửa và máy khoan điện, rất nhanh đã chặn cứng cửa phòng ngủ.
Lục Đại Hành tìm thấy chìa khóa nhưng thử mấy lần đều không mở được cửa.
Cô lại thử đẩy cửa, cánh cửa bất động.
“Tuế Ninh! Cậu làm cái gì vậy?”
Tuế Ninh đứng bên cửa, ghé sát vào khuyên nhủ: “Đại Hành, ở đó thực sự rất nguy hiểm,. Thật sự đừng đi mà, sau này còn nhiều hoạt đ*ng t*nh nguyện khác.”
Lục Đại Hành tức đến bật cười: “Tuế Ninh, cậu vì không cho tớ đi mà nhốt tớ ở bên trong luôn đúng không?”
Tống Ngọc Xuyên để hai người kia đi về, rồi tựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tuế Ninh áp lưng vào cửa, ngồi thụp xuống, “Tớ cũng hết cách rồi, tại cậu không nghe khuyên bảo. Cậu cứ ở trong đó ba ngày đi, hai ngày cũng được, bên trong có đủ thức ăn, nước uống, mì gói hết rồi. Cậu là bạn tớ, tớ chỉ không muốn cậu gặp nguy hiểm thôi.”
Lục Đại Hành chưa bao giờ thấy Tuế Ninh làm việc gì cực đoan như vậy.
Thậm chí không tiếc hạn chế tự do của cô.
“Vậy tớ muốn đi vệ sinh thì sao?” Lục Đại Hành cũng áp lưng vào cửa ngồi xuống, nhẹ nhàng gõ cửa.
Tuế Ninh hai tay ôm gối, bất chợt ngẩng đầu.
Cậu thực sự chưa cân nhắc đến việc này.
Lục Đại Hành nói thẳng luôn: “Tớ ăn uống bài tiết đều ở trong này hay gì? Thế không phải thối chết tớ luôn à? Tuế Tiểu Ninh, mau thả tớ ra.”
Tuế Ninh nhíu chặt mày: “Thì… thì cứ giải quyết tại chỗ đi, đến lúc đó mình thuê người giúp cậu dọn dẹp. Vả lại về phần cánh cửa tớ cũng sẽ bồi thường cho cậu.”
“Thôi đi, đồ thiếu gia nói chuyện đúng là không biết xót ruột. Hai ngày sau cậu cứ đợi mà khiêng cái xác thối hoắc của mình ra ngoài đi.”
Tuế Ninh: “……”
“Tuế Ninh, tớ biết trấn Ô Lan rất nguy hiểm.” Lục Đại Hành cố gắng giải thích với cậu: “Nhưng chính vì nguy hiểm nên tớ mới muốn đi, đây là việc tớ muốn làm từ tận đáy lòng.”
Ngón tay Tuế Ninh bấu chặt tay áo: “Cho dù là bị thương, tàn tật hay bị nước lũ cuốn trôi cũng phải đi sao?”
Lục Đại Hành bật cười: “Cậu trù mình đấy à, không thể mong cho mình tốt đẹp một chút sao, mở cửa.”
Tuế Ninh: “Không mở. Cứu trợ là việc thiện nhưng cũng nên lượng sức mà làm chứ. Lục Đại Hành, cậu đây không phải đi cứu người mà là đi hy sinh mù quáng.”
“Ai hy sinh mù quáng chứ, tớ sẽ có chừng mực mà.”
Lục Đại Hành thở dài một tiếng: “Tớ nói thật với cậu nhé Tuế Ninh. Nếu cậu cứ nhất quyết nhốt tớ ở đây, tớ sẽ tìm mọi cách trốn ra ngoài, trèo cửa sổ cũng được, nhảy lầu cũng được. Tóm lại việc tớ muốn làm, tớ nhất định sẽ làm cho bằng được.”
Tuế Ninh đứng bật dậy: “Thế… thế cậu nhảy lầu gãy chân rồi chẳng phải cũng không đi được nữa sao.”
Lục Đại Hành: “Đây là tầng hai.”
Căn phòng cô thuê diện tích không lớn, vả lại cũng gần cửa sổ nhà hàng xóm, rất dễ trèo.
Tuế Ninh: “……”
Tống Ngọc Xuyên nghe mà cũng bật cười.
“Tuế Ninh, tớ biết là rất nguy hiểm, nhưng nếu ở lại đây tớ sẽ cảm thấy rất bất an.” Lục Đại Hành lại gõ cửa, nói: “Tớ chỉ muốn không thẹn với lòng.”
Tuế Ninh rệu rã ngồi xuống sofa.
Tống Ngọc Xuyên vươn vai một cái: “Cô ấy thích đi thì cứ để đi đi, em có khuyên thế nào cũng không cản nổi đâu. Tôn trọng số phận cá nhân.”
Trong phòng yên tĩnh mất ba phút.
Đột nhiên, dưới lầu truyền đến tiếng xuýt xoa kêu gào của không ít người.
“Chao ôi cô bé ơi, cháu còn trẻ thế đừng nghĩ quẩn nha!”
“Đúng đấy, nguy hiểm quá, mau quay vào đi!”
Tuế Ninh giật mình, bước nhanh chạy ra cầu thang.
Cậu thở hổn hển chạy xuống dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên, Lục Đại Hành đang bám vào ga trải giường ở cửa sổ, đã thò nửa người xuống dưới.
Tim Tuế Ninh thắt lại: “Đại Hành! Nguy hiểm quá, mau quay vào đi!”
Lục Đại Hành vừa đung đưa đôi chân vừa nghiêng đầu hỏi cậu: “Có mở cửa hay không?”
Đôi mắt Tuế Ninh ửng đỏ, cuối cùng đành phải nói: “Được, tớ cho cậu đi.”
Ánh nắng chiếu rọi lên cửa sổ nhà cô như được dát một lớp ánh vàng.
Lục Đại Hành giống như một chú chim muốn bay cao, cậu có khuyên nhủ thế nào cũng không ngăn nổi.
—
Trước khi đi, Tuế Ninh nhét vào dưới ghế sau và ghế phụ của xe Lục Đại Hành mấy bộ đồ bảo hộ.
“Cố gắng đi đường bằng phẳng nhé, đừng lên những đoạn đường núi dốc. Nếu thấy có khả năng có lũ quét thì tuyệt đối không được đi tiếp, phải kịp thời quay đầu, biết chưa?”
Lục Đại Hành gật đầu: “Biết rồi, biết rồi, yên tâm đi nha.”
“Chú ý an toàn, bảo vệ tốt chính mình.”
Lục Đại Hành ôm Tuế Ninh một cái, cô khẽ nói: “Ừm. Tuế Ninh, có người bạn như cậu thật tốt.”
Tuế Ninh nhìn Lục Đại Hành lái xe đi xa, trong lòng cầu nguyện cô ấy bình an trở về.
Cậu về nhà, ngẩn ngơ ngồi bên cửa sổ thẫn thờ.
Tiếc là chuyện không như ý người.
Hai ngày sau, cậu đã nghe thấy tin dữ.
Bên ngoài mưa lớn tầm tã, tiếng mưa rơi lách tách, cha mẹ Lục Đại Hành trong đêm từ ngoại tỉnh gấp rút trở về.
Lộc Gia Doãn vừa khóc vừa báo cho cậu biết qua điện thoại, Lục Đại Hành đã bị đưa vào phòng phẫu thuật trong đêm.
Tuế Ninh đứng ở hành lang bệnh viện, xung quanh thoang thoảng mùi nước sát trùng. Tuế Ninh thẫn thờ ngồi xuống băng ghế dài.
Cậu chẳng thay đổi được gì cả.
Vận mệnh của người khác, vận mệnh của chính cậu, cậu đều không thay đổi được.
Giống như một quỹ đạo đã định sẵn, không cách nào xoay chuyển.
Tuế Ninh rệu rã cúi đầu, lông mi run rẩy.
Sau khi đèn phòng phẫu thuật tắt, cậu nhìn Lục Đại Hành được đẩy vào phòng bệnh.
Cậu không dám tiến lên.
Không dám đối mặt với một Lục Đại Hành bị cắt chi, cùng với ánh mắt mất mát của cô ấy.
Vài giờ sau.
Lộc Gia Doãn vội vàng chạy tới, vỗ vỗ vai Tuế Ninh: “Tuế Ninh, sao cậu cứ ngồi đờ ra đây thế, Đại Hành tỉnh rồi.”
Tuế Ninh ngước mắt: “Cậu ấy tỉnh rồi sao?”
“Đúng thế, hết thuốc mê là tỉnh luôn.” Lộc Gia Doãn an ủi cậu: “Nhìn cậu bị dọa kìa. Cậu ấy bị gãy xương chứ có phải cắt chi đâu, không nghiêm trọng đến thế đâu.”
Tuế Ninh hoài nghi bước về phía phòng bệnh của Lục Đại Hành.
Lục Đại Hành đang buồn chán nhìn bình truyền dịch, thấy bọn họ tới mới phàn nàn: “Sao giờ các cậu mới tới, tớ ở đây chán muốn chết rồi.”
Chân trái của Lục Đại Hành đang bó bột treo cao lên. Cánh tay phải cũng bị gãy xương, giọng nói khàn khàn, trên mặt có vết thương.
Tuế Ninh không nói lời nào, giống như muốn xác định mình không phải đang nằm mơ, tiến lên chạm nhẹ vào chân trái của cô ấy.
“Này! Làm gì thế, có ai ngược đãi bệnh nhân như cậu không hả?”
Tuế Ninh vội vàng rụt tay lại, ngồi xuống ghế cạnh giường.
Lục Đại Hành thực ra cũng không đau lắm, chỉ là trêu cậu thôi.
“Tuế Ninh, cậu thần vãi chưởng luôn á. Lúc đó đột nhiên lũ về thật, tránh không kịp luôn. Lúc đó mình may mà nghe lời cậu chọn con đường bằng phẳng hơn, nếu không xe đã bị cuốn xuống dưới vực núi rồi.” Lục Đại Hành nở nụ cười lộ hàm răng trắng, cười nói: “Vả lại, mình đã cứu được tám người, trước khi lũ về còn cứu được một bà cụ nữa, lợi hại chưa?”
Tuế Ninh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Cậu đỏ hoe vành mắt, cuối cùng cũng bật cười một tiếng.
“Lợi hại.” Tuế Ninh khẽ nói.
Cậu thực sự có thể thay đổi được.
Lộc Gia Doãn gọt táo: “Phải phải phải, ai mà giỏi bằng cậu chứ, ngay cả sống chết cũng chẳng màng.”
“Chỉ tiếc là mình đã hẹn với bạn phượt đi leo núi rồi, vé cũng mua xong hết rồi, hay hai cậu đi nhé?”
Lộc Gia Doãn: “Mình không đi đâu, bài tập thiết kế vẫn chưa làm xong.”
Lục Đại Hành chọc chọc Tuế Ninh: “Cậu đi đi, nghe nói phong cảnh đẹp lắm, coi như đi thay mình vậy.”
Tuế Ninh cong mắt: “Được.”
Lúc Tuế Ninh bước ra khỏi bệnh viện phát hiện một chiếc Maserati quen thuộc đang đỗ ở ven đường không xa.
Tuế Ninh tiến lên, Thẩm Vọng Hàn hạ cửa kính xe xuống.
“Bạn vào viện thôi mà cũng buồn thành thế này,” Thẩm Vọng Hàn nắm vô lăng, “Nếu tôi mà vào viện, em có buồn vì tôi không?”
Tuế Ninh chỉnh lại khăn quàng cổ: “Nói gở không à.”
Cậu hy vọng tất cả mọi người xung quanh đều bình an.
Bao gồm cả Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn cười một tiếng: “Tết Dương lịch có kế hoạch gì không? Trước có nghe anh trai em nói em muốn đi Pháp, tôi đưa em đi.”
Anh có thể nhận ra Tuế Ninh gần đây tâm trạng thấp thỏm, vả lại cứ giấu trong lòng không chịu nói ra.
“Không cần đâu, em đi leo núi.”
Thẩm Vọng Hàn nhướng mày: “Ngọn núi nào?”
Tuế Ninh quay lưng về phía ánh hoàng hôn. Gió lạnh chợt nổi lên, lá cây rụng lác đác, ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lên người cậu, trong đôi mắt cậu dường như ẩn chứa những vì sao.
“Núi Trường Bạch.”
Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu đến xuất thần, giọng nói chứa đựng sự si mê: “Được.”
Tuế Ninh chớp chớp mắt, trong ba lô của cậu chỉ có một tấm vé.
Cậu nghi ngờ Thẩm Vọng Hàn hiểu lầm rồi.
…… Thực ra cậu dự định đi một mình.
Tuế Ninh chạy bước nhỏ bước vào phòng khách, phát hiện Hứa Thập An đang ngồi bên cửa sổ vẽ tranh.
Hứa Thập An cầm bút vẽ: “Ninh Ninh về rồi à.”
“Daddy!” Tuế Ninh sáp lại gần Hứa Thập An, “Con muốn đi leo núi Trường Bạch.”
Hứa Thập An đặt bút vẽ xuống: “Một mình à?”
Tuế Ninh gật đầu: “Vâng.”
“Vậy thì mua vé máy bay thôi.” Hứa Thập An phát hiện hôm nay Tuế Ninh vui vẻ hơn mấy ngày trước rất nhiều. Ông đưa một chiếc thẻ ngân hàng cho Tuế Ninh.
“Muốn đi thì cứ đi, chú ý an toàn là được.”
Ông hy vọng con trai mình được hạnh phúc vui vẻ.
Cũng hy vọng cậu được tự do.
Tuế Ninh choàng tay qua cổ Hứa Thập An, gò má áp vào vai ông: “Cảm ơn daddy.”
Hứa Thập An mỉm cười, vỗ nhẹ vào mu bàn tay con trai.
—
Dưới sự chứng kiến của Tuế Hoành, Tuế Ninh bước vào cổng kiểm soát vé lên máy bay. Cậu vẫy vẫy tay với Tuế Hoành, tung tăng chạy vào cửa lên máy bay.
Dưới sự dẫn dắt của tiếp viên hàng không, Tuế Ninh tìm thấy vị trí của mình ở khoang hạng thương gia.
Mà ở vị trí bên cạnh cậu có một người quen thuộc đang ngồi.
“Thẩm Vọng Hàn?”
Tuế Ninh kinh ngạc đặt túi xách lên ghế, Thẩm Vọng Hàn giơ tay giúp cậu cất lên phía trên.
“Sao anh cũng ở đây?”
Câu hỏi này cậu hỏi đến mệt rồi.
“Em bảo tôi cùng đi mà.”
Tuế Ninh ngồi ngay ngắn trên ghế. Cậu chớp chớp mắt: “Em bảo anh đi cùng hồi nào?”
Thẩm Vọng Hàn lật vài trang tạp chí, một tay chống trán, ung dung nói: “Em đã nói cho tôi biết là em đi đâu rồi, chẳng lẽ không phải là mời tôi cùng đi sao?”
Đây là cái logic gì vậy?
Tuế Ninh chẳng buồn giải thích. Cậu tựa vào ghế, đeo bịt mắt đi ngủ.
Một chiếc tai nghe chụp tai được đeo lên đầu cậu, lông mi Tuế Ninh khẽ run, âm nhạc êm dịu vang vọng bên tai cậu.
Thẩm Vọng Hàn khẽ nói: “Ngủ đi.”
Tuế Ninh giơ tay tháo tai nghe xuống: “Thẩm Vọng Hàn.”
“Ừm?”
Tuế Ninh ngước mắt liếc nhìn anh. Góc nghiêng của anh lạnh lùng, đường quai hàm rõ ràng, đôi mắt diều hâu đang rủ xuống.
“Cảm ơn anh.”
Cảm ơn anh đã cứu em, bảo vệ em vô điều kiện.
Câu nói này, thực ra kiếp trước cậu đã muốn nói rồi.
Thẩm Vọng Hàn cười khẩy một tiếng, ánh mắt chứa đựng ý muốn chiếm đoạt: “Không nhận thẻ người tốt đâu nhé.”
Gò má Tuế Ninh hơi đỏ lên, cậu biết ngay mà.
Cậu đeo tai nghe lại để nghe nhạc, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Máy bay rất nhanh đã hạ cánh.
Thẩm Vọng Hàn lái xe đưa cậu đến bãi đỗ xe của khu du lịch, vừa mở cửa xe hơi lạnh đã ập vào mặt.
Phía xa non xanh nước biếc, tuyết trắng phủ đầy.
Tuế Ninh mặc bộ đồ leo núi màu trắng, đeo kính bảo hộ, cậu hăng hái bắt đầu leo núi từ điểm khởi hành.
Thẩm Vọng Hàn đi theo sau cậu, đợi đến khi cậu đi không nổi nữa thì sẽ dừng lại để cậu nghỉ một lát.
Tuế Ninh nắm chặt ba lô, cậu bước qua 1442 bậc thang, đặt chân lên Thiên Trì của núi Trường Bạch.
Thiên Trì vào đông, mặt hồ đóng băng thành một tấm gương trắng muốt. Gió lạnh lướt qua, tuyết vụn tung bay, giữa đất trời dường như chỉ còn lại hai sắc trắng – xanh.
Tuế Ninh khẽ “oa” một tiếng.
Cậu tháo kính bảo hộ, vội vàng lấy máy ảnh ra nhấn nút chụp khung cảnh phương xa.
“Đẹp quá.”
Tuế Ninh khẽ cảm thán, một bông tuyết rơi đậu trên lông mi cậu.
Thẩm Vọng Hàn vươn ngón tay, nhẹ nhàng gạt đi bông tuyết trên hàng mi dài của Tuế Ninh.
“Chào bạn, có thể giúp chúng tôi chụp một tấm ảnh không?” Một người đàn ông đi tới bên cạnh Tuế Ninh hỏi.
Cách đó không xa có một tấm biển chỉ dẫn mới dựng, rất nhiều cặp đôi đang đứng đó chụp ảnh check-in.
Tuế Ninh rất sẵn lòng giúp đỡ, “Dạ được.”
Cậu nhận lấy điện thoại của người đó, chụp cho họ mấy tấm liền, “Anh xem thế này được chưa?”
Người đàn ông ngạc nhiên nói: “Chụp đẹp quá nha, hay là để tôi cũng chụp giúp hai bạn mấy tấm nhé?”
Tuế Ninh liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn bên cạnh. Thẩm Vọng Hàn mặc bộ đồ leo núi màu đen, vóc dáng cao lớn hiên ngang, giống như một cây bạch dương đứng canh giữ bên cạnh cậu.
Tuế Ninh tháo máy ảnh của mình xuống đưa cho người kia, nụ cười nhàn nhạt:
“Vâng, cảm ơn anh nhiều.”
“Đừng khách sáo.”
Thẩm Vọng Hàn bất ngờ nhìn về phía Tuế Ninh. Tuế Ninh đang đứng bên cạnh tấm biển, mắt liếc nhìn anh.
Khuôn mặt cậu bị lạnh đến mức trắng trẻo ửng hồng, giọng nói mềm mại: “Đã đến đây rồi thì chụp tấm ảnh đi.”
Tuế Ninh nói xong liền né tránh ánh nhìn rực cháy của Thẩm Vọng Hàn.
Tuế Ninh chợt nhận ra đã qua hai kiếp rồi, cậu và Thẩm Vọng Hàn hình như chưa từng có lấy một tấm ảnh chụp chung nào.
Thẩm Vọng Hàn bước nhanh tới bên cạnh Tuế Ninh, bả vai Tuế Ninh cách anh khoảng mười phân, đôi mắt đen nhánh hẹp dài.
Tấm ảnh chụp chung đầu tiên của họ, bản thân cậu lại cười hơi dè dặt.
Trên núi Trường Bạch tuyết bay lả tả, đất trời một màu trắng xóa mênh mông. Cậu và Thẩm Vọng Hàn đứng cạnh nhau, tuyết rơi dày, trên tóc cả hai đều vương những đốm tuyết trắng.
Vừa khéo tấm biển chỉ dẫn ghi rằng——
“Mãi bên nhau đến khi đầu bạc, núi non làm chứng.”
Tấm đầu tiên vừa chụp xong.
Thẩm Vọng Hàn nhanh chóng ôm bả vai Tuế Ninh, siết chặt cậu vào lòng, trầm giọng nói: “Làm gì có cặp đôi nào chụp ảnh mà đứng cách nhau cả mét thế này.”
Tuế Ninh ngẩng đầu nhìn anh, gò má đỏ bừng như say rượu. Cậu há miệng định phản bác thì cảnh này đã bị máy ảnh bắt trọn.
“Nhìn ống kính nào.”
Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn hiện lên ý cười, cúi đầu tì trán mình vào trán Tuế Ninh.
Người đàn ông kia chụp cho họ rất nhiều tấm. Tuế Ninh xem qua, phải nói là Thẩm Vọng Hàn rất ăn ảnh.
Tấm nào chụp cũng đẹp xuất sắc.
Người đàn ông kia không nhịn được khen ngợi: “Hai bạn trông đẹp đôi quá, giá trị nhan sắc cao thật đấy.”
Tuế Ninh giải thích: “Thực ra chúng tôi không……”
“Cảm ơn.” Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn tràn đầy ý cười, nắm lấy tay Tuế Ninh, “Được rồi, không phải em nói muốn đi trượt tuyết sao, đi thôi.”
Tuế Ninh nuốt ngược lời định nói vào trong.
Cậu bước nhanh theo Thẩm Vọng Hàn đến sân trượt tuyết.
Tuế Ninh đeo kính bảo hộ cẩn thận, sau khi Thẩm Vọng Hàn kiểm tra xong xuôi mới được phép bắt đầu trượt.
“Chậm thôi nhé.”
Thẩm Vọng Hàn đi bên cạnh theo sát cậu.
Lúc đầu Tuế Ninh trượt có hơi rụt rè, sau khi thích nghi dần dần thì bắt đầu thả lỏng hơn.
Trên mặt cậu hiện lên nụ cười. Cậu trượt xuống từ con dốc cao, cảm giác lao đi đột ngột và chơi vơi của ván trượt k*ch th*ch linh hồn cậu.
Khi trượt xuống vùng đất bằng phẳng, tuyết vụn tạt qua gò má cậu.
Cậu cảm nhận rõ ràng rằng mình đang sống.
Không có sợ hãi, không có đau thương.
Cậu không đi vào vết xe đổ của kiếp trước.
Thật tốt quá.
Cậu dang rộng hai tay giữa làn tuyết lớn, cảm nhận từng khoảnh khắc của sự sống.
Một cậu chàng choai choai đột nhiên lách người qua nhưng không phanh kịp, tông mạnh vào Tuế Ninh.
“A a a cẩn thận!”
Tuế Ninh hoàn hồn, vô thức né sang bên phải.
Cậu chàng kia tự mình lăn xuống dốc, còn cậu cũng mất trọng tâm ngã lăn một vòng tại chỗ.
Thẩm Vọng Hàn tiến lên đỡ Tuế Ninh dậy, mặt tối sầm nhìn về phía người kia.
“Xin lỗi xin lỗi, tôi mới học trượt tuyết chưa lâu, thật sự xin lỗi. Bạn không bị thương chứ?”
Tuế Ninh chỉ cảm thấy cánh tay và chân sau hơi trầy xước, cũng không có việc gì lớn.
“Cậu chưa học được thì đến đây trượt làm gì?” Giọng Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng, tiến lên túm lấy cổ áo người kia, mang theo sự tấn công hung bạo của một Alpha.
Tuế Ninh vội nói: “Bỏ đi, em không sao, chỉ là ngã một cái thôi mà.”
“Xin lỗi xin lỗi.” Cậu chàng kia sợ đến phát khóc, liên tục xin lỗi, “Đây là thông tin liên lạc của tôi. Nếu có bất kỳ vấn đề gì, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm và bồi thường.”
Tuế Ninh tiến lên khẽ nói: “Thôi mà, em thực sự không sao hết.”
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn lạnh lẽo, từ từ buông tay ra.
Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn dắt lên cáp treo, Thẩm Vọng Hàn đã đặt một phòng tổng thống.
Tuế Ninh rút tay mình ra, hỏi: “Chỉ… chỉ có một phòng thôi sao?”
Thẩm Vọng Hàn đặt một túi thuốc lên bàn, sắc mặt anh vẫn không được tốt cho lắm.
Ánh mắt anh u ám: “Để tôi xem bị thương ở đâu rồi?”
Tuế Ninh cởi áo khoác, xắn tay áo lên cho anh xem.
“Không sao, chỉ bị bầm một chút thôi.”
Thẩm Vọng Hàn cầm bình xịt giảm đau xịt hai cái lên cánh tay cậu, thuốc đem lại cảm giác mát rượi.
Tuế Ninh cố gắng làm dịu bầu không khí: “Tuy có xảy ra chút chuyện không vui nhưng hôm nay chơi vẫn rất vui mà, đúng không?”
Thẩm Vọng Hàn hạ tay áo cậu xuống: “Tuế Ninh, có muốn uống rượu không?”
Tuế Ninh chỉnh lại tay áo: “Dạ?”
Thẩm Vọng Hàn đã thay một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn lên, những ngón tay thon dài cầm một chai vang đỏ đắt tiền.
Tuế Ninh là một kẻ “nghiện” rượu.
Nhưng tửu lượng thì tỷ lệ nghịch với độ ham hố.
Nhưng… uống một chút chắc không sao đâu.
Thẩm Vọng Hàn rót cho Tuế Ninh một ly: “Nồng độ không cao, chắc em không say đâu nhỉ?”
Thẩm Vọng Hàn hỏi như vậy lại vô tình khơi dậy tính hiếu thắng của Tuế Ninh.
Ý gì đây, coi thường cậu sao?
Tuế Ninh liếc trộm chai rượu, giống như một con mèo kiêu ngạo: “Tất nhiên là không rồi, em đâu phải không biết uống rượu.”
Cậu bưng ly rượu lên lắc lắc, nếm thử một ngụm.
Vị rượu đậm đà, hương rượu nồng nàn.
“Ngon không?” Thẩm Vọng Hàn tựa bên cạnh cậu hỏi.
“Ngon ạ.” Đôi mắt Tuế Ninh sáng lên, từ từ uống hết cả ly.
Cậu cứ uống rượu là mặt đỏ rực. Bây giờ hai gò má đỏ hồng, ánh mắt bắt đầu hơi tan rã.
“Vừa nãy em chỉ mải tự uống một mình, chẳng thèm chạm ly với tôi cái nào.” Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn nhẹ nhàng: “Nào.”
“Ồ.” Tuế Ninh nâng ly rượu, lại được rót thêm một ly nữa, lầm bầm nói: “Vậy chúc anh sau này…… bình an vui vẻ, cạn ly!”
Ánh mắt Tuế Ninh mê ly, lực khi chạm ly không khống chế được phát ra một tiếng “keng” giòn tan.
Cậu ngửa đầu uống cạn trong một hơi, ngẩng cằm tựa vào sofa, chỉ cảm thấy trời quay đất cuồng.
“Em uống gấp quá rồi, Tuế Ninh.”
Thẩm Vọng Hàn đặt ly rượu xuống, cúi người ôm lấy lưng Tuế Ninh. Tuế Ninh lúc này nhắm nghiền mắt, đã say đến mức mơ màng.
Đôi môi cậu vương chút nước trông mềm mại và quyến rũ lạ thường.
Thẩm Vọng Hàn khẽ gọi cậu: “Tuế Ninh.”
Ý thức Tuế Ninh mơ màng: “Dạ?”
“Nhưng mà nếu sau này không có em, tôi không vui vẻ nổi đâu.” Thẩm Vọng Hàn nói chậm rãi, đầu ngón tay lướt nhẹ qua cằm và xương quai xanh của cậu.
Áo trên của Tuế Ninh bị lột ra, bên hông có một vết bầm tím. Anh lấy bình xịt xịt lên, cảm giác mát lạnh k*ch th*ch các giác quan của Tuế Ninh.
“Ưm…… không muốn.”
Giọng nói của Tuế Ninh mềm nhũn, âm cuối còn hơi run lên.
Gương mặt này của cậu đẹp đến mức không tưởng, mong manh lại trong sáng khiến người ta thương xót, lại khiến người ta muốn bắt nạt ác liệt đến phát khóc.
“Tuế Ninh, để tôi xem em còn bị thương ở đâu nữa không nào?”
Thẩm Vọng Hàn đỡ lấy vòng eo thon của Tuế Ninh, ánh mắt u ám đến đáng sợ.
Giọng anh lạnh lẽo: “Ninh Ninh, em không nói gì thì tôi coi như em đồng ý rồi nhé.”
“3.”
“2.”
“1.”
Tuế Ninh duỗi chân, đổi tư thế ngồi.
Ngay sau đó.
Quần áo cậu bị xé bỏ một cách dễ dàng.
“Để tôi kiểm tra một chút.”
Tầm mắt Thẩm Vọng Hàn dán chặt lên người Tuế Ninh, ngữ điệu nhẹ nhàng.
Tuế Ninh quay lưng quỳ trên sofa, hai tay gian nan chống đỡ.
Thẩm Vọng Hàn lại cầm lấy bình xịt thuốc, đầu ngón tay anh thô ráp.
“Ưm!”