Ánh mắt hoảng loạn của Tuế Ninh trong phút chốc biến thành thẹn thùng giận dữ, “Anh đang nói bậy bạ gì đó.”
Cậu cứ tưởng Thẩm Vọng Hàn cũng mơ thấy biển lửa đáng sợ kia, dọa cậu sợ đến mức bay sạch cơn buồn ngủ.
Thẩm Vọng Hàn không trêu cậu nữa, cười nói: “Vậy sáng mai tôi đến đón em.”
Giọng anh trầm thấp ôn hòa, mang theo khí chất đặc trưng của hormone Alpha, trong đêm tối tựa như một chút ánh sáng le lói xua tan nỗi sợ hãi của Tuế Ninh.
Tuế Ninh ngẩn người, “Hả?”
“Không phải nói muốn mời tôi ăn cơm sao, mai là thứ Bảy.”
Tuế Ninh lúc này mới phản ứng lại, vội giải thích: “Ngày mai tôi phải đi câu cá trên băng rồi, không có thời gian.”
“Câu cá trên băng?” Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn rõ ràng mang theo một tia không vui, “Tuế Ninh, em có biết ngày mai bao nhiêu độ không.”
Tuế Ninh dĩ nhiên biết, nhưng cậu vẫn muốn đi. Nghe những lời mang tính dạy dỗ này của Thẩm Vọng Hàn, cậu bỗng nảy sinh cảm xúc sợ sệt.
Biết thế đã chẳng nói với anh.
Cậu vội nói: “Tôi sẽ mặc thật dày rồi mới đi, lần sau có thời gian sẽ nói chuyện với anh nhé.”
Nói xong, cậu liền cúp điện thoại, lòng bàn tay còn vương lại hơi ấm sau khi cầm điện thoại lâu.
—
Sáng sớm hôm sau.
Tuế Ninh đã tròng lên người chiếc áo lông vũ dày cộm, chuẩn bị khởi hành.
Tuế Hoành xếp giày đi tuyết và thiết bị an toàn vào cốp xe.
Tống Ngọc Xuyên rụt cổ đứng ở cửa, vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, “Em chắc chắn sẽ đi được với thể chất yếu xìu đó hả?”
Tuế Hoành giơ tay đóng cốp xe lại, “Độ cao so với mực nước biển của núi Tuyết Đông không cao, chỉ số an toàn lớn. Mà thằng bé mặc dày lắm rồi, không cần lo lắng.”
Khác với Tống Ngọc Xuyên, thay vì để Tuế Ninh trở thành bông hoa trong nhà kính, Tuế Hoành càng hy vọng Tuế Ninh có thể học được cách tự mình gánh vác, dũng cảm bước ra bước đầu tiên.
Nhưng điều khiến anh ta bất ngờ là sau chuyến công tác nước ngoài về, anh cảm thấy Tuế Ninh có sự thay đổi không nhỏ.
Tống Ngọc Xuyên nói là vì chuyện hôn sự và chuyện không được du học nước ngoài nên mới dỗi hờn mấy ngày nay, nhưng Tuế Hoành không nghĩ như vậy.
Tống Ngọc Xuyên vốn vô tâm.
Nhưng trực giác của Tuế Hoành rất chuẩn, anh ta có thể từ trong đôi mắt sáng trong đơn thuần của Tuế Ninh nhìn ra một tia cảm xúc ẩn giấu, giống như bi thương, lại giống như đau khổ.
Anh ta nhìn ra được Tuế Ninh đang nỗ lực che giấu cảm xúc của chính mình. Anh ta sẽ không truy hỏi tâm tư của Tuế Ninh, cũng sẽ không bóc trần vết sẹo chưa lành của em trai.
Anh ta chỉ thấy xót xa.
Tuế Hoành khởi động động cơ xe, tiện tay đưa cà phê cho Tuế Ninh.
Tuế Ninh ngủ không ngon giấc, tựa trên đệm ghế uống cà phê, mắt lười biếng nheo lại.
“Anh trai, thực ra anh cứ để tài xế đưa em đi là được rồi mà.”
Bây giờ chưa đến sáu giờ sáng, hơn nữa Tuế Hoành còn phải về công ty làm việc.
Tuế Hoành không nói gì, im lặng một lát.
“Anh nghe ba nói lần trước em đi gặp Kỷ Vân Chu còn rút ống thở của cậu ta à?”
Tuế Ninh biết ngay chuyện này không giấu được mà.
Cậu vội vàng ngồi ngay ngắn lại, uất ức nói: “Em không có mà anh trai. Em chỉ đến thăm anh ta một lát thôi, sau đó em vừa đi là anh ta bắt đầu vu khống em.”
Tuế Hoành không quan tâm sự thật hay giả dối, anh chỉ muốn xác định rõ thái độ của Tuế Ninh.
“Nói vậy là em không còn thích Kỷ Vân Chu nữa đúng không?”
Tuế Ninh cứ nghĩ đến khuôn mặt của Kỷ Vân Chu là thấy buồn nôn, cậu nhấn mạnh.
“Em không thích anh ta, không thích xíu nào!”
“Ừm.” Tuế Hoành cầm vô lăng. Anh là một người cực kỳ lý trí, không quan tâm đến nguyên nhân.
“Tính cách Thẩm Vọng Hàn không tốt, nhưng đó là vị hôn phu ba đã chọn kỹ càng cho em, tầm nhìn của ba sẽ không sai đâu.”
Tuế Hoành giống Tuế Mặc, sinh ra đã là một gương mặt lạnh lùng, sở hữu lý trí cực cao của Alpha và khả năng phán đoán gần như chệch khỏi nhân tính.
So với việc thích hay không, thứ họ quan tâm hơn là liệu Tuế Ninh có một tương lai sung túc, khỏe mạnh và không phải lo âu hay không.
Tuế Ninh không lên tiếng nữa.
Thực ra… cậu sợ kết hôn mà.
—
“Chú ý an toàn, khoảng năm giờ tài xế sẽ đến đón em.”
“Vâng! Bye bye anh trai nha.”
Tuế Ninh vui vẻ xuống xe, cầm theo trang bị chạy về phía đám bạn của mình.
Tuế Hoành xuyên qua cửa kính xe nhìn Tuế Ninh đi đôi giày tuyết nặng nề nhưng bước chân lại hoạt bát ôm chầm lấy hai người bạn.
Tuế Hoành nhìn một lát mới khởi hành rời đi.
Lộc Gia Doãn hỏi: “Tuế Tiểu Ninh, ai đưa cậu đến thế?”
Cậu ta loáng thoáng thấy Tuế Ninh bước xuống từ một chiếc Maybach màu đen.
“Đó là anh trai mình.” Tuế Ninh xách cần câu và thùng đồ, “Chúng mình mau đi tìm vị trí thôi.”
Lục Đại Hành gật đầu, “Hôm nay lạnh thật đấy, nhưng may mà mình mặc hai quần.”
Lộc Gia Doãn cười nhạo cô: “Vãi chưởng, cậu đừng có lố thế, như này đã thấm vào đâu.”
Lục Đại Hành dùng tay quàng cổ Lộc Gia Doãn, khóa cổ hỏi: “Bớt bớt đi nha, chính cậu cũng tự bọc lại như quả cầu lông rồi kia kìa. Khai thật mau, cậu mặc bao nhiêu lớp?”
Lộc Gia Doãn chịu thua, vỗ vỗ vào cánh tay đầy lực của cô, “Ba lớp, ba lớp.”
Tuế Ninh và Lục Đại Hành cùng cười rộ lên, họ bước đi trên tuyết, dấu chân nối thành đường dài.
Căn cứ núi Tuyết trắng xóa một màu. Bọn họ ngồi xếp hàng câu mấy tiếng đồng hồ, sắp ngồi thành tượng băng đến nơi rồi mà chẳng thấy cá cắn câu.
Lộc Gia Doãn gãi đầu, “Các cậu nói xem, liệu có khả năng nào là cá thực ra cũng ngủ đông không?”
Tuế Ninh: “……”
Lục Đại Hành: “……”
Sau một hồi thảo luận, bọn họ quyết định tản ra để tăng xác suất cá cắn câu.
Ngọn núi này nằm ở phía đông vùng ngoại ô. Lúc này mặt trời đã chiếu vàng đỉnh núi, những bông tuyết đậu trên tay áo Tuế Ninh, trước mắt là một mặt hồ băng trắng xóa.
Cậu đeo đôi găng tay dày cộm nhưng vẫn cảm thấy tay chân sắp đông cứng lại rồi.
Nhưng tay cậu vẫn cầm chắc cần câu và dây, nhìn chằm chằm vào mặt hồ trước mắt.
Một bóng người che khuất ánh sáng vàng rực sau lưng Tuế Ninh, giọng nói của anh rơi xuống đỉnh đầu cậu.
“Không có cá chứng tỏ vị trí câu nông quá, em có đông thành tượng băng cũng chẳng câu được đâu.”
Tuế Ninh quay đầu lại liền thấy Thẩm Vọng Hàn đã đứng bên cạnh mình từ lúc nào.
Tuế Ninh ngỡ ngàng: “Sao anh biết tôi ở đây?”
“Tôi sợ em chết cóng trên núi tuyết.”
Thẩm Vọng Hàn mặc chiếc áo gió đen, góc mặt lạnh lùng, đường xương hàm lộ rõ. Anh vươn tay về phía Tuế Ninh, Tuế Ninh nửa tin nửa ngờ đưa cần câu cho anh.
Cổ tay Thẩm Vọng Hàn đột ngột hất mạnh lên trên. Cần câu ngay lập tức bật thẳng, dây chính “vút” một tiếng xé rách không khí, lưỡi câu gọn gàng cắm xuống nước. Sau đó, anh trả cần câu lại cho Tuế Ninh.
Tuế Ninh nhận lấy cần câu, cậu ngồi đợi chưa đầy hai phút, lưỡi câu quả nhiên động đậy.
Một con cá dài tầm mười phân rơi vào trong thùng của cậu.
Tuế Ninh ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn một cái rồi lại cúi đầu nhìn mặt nước.
Xung quanh lạnh thấu xương, nhưng cậu lại có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn vươn tay ra, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay Tuế Ninh, điều chỉnh góc độ câu cá cho cậu.
Lại thêm một con cá nữa cắn câu.
Trong mắt Tuế Ninh đầy kích động. Cậu nắm chặt cần câu thu dây, lần này vậy mà câu được một con cá dài hơn hai mươi phân.
Trong nửa giờ tiếp theo, cá liên tục cắn câu, chiếc thùng nhỏ của cậu nhanh chóng đầy ắp.
Thẩm Vọng Hàn ngửi mùi hương trên người Tuế Ninh, nhếch khóe môi nhìn góc nghiêng xinh đẹp của cậu.
Chỉ câu được mấy con cá mà đã vui đến thế này.
“Được rồi.” Thẩm Vọng Hàn xách thùng cá của cậu lên, “Về thôi.”
Tuế Ninh vẫn chưa thỏa mãn, “Tôi còn có thể câu thêm một lúc nữa.”
“Có đi hay không nào?”
Thẩm Vọng Hàn si mê Tuế Ninh đến b*nh h**n, nhưng đôi khi thái độ cứng rắn của anh khiến Tuế Ninh không dám phản kháng.
“Ồ.”
Tuế Ninh đứng dậy, nhìn anh thu dọn trang bị giúp mình. Cậu nghi ngờ Thẩm Vọng Hàn đã cài định vị vào điện thoại của mình, nếu không sao lần nào anh cũng tìm được cậu đang ở đâu.
Lộc Gia Doãn và Lục Đại Hành đi về phía họ, cũng định đi về. Họ liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn, đột nhiên cảm thấy gò bó lạ thường.
Lộc Gia Doãn trợn tròn mắt, nhích lại gần Tuế Ninh, “Cái đó… anh ta không lẽ là…”
Tuế Ninh: “Anh ta là Thẩm Vọng Hàn.”
Lộc Gia Doãn đờ người ra, liếc nhìn đôi mắt xa cách của Thẩm Vọng Hàn, sợ hãi thu hồi tầm mắt. Cậu ta không thể diễn tả nổi cảm giác kỳ quái này. Tuy người trước mặt đẹp trai đến mức khiến người ta há hốc mồm nhưng cậu ta lại vô thức thấy rùng mình.
Cậu ta bắt đầu hiểu Tuế Ninh rồi.
Lục Đại Hành thì gan dạ hơn một chút, “Chào anh.”
“Chào mọi người, các bạn là bạn của Ninh Ninh phải không? Tôi để tài xế của tôi đưa các bạn về, cũng sắp đến giờ cơm rồi, tiện thể đi dùng bữa cơm đạm bạc.”
Tuế Ninh nhìn Thẩm Vọng Hàn cười giả tạo xòe ra hai chiếc thẻ VIP của nhà hàng Tây trị giá năm con số cho họ.
Lục Đại Hành trực tiếp nói: “Không cần đâu.”
Cơn sợ hãi của Lộc Gia Doãn trong nháy mắt tan thành mây khói. Cậu ta phát hiện mình chẳng hiểu Tuế Ninh chút nào. Cậu ta tươi cười hớn hở nhận lấy hai chiếc thẻ, “Thế thì ngại quá! Ây da, cảm ơn anh nhé. Vậy bọn tôi không làm kỳ đà cản mũi nữa, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Sau đó, Lộc Gia Doãn kéo Lục Đại Hành chạy biến. Tuế Ninh nhìn bóng lưng Lộc Gia Doãn như nhìn kẻ phản bội, nheo nheo mắt.
Thẩm Vọng Hàn đưa Tuế Ninh đến trước một chiếc xe việt dã, Tuế Ninh tự giác thắt dây an toàn.
“Chúng ta đi đâu đây?”
Thẩm Vọng Hàn đưa tay về phía Tuế Ninh, cậu vô thức né tránh. Đầu ngón tay Thẩm Vọng Hàn lướt qua ngọn tóc Tuế Ninh, gạt đi bông tuyết trên mái tóc đen của cậu.
Tuế Ninh căng thẳng, hàng lông mi cong vút run rẩy, hơi thở phả ra biến thành làn sương trắng mờ ảo, đứng sát rạt bên Thẩm Vọng Hàn. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, Tuế Ninh chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
“Tuế Ninh.” Thẩm Vọng Hàn cúi đầu, đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm cậu.
Tuế Ninh tựa lưng vào đệm xe, giọng nói rất nhỏ, như một bé mèo đang lo lắng, “Dạ?”
Thể chất Omega quả thực không tốt bằng Alpha, mặt Tuế Ninh đã đóng băng đến đỏ bừng, thở không ra hơi, hai tay cũng hơi mất sức.
“Có phải em hơi thiếu oxy không?”
Tuế Ninh lắc đầu, đôi mắt mở to, cảnh giác ngồi thẳng dậy.
Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm gương mặt tinh xảo của Tuế Ninh, ánh mắt nóng bỏng như hóa thành một bàn tay lướt qua đôi lông mày, đôi mắt, sống mũi… cuối cùng dừng lại trên cánh môi hồng hào đầy mê hoặc. Môi Tuế Ninh lấp lánh ánh nước trông vừa mềm vừa non, mời gọi người ta nếm thử.
“Em có biết Omega thiếu oxy nếu nghiêm trọng có thể sẽ chết không?” Thẩm Vọng Hàn chống một tay lên cửa sổ xe bên cạnh Tuế Ninh, đáy mắt chứa đựng sự tham lam. “Nhưng không sao, để tôi giúp em.”
Tuế Ninh ngước mắt, giây tiếp theo đã bị Thẩm Vọng Hàn đỡ lấy sau gáy. Cậu như con mồi yếu ớt rơi vào lưới, bị Thẩm Vọng Hàn chặn đứng bờ môi.
“Ưm!”
Cậu không có thiếu oxy mà!
Bàn tay lớn của Thẩm Vọng Hàn bóp lấy cằm cậu khiến cậu không tự chủ được mà hé môi. Sau đó anh xâm nhập vào khoang miệng Tuế Ninh, m*t lấy đầu lưỡi hồng hào của cậu như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, dường như không có ý định dừng lại.
Tuế Ninh bị hôn đến mức đầu lưỡi tê dại, gần như sắp thiếu oxy thật.