Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 10

Sáng sớm hôm sau.

Tuế Ninh đến cửa ra sân bay đợi từ sớm, hôm nay là ngày Tuế Hoành về nước.

Cậu ôm một bó hoa dành dành tha thiết nhìn về phía cửa ra, nhìn hành khách lục tục bước ra phía cửa.

Tuế Ninh nỗ lực tìm kiếm bóng dáng của Tuế Hoành. Vào khoảnh khắc nhìn thấy Tuế Hoành, cậu liền ôm hoa chạy thẳng về phía anh ta.

“Anh trai!”

Tuế Hoành đang nói chuyện với trợ lý, nghe tiếng liền nhìn về phía trước.

Chỉ thấy ở phía cửa ra, Tuế Ninh như chú cún con hưng phấn chạy tới, trong tay còn ôm một bó hoa tươi ngốc nghếch.

Tuế Hoành ngẩn ra, dang rộng hai tay tiến lên vài bước, bế bổng Tuế Ninh đang nhào tới.

“Cẩn thận chút.”

Tuế Hoành véo mũi Tuế Ninh. Tuế Hoành thậm chí là một Alpha cấp SS cao hơn một mét chín, ôm Tuế Ninh cứ như xách đồ vậy.

Tuế Hoành lớn hơn cậu tám tuổi, tuy bọn họ do những Omega nam khác nhau sinh ra nhưng tình cảm anh em giữa họ lại vô cùng tốt. Đến mức sau này khi xác định quyền cổ phần, Tuế Hoành thậm chí còn chia thêm 5% cổ phần cho Tuế Ninh.

Anh đặt Tuế Ninh xuống, đưa cho cậu một chiếc hộp quà màu vàng nhạt.

“Đây là cái gì ạ?”

Tuế Ninh mở hộp quà ra xem, bên trong là một chiếc đồng hồ xinh đẹp tinh xào, kim giờ và kim phút đều xen kẽ màu xanh trắng bạc. Bên trong mặt đồng hồ còn khảm những viên đá quý xinh đẹp.

Đôi mắt linh động của Tuế Ninh sáng lên, vui mừng nói: “Thật đẹp quá.”

Tuế Hoành một tay dắt tay Tuế Ninh, một tay đẩy vali, giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Anh mua cho em ở Thụy Sĩ đấy, thích không?”

Bọn họ đi về phía xe nhà mình, ngồi xuống ghế sau. Tài xế khởi động xe rời khỏi sân bay.

“Em thích cực kỳ luôn, cảm ơn anh trai.”

Tuế Ninh ôm hộp quà, lấy đồng hồ ra thử đeo một chút, lại vô cùng nể mặt nói: “Ngày mai em phải đeo cái này đến trường cho bạn thân của em xem.”

Tuế Hoành tựa vào xe, cưng chiều nhìn cậu, “Anh còn đấu giá được hai bức họa cho daddy nữa.”

Tuế Ninh cười cười, “Daddy chắc chắn sẽ rất thích đó.”

Tuế Ninh cầm lấy chiếc kính râm Tuế Hoành treo ở cổ áo vest đeo lên mặt mình. Kính quá lớn, gần như che đi nửa khuôn mặt nhỏ xinh của cậu, chỉ lộ ra chiếc cằm xinh đẹp và khóe môi cong lên.

“Hôm qua em cãi nhau với người ta rồi tự mình ngã xuống hồ nước à?”

Tuế Ninh đeo kính râm nhìn bên trái, nhìn bên phải, nghe tiếng lại ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Tuế Hoành, tay vội vàng giữ lấy gọng kính.

Cậu yếu ớt nói: “Không phải, em cứu người mà.”

Tuế Hoành bực mình giơ tay tháo chiếc kính râm Tuế Ninh đang đeo xuống, “Lúc đó người đông như thế, trời lạnh như thế, bộ nhất định phải là em nhảy xuống cứu à?”

Tuế Hoành giống Tuế Mặc, sinh ra một gương mặt lạnh lùng bạc bẽo, lúc nói chuyện liền lộ ra khí thế nghiêm nghị.

Tuế Ninh lầm bầm: “Lúc đó tình huống đặc thù mà.”

“Sau này không được l* m*ng như vậy nữa.” Tuế Hoành nói, “Thể chất em vốn đã yếu rồi.”

Tuế Ninh gật đầu, “Biết rồi ạ.”

“Cuối tuần trước đã gặp bác sĩ Lam chưa?”

“Gặp rồi ạ.”

“Cảm thấy thế nào?”

Tuế Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, mỉm cười trả lời, “Tốt hơn nhiều rồi đó anh.”

Tuế Hoành yên tâm rồi, “Vậy thì tốt.”

“Daddy, chúng con về rồi đây.”

Tuế Ninh ôm quà ngồi xuống sofa, quản gia đem hai bức họa dài nửa mét bày biện cẩn thận.

“Về nhanh vậy sao.”

Hứa Thập An vừa tỉnh. Ông mặc chiếc áo dệt kim màu trắng xám, mắt còn ngái ngủ, vịn cầu thang đi xuống.

“Daddy.” Tuế Hoành gọi ông một tiếng.

Hứa Thập An nhìn thấy Tuế Hoành, mỉm cười.

“A Hoành.”

Tuế Hoành không phải con ruột của Hứa Thập An, năm đó người cha Omega của Tuế Hoành sau khi ly hôn với Tuế Mặc liền bỏ đi biệt tích.

Nửa năm sau, Hứa Thập An từ Pháp xa xôi đến thành phố H. Ông muốn xem phong thổ nhân tình Trung Quốc, lại không ngờ giống như chú chim bay lạc vào lồng vàng bị Tuế Mặc vừa gặp đã yêu, cầm tù nuôi nhốt.

Tuế Mặc lừa ông ký vào một bản thỏa thuận hòa giải thì sẽ thả ông đi. Hứa Thập An lúc đó tin là thật, bị dỗ dành ký tên mình xuống.

Nhưng ông không ngờ bản thỏa thuận mình ký lại chính là thỏa thuận kết hôn.

Sau khi kết hôn, ông gặp được đứa con trai tám tuổi không được quan tâm mấy kia của Tuế Mặc.

Người cha Omega của Tuế Hoành sau khi biết Tuế Mặc tái hôn đã đem Tuế Hoành ra làm đối tượng trút giận.

Vào một đêm khuya, nhân lúc Tuế Mặc đi công tác, ông ta lén mang Tuế Hoành đi, nhốt vào trong phòng tắm.

Nước trong bồn tắm tràn ra khỏi phòng. Người cha Omega đó của Tuế Hoành bất ổn về mặt tâm lý nên châm lửa đốt phòng ngủ, bản thân lại bỏ chạy ra ngoài.

Chính Hứa Thập An đã cạy mở cửa phòng, mạo hiểm xông vào đám lửa lớn cứu Tuế Hoành tám tuổi ra.

Từ đó về sau, Tuế Hoành đã xem Hứa Thập An như cha ruột.

“Sao nửa tháng không gặp lại cảm thấy con hơi gầy đi rồi thế này.”

Hứa Thập An ngồi xuống bên cạnh Tuế Ninh.

Tuế Hoành ngồi đối diện bọn họ, bất lực nói: “Ba, ba vẫn coi con là trẻ con sao.”

Hứa Thập An và Tuế Ninh nhìn nhau một cái, mỉm cười.

Trong giảng đường bậc thang, Tuế Ninh và hai người bạn ngồi ở hàng sau.

Lộc Gia Doãn mang theo một túi khoai tây chiên.

Ba người bọn họ luân phiên chuyền tay nhau một lát, chuyền đến chỗ Tuế Ninh thì ăn hết vừa khéo.

Tuế Ninh cúi đầu, nuốt miếng thức ăn căng phồng trong miệng xuống, thỉnh thoảng lại ngước mắt liếc nhìn bảng đen một cái.

“Không phải chứ, Tuế Tiểu Ninh,” Lộc Gia Doãn cúi đầu, vừa vặn liếc thấy chiếc đồng hồ lóe sáng trên tay Tuế Ninh, “Cậu khoa trương quá rồi đấy, chiếc đồng hồ này ai tặng cậu vậy?”

“Anh trai tớ.” Giọng Tuế Ninh hạ thấp, mơ hồ không rõ, “Anh ấy đi công tác về mua cho tớ, đẹp không?”

Lục Đại Hành và Lộc Gia Doãn cùng nhau giơ ngón tay cái.

Lộc Gia Doãn: “Để mà nói thì mệnh cậu ấm cô chiêu đúng là tốt thật.”

Lục Đại Hành: “Tán thành.”

Buổi học sắp kết thúc, Lục Đại Hành thu dọn sách vở của mình. Cô tuy học chuyên ngành truyền thông báo chí, nhưng cũng vừa hay lại chọn cùng môn học với Tuế Ninh.

Lục Đại Hành nói: “A đúng rồi, ba mình hôm nay có làm viên cua chiên. Trưa nay hai cậu có muốn qua nhà mình ăn cơm không?”

Lộc Gia Doãn và Tuế Ninh đồng thời giơ tay: “Mình đi.”

“Chỉ là mấy món cơm gia đình thôi, có lẽ hai cậu ăn không quen đâu.” Lục Đại Hành nói.

Lộc Gia Doãn: “Thế thì mình càng phải đi.”

Dù sao cũng ngon hơn món cơm trộn mì tá lả không khác gì nồi cháo heo mà ba cậu ta làm.

Đôi mắt Tuế Ninh sáng rực lên, “Không sao đâu, mình thích ăn lắm.”

Lục Đại Hành hớn hở, “Chốt kèo nhá”

Sau khi đánh chén một bữa no nê, Tuế Ninh lười biếng tựa vào chiếc xích đu bên cạnh rừng cây của trường để sưởi nắng, trên mặt hồ cách đó không xa có mấy con thiên nga trắng muốt đang bơi lội.

Chuông điện thoại Tuế Ninh vang lên, là Tuế Mặc gọi tới.

Tuế Ninh bắt máy, ngồi thẳng người dậy, “Alo, ba ạ.”

“Ninh Ninh, nghe nói lúc con đi thăm Kỷ Vân Chu đã rút ống thở oxy của nó à?”

Tuế Ninh cúi đầu nhìn mũi giày, có tật giật mình nói: “Con không có mà, tự nhiên con rút ống oxy của anh ta làm gì chứ? Ba không tin thì có thể đi hỏi dượng nha.”

Dượng và cô của Tuế Ninh nhiều năm không có con, vốn dĩ luôn thiên vị Tuế Ninh. Cho dù Tuế Ninh thật sự g**t ch*t Kỷ Vân Chu trong bệnh viện, bọn họ cũng sẽ bao che cho cậu.

Tuế Mặc im lặng hai giây, lại nói: “Thẩm Vọng Hàn nằm viện rồi, con đi thăm một chút đi. Địa chỉ đã gửi cho con rồi đó.”

“Không phải, đợi đã…”

Tuế Ninh còn chưa kịp nói hết câu, điện thoại đã bị ngắt.

“…”

Thẩm Vọng Hàn nằm viện thì tại sao cậu phải đi thăm chứ?

……

Sau khi tan học, Tuế Ninh vẫn ngoan ngoãn ngồi lên xe gia đình, bảo tài xế đưa mình đến bệnh viện.

“Thưa ngài Thẩm, qua kiểm tra của hệ thống thông tin an ninh quốc gia, chỉ số pheromone ngày hôm kia của anh đã vượt quá ngưỡng an toàn. Để đề phòng tình trạng pheromone mất kiểm soát gây ảnh hưởng đến an ninh xã hội, mời anh tạm thời ở lại bộ phận cách ly để quan sát vài ngày dự phòng. Cảm ơn sự phối hợp của anh.”

Alpha trên thế giới này thuộc về giới tính có chỉ số vũ lực cao nhất, đặc biệt là Alpha cấp SSS. Nếu xuất hiện tình trạng pheromone mất kiểm soát có thể sẽ nảy sinh rủi ro ảnh hưởng đến trị an.

Bác sĩ đeo khẩu trang đứng trước mặt Thẩm Vọng Hàn, đưa một văn kiện thông báo cho anh.

Thẩm Vọng Hàn nhận lấy văn kiện, liếc cũng không thèm liếc một cái, tùy ý ném lên mặt bàn.

Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn lên làm gân xanh trên cánh tay lộ rõ, toàn thân toát ra khí thế hung ác mất kiên nhẫn.

“Khi nào tôi có thể đi?”

Bác sĩ căng thẳng nói: “Tối đa không quá một tuần.”

Một tuần?

Thật sự ở lại đây một tuần thì sẽ lỡ mất sinh nhật của Tuế Ninh rồi.

Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng nhìn về phía bác sĩ. Giọng điệu mang theo vẻ kiên định không cho phép nghi ngờ, anh thong thả nói: “Bác sĩ, pheromone của tôi không hề mất kiểm soát, tối nay tôi phải xuất viện.”

Khí thế của bác sĩ yếu đi trông thấy, ông ta nói: “Nhưng… nhưng mà…”

“Cộc cộc.”

Một tràng tiếng gõ cửa phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

Tuế Ninh đứng ở cửa. Cậu khoác chiếc balo màu vàng, ngọn tóc đen nhánh rũ xuống hai bên má, đang rụt rè nhìn vào bên trong.

“Chào mọi người.”

Ánh mắt của bác sĩ và Thẩm Vọng Hàn đồng loạt nhìn về phía Tuế Ninh.

……

Bác sĩ bị Thẩm Vọng Hàn đuổi đi rồi, Tuế Ninh ngồi xuống ghế sofa.

Đây là một phòng bệnh VIP nằm ở tầng cao nhất của bệnh viện, cả tầng lầu chỉ có duy nhất một phòng này.

Tay của Tuế Ninh vẫn còn nắm lấy quai đeo balo, ám chỉ với Thẩm Vọng Hàn rằng cậu sẽ đi ngay.

Thẩm Vọng Hàn ngồi cách đó không xa, ánh mắt dán chặt lên người cậu không rời.

Tuế Ninh né tránh ánh nhìn nóng bỏng của anh, nhỏ giọng nói: “Ba tôi bảo tôi đến thăm anh.”

Thẩm Vọng Hàn nhếch khóe môi, rót cho cậu một tách trà nóng, “Em quan tâm tôi đến thế sao.”

“Đã bảo là ba tôi bảo tôi đến rồi mà.” Mặt Tuế Ninh nóng bừng lên, biện bạch.

“Tại sao anh lại nằm viện, bị ốm sao?”

Thẩm Vọng Hàn gật đầu, giọng nói khàn đục: “Đêm đó bế em về làm cả người tôi ướt hết.”

Ánh mắt Tuế Ninh đơn thuần liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn: “Sau đó anh bị cảm à?”

Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn u tối không rõ, “Ừ. Tuế Ninh, tôi vì cứu em mới bị bệnh đấy, vậy mà qua mấy ngày em mới đến thăm tôi.”

Tuế Ninh bỗng dưng bị lên án. Cậu định biện minh gì đó, nhưng lại thấy lời này của Thẩm Vọng Hàn không phải là không có lý.

Cậu mím môi, nói: “Nghiêm trọng không?”

“Tất nhiên, không nghiêm trọng sao phải nằm viện.”

Tuế Ninh siết chặt ngón tay, đầu cậu cúi thấp hơn nữa.

Hai tay Thẩm Vọng Hàn đan vào nhau, “Tuế Ninh, em định đền bù cho tôi thế nào đây.”

Tuế Ninh rụt cổ lại.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại đã giải cứu cậu.

Tuế Ninh vội vàng bắt máy.

Lục Đại Hành thúc giục cậu: “Tuế Tiểu Ninh, Tuế Tiểu Ninh! Gửi tin nhắn sao cậu không trả lời? Cậu đang ở đâu thế, mau lên nền tảng học tập đi, lát nữa có một bài test online đấy, cậu quên rồi à?”

“Ồ.”

Tuế Ninh giật mình, vội vàng mở nền tảng học tập, bên trong quả nhiên hiện lên mấy thông báo thi cử.

Chỉ còn 30 giây!

Tuế Ninh cuống quýt nhấn vào trang thông báo thi, nhấn vào tham gia thi.

Thế là, Tuế Ninh cứ thế ngồi xổm trong phòng bệnh VIP cầm điện thoại, bắt đầu nghiêm túc làm bài.

Thẩm Vọng Hàn lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tuế Ninh ngắm nhìn góc nghiêng khuôn mặt cậu.

Lúc Tuế Ninh làm bài thi trông vẫn giống như một cậu học sinh cấp ba, đôi mắt tập trung chăm chú dán chặt vào màn hình, ngoài ngón tay ra thì vẫn luôn bất động.

Sau khi làm xong phần trắc nghiệm, Tuế Ninh bắt đầu làm phần tự luận. Phía trên màn hình hiện ra một giám khảo AI, giám khảo sẽ ra đề ngẫu nhiên, Tuế Ninh cần trả lời dưới hình thức vấn đáp.

Hơn nữa có camera chĩa thẳng vào mặt cậu, ghi hình toàn bộ quá trình.

【Thí sinh nghe câu hỏi, mời bạn trình bày vắn tắt cơ chế điều chế của miRNA trong quá trình chuyển đổi biểu mô – trung mô (EMT) của tế bào khối u và giá trị ứng dụng lâm sàng tiềm năng của nó.】

Tuế Ninh căng thẳng ngồi ngay ngắn lại. Cậu đặt điện thoại tựa lên mặt bàn, sau khi nghe rõ câu hỏi thì suy nghĩ mười mấy giây, rồi bắt đầu trả lời.

“Tôi cho rằng miRNA là một loại RNA nhỏ không mã hóa, có thể thông qua điều chế hướng đích các gen đặc định, như các yếu tố phiên mã then chốt của EMT là Snail, Twist…”

*Yếu tố phiên mã: protein điều khiển việc bật hoặc tắt một gen.

*Hướng đích: miRNA nhận diện và gắn vào mRNA của một gen cụ thể.

Giọng nói của Tuế Ninh thanh thoát khiến người nghe cảm thấy rất dễ chịu.

Tuế Ninh nói được một nửa, không biết do căng thẳng hay chưa nghĩ kỹ mà cứ ấp úng khựng lại một lát.

Đôi mày cậu khẽ nhíu, khóe mắt vô ý liếc qua thì phát hiện một tờ giấy lặng lẽ giơ lên bên cạnh mình, là đáp án mà Thẩm Vọng Hàn đã viết sẵn cho cậu.

Vừa khéo tránh được một cách chuẩn xác hai chiếc camera trước sau.

Chữ của Thẩm Vọng Hàn cứng cáp mạnh mẽ, trong thời gian ngắn ngủi mà đã viết đầy một tờ giấy với nét chữ rồng bay phượng múa, hơn nữa logic còn hợp lý hơn cả đáp án của cậu.

Đôi bàn tay ấy thon dài rõ rệt, ánh mắt anh nhìn cậu vẫn nóng bỏng và thâm trầm như trước.

“…”

Tuế Ninh do dự. Kiếp trước cậu là một người hiếu thắng, từ nhỏ đã muốn dựa vào việc học để chứng minh mình không phải bông hoa trong nhà kính nên đã chịu không ít khổ cực.

Tuy nhiên Tuế Ninh cũng không thấy những khổ cực mình chịu là không đáng, những thời khắc gian nan đó đều là con đường cậu đã đi qua, đều là những hồi ức đáng tự hào của cậu.

Cậu không ngờ rằng, Thẩm Vọng Hàn vậy mà cũng từng học qua kiến thức chuyên ngành này.

Tuế Ninh căng thẳng đến mức đã quên hết chữ nghĩa rồi, đôi mắt lén lút liếc về phía chéo đằng trước, lựa chọn đọc tiếp đáp án của Thẩm Vọng Hàn.

【Điểm số của bạn là: 99.2 điểm, xếp hạng toàn khoa: 1. Chúc mừng bạn đã vượt qua kỳ thi này.】

Tuế Ninh ôm điện thoại, mỉm cười chụp màn hình thành tích, chia sẻ vào nhóm bạn thân.

Đại đạo chi hành: 【Cả nhà ơi, 86.8 điểm, thành tích tốt nhất lịch sử, đỉnh không?】

*Đại đạo chi hành nghĩa là: khi đạo lý đúng đắn được thi hành trong thiên hạ.

Lộc Gia Doãn: 【Đỉnh đỉnh đỉnh】

Lộc Gia Doãn: 【61.5】

Lộc Gia Doãn: 【Còn ai nữa không?】

Tuế Ninh: 【[Ảnh chụp màn hình]】

Lộc Gia Doãn: 【?】

Đại đạo chi hành: 【?】

Lộc Gia Doãn: 【Đây là điểm số mà con người có thể thi ra được sao?】

Đại đạo chi hành: 【Hack rồi đúng không】

……

“Vui thế sao?”

Tuế Ninh tắt điện thoại, ngẩng đầu mới phát hiện Thẩm Vọng Hàn vẫn đang nhìn mình. Cậu chạm phải đôi mắt thâm trầm của Thẩm Vọng Hàn, trong khoảnh khắc tầm mắt giao nhau không khỏi khiến Tuế Ninh sững sờ.

Tuế Ninh nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”

“Tôi đã giúp em hai lần rồi đấy, Tuế Ninh.” Thẩm Vọng Hàn không hề nhận lời cảm ơn suông, anh lười biếng dựa vào sofa, “Định báo đáp tôi thế nào đây.”

“Ừm… tôi mời anh ăn cơm.”

“Chỉ ăn cơm thôi sao?”

Thẩm Vọng Hàn ngồi rất gần, Tuế Ninh không nhịn được dịch sang bên cạnh một chút.

“Vậy… vậy tôi mời anh đi xem kịch nói.”

Gần đây vừa vặn có một vở kịch nói đang công chiếu tại nhà hát lớn thành phố H, Tuế Ninh khó khăn lắm mới săn được ba vé.

Vốn dĩ định đi xem cùng đám bạn.

“Được.” Thẩm Vọng Hàn gật đầu, anh liếc nhìn chiếc cổ trắng ngần mịn màng của Tuế Ninh.

Trông thật yếu ớt và dễ cắn.

Chỉ cần chạm nhẹ một cái nói không chừng sẽ để lại dấu vết ngay.

“Ồ, đúng rồi.” Tuế Ninh lôi một hộp nhẫn từ trong balo ra, cậu đưa cho Thẩm Vọng Hàn.

“Chiếc nhẫn này quá quý giá, anh có thể trả lại cho bà nội Thẩm giúp tôi được không.”

Thẩm Vọng Hàn vươn tay, ngón tay gảy một cái mở chiếc hộp ra, lấy chiếc nhẫn phỉ thúy bên trong.

“Tuế Ninh, chẳng lẽ em không biết sao, đồ nhà họ Thẩm đã tặng đi thì không có lý nào lại nhận lại.”

Tay anh khẽ động một cái đã nắm lấy tay Tuế Ninh kéo về phía trước, đem chiếc nhẫn ấy lồng chắc chắn vào ngón giữa của cậu.

Tuế Ninh giật mình.

Thẩm Vọng Hàn nói: “Hơn nữa đây chỉ là quà gặp mặt thôi. Sau này sẽ còn rất nhiều nhẫn cầu hôn, nhẫn cưới, em nếu không thích thì vứt đi là được, dù sao sau này thiếu gì. Em vứt một cái, tôi lại mua cho em một cái khác.”

Tuế Ninh rụt tay lại, chỉ cảm thấy đầu ngón tay nóng bừng nhưng lại không dám tháo nhẫn ra.

Cậu đứng dậy, “Tôi, tôi phải về rồi.”

Cậu rời khỏi phòng bệnh như chạy trốn, để lại mình Thẩm Vọng Hàn ngồi trên sofa.

Thẩm Vọng Hàn mân mê ngón trỏ, như đang hồi tưởng lại dư vị xúc cảm mềm mại vừa rồi.

……

Buổi tối Tuế Ninh về đến nhà phát hiện trên mặt bàn phòng khách có đặt một hộp quà.

“Đây là cái gì thế?”

Quản gia ở bên cạnh giải thích: “Thưa cậu Út, đây là do cậu Lâm nhờ người gửi tới, nói là để cảm ơn hành động nghĩa hiệp của cậu đêm qua.”

Tuế Ninh tháo hộp quà ra, bên trong đặt ba cuốn sách ——

《Kim chỉ nam cho một cuộc đời thành công》

《Học không giới hạn》

《Ba câu nói dạy bạn cách để trở thành một người hiếu học》

“……”

Rất hợp khẩu vị của cậu.

Tối nay cậu nhất định phải chọn một cuốn để đọc.

Tuế Ninh liếc nhìn một cái rồi cất sách lại vào hộp. “Chú Tư Lan giúp cháu xếp chúng lên giá sách nhé.”

Quản gia cười hiền từ, “Được thôi.”

Cậu mở điện thoại lên, Lâm Lạc đã gửi cho cậu vài tin nhắn.

【Tuế Ninh, cảm ơn cậu tối qua đã cứu tớ. Để bày tỏ lòng cảm ơn, tớ đã gửi cho cậu ba cuốn sách mà tôi rất thích! Hy vọng cậu sẽ thích chúng.】

【Đúng rồi, anh trai tớ hôm qua không cố ý đâu, hy vọng cậu đừng để bụng. Anh ấy chỉ là bẩm sinh sức hơi lớn thôi, trước đây anh ấy còn từng học boxing nữa. Sau này có cơ hội tớ nhất định phải bảo anh ấy dạy cho tớ mới được.】

Tuế Ninh phát hiện ra rồi.

Đặc điểm lớn nhất của Lâm Lạc chính là hiếu học, hơn nữa cậu ta vậy mà chẳng hề oán hận Lâm Cẩn một chút nào, ngược lại còn có cảm giác ỷ lại và kính trọng Lâm Cẩn rất sâu sắc.

Nếu đúng là như vậy thì thân phận giả của Lâm Cẩn kiếp trước rốt cuộc đã bị vạch trần như thế nào nhỉ?

Tuế Ninh không rảnh để quản chuyện người khác, chính cậu còn cả đống ân tình phải trả đây.

Sau khi tắm rửa xong, cậu nằm sấp trên giường, tìm kiếm mấy nhà hàng.

Khoảng mười hai giờ đêm, cậu gửi link cho Thẩm Vọng Hàn.

Tuế Ninh: 【Mấy nhà hàng này được đánh giá cao lắm, anh xem thử muốn đi chỗ nào?】

Trong phòng bệnh ánh đèn lờ mờ là một mảnh tĩnh mịch.

Sau khi tiêm thuốc an thần, Thẩm Vọng Hàn chìm vào giấc ngủ nông.

Trong mơ, anh thấy Tuế Ninh khóc đỏ cả hai mắt, trên cổ đầy những dấu vết mờ ám.

Tuế Ninh rúc vào lòng anh, đôi bàn chân trắng muốt bị xích cổ chân vàng quấn quanh giống như một bé mèo nhỏ yếu ớt.

Gần như sắp ngất đi.

Thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nức nở đáng thương.

Trên tường treo ảnh cưới của bọn họ, nụ cười của Tuế Ninh ngọt ngào hạnh phúc, chăn cưới đỏ tươi rực rỡ càng làm nổi bật làn da trắng ngần của cậu.

Anh đã hoàn toàn chiếm được Tuế Ninh cho riêng mình.

……

Thẩm Vọng Hàn mở mắt, đôi mắt diều hâu đảo quanh một lượt, d*c v*ng nơi đáy mắt vẫn chưa tan hết.

Anh mở điện thoại, sau khi nhìn rõ tin nhắn của Tuế Ninh liền lập tức gọi lại cho cậu.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mềm mại mơ màng của Tuế Ninh, xem chừng là vừa bị anh làm cho thức giấc.

“Ừm… alo?”

“Tuế Ninh, tôi mơ thấy em.” Giọng Thẩm Vọng Hàn rất nhẹ, vẫn còn dư vị về giấc mộng hạnh phúc vừa rồi.

Tuế Ninh tỉnh ngủ ngay lập tức. Cậu ngồi bật dậy, run rẩy hỏi: “Anh… anh cũng mơ thấy tôi chết rồi sao?”

“Không có.” Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn dần sâu thẳm, ánh lên sự chiếm hữu bị đè nén, “Tôi mơ thấy ngày chúng ta kết hôn, em khóc dữ lắm.”

Khóc đến ướt cả giường.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn