Gió Qua Rừng Thẳm

Chương 9: Bữa Cơm Bên Lửa

Gió từ rừng sâu cuộn về, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm mục của lá mục dưới chân. Lửa trại đã tắt, chỉ còn lại vài tàn than đỏ leo lét, đủ soi sáng khuôn mặt ba cô gái đang lặng lẽ băng qua lối mòn giữa bóng tối dày đặc. Không ai nói gì, mỗi người tự chìm trong những suy nghĩ riêng, chỉ có tiếng bước chân chạm lên lớp lá khô và tiếng côn trùng vọng lại thành nhịp điệu đều đều.

Qua khỏi lối rẽ nhỏ, Nguyệt Dao dừng lại, quay đầu nhìn hai người. “Ở đây tạm ổn,” cô nói nhỏ, giọng không lớn hơn tiếng gió. “Chúng ta dừng chân nghỉ một lát, rồi tính tiếp.”

Nhã Linh đặt cung tên xuống, ngồi thụp bên một phiến đá, thở ra nhẹ nhõm. Vi An lặng lẽ ngồi bên, hai bàn tay siết chặt vạt áo. Cô nhìn quanh, đôi mắt mở to như thể muốn thu hết mọi chuyển động của bóng đêm vào lòng.

Dao bới lại đống tro tàn, dùng một nhúm cỏ khô nhóm lửa mới. Lửa bừng lên thành vòng sáng nhỏ, xua tan nỗi lo sợ lẩn khuất trong ánh mắt Vi An. Linh lấy trong túi vải một túm gạo, vài củ khoai rừng, mấy miếng thịt khô gói lá chuối. “Đêm nay chắc chỉ có thế này thôi. Đói bụng thì ăn tạm cho ấm người.”

Vi An gật đầu, nhận lấy củ khoai, giọng ngập ngừng: “Cảm ơn Linh.” Rồi, như sực nhớ ra điều gì, cô rút trong túi áo một nhúm rau dại. “Em hái trên đường. Loại này nấu với khoai rất ngọt.”

Dao liếc nhìn, nhận ra ngay đó là rau tía, mọc nhiều ở bìa rừng, vị thanh mát lại giúp giải độc. Cô khẽ gật đầu, ánh mắt bớt đi phần cảnh giác. “Em biết nhiều về cây rừng nhỉ.”

Vi An mỉm cười, nụ cười nhạt như sương mai trên lá. “Từ nhỏ em sống nhờ rừng mà, không biết thì đói mất.”

Linh đưa tay gảy vài cọng củi nhỏ vào lửa, ánh mắt vẫn dõi theo Dao. “Dao này, cô biết nấu ăn không?”

Dao không đáp, chỉ lặng lẽ lấy dao nhỏ cạo sạch vỏ khoai, xắt ra từng miếng đều tăm tắp, thả vào nồi nước suối. Động tác của cô thuần thục, không vội không chậm, mỗi nhát dao đều gọn gàng, không thừa không thiếu. Linh nhìn, khẽ nhướng mày, nửa đùa nửa thật: “Cô mà lấy chồng chắc khối người theo.”

Dao không ngẩng lên, chỉ nhẹ giọng: “Tôi không lấy chồng đâu.”

Không khí chùng xuống. Linh ậm ừ, không hỏi thêm. Vi An nhìn Dao, trong mắt có gì đó khó nói thành lời, nhưng rồi lại cúi đầu vân vê vạt áo.

Lửa reo tí tách, hương khoai chín quyện cùng mùi rau dại, len lỏi trong hơi thở từng người. Cả ba ngồi sát bên nhau, bóng lửa in hình lên vách đá, kéo dài thành những nét run rẩy.

Khoai vừa chín, Dao múc ra, chia đều vào ba chiếc bát đất nung nhỏ. Vi An cẩn thận lấy phần rau, rắc lên trên, hơi nước bốc lên thơm dịu. Linh xé thịt khô thành từng miếng, chia cho hai người còn lại. “Ăn đi. Đêm nay không biết có ngủ được không, phải lấy sức đã.”

Mỗi người cầm bát, ăn lặng lẽ. Dao ăn chậm, vừa ăn vừa thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn hai người kia. Linh thì ăn nhanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Dao, như muốn nói điều gì mà chưa tìm được lời. Vi An ăn ít, chủ yếu ngồi nghe hai người đối đáp.

Một lúc lâu, Linh buông bát, thở dài, nhìn Dao. “Tôi hỏi thật nhé, Dao. Hồi nhỏ cô có bao giờ sợ bóng tối không?”

Dao lắc đầu. “Tôi lớn lên trong rừng. Đêm nào cũng phải đi hái thuốc, có khi còn ngủ một mình ngoài rừng. Sợ thì cũng chẳng giải quyết được gì.”

Linh cười, nhưng nụ cười có chút gì đó chua chát. “Còn tôi, hồi nhỏ sợ lắm. Mỗi lần cha mẹ đi săn, tôi ở nhà một mình, nghe tiếng gió hú là chui tọt vào góc, trùm chăn kín mít. Chỉ mong trời mau sáng.”

Vi An gật đầu, đôi mắt ánh lên sự đồng cảm. “Em cũng vậy. Ở đâu cũng chỉ có một mình. Nhiều đêm mưa to, mái lá dột tứ phía, em ngồi ôm gối nghe tiếng nước chảy, thấy lạnh đến tận xương.”

Cả ba im lặng, chỉ còn tiếng lửa nổ lách tách. Dao nhìn vào ánh lửa, lòng bỗng mềm lại. Từ nhỏ, cô cũng đã quen với sự cô đơn, chỉ khác là không bao giờ dám nói ra. Mọi cảm xúc đều phải cất sâu vào lòng, bởi nếu yếu đuối sẽ không bảo vệ được người thân, càng không giữ nổi chút danh dự mong manh cho gia tộc.

“Có lẽ… ai lớn lên trong rừng cũng vậy cả thôi.” Dao nói khẽ, mắt không rời khỏi ánh than hồng. “Chỉ khác là người ta chọn cách đối mặt ra sao.”

Linh dựa lưng vào đá, hai tay vòng trước ngực, giọng khàn hẳn đi. “Dao này, tôi nói thật nhé. Ban đầu tôi ghét cô lắm. Cứ nghĩ cô kiêu ngạo, lạnh lùng, lúc nào cũng dửng dưng. Nhưng giờ thì…”

Dao quay sang nhìn Linh, ánh mắt hơi lóe lên. “Nhưng giờ thì sao?”

Linh cười, cố che đi vẻ bối rối. “Giờ thì thấy cô cũng… dễ mến. Không nói nhiều, nhưng làm thì chắc chắn. Chỉ là, tôi vẫn không hiểu nổi, vì sao cô cứ mãi giữ khoảng cách như thế?”

Vi An cũng ngẩng lên, đôi mắt trong veo. “Đúng đấy, Dao. Chị lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng thực ra lại hay giúp người khác. Sao chị không thử nói ra cho nhẹ lòng?”

Dao im lặng rất lâu. Lửa trong nồi đã cạn, chỉ còn lại lớp than hồng. Gió rừng rít qua kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm, khiến lòng người dịu lại.

Cuối cùng, Dao đặt bát xuống, hai bàn tay đan vào nhau. Cô nhìn vào đôi mắt Linh, rồi lại nhìn Vi An, giọng nhỏ dần, như chỉ nói cho chính mình nghe.

“Có những vết thương… không dễ nói ra đâu. Nhất là khi mình không biết nên trách ai, hay trách chính bản thân mình.”

Linh ngồi thẳng dậy, giọng bất giác dịu lại. “Nếu cô không muốn kể, chúng tôi cũng không ép. Nhưng mà, ở đây chỉ có ba người thôi, không ai đi kể lại đâu.”

Vi An khẽ chạm tay lên vai Dao, ánh mắt tràn đầy thương cảm. “Chị cứ nói đi, tụi em nghe.”

Dao khẽ run, rồi hít một hơi thật sâu. “Cha tôi… từng là trưởng tộc Hắc Mộc. Nhưng rồi có một vụ án, người ta vu cho cha tôi dùng độc hại người, cướp linh khí của bộ lạc. Cả gia tộc bị ghét bỏ, cha tôi bị phế truất, mẹ tôi vì uất ức mà bệnh nặng qua đời. Từ đó, tôi không còn dám tin ai nữa. Dù biết cha vô tội, nhưng không ai chịu nghe. Cả bộ lạc đều quay lưng.”

Linh lặng người, không nói nổi lời nào. Vi An đưa tay ôm lấy Dao, nhẹ như ôm một cánh chim nhỏ bị thương.

“Chị đã làm gì để vượt qua?” Vi An hỏi, giọng thì thầm.Dao cười buồn. “Không vượt qua được đâu. Chỉ là… sống tiếp, từng ngày một. Gắng học hết y thuật của cha, mong một ngày tìm ra sự thật, rửa sạch oan khuất cho gia tộc. Nhưng càng đi, càng thấy mọi thứ phức tạp hơn mình tưởng.”

Linh đưa tay chạm khẽ lên tay Dao, ánh mắt đầy sẻ chia. “Tôi cũng không khá hơn là bao. Là con gái tộc trưởng, ai cũng nghĩ tôi mạnh mẽ, không gì làm khó được. Nhưng tôi biết, trong mắt họ, tôi chỉ là một đứa con gái không đáng tin, lúc nào cũng phải chứng minh mình xứng đáng.”

Vi An cúi đầu. “Em thì… chẳng có gì để mất. Cha mẹ không biết là ai, lớn lên nhờ người khác cưu mang. Có lúc, em chỉ ước mình có một nơi để thuộc về.”

Gió rừng bỗng lặng đi, chỉ còn tiếng lửa tàn rơi xuống đất, nhỏ nhẹ như lời an ủi. Dao nhìn sang Linh, rồi lại nhìn Vi An. Lần đầu tiên, ánh mắt cô không còn lạnh lùng, mà ngập tràn ấm áp.

“Ít nhất bây giờ, chúng ta có nhau.” Dao nói, giọng nhẹ như tiếng lá rơi.

Linh cười, nụ cười rất thật. “Phải rồi. Nếu không có mấy ngày rừng rú này, chắc tôi chẳng bao giờ hiểu nổi cô đâu, Dao ạ.”

Vi An cầm tay hai người, xiết chặt. “Em cũng thế. Từ nay, dù có chuyện gì, em cũng không bỏ hai chị đâu.”

Cả ba ngồi im, tay trong tay, mặc cho gió thổi qua, mặc cho bóng tối rừng thẳm bủa vây. Trong khoảnh khắc ấy, mọi vết thương, mọi nghi ngờ như tan ra, chỉ còn lại sự đồng cảm và yên bình lặng lẽ.

Một lúc sau, Linh đứng dậy, vươn vai. “Được rồi, ai ngủ thì ngủ, ai canh thì canh. Tôi ngủ trước đây, mai còn phải đi sớm.” Nói rồi, cô kéo áo choàng, ngả lưng xuống nền đất, hai tay gối sau đầu, mắt nhắm lại nhưng khóe môi còn vương nét cười.

Vi An cũng nằm xuống, đầu tựa lên vai Dao, hơi thở đều đều. Dao ngồi lại bên lửa, ánh mắt xa xăm. Cô không ngủ được, trong lòng vẫn còn bao điều chưa nói hết.

Đêm rừng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió luồn qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả. Dao lặng lẽ canh lửa, thỉnh thoảng lại nhìn sang hai người bạn bên cạnh. Nhã Linh ngủ không yên, thỉnh thoảng xoay mình, lẩm bẩm gì đó trong mơ. Vi An thì ngủ rất ngoan, gương mặt bình yên như trẻ nhỏ.

Bất chợt, Linh mở mắt, nhìn Dao qua ánh lửa. “Dao này.”

Dao quay sang, bắt gặp ánh mắt Linh, lặng lẽ chờ đợi.

“Cô đừng gắng gượng một mình nữa. Có chuyện gì, cứ nói với tôi. Dù không giúp được gì, tôi vẫn muốn nghe.”

Dao mỉm cười, nụ cười hiếm hoi, dịu dàng mà ấm áp. “Cảm ơn Linh.”

Linh quay mặt đi, khẽ kéo chăn che kín đầu. “Ngủ đi, mai còn phải đối mặt với cả đám người Sơn Lang lẫn Hắc Mộc đấy.”

Dao gật đầu, tiếp tục canh lửa. Trong lòng cô, một cảm giác lạ lẫm len vào, vừa nhẹ nhõm vừa bối rối. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy mình không còn đơn độc.

Gần sáng, Vi An tỉnh dậy, khẽ nhổm dậy nhìn Dao. “Chị chưa ngủ à?”

Dao lắc đầu, vỗ nhẹ lên vai Vi An. “Em cứ ngủ tiếp đi, còn sớm mà.”

Vi An ngồi sát lại, thì thầm: “Chị sợ gì nhất?”

Dao ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: “Sợ đánh mất người thân. Sợ một ngày không còn ai tin mình nữa.”

Vi An nhìn vào mắt Dao, giọng rất nhỏ: “Em thì sợ bị bỏ rơi. Nhưng em nghĩ, nếu có hai chị bên cạnh, em không còn sợ gì nữa.”

Dao siết nhẹ tay Vi An, ánh mắt lấp lánh trong ánh lửa tàn.

Mặt trời bắt đầu lên, những tia sáng đầu tiên len qua kẽ lá, rọi vào mái tóc ba cô gái. Linh tỉnh giấc, dụi mắt, ngáp dài. “Dậy thôi, hai người. Chúng ta còn đường dài phía trước.”

Cả ba thu dọn đồ đạc, dập tắt lửa, kiểm tra lại mọi dấu vết để không để lại gì cho kẻ lạ theo dõi. Dao dẫn đường, Linh đi giữa, Vi An lặng lẽ theo sau. Không khí giữa ba người đã khác hẳn: không còn dè chừng, không còn nghi kỵ, chỉ còn sự tin tưởng và quan tâm thầm lặng.

Trước khi rời đi, Dao đứng lại, nhìn về phía rừng sâu. “Từ nay, dù có chuyện gì, ba chúng ta cũng không rời nhau.”

Linh gật đầu, nụ cười rạng rỡ. “Chỉ cần cô không bỏ tôi là được.”

Vi An cũng cười, ánh mắt long lanh. “Em hứa.”

Ba bóng người khuất dần vào rừng, để lại phía sau đống tro tàn và vệt sáng mờ nhạt của đêm lửa trại. Phía trước, con đường chưa biết sẽ đưa họ đi đến đâu, nhưng trong lòng mỗi người đã có thêm một chút dũng khí, một chút niềm tin.

Giữa rừng thẳm, một bóng người lặng lẽ bám theo từ xa, ánh mắt sắc lạnh, nụ cười thoáng qua như bóng chim ưng lướt trên đỉnh núi. La Du đã tới gần hơn bao giờ hết.

Gió rừng lại nổi lên, cuốn theo bao mối nguy và bí mật. Ba cô gái không biết, phía trước còn bao thử thách đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, họ đã có nhau, bên bữa cơm nhỏ giữa lửa rừng, cùng sẻ chia những vết thương cũ – và cả hy vọng mới đang âm thầm nảy nở dưới tán lá xanh.