Gió Qua Rừng Thẳm

Chương 10: Mưa Đổ Trên Đồi Dâu

Bầu trời buổi sớm xám đặc, mây tụ trên đỉnh đồi như lớp chăn dày. Không khí lạnh len vào tận trong áo, khiến mỗi bước chân qua lối mòn ẩm ướt đều trở nên nặng nề. Đường đi quanh co, rễ cây trồi lên khỏi mặt đất, những bụi dâu rừng lưa thưa đọng nước sương. Nhã Linh đi trước, tay siết chặt cây cung, mắt không rời những vết xước lạ trên thân cây. Vi An lặng lẽ sát phía sau, mỗi lần bước hụt lại tựa nhẹ vào vai Dao để giữ thăng bằng. Dao vẫn đi giữa, dáng khoan thai, nhưng ánh mắt cứ đưa lên bầu trời, như dò xét từng chuyển động của gió.

Chưa đi được bao lâu, tiếng sấm u ám vọng lại từ xa. Một mùi ẩm ngai ngái bốc lên, rồi từng hạt mưa đầu tiên rơi lộp bộp trên tán lá. Cơn mưa ban đầu nhẹ, chỉ như màn bụi mỏng, nhưng chẳng mấy chốc đã nặng hạt, dội xuống như trút. Đường rừng trở nên trơn trượt, bùn đất bám dính gót giày. Mỗi người phải cúi đầu lách qua những cành dâu tua tủa, nước mưa rỏ xuống gáy lạnh buốt.

“Dừng lại!” Dao khẽ ra hiệu, che cho Vi An và Linh nép sát vào một tán cây lớn. Mưa mỗi lúc một lớn, sấm chớp liên hồi. Trong phút chốc, mọi dấu vết đường mòn đều bị nước cuốn trôi, chỉ còn lại lối mòn lầy lội, rối rắm như mê cung.

Linh thở mạnh, nhăn mặt: “Cứ thế này thì mất dấu mất thôi. Cô còn nhận ra phương hướng không, Dao?”

Dao ngẩng lên, nhìn những nhánh cây nghiêng ngả trong mưa gió. Một lúc, cô lặng lẽ lắc đầu. “Gió đổi hướng rồi, mùi lá mục át hết cả dấu vết. Nhưng...”

Vi An cắn môi, ánh mắt bối rối. “Hay chúng ta quay lại tìm đường cũ?”

Dao trầm ngâm, rồi quay sang Vi An. “An, em cảm nhận được gì không? Dâu rừng ở đây mọc dày, thường chỉ ven suối mới có. Em thử lắng nghe xem, nước chảy hướng nào?”

Vi An nhắm mắt lại, bàn tay khẽ chạm lên thân cây. Mưa đổ ồ ạt, nhưng cô vẫn lắng nghe. Một lát, Vi An khẽ thì thầm: “Có tiếng nước ở phía tay trái... xa lắm, nhưng dòng chảy mạnh. Em nghĩ đó là con suối lớn mà chị từng nói.”

Linh nhíu mày: “Cô chắc không? Lỡ là vực thì sao?”

Vi An mở mắt, ánh nhìn vẫn còn lơ đãng: “Em nghe tiếng cá quẫy, có tiếng chim nhỏ ríu rít trên cành gần đó. Nếu là vực, sẽ lạnh và yên lặng hơn.”

Dao gật đầu, đôi mắt ấm lại. “Tốt. Chúng ta men theo hướng đó.”

Cả ba lại lên đường. Mưa như muốn dìm mọi thứ xuống bùn. Dao đi chậm lại, nhường Linh lên trước để dò đường. Linh không nói gì, chỉ khom người, mắt quét từng bụi cỏ thấp. Đột ngột, cô dừng lại, tay giơ lên ra hiệu. Dao và Vi An lập tức lặng im.

Từ phía rừng tối, một tiếng gầm nhỏ vọng lại, rồi tiếng động vật lao xào trong bụi rậm. Linh rút cung, cẩn trọng lùi về phía Vi An, chắn cho cô phía sau lưng. Dao cúi xuống, nhặt một nhánh cây khô, ánh mắt sắc lạnh. Mưa trút xuống khiến mọi âm thanh như bị nuốt chửng, chỉ còn tiếng thở dồn dập của ba người.

Một con chồn rừng nhảy vụt qua, bộ lông xám bết nước. Phía sau nó, lù lù bóng dáng một con chó sói rừng, đôi mắt vàng lóe lên đầy dữ tợn. Linh không chần chừ, giương cung, mũi tên đã lên dây. Dao khẽ ra hiệu cho Vi An lui về sau tán cây rậm.

Sói rừng gầm lên, tiến thêm vài bước, mũi ướt ngửi ngửi trong không khí. Linh nhắm kỹ, tay giữ vững, hơi thở đều đặn. Dao rút một túi nhỏ trong áo, ném ra phía sau lưng con sói. Một làn khói nhẹ bốc lên, mùi cay nồng xộc vào mũi. Sói rùng mình, quay phắt lại, tru lên một tiếng rồi bỏ chạy về phía rừng sâu.

Vi An thở phào, ôm lấy cánh tay Dao: “Chị giỏi quá!”

Dao chỉ mỉm cười, cất túi thuốc đi. Linh hạ cung, xua tay: “May mà nó chưa đói lắm. Đừng tự mãn, trong rừng này có thứ còn nguy hiểm hơn.”

Mưa vẫn không ngớt, càng lúc càng dai dẳng. Đường đi lầy lội, cây dâu rừng quấn lấy nhau, vướng víu chân áo. Cả ba cứ thế men theo tiếng nước chảy mà Vi An cảm nhận được, đi sâu vào giữa những bụi rậm rạp.

Đến giữa trưa, mưa đã ngấm vào từng thớ vải. Vi An bắt đầu run lên vì lạnh. Đôi môi cô tím tái, mỗi bước chân như nặng trĩu. Dao nhận ra, vội dừng lại, tháo chiếc áo khoác ngoài đưa cho Vi An.

“Mặc vào đi, kẻo cảm lạnh.”

Vi An cố mỉm cười: “Chị còn lạnh hơn em mà.”

Dao lắc đầu, kéo sát áo cho cô. “Chị quen rồi. Em yếu sức, không chịu được mưa gió lâu.”

Linh đứng bên cạnh, chau mày: “Dừng lại nghỉ một lát đi. Mưa thế này, cứ cố đi chỉ tổ đổ bệnh cả lũ.”

Dao gật đầu, nhìn quanh tìm chỗ trú. Một mái đá thấp lấp ló dưới tán dâu rậm rạp, đủ che cho ba người. Họ lách vào, ngồi sát bên nhau. Linh khơi một đống lửa nhỏ bằng mấy mẩu củi khô cô cất kỹ trong túi, cố châm mãi mới bén được lửa.

Vi An run rẩy, hai tay xoa vào nhau. Dao lấy trong túi ra một gói nhỏ, rắc lên lửa một ít bột màu vàng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. “Loại này giữ ấm tốt lắm, hít sâu vào đi.”

Linh ngồi bó gối, nhìn Vi An rồi lại nhìn Dao, giọng khàn khàn: “Có gì ăn không? Từ sáng tới giờ, tôi đói lả rồi.”

Dao cười nhẹ, lấy ra ba củ khoai nướng từ túi vải. “May mà hôm qua còn sót lại.”

Linh nhanh nhẹn bóc vỏ, đưa một củ cho Vi An, một củ cho Dao. “Này, ăn đi. Đừng có nhường nhau mãi, cả ba đều cần sức.”

Vi An cầm lấy, cắn một miếng nhỏ. Khoai nguội lạnh nhưng vị ngọt bùi lan trong miệng, xoa dịu cái bụng rỗng. Cô nhìn Dao, đôi mắt như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi.

Ngoài kia, mưa vẫn xối xả, tiếng nước róc rách hòa cùng tiếng lửa lách tách. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ sưởi ấm bên nhau. Một lúc sau, Linh cựa mình, nhìn Vi An: “Sao mặt em xanh thế kia? Chân đau à?”

Vi An khẽ gật đầu, giấu bàn chân ra sau. Dao thấy vậy, kéo nhẹ chân cô lại, cẩn thận vén ống quần lên. Một vết rách dài nơi mắt cá, máu đã khô nhưng da sưng đỏ.

“Sao không nói sớm?” Dao nhẹ giọng trách, tay đã lần tìm túi thuốc.

Vi An mím môi, mắt rưng rưng: “Em không muốn làm chậm mọi người...”

Linh lườm: “Ngốc thế! Đau thì phải nói. Lỡ nhiễm trùng thì làm sao?”

Dao lấy khăn sạch, chậm rãi lau vết thương, rồi lấy lá thuốc nghiền nát đắp lên. Động tác của cô vừa chắc chắn vừa nhẹ nhàng. Vi An ngồi im, hai tay bấu chặt vào vạt áo, mắt nhìn Dao không chớp.

Linh nghiêng người, chống cằm nhìn hai người. “Dao chăm sóc ai cũng dịu dàng thế này à?”

Dao không đáp, chỉ chú tâm buộc lại vết thương. Đôi bàn tay trắng ngần thoăn thoắt, ánh mắt lặng lẽ mà ấm áp. Băng xong, cô ngẩng lên, khẽ mỉm cười với Vi An: “Không đau nữa đâu. Lát nữa sẽ thấy dễ chịu hơn.”

Vi An lí nhí: “Cảm ơn chị...”

Linh bỗng bật cười, tiếng cười vang lẫn trong tiếng mưa. “Thấy chưa, có người lo cho rồi nhé. Không sợ bị bỏ rơi đâu.”

Vi An đỏ mặt, cúi đầu. Dao nhìn Linh, khóe môi khẽ cong: “Còn cô, có đau ở đâu không?”

Linh xua tay: “Tôi khỏe như trâu. Cô lo cho Vi An đi.”

Không khí bỗng nhẹ nhõm hơn. Mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng bên trong mái đá, ba người ngồi sát bên nhau, hơi ấm lan tỏa. Linh rút từ túi ra một nhánh thị khô, bẻ làm ba phần, đưa cho Dao và Vi An. “Này, ăn cho có sức. Đừng có nhịn nữa.”

Vi An nhận lấy, đưa cho Dao một nửa. Dao lắc đầu, đẩy lại cho cô. “Em cần hơn.”

Linh nhìn hai người, cười khẽ: “Hai chị em nhà này...”

Dao liếc Linh, ánh mắt dịu dàng: “Chúng ta là đồng đội. Không ai bỏ ai lại phía sau.”

Linh im lặng, nụ cười tắt dần, ánh mắt xa xăm. Một lát, cô lên tiếng, giọng trầm hẳn: “Tôi từng nghĩ, chỉ cần mạnh mẽ là đủ. Nhưng... nhiều lúc yếu đuối cũng không sao. Có người bên cạnh, dù chỉ ngồi im thế này, tự dưng lại thấy yên tâm.”

Vi An ngước nhìn Linh, ánh mắt long lanh. “Em cũng vậy. Chưa bao giờ em nghĩ mình có thể đi xa đến thế, nếu không có hai chị.”

Dao nhìn hai người, lòng mềm lại. Những ngày tháng đơn độc, lặng lẽ gánh vác mọi thứ, giờ đây dường như đã xa. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng dựa lưng vào vách đá, tay vẫn nắm lấy bàn tay nhỏ của Vi An.

Một hồi lâu, mưa bắt đầu dịu xuống. Dao đứng dậy, nhìn ra ngoài. “Có thể đi tiếp rồi. Chân Vi An sao rồi?”

Vi An thử bước, nhoẻn miệng cười: “Đỡ nhiều rồi ạ.”

Linh dập lửa, nhét lại mấy mẩu củi còn khô vào túi. “Đi thôi. Trời sắp tối, còn phải tìm chỗ nghỉ nữa.”

Dao dẫn đầu, đi thật chậm để Vi An không bị tụt lại. Linh đi cuối, mắt không ngừng quan sát xung quanh. Cả ba lần mò ra khỏi mái đá, mưa đã bớt, chỉ còn lắc rắc trên tán lá. Không khí sau mưa mát lạnh, mùi đất ẩm ngai ngái quyện với hương dâu rừng.

Con đường phía trước vẫn rối rắm, nhưng Vi An bỗng dừng lại, nhắm mắt lắng nghe. Một lúc, cô mỉm cười: “Em nghe tiếng nước gần hơn rồi. Có cả tiếng chim bói cá hót vang.”Dao gật đầu, ánh mắt ánh lên tia hy vọng. “Tốt lắm. Chúng ta sắp đến suối rồi.”

Linh huýt sáo khe khẽ: “Em đúng là tai thính hơn chó săn. Bộ lạc nào mà không giành em về, chắc tiếc lắm.”

Vi An bật cười, đôi má ửng hồng. “Em không thuộc về bộ lạc nào cả...”

Dao bước chậm lại, đi bên cạnh Vi An. “Không sao. Ở đâu cũng có thể là nhà, miễn là có người mình tin tưởng.”

Linh chen vào giữa, khoác tay lên vai hai người. “Được rồi, tôi cũng đâu phải người Hắc Mộc hay Sơn Lang điển hình gì. Từ giờ, ba chúng ta cùng nhau, có sao sống vậy.”

Vi An cười rạng rỡ, nỗi sợ hãi trong mắt đã lùi xa. Dao nhìn sang Linh, ánh mắt dịu xuống. Cô chợt nhận ra, bên trong vẻ ngoài bướng bỉnh, Linh cũng cô đơn chẳng kém gì mình.

Đường đi càng lúc càng dốc. Bùn đất sau mưa trơn trượt, nhiều chỗ phải bám vào thân cây mới khỏi ngã. Dao luôn dừng lại đợi Vi An, thỉnh thoảng lại nhắc Linh cẩn thận. Linh giả vờ càu nhàu nhưng ánh mắt lại đầy ấm áp.

Qua một đoạn dốc, cả ba dừng lại trước một vạt đồi dâu phủ kín. Lá dâu ướt nước, xanh mướt, những quả dâu đen mọng treo lủng lẳng. Vi An reo lên: “Nhiều dâu quá!”

Linh nhăn mặt: “Ăn dâu sống dễ đau bụng lắm.”

Dao mỉm cười: “Không sao, nếu ăn vừa phải. Mấy quả chín đen ngọt lắm, lại nhiều nước, bù cho cả ngày khát.”

Vi An hái một quả, đưa cho Dao. Dao cắn một miếng nhỏ, vị ngọt thanh lan trên đầu lưỡi, dễ chịu lạ thường. Linh cũng không nhịn được, hái thử một quả, nhai chậm rãi.

Bất chợt, tiếng gió rít lên giữa vạt đồi, lạnh buốt. Dao cau mày, nhìn quanh. Những vết chân mờ mới in trên bùn đất, kéo dài vào sâu trong bụi dâu. Linh lập tức giương cung, áp sát Dao và Vi An vào giữa.

“Tôi thấy dấu chân lạ. Có thể là người, cũng có thể là thú lớn.”

Dao gật đầu, tay vẫn nắm chặt tay Vi An. “Chúng ta đi nhanh qua đây, không dừng lại.”

Cả ba lặng lẽ tiến về phía trước. Vi An run lên, nhưng vẫn cố bước đều, mắt nhìn Dao không rời. Dao siết chặt tay cô, nhẹ nhàng trấn an: “Không sao đâu, em cứ đi sát chị.”

Gió mỗi lúc một mạnh, cuốn theo mùi đất ẩm và mùi lạ lẫn trong không khí. Linh nhăn mặt, khẽ thì thầm: “Có mùi thịt tươi. Có thể là xác thú bị vồ.”

Dao nghe vậy, càng cảnh giác. Cô rút trong túi áo một nhúm lá thuốc, vò nát rồi nhét vào túi áo Vi An. “Nếu cảm thấy chóng mặt, cứ ngửi cái này. Nó giúp tỉnh táo.”

Vi An gật đầu, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. Linh đi sát phía sau, không ngừng liếc về hai bên đường.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía bụi dâu rậm rạp. Linh phản xạ chớp nhoáng, kéo cả Dao và Vi An ngã xuống đất. Một bóng đen lao qua đầu họ, móng vuốt sượt qua sát vai Dao, để lại vệt xước dài trên áo.

Vi An thét lên, Dao ôm lấy cô, lăn sang một bên. Linh đã đứng dậy, giương cung, mắt lạnh băng. Bóng đen kia – một con báo rừng – quay lại, mắt đỏ rực vì đói. Linh không do dự, bắn liền hai mũi tên, một trúng vai, một trượt qua lưng báo.

Báo gầm lên, lao về phía Linh. Dao nhanh tay rút túi bột cay, ném thẳng vào mặt nó. Báo lảo đảo, mắt cay xè, loạng choạng lùi lại. Linh bắn thêm một mũi tên nữa, lần này trúng vào chân sau. Báo tru lên, quay đầu lao vào rừng sâu, bỏ lại vệt máu loang lổ.

Dao lập tức kiểm tra Vi An, thấy cô chỉ trầy xước nhẹ. Linh quay sang, th* d*c: “Ổn cả chứ?”

Vi An run rẩy, ôm chặt lấy Dao, nước mắt trào ra. “Em sợ quá...”

Dao dịu dàng vỗ lưng cô, khẽ thì thầm: “Không sao rồi. Có chị ở đây.”

Linh ngồi phịch xuống đất, thở hắt ra: “Mẹ kiếp, suýt nữa thì toi cả lũ. Đúng là đồi dâu, đồi máu mà!”

Dao nhìn sang Linh, ánh mắt biết ơn. “Nếu không có cô, chắc chúng tôi đã không thoát.”

Linh nhếch môi cười, nhưng trong mắt ánh lên chút bối rối. “Tôi chỉ làm việc nên làm thôi. Đừng khách sáo.”

Một lát sau, Vi An bình tĩnh lại, ngồi sát bên Dao, đôi mắt ráo hoảnh. Dao kiểm tra lại vết thương của mình, phát hiện một vết cào dài trên cánh tay, máu rỉ ra thấm ướt tay áo. Linh thấy vậy, vội móc trong túi ra một mảnh vải sạch, đưa cho Dao.

“Đưa tay đây, để tôi băng cho.”

Dao lắc đầu: “Tôi tự làm được.”

Linh không chịu, giữ chặt lấy tay Dao, cẩn thận lau sạch máu rồi băng lại. Động tác có phần vụng về, nhưng ánh mắt lại chân thành hiếm thấy. “Cô lúc nào cũng lo cho người khác, tự mình thì chẳng thèm để ý.”

Dao nhìn Linh, ánh mắt dịu đi. “Tôi quen rồi. Nhưng cảm ơn cô.”

Vi An ngồi bên, lặng lẽ nắm lấy tay Dao, đôi mắt đầy lo lắng. “Chị có đau lắm không?”

Dao lắc đầu, mỉm cười: “Không sao. Chỉ là vết thương nhỏ.”

Linh bật cười: “Cô ấy mà đau thì trời sập mất. Mau đứng dậy đi, còn phải tìm suối.”

Cả ba đứng lên, tiếp tục đi. Vi An vẫn nắm chặt tay Dao, ánh mắt không rời vết thương trên tay chị. Linh đi sát bên, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai người, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.

Qua khỏi vạt đồi dâu, tiếng suối róc rách vang lên rõ ràng. Mặt nước trong veo, lấp lánh ánh nắng hiếm hoi vừa ló qua mây. Dao quỳ xuống, rửa sạch vết máu trên tay, Vi An đứng cạnh, nhẹ nhàng lau nước trên mặt Dao bằng khăn tay nhỏ.

Linh ngồi bên bờ suối, hai chân vắt ngang, mặt trời chiếu lên mái tóc ướt của cô. “Tôi chưa từng nghĩ, có ngày lại ngồi bên suối với hai người thế này, giữa rừng đầy thú dữ.”

Dao nhìn Linh, mỉm cười: “Cuộc sống mà. Có ai biết trước được điều gì đâu.”

Vi An ngồi xuống bên cạnh, tựa đầu lên vai Dao. “Nếu ngày nào cũng được như hôm nay, dù mưa gió, em cũng không sợ.”

Linh giả vờ nhăn mặt: “Hai người lại bắt đầu tình cảm ướt át rồi đấy.”

Dao bật cười, vỗ nhẹ lên vai Linh. “Có cô ở đây, ai dám ướt át quá mức.”

Cả ba cùng phá lên cười, tiếng cười vang khắp bờ suối. Mưa đã tạnh, chỉ còn những giọt nước đọng lại trên lá dâu, long lanh dưới nắng. Vi An lấy ra chiếc sáo nhỏ, thổi một khúc nhạc du dương. Gió thổi qua, mang theo âm điệu dịu dàng, xoa dịu mọi nỗi lo âu.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan, hiểm nguy dường như tan biến. Chỉ còn lại ba con người, ba số phận, gắn bó với nhau qua bao sóng gió.

Mặt trời sắp lặn, ánh chiều vàng trải dài trên mặt suối. Dao ngồi lặng lẽ, nhìn hai người bên cạnh, lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường. Linh thì thầm: “Đêm nay ta nghỉ ở đây đi. Sáng mai đi tiếp.”

Dao gật đầu. Vi An dựa vào vai chị, khẽ cười: “Em chưa từng có một ngày nào như hôm nay. Cảm ơn hai chị.”

Dao nhìn vào mắt Vi An, rồi sang Linh, khẽ nói: “Ba chúng ta, dù có chuyện gì, cũng không rời nhau. Được không?”

Linh gật đầu, ánh mắt kiên định: “Tôi hứa.”

Vi An thì thầm: “Em cũng hứa.”

Bên kia suối, trong bóng tối rậm rạp, một đôi mắt lặng lẽ dõi theo. Tiếng gió rừng rít lên, mang theo hơi lạnh và lời thì thầm bí ẩn. Đêm nay, chẳng ai biết phía trước còn điều gì chờ đợi. Nhưng dưới tán dâu sau cơn mưa, ba cô gái đã tìm thấy ở nhau chút bình yên hiếm hoi giữa rừng thẳm.

Một tiếng động lạ khẽ vang lên từ bìa rừng, khiến Linh bất giác siết chặt cung tên, ánh mắt cảnh giác. Dao đặt tay lên vai Linh, khẽ thì thầm: “Bình tĩnh, đợi tôi kiểm tra.”

Bóng tối dần phủ xuống, gió rừng lại nổi lên, cuốn theo những mối nguy chưa lộ diện. Trên đồi dâu, lặng lẽ bắt đầu một đêm dài, chờ đợi những thử thách mới phía trước.