Những bước chân vội vã lướt qua rễ cây, lá mục kêu lên khe khẽ dưới gót giày mềm. Nguyệt Dao đi đầu, mắt liếc nhanh từng bóng cây, tay luôn sẵn sàng với túi thuốc dắt bên hông. Nhã Linh giữ lưng đoàn, ánh mắt không rời khỏi từng tán lá rung động bất thường. Vi An đi giữa, bàn tay nhỏ siết chặt lấy tay Lệ Hoa, vừa chạy vừa ngoái lại nhìn Tương Lan đang lặng lẽ theo sau, gương mặt bình thản giữa sương sớm.
Họ băng qua một lối mòn lắt léo, vòng vèo giữa những thân cây to. Gió sớm lạnh ngắt luồn vào cổ áo, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm. Tiếng chim rừng thảng thốt vang lên rồi tắt lịm. Không ai nói với ai câu nào, nhưng trong nhịp thở vội vàng, sự căng thẳng cứ thế đan bện vào nhau.
Cuối cùng, khi đã cách xa bờ suối, Nguyệt Dao ra hiệu dừng lại dưới một vòm cây rậm rạp. Cô quỳ xuống, vạch nhẹ lớp lá mục, để lộ ra một cửa hang nhỏ chỉ vừa một người chui lọt.
“Vào đi,” cô thì thầm, mắt đảo quanh cảnh vật.
Lệ Hoa là người đầu tiên cúi rạp, chui vào. Vi An theo sau, rồi đến Tương Lan. Nhã Linh cố ý ở lại sau cùng, chờ Dao vào rồi mới kéo vạt áo che lên lối vào, phủ kín bằng lá tươi.
Bên trong hang, ánh sáng lờ mờ, mùi đất ẩm và rêu phong lẫn vào nhau. Dưới chân, đất mềm, từng cơn gió nhỏ luồn qua khe đá lạnh buốt. Mọi người ngồi xuống, cố lấy lại nhịp thở. Nguyệt Dao ngồi tựa lưng vào vách hang, mắt nhắm lại như đang cân nhắc điều gì.
Nhã Linh chống hai tay lên gối, khẽ hỏi: “Chị nghĩ bọn chúng có tìm ra được không?”
“Không đâu,” Dao đáp nhỏ. “Đây là nơi mẹ tôi từng dùng để tránh lũ săn trộm. Ngoài người Hắc Mộc, không ai biết.”
Tương Lan đặt túi vải xuống, lấy khăn lau trán cho Vi An, giọng dịu dàng: “Đừng sợ. Ở đây an toàn.”
Vi An ngẩng lên, ánh mắt long lanh trong bóng tối. Cô lặng lẽ rút mảnh vải cũ trong túi áo, mân mê từng đường chỉ đã sờn.
“Chị Dao,” Vi An ngập ngừng, “em… vẫn không hiểu vì sao em lại có thể nghe thấy tiếng gió thì thầm. Có phải vì em là người ngoài không?”
Nguyệt Dao nhìn cô hồi lâu, ánh mắt dịu lại. “Không phải đâu. Đó là năng lực của riêng em. Có lẽ… tổ tiên em đã để lại trong máu thịt em một điều gì đó đặc biệt.”
Nhã Linh ngồi sát lại, đặt tay lên vai Vi An, giọng khàn khàn: “Việc đó cũng chẳng quan trọng. Em là người của chúng ta, thế là đủ rồi.”
Lệ Hoa nhìn quanh, khẽ thì thầm: “Nhưng nếu La Du thật sự bám theo, chúng ta phải chuẩn bị sẵn. Chỗ này kín đáo, nhưng không thể ở lâu.”
Tương Lan gật đầu, ánh mắt trầm tư. “Ta biết một lối nhỏ dẫn l*n đ*nh đồi. Nhưng trước khi đi, Vi An cần làm điều này.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Vi An. Cô gái nhỏ ngơ ngác, mím môi lo lắng. Nguyệt Dao nghiêng người, lấy từ túi áo ra một túi nhỏ, trong đó có mấy cành lá xanh rì, tỏa hương dịu nhẹ.
“Vi An,” Dao nói, “em từng nói khi chạm vào cây cối, em nghe được tiếng thì thầm của rừng. Có lẽ đã đến lúc thử gọi về linh hồn tổ tiên.”
Nhã Linh tròn mắt: “Như thế nào? Có nguy hiểm không?”
Dao lắc đầu, giọng chắc nịch: “Chỉ cần tin tưởng, không có gì đáng sợ. Em ấy phải tự mình thức tỉnh ‘Hơi Thở Rừng’.”
Vi An nuốt nước bọt, tay run run nhận lấy bó lá. Tương Lan chậm rãi bày một vòng tròn nhỏ bằng sỏi trắng, đặt ở giữa là một hòn đá nhẵn bóng.
“Chỉ cần ngồi vào giữa, nhắm mắt lại. Hít thật sâu, nghe tiếng gió, để bản thân chìm vào hơi thở của rừng.”
Lệ Hoa chắp tay, mắt nhìn Vi An đầy lo lắng và hy vọng.
Vi An chậm rãi ngồi xuống giữa vòng sỏi. Mọi người lùi lại, giữ im lặng. Bóng tối trong hang dày đặc, chỉ còn vài tia sáng len qua kẽ đá, rọi lên mái tóc dài của cô.
Cô nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu. Nhịp thở hòa cùng tiếng gió rừng đang rì rào bên ngoài. Đầu óc dần trôi khỏi thực tại, tiếng tim đập chậm lại, từng mạch máu như chảy tràn nhựa sống của cây cối.
Đột nhiên, một làn gió lạnh luồn qua kẽ đá, thổi nhẹ lên má Vi An. Trong đầu cô vang lên những tiếng thì thầm xa xăm, như tiếng mẹ ru, như tiếng lá xào xạc. Cô cảm nhận được vòng tay ai đó vỗ về, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen.
“Vi An… con là dòng máu cuối cùng của bộ lạc đã khuất… Hãy lắng nghe…”
Cô rùng mình, toàn thân run nhẹ. Hình ảnh hiện ra lấp lóa trong tâm trí: những người đàn bà mặc áo thổ cẩm, tóc xõa dài, đứng thành vòng tròn dưới gốc cây cổ thụ. Khuôn mặt họ ẩn hiện trong sương, ánh mắt dịu dàng, buồn bã.
“Mẹ… phải không?” Vi An thì thầm, nước mắt trào ra.
Một giọng nói trầm ấm vang lên: “Con gái nhỏ, bộ lạc chúng ta từng là cầu nối giữa các linh hồn rừng. Nhưng vì oán hận, máu đã đổ, lời nguyền gieo xuống. Chỉ tình yêu và sự tha thứ mới hóa giải.”
Cô nghẹn ngào: “Làm sao để tha thứ cho những kẻ đã hại mình, đã khiến nhà tan cửa nát?”
Giọng nói ấy lại vọng về: “Hận thù chỉ nối dài bóng tối. Chỉ có yêu thương mới dẫn lối cho gió mang đi nỗi đau. Con hãy nhớ, Luật Giao Ước Gió là để giữ hòa bình, không phải để phân tranh.”
Bên ngoài, gió rừng thổi mạnh hơn, từng cơn ùa qua khe đá. Những chiếc lá Dao đặt trên tay Vi An rung nhẹ, tỏa ra mùi thơm dịu mát. Không khí trong hang như đặc quánh lại, mọi người nín thở dõi theo.
Nhã Linh nhìn Dao, thì thầm: “Chị ấy có sao không?”
Dao chỉ khẽ lắc đầu, nhưng bàn tay cũng siết chặt. Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt cô ánh lên vẻ thương xót khó giấu.
Vi An chìm sâu vào trạng thái mơ hồ. Hình ảnh biến đổi liên tục: những trận chiến giữa bộ lạc, máu chảy loang trên đất đỏ, tiếng khóc lẫn tiếng gió gào. Rồi một bàn tay nắm lấy tay cô, kéo về phía một cây cổ thụ lớn. Dưới gốc cây, một tấm bảng đá khắc những dòng chữ cổ, lấp lóa ánh sáng xanh.
“Con phải đọc. Hãy nhớ lấy Luật Giao Ước Gió…”
Cô cố gắng nhìn rõ hơn, những dòng chữ dần hiện lên trong tâm trí:
“Khi gió qua rừng thẳm, mọi hận thù phải hóa thành nước mắt trên lá, mọi nỗi đau phải gửi lại nơi rễ sâu. Chỉ người biết thứ tha, mới nghe được lời tổ tiên, mới trở thành chủ nhân Hơi Thở Rừng.”
Một nỗi bình yên lạ lùng tràn vào tim Vi An. Cô cảm nhận được dòng khí ấm áp chạy dọc sống lưng, lan tỏa ra đôi tay, rồi tới từng đầu ngón chân. Cô mở mắt, ánh nhìn trở nên sâu thẳm, mơ màng.
Tất cả trong hang đều nhận thấy sự thay đổi ấy. Gương mặt Vi An bừng sáng, làn da rám nắng như phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Những chiếc lá trên tay cô rung động, rồi bất ngờ nở ra những bông hoa nhỏ li ti, thơm ngát.
Lệ Hoa thốt lên khe khẽ: “Chị ấy… chị ấy làm được rồi!”
Tương Lan rưng rưng: “Hơi Thở Rừng đã thức tỉnh.”
Vi An ngồi lặng, đôi mắt đẫm lệ nhưng môi lại mỉm cười. Cô đưa tay chạm lên má Dao, giọng run run: “Em thấy rồi… em nghe được tiếng các bà, các mẹ. Họ bảo, chỉ cần chúng ta yêu thương và tha thứ cho nhau, lời nguyền sẽ tan biến.”
Nhã Linh nghẹn ngào: “Em làm được rồi, Vi An. Em không còn là người ngoài nữa. Em là một phần của chúng ta.”
Dao cầm lấy tay Vi An, siết nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những xa cách, ngờ vực trước đây như tan biến. Một vòng tròn ấm áp dần hình thành giữa những người con gái nhỏ bé, giữa rừng sâu lạnh lẽo.
Tương Lan lau nước mắt, cười hiền: “Ngày xưa, mẹ từng kể, chỉ khi Hơi Thở Rừng trở lại, các bộ lạc mới thật sự được yên ổn. Vi An, con chính là cầu nối mà tổ tiên gửi lại.”
Vi An cúi đầu, nước mắt lăn dài, nhưng ánh mắt lại sáng rỡ. “Con không sợ nữa. Con sẽ đi cùng các chị, cùng tất cả mọi người. Dù phía trước có là gì, chỉ cần chúng ta bên nhau, em tin có thể làm được.”
Nhã Linh bật cười, vỗ vai cô: “Đúng rồi, chỉ cần em không bỏ chạy là được.”
Lệ Hoa lon ton lại gần, dúi vào tay Vi An một chiếc bánh bột ngô nhỏ, giọng run run: “Ăn đi chị, lấy lại sức. Em sợ lắm, nhưng nhìn chị như thế này, em cũng thấy mạnh mẽ hơn rồi.”
Không khí trong hang trở nên dịu lại, mọi người ngồi sát bên nhau. Tương Lan lấy ra nắm gạo, mấy củ khoai nhỏ, bắt đầu nhóm lửa ngay giữa lối đi nhỏ. Lửa bập bùng soi rõ từng khuôn mặt, ai nấy đều lặng lẽ, nhưng trong lòng đều trào dâng một cảm giác thân thuộc không thể gọi tên.
Nhã Linh giúp Dao gọt khoai, vừa làm vừa nói nhỏ: “Chị có tin những gì Vi An thấy là thật không?”
Nguyệt Dao nhìn Linh, ánh mắt mềm đi: “Tôi không biết là mơ hay thực, nhưng tôi tin vào những gì cô ấy cảm nhận. Đôi khi, trong rừng sâu, những điều kỳ lạ lại là chân lý duy nhất.”
Linh gật đầu, mắt nhìn Vi An đang cẩn thận bóc vỏ bánh, chia cho từng người. “Trước đây tôi từng nghĩ chỉ cần mạnh mẽ là đủ. Nhưng có lẽ, mạnh mẽ nhất là biết chấp nhận và tha thứ.”
Dao mỉm cười nhạt, bàn tay thoáng run khi lột vỏ khoai. “Tôi từng căm hận La Du, từng nghĩ chỉ có vạch trần hắn mới cứu được bộ lạc. Nhưng bây giờ, tôi muốn bảo vệ mọi người hơn là trả thù.”
Hai người lặng im, ánh mắt gặp nhau trong chốc lát, rồi vội vã tránh đi. Lệ Hoa lăng xăng chạy vòng quanh, lượm từng que củi nhỏ, thỉnh thoảng lại nhìn Vi An với ánh mắt ngưỡng mộ.
Tương Lan chậm rãi xới gạo, cẩn thận cho thêm nước, mùi cơm chín dần lan tỏa, xua tan lạnh lẽo trong hang. “Các con, nếu lời nguyền thật sự là do hận thù mà ra, thì chỉ có lòng nhân mới hóa giải được. Dù các con là ai, xuất thân từ đâu, chỉ cần biết yêu thương nhau, trời đất cũng sẽ mở lối.”Vi An nhìn mẹ nuôi, đôi mắt long lanh cảm kích. Cô nắm tay Lệ Hoa, thì thầm: “Nhà là ở đây, phải không em?”
Lệ Hoa cười toe, gật đầu: “Chị ở đâu, em ở đó. Em không sợ gì hết!”
Cơm chín, mọi người ngồi quây quần, chia nhau từng bát nhỏ. Đơn sơ mà ấm áp. Trong giây phút ấy, những nỗi sợ, lo âu ngoài kia như bị ngăn lại bởi vòng tay của tình thân.
Sau bữa cơm, Nguyệt Dao lấy ra một quyển sổ nhỏ, mở trang giấy đã ngả màu, lật cho mọi người xem những dòng chữ cổ. “Đây là Luật Giao Ước Gió, cha tôi từng dạy. Nhưng tôi chưa từng hiểu hết ý nghĩa.”
Vi An cúi sát lại, những ký tự lạ lẫm bỗng trở nên thân quen kỳ lạ. Cô lẩm nhẩm đọc:
“Gió đến, gieo lời thề, nước mắt hòa cùng đất mẹ, lòng người rộng mở thì rừng sâu sẽ hồi sinh.”
Cô ngẩng lên, giọng chắc nịch: “Bí mật là ở đây. Không phải sức mạnh, không phải tranh đoạt, mà là biết mở lòng, biết tha thứ.”
Nhã Linh đập nhẹ vào vai cô: “Vậy chúng ta làm gì tiếp theo?”
Tương Lan suy nghĩ, rồi nói: “Muốn hóa giải lời nguyền, phải có đủ ba bộ lạc chứng giám. Phải tổ chức một nghi lễ Gió Chứng thực sự, nơi không còn thù hận.”
Nguyệt Dao trầm ngâm: “Nhưng ai sẽ chịu nghe chúng ta? La Du sẽ không dừng lại, Hạo của Sơn Lang thì càng không.”
Vi An nhìn Dao, đôi mắt sáng lên vẻ kiên định: “Chúng ta phải thuyết phục họ, bằng chính sự thật này. Em sẽ đứng ra, dùng Hơi Thở Rừng để nói chuyện với tổ tiên. Nếu các chị đồng ý ở bên em, em không sợ gì cả.”
Linh siết chặt nắm tay: “Chị đi đâu, tôi đi đó. Có chết cũng không rời.”
Dao mỉm cười, lần đầu tiên nụ cười ấy không còn vẻ lạnh lùng, mà ấm áp lạ thường. “Được. Dù có thế nào, tôi cũng sẽ bảo vệ các em.”
Lệ Hoa vỗ tay: “Hay quá! Vậy chúng ta là một đội rồi nhé!”
Tương Lan nhắc nhở: “Nhưng phải cẩn thận. Hạo không dễ bị thuyết phục, còn La Du thì càng nguy hiểm. Cần một kế hoạch.”
Dao gật đầu, lấy ra tấm bản đồ thô sơ, vạch lên những đường mòn quen thuộc. “Chúng ta sẽ đi vòng qua thung lũng Lưng Trời, đến nơi tụ hội của ba bộ lạc. Ở đó, tổ tiên từng thực hiện nghi lễ Gió Chứng đầu tiên.”
Linh chỉ vào một điểm nhỏ trên bản đồ: “Ở đây có suối nước nóng, dễ ẩn náu. Tôi biết đường tắt.”
Vi An cười, ánh mắt lấp lánh: “Em nghe thấy tiếng suối gọi. Nơi đó chắc chắn là điểm khởi đầu.”
Tương Lan động viên: “Vậy thì nghỉ ngơi đi, mai lên đường sớm. Ta sẽ ở lại trông chừng.”
Mọi người nằm xuống, ai nấy đều lặng lẽ. Trong bóng tối, tiếng thở nhẹ nhàng vang lên. Lệ Hoa rúc vào người Dao, thì thào: “Chị Dao, em sợ lắm, nhưng em tin chị.”
Dao vuốt tóc em gái, giọng trầm lại: “Có chị ở đây, không ai làm hại em được.”
Ở phía bên kia, Vi An và Nhã Linh nằm sát bên nhau. Linh khẽ thì thầm: “Em thật lạ lùng, Vi An. Đôi khi tôi thấy em như gió, vừa gần vừa xa.”
Vi An cười, đưa tay nắm lấy tay Linh: “Gió chỉ bay khi có người giữ. Nếu chị muốn, em sẽ ở lại.”
Linh ngập ngừng, bàn tay khẽ siết lại: “Tôi muốn em ở lại. Ở bên tôi, ở bên Dao. Chúng ta là một gia đình.”
Vi An nhắm mắt, môi nở nụ cười bình yên. “Em hứa.”
Bên ngoài, gió rừng vẫn rì rào, len lỏi qua từng khe đá, mang theo lời nhắn nhủ của tổ tiên. Ở sâu trong lòng đất, hơi thở của rừng già như sống lại, lan tỏa khắp không gian nhỏ bé.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng len qua vách đá, mọi người lần lượt tỉnh giấc. Tương Lan chuẩn bị bữa sáng, mùi cháo nóng hổi lan tỏa trong hang. Ai nấy đều vội vàng ăn, ánh mắt sáng rỡ hơn bao giờ hết.
Sau bữa ăn, cả nhóm lại thu dọn đồ đạc. Nguyệt Dao kiểm tra kỹ từng vật dụng, chắc chắn không để lại dấu vết. Lệ Hoa rón rén ra ngoài trước, thám thính đường đi. Khi mọi việc đã xong, từng người chui ra khỏi hang, hòa vào ánh sáng dịu của buổi sớm.
Trên đường đi, Vi An bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn vòm cây xanh ngắt. Cô lắng nghe tiếng gió, rồi khẽ nói: “Các chị, gió báo có người lạ ở phía tây. Có lẽ là La Du.”
Nhã Linh vội kéo Dao lại gần: “Có nên đổi hướng không?”
Dao trầm ngâm: “Không. Nếu tránh mãi, chúng ta sẽ bị bao vây. Cứ đi thẳng, nhưng phải cảnh giác. Nếu có động tĩnh, mọi người chia thành hai nhóm, Vi An đi cùng tôi, Linh bảo vệ Lệ Hoa và mẹ Lan.”
Tương Lan gật đầu: “Ta không sợ. Chỉ cần các con giữ vững lòng mình.”
Cả nhóm đi sâu vào rừng, tiếng chim hót lan xa, ánh nắng xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lung linh. Không khí mát lạnh, nhưng trong lòng ai cũng phập phồng lo lắng.
Đi được một đoạn, Vi An bỗng dừng lại, ngồi xuống bên một gốc cây lớn. Cô đặt tay lên thân cây, nhắm mắt lắng nghe. Một lát sau, cô mở mắt, giọng chắc nịch: “Có hai người, đi về hướng chúng ta. Một người mặc áo xám, một người vác cung.”
Dao lập tức ra hiệu mọi người tản ra, ẩn vào các lùm cây gần đó. Nhã Linh nấp sau một bụi dương xỉ, tay đã đặt lên chuôi dao. Vi An nắm chặt mảnh vải tổ tiên, tim đập thình thịch.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Từ giữa rừng, một bóng người cao lớn xuất hiện, đi trước là La Du, dáng đi khoan thai nhưng đôi mắt sắc lạnh. Theo sau là Mạch Vân Hạo, ánh mắt như chim ưng, quét ngang khắp tán lá.
La Du dừng lại, nhìn quanh, giọng trầm tĩnh: “Tần Nguyệt Dao, ta biết các ngươi ở đây. Đừng trốn nữa.”
Không ai lên tiếng. Dao siết chặt tay Vi An, mắt không rời khỏi bóng La Du.
La Du chợt cười nhạt, giọng vang lên lạnh lẽo: “Ngươi tưởng trốn mãi là an toàn? Hắc Mộc rồi cũng phải về tay ta thôi. Giao Tô Vi An ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống.”
Nhã Linh bật dậy, đứng chắn trước Vi An: “Ngươi đừng hòng động đến bạn ta!”
Mạch Vân Hạo nhấc cung lên, mũi tên đã lên dây. Dao bình tĩnh bước ra, kéo Vi An theo. “La Du, nếu ngươi dám động vào Vi An, cả rừng sẽ không tha cho ngươi.”
La Du nhếch mép: “Thật nực cười. Ngươi nghĩ mấy câu chuyện tổ tiên là thật sao?”
Vi An nhìn thẳng vào La Du, ánh mắt bình thản: “Ta nghe được tiếng của rừng. Tổ tiên không muốn máu đổ nữa. Nếu ngươi còn cố chấp, lời nguyền sẽ không buông tha ngươi.”
La Du phá lên cười lớn, giọng đầy khinh miệt: “Lời nguyền? Ta chỉ tin vào sức mạnh, không tin vào những lời mê tín!”
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi tới, cuốn tung lá rừng, làm mọi người chao đảo. Vi An nhắm mắt, hai tay chắp trước ngực, thì thầm: “Tổ tiên, xin hãy cho chúng con sức mạnh.”
Gió cuộn lên, những thân cây rung lắc, lá rơi lả tả như mưa. Mạch Vân Hạo kinh ngạc nhìn quanh, mũi tên rơi khỏi tay lúc nào không hay.
La Du lùi lại một bước, ánh mắt dao động. “Các ngươi… các ngươi đã làm gì?”
Vi An mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm như hòa vào rừng xanh. “Chúng ta không làm gì cả. Chỉ có lòng người mới gọi được gió. Nếu ngươi không chịu dừng lại, rừng sẽ không tha thứ.”
La Du nắm chặt chuôi dao, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Nhưng ngay lúc ấy, từ xa vang lên tiếng hô hoán, tiếng chân người chạy rầm rập.
Tương Lan kéo Lệ Hoa, thì thầm: “Nhanh, đi thôi!”
Nguyệt Dao nắm tay Vi An, ra hiệu cho Linh cùng rút lui. Cả nhóm lùi dần vào rừng sâu, bóng dáng khuất sau những thân cây rậm rạp.
Phía sau, La Du gầm lên: “Các ngươi chạy không thoát đâu! Ta sẽ bắt được các ngươi!”
Tiếng gió rừng rít lên dữ dội, như một lời cảnh báo. Trong lòng mỗi người, nỗi lo lắng xen lẫn hy vọng. Cuộc hành trình phía trước còn dài, còn đầy thử thách, nhưng trong lòng họ, hơi thở của rừng đã thức tỉnh, dẫn lối cho những bước chân không còn run rẩy.
Ở cuối rừng, nơi ánh sáng đầu ngày xuyên qua tán lá, Vi An dừng lại, ngoái nhìn về phía sau. Cô thì thầm: “Tổ tiên, xin hãy bảo vệ chúng con…”
Gió lại thổi qua, mang theo lời thì thầm dịu dàng, như một cái ôm vô hình, tiếp thêm sức mạnh cho tất cả.
Cuộc đối đầu thực sự, cũng vừa mới bắt đầu.