Gió Qua Rừng Thẳm

Chương 15: Ẩn Thân Bên Dòng Suối Nhỏ

Bóng đêm đã nhạt dần. Sương sớm lặng lẽ buông xuống tán lá, đọng thành giọt nước nhỏ li ti trên những phiến dương xỉ ven lối mòn. Bùi Tương Lan dẫn ba cô gái men theo con đường nhỏ, nép mình dưới những bụi rậm rạp, đôi lúc lại dừng lại lắng nghe động tĩnh phía sau. Dấu vết của đoàn truy binh đã thưa dần, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ, như lời dặn dò của rừng già.

Khi trời vừa hửng sáng, cả nhóm dừng lại bên một dòng suối nhỏ. Nước trong veo, róc rách chảy quanh những tảng đá phủ rêu xanh. Nguyệt Dao quan sát địa hình quanh đó rồi gật đầu: “Nơi này tạm an toàn. Ta nghỉ chân, xử lý vết thương trước đã.”

Tương Lan đặt chiếc túi vải xuống, rút ra mấy nắm lá khô, gói bánh ngô và một bình nước nhỏ. Bà nhìn từng người, giọng dịu dàng: “Các con ăn chút gì đi, rồi thay phiên nhau rửa sạch vết thương. Chỗ này kín đáo, lại có nước, ta có thể ở lại đến chiều.”

Linh ngồi phịch xuống tảng đá, thở ra một hơi dài, hai tay vẫn siết chặt con dao găm. Đôi mắt cô đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ kiên quyết. Vi An thì lặng lẽ ngồi xuống bên bờ suối, hai bàn tay run lên khi tháo tấm vải băng ở cổ chân. Vết thương đã thấm máu, sưng tím lại.

Nguyệt Dao mở túi thuốc, cẩn thận lấy ra một lọ thuốc cao màu nâu sẫm. Cô ngồi xuống cạnh Vi An, chậm rãi rửa sạch vết thương bằng nước suối, động tác tỉ mỉ nhưng nhẹ nhàng như sợ làm đau người đối diện.

“Chị có đau không?” Vi An khẽ hỏi, mắt ngước lên nhìn Dao, lo lắng.

Dao lắc đầu, nở nụ cười nhạt: “Chị không sao. Em mới là người cần nghỉ ngơi.”

Linh ngồi gần đó, vừa nhai bánh ngô vừa liếc nhìn Dao, ánh mắt pha lẫn bực bội và quan tâm. “Dao, để tôi giúp gì cho. Cứ để mỗi mình chị xoay xở mãi cũng chẳng ổn.”

Nguyệt Dao ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Linh. Một thoáng im lặng giữa hai người, rồi Dao khẽ gật: “Em lấy hộ chị mấy nhánh cỏ bạc đầu ở ven suối kia. Loại ấy giúp cầm máu, lại tránh nhiễm trùng.”

Linh thoăn thoắt bước ra bờ suối, miệng lầm bầm: “Cứ nói sớm đi, tôi làm việc này quen rồi mà…”

Tương Lan ngồi bên, đôi tay khéo léo bẻ nhỏ từng mẩu bánh, đưa cho từng người. “Các con phải giữ sức. Đường phía trước còn dài, chưa biết sẽ gặp chuyện gì.” Giọng bà nhỏ nhẹ, chứa đựng nỗi lo lắng mà chỉ người mẹ mới có.

Vi An ăn từng miếng bánh, rồi quay sang Dao, giọng thì thầm: “Chị Dao… Em xin lỗi vì đã khiến mọi người gặp nguy hiểm.”

Dao ngừng tay, nhìn vào đôi mắt trong veo của Vi An. “Không ai trách em cả. Chúng ta đi cùng nhau là lựa chọn của mỗi người. Nếu có trách, thì là trách số phận đã cuốn tất cả vào vòng xoáy này.”

Linh quay lại, trên tay nắm chặt mấy nhánh cỏ bạc đầu còn đọng sương. Cô đưa cho Dao, rồi ngồi xuống cạnh, ánh mắt lặng lẽ quan sát từng động tác của Dao. Vi An nhắm mắt, gắng chịu đau khi Dao bôi thuốc lên vết thương.

Ánh sáng ban mai dần len qua những tán lá, chiếu xuống mặt nước lấp lánh. Dưới ánh sáng ấy, khuôn mặt ba cô gái hiện lên rõ nét – mỗi người một vẻ, nhưng đều mang dấu vết của mệt mỏi, lo âu và cả chút hy vọng mong manh.

Tương Lan dùng khăn sạch lau mặt cho từng đứa, rồi xoa nhẹ lên vai Nguyệt Dao: “Con là chị cả, phải giữ vững tinh thần. Linh và Vi An đều trông vào con đấy.”

Dao chỉ cười khẽ, ánh mắt thoáng chút dịu dàng hiếm hoi. “Mẹ Lan yên tâm. Con không để ai bị bỏ lại phía sau.”

Sau khi xử lý vết thương, cả nhóm ngồi quây tròn bên bờ suối. Nước chảy róc rách, tiếng chim rừng thỉnh thoảng vang lên xa xa, như xua đi cảm giác hoang vắng. Không ai nói gì trong một lúc lâu, chỉ lặng lẽ ăn uống, nghỉ ngơi, lấy lại sức sau một đêm dài chạy trốn.

Một lát sau, Vi An cất tiếng trước, giọng nhỏ nhẹ: “Chị Linh, chị Dao, em… Em có điều muốn nói.”

Linh nhướn mày: “Nói đi, ở đây chỉ có chúng ta.”

Vi An ngập ngừng, hai tay đan vào nhau, mắt nhìn xuống mặt nước. “Em… Em không phải người của bất cứ bộ lạc nào. Em không có quê hương, không có gia đình… Lớn lên trong sự cưu mang của nhiều người, em chỉ biết mình mang họ Tô vì mẹ nuôi kể lại. Nhưng em luôn cảm giác có gì đó lạ lùng trong máu thịt mình, như một tiếng gọi không tên từ rừng sâu.”

Nguyệt Dao lặng lẽ quan sát Vi An, ánh mắt dần dịu lại. Linh thì tựa cằm lên đầu gối, giọng khàn khàn: “Tôi cũng chẳng hơn gì. Cha là tộc trưởng, ai cũng nghĩ tôi mạnh mẽ, không sợ gì hết. Nhưng thật ra… tôi rất sợ bị bỏ rơi. Sợ rằng một ngày nào đó, mọi người phát hiện tôi không giống như họ tưởng, rồi quay lưng đi hết.”

Lời nói của Linh vang lên khẽ khàng trong không khí tĩnh mịch, khiến Vi An bất giác ngẩng đầu, mắt hoe đỏ. “Chị Linh, em chưa từng nghĩ chị yếu đuối. Em luôn ngưỡng mộ chị.”

Linh cười nhạt: “Em ngưỡng mộ gì ở tôi? Đầu óc nóng nảy, cứ thích cãi nhau, làm gì cũng l* m*ng. Nếu không có Dao, chắc tôi đã gây họa lớn rồi.”

Nguyệt Dao khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía rừng sâu. “Chúng ta đều có nỗi sợ riêng. Tôi cũng vậy. Tôi sợ mình không bảo vệ được ai, sợ làm liên lụy đến người thân. Nhưng nếu không thử, mãi mãi không biết kết cục sẽ ra sao.”

Một làn gió nhẹ thổi qua, làm tóc ba cô gái bay nhẹ. Nắng sớm chiếu lên khuôn mặt họ, xua đi vẻ ảm đạm, mang đến chút ấm áp hiếm hoi giữa rừng thẳm.

Tương Lan lặng lẽ quan sát, ánh mắt trìu mến mà lo lắng. Bà khẽ lên tiếng: “Các con, nếu đã cùng nhau đi đến đây, thì hãy tin vào nhau. Rừng sâu thử thách con người không chỉ bằng hiểm nguy, mà còn bằng lòng tin và tình thân.”

Vi An chậm rãi gật đầu, đôi mắt ánh lên niềm xúc động. Cô rút từ túi áo ra một mảnh vải cũ, trên đó thêu hình chiếc lá rừng và một ký hiệu lạ. “Em luôn mang theo vật này. Mẹ nuôi bảo nó là vật truyền đời của bộ lạc đã mất – bộ lạc Tô Sương. Nhưng em chưa bao giờ hiểu ý nghĩa thật sự của nó.”

Nguyệt Dao đưa tay cầm lấy mảnh vải, ngắm nhìn kỹ từng đường kim mũi chỉ. Đôi mắt cô thoáng nét suy tư. Linh cũng nhìn chăm chú, vẻ mặt bối rối.

Vi An thì thầm, giọng như gió thoảng: “Có lần em nghe mẹ Lan kể về ‘Lời Nguyền Rừng Thẳm’. Bà nói chỉ người mang dấu hiệu này mới có thể phá giải nó, nhưng em không biết phải làm gì. Em sợ… nếu mình là nguyên nhân của mọi chuyện thì sao?”

Tương Lan đặt tay lên vai Vi An, giọng vững vàng: “Không ai trách con cả. Đừng tự dằn vặt. Lời nguyền ấy đã tồn tại từ lâu, không phải lỗi của riêng ai.”

Nguyệt Dao nhẹ nhàng trả lại mảnh vải cho Vi An, ánh mắt lấp lánh tia tin tưởng. “Có lẽ số phận đã chọn em. Nhưng em không đơn độc. Chúng ta cùng nhau tìm cách giải quyết.”

Linh chen vào, giọng có phần bối rối nhưng kiên quyết: “Đúng vậy. Nếu phải đối mặt, thì ba người cùng đối mặt. Tôi không bỏ cuộc nửa chừng đâu.”Trong khoảnh khắc ấy, sự gắn kết giữa ba cô gái như được thắt chặt hơn. Họ nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào, nhưng đều hiểu: từ nay, vận mệnh của mỗi người đã hòa vào nhau, không thể tách rời.

Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi xuống dòng suối nhỏ, nước trong vắt phản chiếu những khuôn mặt trẻ trung nhưng đầy nghị lực.

Tương Lan đứng dậy, phủi bụi trên váy: “Các con nghỉ thêm một lát, ta đi hái ít lá thuốc về đun nước.”

Nguyệt Dao gật đầu: “Mẹ Lan để con đi cùng.”

Vi An và Linh ngồi lại bên bờ suối. Không khí yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước róc rách và tiếng chim non ríu rít. Linh nhìn Vi An, rồi bất chợt lên tiếng: “Này, em có sợ không?”

Vi An cười nhẹ, lắc đầu: “Em từng rất sợ. Nhưng bây giờ, em thấy bình yên khi ở cạnh mọi người.”

Linh im lặng một lúc, rồi lặng lẽ nói: “Em biết không, hồi nhỏ tôi từng bị lạc trong rừng. Một mình suốt ba ngày, tưởng sẽ chẳng bao giờ được gặp lại ai. Từ đó, tôi sợ bóng tối, sợ cô đơn. Nhưng bây giờ, tôi không sợ nữa.”

Vi An ngước nhìn Linh, trong mắt ánh lên niềm tin. “Chị Linh, em hứa sẽ không để chị lạc mất nữa.”

Linh cười, cái cười ngượng nghịu nhưng chân thành. “Ngốc quá. Tôi lớn rồi, đâu phải đứa trẻ con.”

Ở một góc khác, Nguyệt Dao cùng Tương Lan len lỏi qua những bụi cây, tìm hái các loại lá thuốc. Dao lặng lẽ quan sát mẹ nuôi, rồi khẽ hỏi: “Mẹ Lan, mẹ có tin vào những truyền thuyết xưa không?”

Tương Lan mỉm cười, đôi mắt xa xăm: “Ta tin vào lòng người hơn là vào lời đồn. Nhưng rừng già này ẩn chứa nhiều điều không ai đoán trước được. Các con phải biết lắng nghe, đừng chỉ nhìn bằng mắt.”

Dao gật đầu, lòng bỗng nhẹ đi phần nào. Hai người trở về, mang theo bó lá tươi, bắt đầu nấu nước bên bờ suối.

Trong làn khói bốc lên thơm nhẹ, ba cô gái ngồi quây quần, mỗi người một suy nghĩ. Linh bẻ cành khô nhóm lửa, Dao tỉ mỉ vò lá thuốc, Vi An múc nước suối vào nồi đất nhỏ. Không khí ấm cúng như một mái nhà tạm giữa rừng sâu, gắn kết họ bằng những điều giản dị.

Nước sôi, Tương Lan chia cho mỗi người một chén nhỏ. Vị thuốc đăng đắng, nhưng khi trôi xuống cổ lại để lại dư vị ngọt ngào, ấm áp.

Vi An nhắm mắt, khẽ hát lên một điệu ru của mẹ nuôi. Giọng hát trong trẻo vang vọng giữa rừng, như mang theo hy vọng và niềm tin vào ngày mai.

Linh tựa lưng vào gốc cây, nhìn Dao qua ánh lửa. Đôi mắt cô ánh lên vẻ dịu dàng mà chính bản thân cũng không nhận ra. “Dao, sau này chị có định quay về Hắc Mộc không?”

Dao im lặng một lát, rồi chậm rãi: “Tôi phải về. Không chỉ vì cha, mà còn vì bộ lạc. Nhưng tôi không muốn đi một mình.”

Linh nhếch môi: “Tôi cũng vậy. Tôi muốn chứng minh cho cha tôi thấy, tôi không hèn kém. Nhưng nếu chị đi đâu, tôi cũng đi cùng.”

Vi An mỉm cười, siết chặt mảnh vải trong tay: “Em cũng sẽ không rời xa các chị. Dù có chuyện gì xảy ra, em sẽ ở lại.”

Ánh lửa bập bùng soi rõ ba khuôn mặt rạng rỡ. Sự gắn bó giữa họ không cần lời thề, chỉ cần một ánh mắt, một cái nắm tay là đủ.

Bỗng, từ phía xa vang lên tiếng động lạ. Tất cả nín thở, lắng nghe. Tiếng bước chân nhè nhẹ, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên: “Dao, Linh, Vi An! Các con đâu rồi?”

Là Phùng Lệ Hoa, giọng nói lanh lảnh pha chút lo âu. Cô bé xuất hiện từ sau bụi cây, trên tay cầm một bó cỏ lạ, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết.

“Mấy chị làm em tìm muốn gãy chân! Có người lạ xuất hiện ở đầu suối, em thấy bóng áo xám lấp ló sau mấy bụi tre!”

Nguyệt Dao lập tức đứng dậy, ánh mắt sắc lại. “Tất cả thu dọn đồ đạc. Không thể ở lại đây lâu hơn nữa.”

Linh siết chặt con dao găm, ánh mắt ánh lên tia quyết liệt. Vi An vội vàng cất mảnh vải vào túi áo, ánh mắt kiên định.

Bùi Tương Lan bình tĩnh gom lại đồ đạc, dặn nhỏ: “Các con đi trước, ta sẽ đánh lạc hướng.”

Dao lắc đầu: “Không được, mẹ Lan phải đi cùng chúng con.”

Linh kéo Vi An đứng dậy, thì thầm: “Chúng ta phải nhanh lên. Nếu để La Du phát hiện, hậu quả không lường được.”

Vi An nắm chặt tay Linh, mắt nhìn Dao chờ quyết định. Trong khoảnh khắc ấy, ba người họ hiểu rằng, dù phía trước là gì, chỉ cần cùng nhau bước tiếp, sẽ không còn gì đáng sợ.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, hòa lẫn tiếng gió rừng rì rào như thúc giục. Cả nhóm lặng lẽ rời khỏi bờ suối, bóng dáng khuất dần trong làn sương mờ ảo. Đằng sau, tiếng động vẫn vang lên, báo hiệu một hiểm họa mới đang lặng lẽ tiến gần.

Khi mặt trời vừa ló rạng phía bên kia sườn núi, ba cô gái cùng Tương Lan, Lệ Hoa – năm con người nhỏ bé giữa rừng già – lại tiếp tục cuộc hành trình. Trong lòng mỗi người, niềm tin vào nhau đã trở thành điểm tựa vững chắc, dù phía trước là những thử thách khôn lường, hay những bí mật còn chưa kịp gọi tên.

Dưới tán rừng thẳm, gió vẫn thổi, mang theo những lời thì thầm của vận mệnh, mở ra một khúc quanh mới cho ba số phận vừa gắn kết.