Ngoại truyện 4: Cuộc sống thường ngày sau hôn nhân.
Đêm tĩnh mịch, tiết trời đã sắp sang thu, tiếng ve cũng dần lẩn khuất trong ánh trăng nhạt màu.
Tối về, Thả Huệ ngồi trong phòng làm việc sắp xếp lại các tài liệu của mình, chép hết vào USB để hôm sau mang theo.
Tắm xong, Thẩm Tông Lương giả vờ đi lấy hai quyển sách, anh lật qua loa vài trang rồi rất tự nhiên ngồi xuống cạnh cô.
Thả Huệ nghiêng người nhường chỗ, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính: “Anh đến giục em đi ngủ phải không? Muộn lắm rồi à?”
“Không phải.”
Thẩm Tông Lương đưa nắm tay lên môi, khẽ ho một tiếng. Anh cố tỏ ra như không có chuyện gì, nên Thả Huệ cũng thật sự tin là không phải, cô tiếp tục chăm chú làm việc. Thẩm Tông Lương liếc nhìn hai dòng trong bản thảo luận văn của cô.
“Viết súc tích thế này, đăng rồi à?”
Nhưng ngay giây sau, Thả Huệ bực bội bấm dấu X đóng tài liệu, như thể không muốn nhìn thêm một lần nào nữa.
“Chưa, bài này bị từ chối rồi.”
Thẩm Tông Lương khẽ cong khóe môi, kéo cô ngồi vào lòng rồi hỏi: “Sao thế?”
“Các tạp chí C hiện nay không chỉ có rào cản với quần chúng xã hội, mà còn với cả các giáo sư và tiến sĩ trẻ. Chẳng ai biết họ đang đăng tải cái gì, toàn những lời sáo rỗng nối tiếp nhau, có lẽ đó là thế giới chỉ có các bậc thầy mới hiểu. Trong mắt họ ,tên tuổi tác giả bài viết còn quan trọng hơn nội dung nhiều. Đã thế còn toàn từ chối bản thảo mà chẳng buồn hồi âm lấy một câu.”
Cô dừng lại rồi nói tiếp: “Mấy hôm trước em còn nói với Viện trưởng Cao là em không cảm nhận được chủ nghĩa quan liêu ở chồng em, mà lại cảm nhận nó một cách sâu sắc trong giới học thuật này.”
“Chậc” Thẩm Tông Lương hài lòng vô cùng. Anh đưa tay khẽ vuốt gương mặt trắng mịn của cô, cười hỏi: “Hóa ra ở bên ngoài em đánh giá anh cao đến thế cơ à?”
Thả Huệ vẫn còn chìm trong cảm giác bực bội: “Anh đã nắm đúng cái điểm không quan trọng nhất trong đoạn em nói rồi.”
Thẩm Tông Lương cười, đã nhiều năm anh không còn dính dáng đến giáo dục, thậm chí cũng chưa từng tự nhận mình là người làm học thuật. Khi viết bài luận, anh chỉ nói vài ý trọng tâm, chẳng thèm quan tâm đám học giả già kia ồn ào đến mức nào.
Đối với anh, quan trọng nhất dĩ nhiên là nhận xét của vợ anh về anh khi trao đổi với thầy hướng dẫn.
“Nếu Cao Dược Dân mà còn chưa được xem là người xuất sắc, vậy ai mới là người xuất sắc? Em là học trò của anh ấy, chắc cũng gặp nhiều thuận lợi đúng không?”
“Em đã có hai bài được đăng trên tạp chí C, đều là tác giả chính. Bài này thì khác, đây là bài em viết một mình. Em muốn xem thử, bài viết mà không có tên thầy Cao thì liệu có còn được nhận hay không. Kết quả là bị vứt bỏ như giấy vệ sinh luôn, chắc họ lười đến mức không thèm đọc luôn ấy chứ. Tạp chí hàng đầu nước ngoài còn có phản biện, còn ở đây thì đến tư cách đó cũng không có.”
Thẩm Tông Lương nhẹ nhàng vén tóc cô. Dưới ánh đèn, vẻ đẹp dịu dàng của cô hiện ra rõ ràng, như một viên ngọc trai vừa tách vỏ, tròn đầy và trong trẻo. Trong vẻ đẹp ấy, có một sự thuần khiết đáng quý.
Đã là người trưởng thành rồi mà cô vẫn một mình đơn độc, chống lại những quy tắc mà cô không thích của thế giới này. Từ khi cô còn nhỏ thì Thẩm Tông Lương đã nhận ra những điểm này ở cô rồi. Ở một mức độ nào đó, Thả Huệ gần như chính là một “phiên bản khác” của anh.
Một phiên bản khác của anh khi anh còn trẻ, còn bồng bột, sau khi nhìn thấy được phần nào bản chất của thế giới này nhưng cô vẫn một mình giơ cao ngọn nến để bước đi trong dòng nước xiết tăm tối, vừa bước đi vừa cất tiếng hát vì cái tôi chân thật và lý tưởng của mình.
Còn Thẩm Tông Lương thì đã lên bờ từ lâu, đã bị trật tự giai cấp uốn nắn, trở thành một người từng trải và khôn khéo.
Cuộc đời anh được định hình qua sự xem xét và mài giũa kỹ lưỡng. Nói gì, làm gì đều có một quy trình cân nhắc trước sau rõ ràng, phải suy nghĩ đi nghĩ lại, cân đo đong đếm nhiều lần rồi mới dám nói, dám làm.
Nhưng ở nơi cô lại tồn tại một sự thẳng thắn thuần khiết mãnh liệt mà chính anh đã âm thầm “nuôi dưỡng” nên và Thẩm Tông Lương cũng không có ý định thay đổi điều đó.
Cô gái nhỏ của anh chỉ cần nghe theo trái tim mình, dũng cảm làm những điều cô muốn làm, như vậy là đủ rồi. Cô cứ mạnh dạn bước về phía trước, còn lại mọi thứ cứ để anh lo.
Vì vậy anh luôn cho rằng, suốt bao năm qua, cái “rễ” mà Thả Huệ c*m v** trong tim anh càng ngày bén rễ càng sâu, không phải không có lý do.
Những người lần đầu gặp cô đều cho rằng cô là kiểu con gái được nuôi dạy trong một gia đình mẫu mực, lớn lên chắc hẳn thuận buồm xuôi gió, chưa từng chịu khổ, nên ánh mắt mới trong trẻo như nước suối trên núi cao, khi nhìn người khác luôn mang theo nụ cười dịu dàng, đẹp đến mức không hề có chút công kích nào.
Nhưng ai có thể biết được rằng Thả Huệ mất cha từ sớm, chỉ còn một người mẹ nghiêm khắc trong mọi chuyện, không thể xem là một gia đình trọn vẹn và con đường trưởng thành của cô cũng đầy phong ba.
Thẩm Tông Lương gần như không kìm được, kéo cô vào lòng, ôm lấy cô rồi bắt đầu hôn cô mà chẳng hề báo trước. Tư thế ấy giống như một người vừa đói cả ngày, đột nhiên nhìn thấy một đĩa bánh ngọt tinh xảo thì sẽ vồ lấy ăn ngấu nghiến.
Rất nhanh Thả Huệ đã không thở nổi. Sau khi vùng vẫy không có kết quả, cô khẽ cắn vào đầu lưỡi anh. Lúc này Thẩm Tông Lương mới chịu dừng lại, anh chậm rãi nâng mặt cô lên rồi tiếp tục hôn.
Cô thở gấp, tựa vào vai anh.
Thả Huệ nhìn anh đầy nghi hoặc: “Anh làm sao vậy? Mỗi lần em kể khổ với anh là anh lại có vẻ rất vui.”
Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Tông Lương càng đậm hơn, gần như không che giấu được.
“Anh sai rồi, anh sẽ tự kiểm điểm một cách sâu sắc. Là bài luận nào? Để anh đi hỏi xem, sao lại không cho tiến sĩ Chung của chúng ta đăng bài, thật là quá đáng mà!”
Vẫn là cái kiểu cợt nhả, không đứng đắn như cũ. Thả Huệ tức đến mức véo vào chân anh một cái: “Em không nói, anh hỏi làm gì? Lại muốn làm phiền tổng biên tập phải cúi cái lưng quý giá của mình xuống để nhặt bài luận của em từ thùng rác ra à? Thật là quá đáng, quá đường đột rồi.”
Thẩm Tông Lương bị nghẹn một chút, anh đưa tay day sống mũi, rồi bật cười thành tiếng. Đúng là người có học, khi mắng người nghe cũng tao nhã, không vương chút tục tĩu nào.
“Không nói nữa.” Thả Huệ tức đến mức thấy lồng ngực nặng nề. Sau khi bị anh ôm hôn một lúc, cô càng thấy khát hơn nên liền đứng dậy: “Em đi uống nước.”
Phía sau, Thẩm Tông Lương nói: “Anh đã pha cho em một ly trà nhân sâm ở phòng ngủ rồi. Đừng hòng xuống dưới tìm đồ lạnh mà uống.”
Thả Huệ dừng lại, tựa cửa nhìn anh: “Trời nóng thế này mà sao lúc nào anh cũng bắt em uống nước nóng vậy?”
“Trời hết nóng lâu rồi.” Thẩm Tông Lương đi tới nắm tay cô: “Đi, uống xong rồi ngủ.”
Đêm đó, cô cũng không ngủ yên giấc.
Trong phòng điều hòa bật rất thấp, nhưng dưới lớp chăn mềm nhẹ, hai người vẫn quấn quýt đến mức toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Thả Huệ bị anh ôm, sau khi khóc xong giọng vẫn còn hơi khàn: “Ông xã, phải làm sao đây, sao lại…như thế này…”
Cô chưa nói hết câu, cũng không rõ là đang nói về cái gì.
Thẩm Tông Lương vẫn đè lên người cô, vì trong nhà không có người ngoài nên anh cũng không quá kiêng dè lời nói. Có lúc anh còn dùng những lời th* t*c khó nghe để miêu tả cảnh ân ái thân mật giữa hai người, Thả Huệ nghe đến đỏ mặt tía tai, da đầu tê dại từng đợt.
Sáng hôm sau, cô nhân lúc chồng chưa tỉnh thì kéo vali rời đi.
Thẩm Tông Lương ở một mình suốt hơn nửa tháng.
Anh cứ vậy đi sớm về khuya, ban đầu nhìn qua thì mọi thứ đều bình thường, không có gì bất ổn. Cho đến một tối Chủ nhật nào đó, Đường Nạp Ngôn đi dạo về, thấy nhà đối diện vẫn yên ắng lạnh lẽo, không thấy Thả Huệ đi lại tưới cây trong sân, trong phòng khách cũng chỉ có vài ánh đèn lẻ loi.
Anh ta sang xem thử, phát hiện cổng lớn chỉ khép hờ, đẩy nhẹ là mở. Đi qua sảnh vào trong thêm một đoạn thì thấy Thẩm Tông Lương đang gác chân trên sofa, vừa xem bóng đá vừa hút thuốc.
Đường Nạp Ngôn “ồ” lên một tiếng: “Tôi còn tưởng nhà có trộm, hóa ra là cậu ở đây.”
Thẩm Tông Lương nhả ra một hơi khói: “Đời sống yên bình, nhân dân an cư lạc nghiệp thế này, lấy đâu ra trộm?”
“À này, Thả Huệ cho phép cậu hút thuốc trong nhà à?” Đường Nạp Ngôn nhìn lên tầng rồi hỏi.
Thẩm Tông Lương ngồi dậy, dụi tắt điếu thuốc: “Cô ấy không có ở nhà, không thì tôi đâu dám làm càn.”
Nghe vậy, Đường Nạp Ngôn bật cười: “Bình thường cô ấy vừa không cho cậu hút thuốc, vừa không cho cậu về muộn. Hễ viết xong bản thảo là dính lấy cậu không rời, tôi thấy số cậu cũng khổ đấy.”
“Bậy bạ, tôi mà khổ cái gì?” Thẩm Tông Lương đứng dậy đưa cho anh ta một chai nước. “Vợ quản tôi là để tôi không phạm sai lầm, là vì muốn tốt cho tôi.”
Anh ngồi xuống, lại với lấy bao thuốc châm một điếu: “Thôi đi, người đã không có ở đây rồi, cậu bày đặt diễn cho ai xem? Được rồi đấy, sao lâu thế rồi mà Thả Huệ vẫn chưa về?”
Thẩm Tông Lương giơ tay ra hiệu: “Mười sáu ngày rồi, tôi bị ‘giam lỏng’ mười sáu ngày rồi. Không ngờ bên kia Trang Tân Hoa còn chưa làm được cái trò trống gì thì tôi đã là người đầu tiên trở thành nạn nhân của cuộc hôn nhân sắp đặt này.”
Đường Nạp Ngôn cười đến mức bị sặc khói thuốc, anh ta nhìn quanh: “Sao cả cô giúp việc nhỏ nhà cậu cũng không thấy đâu vậy?”
Thẩm Tông Lương đổi sang sofa khác nằm xuống, gác chân lên: “Tiểu Huệ không có ở nhà, tôi là đàn ông trưởng thành, ở riêng với phụ nữ khác không thích hợp nên cho cô ấy về nghỉ rồi.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu: “Tôi nói mà, lão Thẩm đúng là không để mình có chút cơ hội bị nắm thóp bao giờ.”
Khi chân của Ngụy Thời Vũ vừa bị què, cha của Ngụy Tấn Phong đã rất thù Thẩm Tông Lương, nhìn anh là thấy khó chịu. Dù sự thật là do cô ta tự mình không cẩn thận, ngã từ trên cao xuống nên mới ra nông nỗi đó.
Dĩ nhiên, cũng có phần vì đã làm chuyện trái lương tâm, lại bị vài câu nói của Thẩm Tông Lương dọa cho hoảng sợ nên trong lòng bất an quá mức.
Ngụy Khắc Húc ngoài mặt thì giả vờ khách sáo, thấu tình đạt lý nhưng sau lưng không biết đã nguyền rủa anh bao nhiêu lần. Sau đó ông ta thật sự chơi xấu anh một lần, nhưng Thẩm Tông Lương không hề bị đình chỉ kiểm điểm vì anh chỉ cần trích xuất đoạn camera từ phòng khách trong nhà nộp lên là đã dập được mọi chuyện.
Về sau, sự việc này ngược lại trở thành một trong những vết nhơ của Ngụy Khắc Húc, người ta thậm chí còn lan truyền rằng ông ta từng hãm hại không ít người.
Nói đến đây, Đường Nạp Ngôn quan tâm hỏi một câu: “Này, Trang Tân Hoa đã gật đầu chưa?”
Thẩm Tông Lương dùng điếu thuốc chỉ về phía chiếc đồng hồ đứng mạ vàng bên tường: “Cũng đến lúc rồi, hai nhà đang gặp nhau ở Vạn Hòa, cậu nghĩ xem đã gật đầu chưa?”
Im lặng một lúc, Đường Nạp Ngôn nói: “Nếu Phùng Tắc Phong còn tại vị thì Ấu Viên…thôi bỏ đi, con bé cũng thật đáng thương. Mà tôi hỏi này, lần này sao ông Hà không mời cậu đi cùng vậy?”
“Có mời, nhưng tôi không đi.” Thẩm Tông Lương nhấp một ngụm trà. “Tôi vẫn nên ít lộ diện thì hơn. Sau này nếu mọi chuyện tốt thì không sao, còn nếu không ổn là tôi lại bị liên luỵ, cứ như thể tôi là người mai mối vậy.”
Đường Nạp Ngôn nghĩ một lúc rồi nói: “Sao mà tốt cho được? Trừ khi thằng bé Trang Tân Hoa thật sự bị quyền thế che mờ mắt, chứ không thì sao mà sống yên ổn nổi…”
Anh ta còn chưa nói xong thì cánh cửa lớn không khép chặt đã bị dì Vương đột ngột đẩy ra. Ngay sau đó, Diêu Mộng ăn vận sang trọng, vòng ngọc lấp lánh, che miệng bước vào.
Thẩm Tông Lương và Đường Nạp Ngôn đồng thời nhìn sang một phía, hai người lập tức dập thuốc, đứng dậy:
“Mẹ.”
“Dì Diêu.”
Diêu Mộng cau mày, càng đi vào càng thấy khó hiểu: “Cuối tuần mà hai đứa lại ngồi đây hút thuốc à?”
Đường Nạp Ngôn cười giải thích: “Không có đâu ạ, bọn con vừa từ ngoài về, đang ngồi nói chuyện một lát thôi.”
Thấy không chịu nổi cảnh bừa bộn trên bàn trà, dì Vương nhanh tay dọn dẹp sạch sẽ, rồi mở cửa sổ cho thông thoáng. Diêu Mộng ngồi trên sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy cây hoa hòe cao lớn kia, liền nói: “Nó đã lớn đến thế này rồi à.”
“Lúc mới mua căn nhà này, nó còn nhỏ như thế này thôi.” Thẩm Tông Lương nhấp một ngụm trà, anh đặt ly xuống rồi dùng tay ước lượng kích thước.
Diêu Mộng hừ nhẹ: “Ừ, đến cây cối còn biết sinh sôi không ngừng, còn con đến giờ vẫn chưa có mụn con nào!”
Đường Nạp Ngôn vốn đã định rời đi, vừa nghe giọng điệu này thì càng không ngồi yên được nữa, anh ta khẽ nói: “Lão Thẩm, đây là đến để gây áp lực cho cậu đấy.”
Nói xong anh ta đứng dậy: “Dì, trong nhà con còn chút việc, con xin phép đi trước. Dì ngồi chơi ạ.”
Diêu Mộng gật đầu: “Đi đi, dì nói với lão nhị vài câu.”
“Dạ, con chào dì, xin phép dì con đi.”
Đường Nạp Ngôn vừa đi là Thẩm Tông Lương cũng chẳng buồn giữ vẻ ngoài lịch sự nữa. Anh khó chịu nói với mẹ mình: “Nếu mẹ cứ đến để nói mấy chuyện này thì bây giờ con đưa mẹ về luôn.”
Diêu Mộng nói: “Mẹ không được nói à? Con kết hôn bao lâu rồi hả lão nhị? Vợ con cũng quá ích kỷ rồi đó! Chỉ biết nghĩ cho bản thân nó thôi à? Năm nay con gần bốn mươi rồi có biết không? Không tranh thủ sinh con cho con đi, nó thì bận cái gì chứ! Thật là…”
“Cô ấy muốn bận gì thì bận!” Thẩm Tông Lương lớn tiếng cắt lời.
Khi anh đột ngột ngẩng lên nhìn Diêu Mộng, ánh mắt sắc lạnh kia khiến bà giật mình. Bà sợ đến mức sắc mặt đổi khác, đầu ngón tay vô thức siết chặt tay vịn ghế da: “Mẹ là vì muốn tốt cho con thôi! Đêm hôm khuya khoắt rồi mà nó còn chạy đi đâu? Còn không chịu ở nhà nữa chứ.”
Thẩm Tông Lương kẹp một điếu thuốc giữa ngón tay, gõ nhẹ lên mặt bàn trà vừa được lau sạch bóng. Sắc mặt anh bình tĩnh nhưng lời nói ra lại khiến người ta lạnh sống lưng: “Con đã nói với mẹ nhiều lần rồi, đừng can thiệp vào chuyện của bọn con. Rốt cuộc là mẹ không hiểu hay là lời con nói không có tác dụng. Nếu là vế sau thì con lại đưa mẹ đi ‘tĩnh tâm’ thêm một thời gian nữa, khỏi phải lo nghĩ nhiều về chuyện giao tiếp…”
“Đúng là đứa con hiếu thảo của mẹ mà!” Diêu Mộng không chờ anh nói hết đã bật dậy, dùng toàn lực giáng mạnh một cái vào lưng con trai.
Cú đánh này không nhẹ, Thẩm Tông Lương chịu đau nhưng anh chỉ nhắm mắt lại trong chốc lát mà không đứng dậy, anh lạnh lùng ra lệnh: “Dì Vương, dì đưa mẹ về cẩn thận. Nấu cho bà ấy ít thuốc hạ hỏa để đỡ phải nóng giận.”
Dì Vương vừa bước tới đỡ nhưng Diêu Mộng tức tối hất ra, bà ngẩng mặt lên trời hét lớn: “Tôi rốt cuộc đã tạo nghiệt gì thế này!”
Ban đầu bà chỉ đi ngang qua, nghĩ rằng dạo gần đây lão nhị đối xử với mình cũng không tệ nên bà tiện đường làm một người mẹ hiền luôn. Tốt nhất là nếu Thả Huệ cũng có ở đây thì bà còn có thể lấy cái danh mẹ chồng ra oai một chút. Cuối cùng chẳng được chút lợi lộc nào, còn bị con trai dọa ngược lại.
Diêu Mộng tất nhiên không nuốt nổi cục tức này, một phút bà cũng không muốn ở lại. Bà đẩy cửa xông ra, đúng lúc gặp con dâu đang kéo vali đứng ở cổng, không biết đã nghe bao lâu rồi.
Đã lâu không gặp mẹ chồng, Thả Huệ hơi căng thẳng, rụt rè gọi một tiếng: “Mẹ.”
Diêu Mộng không đáp, chỉ liếc cô một cái sắc như dao rồi lên xe rời đi. Thả Huệ cúi đầu, nhìn vào khe bậc thềm nơi có vài ngọn cỏ xanh non mới mọc.
Những lời vừa rồi cô đều đã nghe thấy. Với người mẹ chồng này, Thả Huệ từ trước đến nay luôn đối phó cho xong vì dù có làm thế nào thì bà cũng không vừa ý, vậy thì cần gì phải bận tâm cho nhiều nữa.
Điều khiến cô canh cánh trong lòng chính là sự dịu dàng và bao dung mà Thẩm Tông Lương chưa từng nói ra thành lời.
Dù là trước khi kết hôn hay là sau khi kết hôn, cô đều khiến anh chịu quá nhiều áp lực. Nghĩ đến tầm này năm sau, cô sẽ phải lên đường đi Boston, trong lòng cô lại càng bất an hơn.
Thậm chí không cần soi gương, Thả Huệ cũng biết mặt mình đang vô cùng nặng nề, rối rắm. Cô không dám cứ thế đi vào vì sợ Thẩm Tông Lương sẽ hỏi tới hỏi lui rồi lại kéo sang chuyện mẹ anh, khiến hai mẹ con lại thêm không vui.
Thả Huệ lùi lại hai bước, ngồi xuống dưới chiếc ô vải xanh trắng trong sân. Cô lấy điện thoại nhắn WeChat cho Ấu Viên: “Đến Hong Kong rồi nhớ báo bình an cho mình nhé, mình rất lo cho cậu.”
Bên kia không trả lời, chắc vẫn đang ở trên máy bay, Thả Huệ nghĩ.
Hơn nửa tháng nay, ngoài những buổi họp nhóm bình thường thì cô đều ở cạnh Ấu Viên, ôm laptop chỉnh luận văn, thỉnh thoảng kể vài chuyện thú vị, hoặc đưa cô ấy ra ngoài đi dạo.
Thả Huệ làm mọi thứ rất nghiêm túc, khiến cho Ấu Viên thấy có chút không quen, cô nàng nói: “Mình đi tắm đây, cậu không cần đứng ngoài canh đâu hả?”
Thả Huệ đáp: “Cần chứ, lỡ cậu muốn nói chuyện với mình thì sao?”
Trong khoảng thời gian này, Trang Tân Hoa đã đến ba bốn lần, nhưng lần nào Ấu Viên cũng không chịu mở cửa. Lần cuối cùng là Thả Huệ nhân lúc Ấu Viên đang ngủ, lén chạy xuống gặp anh ta một lát.
Họ mua bia ở cửa hàng tiện lợi rồi ngồi uống bên bồn hoa ở công viên gần đó. Trong tiếng côn trùng rả rích, Thả Huệ chống tay ngồi nghe Trang Tân Hoa kể chuyện gia đình.
Sau khi chia tay ở cổ trấn, Trang Tân Hoa lái xe về nhà. Anh hùng hổ đá tung cửa, toàn bộ cơn tức tích tụ suốt quãng đường đều dồn vào cú đá ấy.
Nghe động tĩnh như vậy, Hách Xuân Lan vội đặt cuốn sách y học dày cộp trên tay xuống. Bà bước tới, vỗ một cái vào người con trai rồi cẩn thận đóng cửa lại: “Con làm gì vậy? Không sợ hàng xóm trong sân nghe thấy rồi cười cho à? Càng lớn càng chẳng ra làm sao!”
Trang Tân Hoa nói: “Cười gì chứ? Ba đã biến con thành trò cười cho bàn dân thiên hạ ngoài kia rồi, còn sợ người khác cười sao?”
“Con nói nhỏ thôi, ba đang tiếp khách trên lầu, đừng vô phép vô tắc như vậy.” Hách Xuân Lan kéo anh lại, nhỏ giọng dặn dò.
Anh đang định hỏi mẹ trước thì Trang Kỳ Dân đã đi xuống, phía sau còn có chú Hạ. Dù sao thì Trang Tân Hoa cũng là người có lễ phép, anh liền thu lại vài phần nóng nảy rồi lên tiếng: “Chú Hạ, hôm nay mà chú vẫn bận công việc ạ?”
Người kia bắt tay anh, thái độ cung kính hiếm thấy rồi nói với Trang Kỳ Dân: “Trang Tân Hoa nhà anh càng ngày càng xuất sắc rồi.”
Trang Kỳ Dân lắc đầu: “Đừng khen nó nữa, nó vẫn như cũ thôi, chẳng tiến bộ gì cả.”
Lúc này, Trang Tân Hoa vẫn luôn phối hợp rất đúng vai, anh nói: “Không có đâu chú, con nhà chú mới thật sự xuất sắc.”
Thế là hai cha con tiễn khách ra về.
Đóng cửa lại, Trang Kỳ Dân dặn vợ mình: “Đi gọi hết người làm trong bếp và ngoài sân ra chỗ khác, tôi cần nói vài câu với con trai.”
Trang Tân Hoa ngồi phịch xuống sofa, anh gác chân, châm một điếu thuốc: “Nói đi, con nghe đây.”
Trang Kỳ Dân nhìn đứa con trai trẻ tuổi của mình, trong lòng thì hài lòng vô cùng nhưng miệng vẫn nói: “Nhìn thái độ của con xem! Thật không biết Đàn Sinh nhìn trúng con ở điểm nào? Chỉ là cao hơn một chút, trắng hơn một chút thôi mà…”
Trang Tân Hoa rít mạnh vài hơi thuốc rồi cắt lời ba mình: “Ba đừng nhắc đến cái gì mà Đàn Sinh nữa, hiện tại con không muốn nghe thấy cái tên đó. Ấu Viên sắp chia tay con rồi!”
Trang Kỳ Dân khó hiểu: “Nó quyết định sáng suốt như vậy, con còn không vui cái gì?”
“Con không muốn từ bỏ cô ấy! Lẽ ra bọn con đã định kết hôn rồi, ba là trưởng bối mà còn không biết chuyện đó à?”
Trang Kỳ Dân bị con trai quát cho nổi nóng: “Trang Tân Hoa, ba nói cho con biết, con nên tỉnh táo lại đi! Nhà này nuôi con ăn sung mặc sướng suốt hai mươi tám năm không phải để đến lúc quan trọng thì con đối nghịch với ba! Lớn từng này rồi mà ngày nào cũng yêu với chả đương, đều là do mẹ con chiều hư hết!”
Anh ta buông điếu thuốc rồi đứng dậy nói tiếp: “Còn thời điểm quan trọng cái gì nữa? Ba cũng bao nhiêu tuổi rồi, sớm sắp xếp bàn giao công việc đi, nhường văn phòng lại cho Thẩm Tông Lương được rồi đó!”
Trang Kỳ Dân hít sâu một hơi, ông từ từ trấn tĩnh lại rồi nói: “Được, nói đến Thẩm Tông Lương thì để tôi nói anh nghe. Năm đó ông nội nó trong mấy cuộc họp lớn thì ngồi ở hàng ghế thứ ba từ dưới lên. Anh biết ông nội anh ngồi ở đâu không? Còn bây giờ anh nhìn lại xem, tình thế đảo ngược đến mức nào rồi! Nó mới bao nhiêu tuổi mà đã leo lên được vị trí chỉ kém ba anh có một bậc, sau này còn ra thể thống gì nữa? Sao con nhà người ta giỏi giang như vậy, còn anh thì chỉ biết ở nhà cãi tay đôi với ba mình!”
“Đừng lấy con ra so với chú ấy. Con thừa nhận con không bằng chú ấy, trên đời này có được mấy Thẩm Tông Lương chứ? Người ta sinh ra là trở thành một người như vậy rồi.” Trang Tân Hoa chẳng hề bị mấy lời của ba mình khích tướng, ngược lại còn lộ vẻ khinh miệt: “Nói đi nói lại thì ba cũng chỉ vì mấy cái danh hão mãi không buông được thôi!”
Trang Kỳ Dân đá thẳng một cái vào người anh rồi mắng: “Không buông được đúng không? Bây giờ anh giao hết thẻ ra cho tôi rồi nghỉ việc, cút khỏi cái nhà này đi. Coi như từ nay tôi không có đứa con như anh nữa, anh cũng đừng hòng bước chân vào cái nhà này nửa bước! Đi đi, để xem Phùng Ấu Viên có nuôi anh cả đời không!”
Như thể đã đoán trước sẽ bị đá một trận như vậy, Trang Tân Hoa bình tĩnh đứng dậy, phủi dấu chân trên người rồi lấy ví ra, rút từng cái thẻ một ra, ngay cả thẻ căn cước cũng bị anh ném lên bàn.
Anh giơ chúng lên trước mặt Trang Kỳ Dân: “Ba nhìn cho rõ, lần này tôi trả hết cho ba rồi. Thứ Hai đi làm tôi sẽ nộp đơn xin nghỉ. Cái công việc vừa mệt vừa chẳng ra gì này, tôi cũng không cần nữa. Ngoài ra, tôi có tay có chân, đi làm phiên dịch cũng không chết đói, không cần cô ấy nuôi tôi.”
Sắc trời ngoài cửa sổ dần tối sầm, Trang Kỳ Dân cứ đứng nhìn anh như vậy. Không biết từ lúc nào, con trai ông đã cao đến thế, gương mặt kiêu ngạo lạnh lùng kia đứng trước mặt đối diện với ông giống như một cây bách xanh trầm mặc cô độc.
Trang Tân Hoa bước ra ngoài không chút lưu luyến, đến cả chìa khóa xe cũng không định lấy.
Trong đầu anh chợt lóe lên ý nghĩ: với bộ dạng thảm hại thế này, Ấu Viên hẳn sẽ mềm lòng hơn một chút.
Đột nhiên, Hách Xuân Lan xuất hiện, ôm chặt ngang lưng anh. Bà siết lấy con trai thật chặt, nói với người chồng cố chấp của mình: “Ông không thể nói rõ khó khăn của mình với con nó một cách đàng hoàng được sao? Nhất định phải làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy à?”
Trang Tân Hoa cũng khựng lại, anh quay sang nhìn ba: “Ba thì có khó khăn gì?”
Hách Xuân Lan lau nước mắt, nói: “Ba con… gần đây đang gặp chuyện khó xử. Hai năm trước ông ấy và người khác xảy ra…xảy ra một mâu thuẫn khá lớn nên bị người ta nắm được điểm yếu. Tháng này ông ấy lo đến mức mất ngủ, mỗi đêm mẹ đều phải ngồi dậy nghe tim phổi cho ông ấy, sợ cơ thể ông ấy xảy ra vấn đề.”
“Đừng nói nữa, để nó đi đi.” Trang Kỳ Dân thở dài, ông vịn đầu gối ngồi xuống sofa, “Nếu qua được thì qua, không qua được thì cùng lắm như lão Ngụy thôi. Để nó đi tìm Phùng Ấu Viên đi. Tôi cũng không muốn nợ thằng nhóc này!”
Trang Tân Hoa giơ tay ngắt lời: “Đừng nói mấy lời giận dỗi vô ích nữa, ba cứ nói thẳng xem tình hình đến mức nào rồi.”
Trang Kỳ Dân cũng lộ vẻ bất lực, ông đảo mắt một vòng rồi nói: “Ai mà nói rõ được? Chú Hạ của anh làm trong ngành này mà đến cả chú ấy cũng không nói chắc được. Nếu anh không cưới Đàn Sinh thì tình hình chỉ càng tệ hơn thôi.”
“Hừ, hóa ra thể diện nhà họ Hà lớn đến vậy sao?”
“Chuyện này rất phức tạp, nhưng nếu hiểu như vậy thì cũng không sai.”
Trong phòng khách tĩnh lặng, ánh hoàng hôn chiếu rọi những hạt bụi nhỏ li ti bay lơ lửng.
Trang Tân Hoa đứng bất động tại chỗ, rất lâu sau vẫn không bước đi được. Anh không tiến lên nữa mà như chấp nhận số phận, bất lực lùi về sau. Không chú ý, chân anh vấp phải một vật gì đó, cả người loạng choạng ngã ngồi xuống bàn trà.
Trang Tân Hoa cúi đầu, hít một hơi thật sâu: “Đàn Sinh…cô ấy chắc không biết chuyện kết hôn lại là vì mục đích như vậy đúng không?”
“Đương nhiên là không thể để con bé biết. Ba mẹ nó bảo vệ nó rất kỹ, chưa từng nói với con bé những chuyện này. Lão Hà tìm đến ba là vì ở nhà ngày nào con bé cũng khen con, nói mình thích con ra sao, còn kiên quyết không để gia đình dùng biện pháp ép buộc. Nhưng đã làm cha làm mẹ thì ai mà chẳng mong con mình được vui vẻ hạnh phúc.”
“Lúc nó sinh ra, vì nhiều lý do bất đắc dĩ nên con bé bị gửi đến sống ở nhà dì, đến bảy tuổi mới được đón về lại bên ba mẹ. Vì vậy ba mẹ con bé cảm thấy rất có lỗi. Cả về tinh thần lẫn vật chất đều ưu tiên con bé hơn so với anh trai nó. Nó là một đứa…”
Trang Tân Hoa uể oải cắt ngang: “Không cần nói nữa, con hiểu rõ hơn ba.”
Suốt kỳ nghỉ hè vừa qua, Đàn Sinh luôn ở bên cạnh anh, đi đâu cũng cùng nhau. Cô là một cô gái khá tươi sáng, hào phóng, hòa đồng với mọi người và đặc biệt là cô không hề kiêu kỳ. Nhưng đôi khi tính tình cũng khá đỏng đảnh, tiểu thư, không chịu được bị anh lạnh nhạt dù chỉ một chút, thỉnh thoảng có việc nặng nhọc một chút còn phải để cấp trên là anh dỗ dành mới chịu làm.
Trong khoảnh khắc ấy, cả phòng khách rơi vào im lặng, một nhà ba người không ai biết nói gì.
Trang Tân Hoa bắt đầu hút thuốc, điếu này nối tiếp điếu kia. Khói thuốc bao phủ quanh người anh dày đặc. Về sau, tay anh run lên, nước mắt nặng trĩu rơi xuống từng giọt, thấm vào thảm tạo thành những vệt loang lổ.
Hách Xuân Lan nhìn mà lòng như bị ai đó bóp chặt, bà bước tới, ôm lấy đầu con trai vào lòng: “Được rồi, đừng như vậy nữa.”
“Mẹ!” Trang Tân Hoa đột nhiên gào khóc, úp mặt vào bụng mẹ,như thể muốn tìm lại chút sức mạnh như hồi nhỏ, anh nói: “Con không rời xa Ấu Viên được…con không thể rời xa cô ấy.”
Anh thực sự không còn chút sức lực nào nữa.
Anh không biết phải làm gì, không biết nên đi đâu, cũng không biết phải đưa ra quyết định thế nào. Khóc một lúc, anh lại đẩy Hách Xuân Lan ra, chỉ vào chính mình rồi bật cười đầy đột ngột:
“Con là một thằng vô dụng phải dựa vào gia đình như thế này, vậy mà vẫn có người để ý đến, thật là…thật là…”
Thả Huệ kiên nhẫn nghe anh kể hết đoạn đó, ly bia trong tay cũng đã vơi hơn nửa. Cô tưởng đâu sẽ là một câu chuyện mới mẻ hơn, cuối cùng vẫn chỉ là cái kiểu tranh đoạt và chèn ép lẫn nhau xưa cũ.
Khi Trang Tân Hoa kể lại chuyện này, anh gần như đang tường thuật lại toàn bộ câu chuyện, không mang chút cảm xúc chủ quan nào. Nhưng Thả Huệ vẫn nghe ra được sự thiên vị thật sự trong lòng anh. Anh coi trọng gia đình mình, coi trọng sự giàu sang và yên ổn vốn có từ khi sinh ra hơn Ấu Viên.
Trang Kỳ Dân có hào quang gia tộc che chở, chuyện của ông ấy dĩ nhiên không cần cô bận tâm, cô chỉ quan tâm đến Ấu Viên mà thôi, cô hỏi: “Vậy là cậu định chia tay Ấu Viên sao?”
Đêm xuống, gió thu nổi lên, họ ngồi dưới mấy cây liễu trồng song song nhau. Mùa hè sắp qua, dù gió có thổi mạnh đến đâu thì cũng không làm rụng được bao nhiêu hoa.
Trang Tân Hoa hút nốt hơi thuốc cuối cùng rồi giẫm tắt điếu thuốc.
Anh gật đầu: “Ừ, xét cho cùng thì bọn tôi không có duyên. Là tôi phụ cô ấy, là tôi có lỗi, mọi người muốn mắng tôi thế nào cũng được.”
Thả Huệ khẽ nhếch môi: “Đừng nói vậy. Cậu nghĩa bất dung từ nên phải cứu ba mình thôi, bọn tôi làm sao có thể trách cậu được? Cũng đâu có tư cách gì để trách.”
Trang Tân Hoa tiến lên một bước nói: “Thả Huệ, cậu đừng nói như vậy. Cậu là người lý trí nhất, chuyện này nếu đổi lại là cậu thì cậu sẽ làm thế nào?”
Cô lắc đầu: “Tôi không trách cậu, tôi tôn trọng quyết định của cậu, Ấu Viên cũng sẽ tôn trọng quyết định của cậu, cậu ấy cũng không phải không có cậu là không sống được. Vậy thôi, nói thêm cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Thả Huệ đi được hai bước, Trang Tân Hoa không đứng dậy giữ lại mà ngã phịch xuống lần nữa, vẻ mặt chán nản, anh ta lẩm bẩm: “Viên Viên sẽ không tha thứ cho tôi đâu…cả đời này cô ấy sẽ không bao giờ để ý đến tôi nữa.”
Thả Huệ nhìn anh ta, chợt nhớ đến một ngày nào đó khi bọn họ còn học tiểu học, Ấu Viên và Trang Tân Hoa cãi nhau.
Lúc đó, Trang Tân Hoa cũng như vậy, anh ta ngồi bệt trên bậc thang sân thể dục, đến cả bữa tối cũng không ăn. Thả Huệ đi tới hỏi anh đang làm gì, anh cũng nói: “Tôi lỡ vấy màu nước lên váy trắng của Viên Viên, làm cậu ấy xấu hổ trong giờ học múa. Cậu ấy sẽ không tha thứ cho tôi đâu, cậu ấy nói cả đời này sẽ không nói chuyện với tôi nữa.”
Hai mươi năm sau, cô lại nghe chính câu nói đó từ miệng Trang Tân Hoa. Chỉ khác là lần này, bọn họ thật sự không còn đường quay lại nữa.
Thả Huệ cảm thấy mình đã không còn nhận ra Trang Tân Hoa nữa.
Ánh hào quang quá rực rỡ của thế hệ trước có lẽ đã từng soi sáng cuộc đời của Trang Tân Hoa, nhưng cuối cùng cũng chính ánh hào quang đó lại trở thành chiếc gông nặng nề trên người anh, đè đến mức anh không thể ngẩng cao đầu được nữa.
Cô quay lên lầu, Ấu Viên không biết đã dậy từ lúc nào rồi. Ấu Viên đưa cho cô mấy chiếc vali: “Nếu hai người nói chuyện xong rồi thì đưa cái này cho anh ấy, đây là đồ anh ấy để quên ở đây.”
Trong lúc nói, Ấu Viên ngẩng đầu lên, hít mũi hai lần. Tất cả những động tác ấy đều là để cố kìm nước mắt không rơi xuống, trên gương mặt là nỗi sợ hãi tột cùng.
Thả Huệ lau nhẹ khóe mắt cho cô ấy, nói: “Được, mình đi đưa cho cậu ấy. Nhưng nếu muốn khóc thì cậu cứ khóc đi, đừng kìm lại. Không ai bắt cậu lúc nào cũng phải mạnh mẽ, ung dung như vậy đâu.”
Thả Huệ quay người bước vào thang máy, lúc ấy cô mới hiểu vì sao lần cuối Ấu Viên gặp Trang Tân Hoa lại lạnh lùng đến thế. Ấu Viên là đang sợ ngày hôm nay, cô ấy sợ mình sẽ không được chọn nên phải tỏ ra thờ ơ trước để nếu có thua thì cũng không quá khó coi.
Đêm đó không ai ngủ được.
Ấu Viên vừa khóc vừa cười, khiến Thả Huệ cũng mất ngủ theo, thần kinh căng thẳng.
Hai người nói rất nhiều chuyện hồi nhỏ, thậm chí không né tránh cả việc nhắc đến Trang Tân Hoa như thể bọn họ vốn dĩ chỉ là bạn bè, còn đoạn tình cảm sau này hoàn toàn chưa từng tồn tại.
Đến sáng, Ấu Viên nói với cô: “Mình không muốn ở lại Bắc Kinh nữa, mình muốn đi Hong Kong thư giãn một chút.”
“Không được, cậu như thế này mà đi thì mình không yên tâm.” Thả Huệ nói.
Ấu Viên vỗ nhẹ vào mặt cô: “Được rồi, mình đâu có yếu đuối như cậu nghĩ. Còn Trang Tân Hoa thì cũng chẳng để lại ‘ấn tượng sâu đậm’ được như chú Thẩm đâu. Mình sẽ ổn thôi, tin mình đi.”
Thả Huệ miễn cưỡng gật đầu: “Vậy thì…cậu đừng ở lâu quá, nhớ sớm về nhé.”
“Ừ, mình biết rồi.”
Chiều hôm đó, cuối cùng Ấu Viên cũng lên đường. Thả Huệ lái xe đưa cô ấy ra sân bay. Trước khi lên máy bay, Trang Tân Hoa không biết từ đâu nghe được tin, vội chạy tới tiễn cô.
Anh ta kéo chiếc vali của Ấu Viên mãi không chịu buông ra rồi nói: “Đến Hong Kong rồi, em…”
“Em sẽ sống rất vui vẻ.” Ấu Viên nhìn thẳng vào mắt anh, nói tiếp.
Trang Tân Hoa cúi đầu xuống một chút: “Ừ, em luôn có cách khiến mình vui vẻ mà. Còn gì…muốn nói với anh không?”
Im lặng một lúc, Ấu Viên nhìn gương mặt anh, nở một nụ cười rất dịu dàng: “Có.”
“Gì cơ?” Trang Tân Hoa gần như thành kính chờ nghe câu trả lời như đang đợi thánh chỉ, chỉ còn thiếu một tấm nệm nữa là anh sẽ quỳ xuống luôn.
Ấu Viên nói: “Lão Phùng thường nói với em rằng, tình yêu của đàn ông là thứ không chịu nổi thử thách nhất trên đời, bảo em đừng sa vào quá sâu. Cảm ơn anh, cuối cùng đã giúp em chứng minh điều đó.”
Nói xong, cô cười rồi kéo vali từ tay anh, đi qua cửa kiểm tra an ninh.
Trong làn gió se lạnh, Thả Huệ một mình ngồi bên ngoài rất lâu. Cô ngẩng đầu nhìn lên trời, mặt trăng vẫn là vầng trăng đó, năm trước hay năm nay cũng đều như vậy.
Người chưa quen với chia ly, rốt cuộc chỉ có mình cô mà thôi.
Trong màn đêm se lạnh đó, Thả Huệ khẽ thở một hơi thật dài rồi cô đứng dậy, kéo vali đi vào trong, cô để vali ở tầng dưới rồi bước nhẹ lên lầu.
Toàn bộ tầng hai yên tĩnh đến lạ, phòng làm việc tối om, chỉ có phòng ngủ là bật vài ngọn đèn lớn. Thả Huệ khẽ đẩy hé cửa, thấy Thẩm Tông Lương đang tựa trên ghế dài lật tài liệu, trên người đắp một tấm chăn mỏng.
Cô giấu tay ra sau lưng, đẩy cửa bước tới trước mặt anh, cười nói: “Muộn thế này rồi mà vẫn còn có người đang làm việc sao?”
Vừa thấy cô, Thẩm Tông Lương mừng rỡ “à” một tiếng rõ to rồi ném hết đồ trong tay sang một bên. Anh kéo tấm chăn ra khỏi người, dang rộng hai tay về phía cô: “Lại đây.”
Thả Huệ không hề do dự, nghiêng người vòng tay qua cổ anh, nhẹ nhàng nhảy vào lòng anh. Thẩm Tông Lương ôm chặt lấy cô, lại sợ điều hòa quá lạnh nên thành thạo kéo chăn đắp kín cô lại.
Anh ghé mũi lên người cô ngửi nhẹ, gần như muốn hôn cô ngay lập tức nhưng lại kìm lại vì không muốn tỏ ra quá vội vàng, hơn nữa anh còn có vài câu muốn hỏi cô, anh khàn giọng nói: “Sao hôm nay lại về rồi? Hửm?”
Nhắc đến chuyện này, Thả Huệ lại thấy buồn. Nụ cười trên mặt cô cũng trùng xuống, cô tựa trán vào trán anh nói: “Chiều nay Ấu Viên đi Hong Kong một mình rồi, nói là đi nghỉ ngơi nhưng không biết khi nào mới về nữa.”
Hơi thở ấm áp của cô phả lên mặt anh, Thẩm Tông Lương cũng không để tâm nhiều nữa. Anh đáp lời qua loa với cô vợ nhỏ đã lâu không gặp: “Sẽ về thôi, đây là nhà của con bé mà.”
Thả Huệ “ừ” một tiếng, lúc đó cô mới nhận ra giọng anh trầm xuống, vừa khàn vừa nặng. Đã lâu như vậy rồi, cô hoàn toàn có thể nhận ra chỉ bằng một vài chi tiết nhỏ rằng Thẩm Tông Lương đã ở sát ranh giới nhẫn nại.
Cô như cố tình đổ thêm dầu vào lửa, khẽ cựa quậy người trên người anh, Thả Huệ khẽ nói: “Em ngồi ở dưới một lúc rồi, chưa…chưa tắm.”
“Thơm thế này rồi, em còn muốn tắm cái gì nữa?” Thẩm Tông Lương nâng mặt cô lên, hôn trải dài từ phía sau tai còn vương hơi ẩm, cuối cùng không kìm được nữa, anh dùng ngón tay cái tách môi cô ra rồi hôn xuống.
Thả Huệ dần chìm vào làn hơi thở nóng ẩm ấy, như rơi vào một cơn mưa mơ hồ từ sâu bên trong cơ thể, lặng lẽ thấm ướt mọi thứ.
Khi Thẩm Tông Lương bế cô lên, cô bị xóc mạnh một cái, tim có cảm giác như mất trọng lực. Cô khó khăn vòng tay ôm cổ anh, ánh mắt nhìn anh vừa quyến luyến vừa thẳng thắn:
“Thẩm Tông Lương, em nhớ anh lắm.”
“Còn biết nhớ anh cơ à? Đi một cái là đi luôn nửa tháng, sao lại hư như vậy hả?” Lúc này Thẩm Tông Lương mới trầm giọng quở trách như một bậc trưởng bối nghiêm khắc nhưng Thả Huệ lại bị đẩy vào một trạng thái khó tả.
Cô ôm anh, khẽ gọi một tiếng “daddy”, vừa gọi xong đã đỏ mặt tía tai nhưng lại khiến cho Thẩm Tông Lương như phát điên, trong lòng anh lan ra một luồng kh*** c*m chỉ có cô mới khơi dậy được.
Đêm khuya, cơn gió đã thổi mấy ngày liền cuối cùng cũng ngừng khiến cho không gian càng thêm tĩnh lặng. Họ nằm chung dưới một tấm chăn mỏng, Thẩm Tông Lương ôm cô trong bóng tối, thỉnh thoảng cúi xuống hôn cô, chạm đến đâu cũng không nỡ rời tay.
Trên mặt và cơ thể Thả Huệ đều là mùi của anh, mùi hương thảo mộc của lá lý gai lan trong cơ thể cô thành một vị chua ngọt, như một thứ rượu vang có nồng độ không cao.
Cô nằm trong chăn, hơi thở không thông, giọng mũi nặng nề: “Ông xã, trước khi em đi Mỹ, chúng ta sinh một đứa con được không?”
Động tác hôn của Thẩm Tông Lương chậm lại: “Không được, anh không đồng ý.”
“Em có thể sắp xếp mà, thật đó.” Thả Huệ nói.
Cô nghe thấy Thẩm Tông Lương khẽ hít một hơi thật nhẹ: “Chỉ vừa mới lên năm nhất tiến sĩ mà em đã mệt đến mức kêu trời kêu đất rồi, giờ lại còn sinh con nữa…trừ khi em hồ đồ mới không suy nghĩ đến cơ thể của mình nữa.”
Thả Huệ nghiêng người hôn anh: “Em chỉ lo… lo chuyện nhà anh…”
“Nhà anh thì để anh quyết, em không cần bận tâm.”
Cô chớp mắt hai cái, hàng mi dày như chiếc cọ quét qua mặt anh. Thẩm Tông Lương nâng cằm cô lên: “Nào, nói anh nghe, lại có ai nói gì với em rồi?”
Thả Huệ lắc đầu: “Không có, là em tự nghĩ vậy thôi.”
“Nghĩ kỹ chưa? Trẻ con nói dối là sẽ bị phạt đấy.” Lúc này giọng anh rất nhẹ, như đang cho cô cơ hội suy nghĩ lại.
Nhưng Thả Huệ vẫn không chịu nói, cô ôm chặt anh hơn: “Anh sẽ không như vậy, đúng không?”
“Lần này em sai rồi.”
_
Sáng hôm sau Thả Huệ không rời giường, cô ngủ cả ngày vẫn thấy chưa đủ. Đến bữa tối, Thẩm Tông Lương tan làm về nhà mà phòng ngủ vẫn tối mờ.
Dù đêm qua anh đã thay ga giường nhưng trong phòng vẫn còn vương lại một mùi vị rất nhẹ, khó tan.
“Bao” để ở ngăn kéo tủ đầu giường đã hết, ngay cả mấy cái ở phòng làm việc cũng bị anh mang sang đây, một đêm dùng hết lượng của nửa tháng. Đêm đó anh như phát điên, cảm giác có làm thế nào cũng không đủ, khi Thả Huệ đã thiếp đi trong trạng thái mất ý thức thì anh vẫn ôm cô mãi không buông.
Cửa phòng bị đẩy ra, cô vợ nhỏ của anh vẫn cuộn trong chăn, ngủ rất say. Thẩm Tông Lương ngồi xuống mép giường khẽ vô vào người cô: “Tiểu Huệ, dậy thôi em.”
Thả Huệ nắm lấy một ngón tay anh, ngái ngủ hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Sắp bảy giờ rồi.”
“Mới bảy giờ thôi à? Em có thể ngủ thêm một lát nữa.”
Thẩm Tông Lương bật cười bất lực: “Là bảy giờ tối rồi, dậy ăn cơm thôi.”
Thả Huệ lắc đầu, nắm lấy cổ tay anh bảo anh xem giúp, cô nhìn anh đầy tủi thân: “Sưng lên rồi, động một chút là đau, em không dậy nổi.”
Thẩm Tông Lương không dám chạm thật, anh sợ mình vừa đi về, tay chưa rửa sạch. Anh hơi đỏ mặt, khẽ ho một tiếng để đánh lạc hướng: “À…để anh đi lấy thuốc, em đừng xuống vội.”
Anh nhanh chóng đi xuống lầu, lục trong hộp thuốc ra nửa tuýp thuốc mỡ còn lại. Đây là từ lúc mới cưới còn thừa lại, khi đó Thẩm Tông Lương còn không biết kiềm chế nên thường xuyên để xảy ra những chuyện như vậy.
Anh lật mặt sau xem hạn sử dụng, may mà vẫn chưa hết hạn.
Cầm thuốc trong tay, anh đi lên phòng ngủ. Khi bước qua hành lang, anh thấy cây hoa hòe đang đứng trong ánh chiều tà, lá xanh bị gió ấm thổi lay động từng lớp.