Gió Mùa Đón Hoa Về - Nhất Thốn Chu

Chương 92: NT3

Ngoại truyện 3: Cuộc sống thường ngày sau hôn nhân.

Ấu Viên lần này chạy khá xa, suýt nữa đã ra khỏi Bắc Kinh. Khi Thả Huệ tìm đến, cô đang ở một trấn cổ mới nổi gần đây, cùng Diêu Thiên Lân đi dạo mua sắm.

Cô đi từng cửa hàng một, dáng vẻ như một thương nhân thành đạt đang khảo sát khu thương mại, còn Diêu Thiên Lân thì đi phía sau, cầm túi, đưa nước, chăm sóc rất chu đáo.

Thả Huệ nghe thấy Ấu Viên đang nói chuyện với người bán hàng rong bên ngoài: “Doanh thu một ngày của ông được bao nhiêu? Hai chiếc quạt này bán chạy nhất phải không?”

“Phùng Ấu Viên!” Trang Tân Hoa đi lướt qua vai cô, va phải Thả Huệ, làm cho cô lảo đảo. Lực của Trang Tân Hoa quá mạnh, Thả Huệ phải vịn vào cột điện mới không ngã, cô quay lại lườm anh ta một cái sắc lẹm.

Cái người gì đâu! Nhìn đường một chút không được sao?

Thấy anh ta khí thế hùng hổ, Diêu Thiên Lân lập tức chắn trước mặt Phùng Ấu Viên: “Làm gì?”

“Tên họ Diêu kia, tránh ra cho tôi!” Trang Tân Hoa chỉ vào anh ta.

Kết quả Ấu Viên cũng không cảm kích mấy, cô gạt Diêu Thiên Lân ra nói: “Cậu đi ra xa một chút, tôi còn có chuyện muốn nói với anh ta.”

Trang Tân Hoa vẫn chưa nguôi giận: “Phùng Ấu Viên, tốt nhất là em phải cho anh một lời giải thích, biến mất hai ngày, kết quả lại là ở cùng cậu ta!”

“Nói cho rõ ràng một chút, tôi không ở cùng cậu ta, là cậu ta muốn đến tìm tôi, chúng tôi không làm gì cả.” Ấu Viên tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay ra, cô nói: “Những chuyện còn lại anh về hỏi ba anh đi, chúng ta cũng không cần kết hôn nữa, ông ấy đã có sắp xếp tốt hơn cho anh rồi.”

Lông mày Trang Tân Hoa dính chặt lại với nhau: “Anh phải đi hỏi ai? Em nói rõ ra xem.”

Cuối cùng Ấu Viên cũng không nhịn nổi, cô hét lên: “Còn có thể là ai! Là ba anh chứ ai! Từ sau khi nhà tôi xảy ra chuyện thì ông ấy càng ngày càng không thích tôi. Nếu không nhờ có mẹ anh đứng ở giữa nói vài lời thì tôi và anh có khi còn chẳng thể đính hôn kia kìa. Tiện thể tôi cũng nói luôn, tôi không muốn gả cho anh nữa, cứ vậy đi.”

Trang Tân Hoa không đỡ được chiếc nhẫn bị ném tới, trơ mắt nhìn nó vẽ một đường cong trong không trung rồi rơi xuống đất kêu lanh lảnh.

Nghe xong một tràng cảm xúc tuôn trào mãnh liệt như vậy, Thả Huệ vội vàng đi tới kéo tay Ấu Viên nói: “Xảy ra chuyện thế này, sao cậu không nói cho mình biết?”

Ấu Viên tiện thể cũng trừng cô một cái: “Nghe nói cậu mệt đến mức phải nhập viện, mở mắt ra là đọc tài liệu, nào là xem ý kiến phản biện rồi nào là sửa luận văn, mình nói với cậu để làm gì? Để rước thêm bực vào người hả?”

“Mình xin lỗi mà.” Thả Huệ xin lỗi cô: “Là do mình bận quá, không có thời gian quan tâm cậu.”

Ấu Viên nhìn Trang Tân Hoa, mỉa mai nói một câu: “Có những người mắt mọc trên đỉnh đầu, quan tâm hay không thì mấy chuyện này vẫn sẽ xảy ra thôi! 

“Tất nhiên là sức khoẻ của cậu quan trọng hơn rồi, mấy chuyện vớ vẩn này mình tự xử lý được, chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao? Vốn dĩ mình cũng chẳng muốn kết hôn cho lắm, cũng chẳng có gì ghê gớm.”

Trang Tân Hoa vốn dĩ đã thấy áy náy trong lòng. Không biết sau lưng anh, Trang Kỳ Dân đã nói với Ấu Viên những gì, dù chưa biết đầu cua tai nheo ra sao nhưng nhìn phản ứng của cô, khả năng cao là chuyện chẳng lành gì cho cam.

Nhưng nghe cô nói “Không muốn gả cho anh nữa”, rồi lại nói “Vốn dĩ cũng chẳng muốn kết hôn” thì Trang Tân Hoa bỗng nhiên nổi giận: “Kết hôn là chuyện có thể tùy tiện quyết định sao? Bao nhiêu năm qua của chúng ta coi như bỏ đi à?”

“Nếu không thì anh còn muốn thế nào?” Ấu Viên lại trút hết cơn giận lên anh, cô mắng: “Lúc nhà họ Phùng chưa gặp chuyện, thái độ của ba anh ra sao? Còn bây giờ thái độ của ông ấy ra sao? Anh không thấy ông ấy giỏi diễn kịch thế nào à?”

Trang Tân Hoa bất lực nhắm mắt lại: “Chắc chắn có hiểu lầm ở đây, em đi với anh, anh đưa em đi hỏi ông ấy. Em cũng gọi ông ấy một tiếng bác nhiều năm như vậy rồi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện rõ ràng.”

“Không đi! Tôi không bước thêm một bước nào vào nhà các anh nữa, cửa nhà anh quá cao, tôi sợ ngã lắm. Cục trưởng Trang, anh đừng tìm tôi nữa.” Ấu Viên nói xong thì kéo Thả Huệ lên xe.

Diêu Thiên Lân ở phía sau đuổi theo, giành lái xe cho hai người họ. Thả Huệ không thích anh ta đến gây rối vào lúc này. Tình hình vốn đã phức tạp rồi mà bạn trai cũ của lại còn chen vào thì cục diện còn rối rắm đến mức nào nữa. Nhưng cô muốn khuyên Ấu Viên nên cũng cần một tài xế nên đành phải để anh ta lái xe. 

“Tay hung không đánh mặt cười”, huống chi Diêu Thiên Lân còn luôn miệng gọi cô một tiếng “chị dâu”, từ đầu đến cuối đều rất tôn trọng cô.

Thả Huệ lên xe, mỉm cười với anh ta: “Vậy phiền cậu lái xe nhé, cảm ơn.”

Diêu Thiên Lân nói: “Không có gì, Viên Viên nhà chúng ta bị oan ức như vậy, tôi lái xe chẳng phải là chuyện nên làm sao.”

Ấu Viên ở bên ngoài thì rất mạnh mẽ, nhưng vừa lên xe đã không nhịn được lau nước mắt, trong miệng còn cảm nhận vị mặn nhàn nhạt. Cô bướng bỉnh ngẩng mặt, liên tục chớp mắt: “Cậu thấy chưa Thả Huệ? Mình đã nói rồi, lão Phùng đáng ghét thật đấy, nhưng không có ông ấy chống lưng thì căn bản chẳng ai coi mình ra gì…thật sự là chẳng có ai cả.”

Câu nói thực tế đến mức khiến Thả Huệ thấy trong lòng mình chua xót.

Cô biết, cô đương nhiên biết, không ai hiểu rõ cảm giác này hơn cô.

Thế giới mà họ đang sống chưa bao giờ dành cho những kẻ thất thế, tụt lại một chút là sẽ bị loại bỏ ngay. Những ngày tháng cay đắng này Thả Huệ đã nếm trải từ lâu rồi.

Trong hai năm đầu tiên cô trở về thủ đô để học đại học, đối mặt với những bạn học cũ vẫn còn sống trong quyền lực của gia đình, cô cũng có tâm trạng y như vậy.

Lúc đó, Ấu Viên luôn cảm thấy có gì đó ở cô đã thay đổi. Cô ấy hỏi tại sao trên người Thả Huệ lại có thêm nhiều gai góc như vậy. Thả Huệ nói với cô ấy, nếu không có chút sắc bén này thì cô không có cách nào chống lại được sự ác ý của thế giới này.

“Không sao đâu, cậu cứ nói chuyện đàng hoàng với Trang Tân Hoa đi, đừng khóc.” Thả Huệ rút khăn giấy lau mặt cho cô ấy nhưng càng lau thì nước mắt càng tuôn rơi, thấm ướt hết tờ này đến tờ khác.

Ấu Viên lạnh lùng hừ một tiếng: “Còn nói được gì nữa? Ba anh ấy đã nói rõ là không đồng ý cuộc hôn nhân này, còn giả vờ nói sẽ bồi thường cho mình. Tốt thôi, đưa một trăm triệu tệ đây, mình lập tức biến mất ngay, đối với đàn ông mà nói thì có gì quan trọng bằng tiền đâu?”

Diêu Thiên Lân đang lái xe phía trước bật cười: “Vậy ba của Trang Tân Hoa có đưa không?”

Ấu Viên khóc xong, thấy Thả Huệ lau nhẹ quá liền giật lấy khăn giấy tự mình lau: “Xì, ông ta làm gì có tiền! Mà có đưa thì tôi cũng không thèm, ai biết tiền bẩn từ đâu ra, tôi cầm vào có khi lại bỏng tay mất. Ông ta nghĩ ông ta có thể đắc ý cả đời sao, tôi chờ ngày ông ta…”

Nói đến đây, cô mới nhớ ra, ông Trang mà sụp đổ thì Trang Tân Hoa cũng chẳng được lợi gì, rốt cuộc vẫn không đành lòng nên Ấu Viên chỉ đành hậm hực ngậm miệng.

Thả Huệ vẫn đang suy nghĩ nguyên nhân, cô lặp đi lặp lại hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao đột nhiên lại thành ra thế này?”

“Cậu không biết sao? Mình cứ tưởng Thẩm Tông Lương đã nói với cậu rồi chứ.” Ấu Viên liếc cô một cái rồi nói.

Thả Huệ lẩm bẩm một câu: “Thẩm Tông Lương? Anh ấy thì có liên quan gì đến chuyện này?”

Ấu Viên hỏi: “Người cùng hội cùng thuyền với anh ấy, lão bạn già của anh ấy đó, cậu biết là ai không?”

Thả Huệ không rõ lắm nhưng mơ hồ cũng có nghe qua chút ít, cô nói: “Ý cậu là ông Hà sao?”

Ấu Viên nói ra với vẻ buồn nôn: “Chứ còn ai nữa, con gái thứ hai của ông Hà, đang học thạc sĩ ngành báo chí, hè vừa rồi thực tập ở chỗ cục trưởng Trang một thời gian, xong rồi yêu anh ấy luôn, yêu đến chết đi sống lại.”

Nghe xong Thả Huệ không ngồi yên được nữa. Cô nói: “Thời đại nào rồi mà còn có chuyện ép cưới ép gả như vậy? Nhà họ cũng quá ngang ngược rồi.”

Ấu Viên nhíu mày: “Ôi trời bà Thẩm ơi, đâu cần dùng đến chữ ép làm gì? Người ta là kết hôn trong hòa thuận vui vẻ! Chẳng lẽ cậu không thấy Trang Kỳ Dân rất bằng lòng sao?”

“Nhưng Trang Tân Hoa không bằng lòng, thế chẳng phải là ép buộc sao?” Thả Huệ xoa xoa tay đặt trên đầu gối.

Ấu Viên dường như hoàn toàn mất niềm tin vào mối quan hệ này, chút tình cảm cuối cùng cũng rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Thả Huệ nghe Ấu Viên khinh miệt cười khẩy: “Sao lại không bằng lòng chứ? Hà Tế Tương về rồi, bao nhiêu người muốn bám víu quan hệ với nhà họ, chỉ lo không tìm được đường thôi. Giờ lại có cơ hội được làm rể quý, e rằng sau này chúng ta có muốn gặp cậu Trang cũng không dễ đâu.”

Trong khoang xe yên tĩnh, Thả Huệ siết chặt ngón tay, im lặng rất lâu.

Cô cũng hiểu, trước uy quyền và lợi ích tuyệt đối, ngay cả xương sống đúc bằng thép cũng phải cong xuống.

Huống chi, tính tình Trang Tân Hoa vốn hiền lành, là người dễ dàng bị nhào nặn như cục bột. Dù anh ta có bướng bỉnh đến đâu, chẳng lẽ lại có thể bướng hơn đòn roi của ba anh ta sao? Đánh cho một trận là nghe lời thôi, chẳng phải từ nhỏ đến lớn đều như vậy sao?

Một vệt hoàng hôn đỏ rực đang tắt dần trong gió chiều. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghĩ về những chuyện đã xảy ra trong mấy chục năm qua. Hết cuộc đối đầu này đến cuộc đối đầu khác giữa số phận và ý chí cá nhân, từng màn cao trào rồi lại kết thúc trong tiếc nuối, đến rồi đi như sắc trời chạng vạng lúc sáng lúc tối nơi ngoại ô.

Rốt cuộc ai thắng ai thua, ai cười, ai khóc, người cười có thể cười được bao lâu? 

Sẽ chẳng bao giờ có cái gọi là đáp số.

Diêu Thiên Lân đưa Ấu Viên về nhà trước. Thả Huệ muốn ở lại nhưng bị Ấu Viên đẩy ra: “Cậu để mình ở một mình một lát đi, mình cũng cần giữ thể diện mà.”

“Cậu cứ ở một mình đi, mình chỉ trốn trong phòng không ra ngoài, được không?”

Ấu Viên nói: “Như vậy đi, ngày mai cậu mang bữa sáng đến cho mình đi, được không?”

Thả Huệ hiểu ra, Ấu Viên đang chuẩn bị khóc một trận nhưng không muốn cô nhìn thấy.

Từ nhỏ Ấu Viên đã như vậy, nhìn bề ngoài thì cô ấy là người mạnh mẽ kiên cường hơn trong hai người, chưa từng có ai thấy cô khóc, một cô nhóc cứng cỏi như vậy, lớn lên lại đau lòng vì tình yêu.

Nhưng tình yêu cũng chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi.

Chỉ e rằng điều khiến người ta đau lòng hơn vẫn là việc Ấu Viên bị Trang Kỳ Dân làm tổn thương nghiêm trọng đến thể diện. Đó là thứ mà dù sau khi gia đình sa sút, cô vẫn luôn gồng mình giữ lấy, không chịu buông tay dù chỉ một ngày.

Ấu Viên đóng cửa lại nhưng Thả Huệ vẫn không nỡ rời đi.

Cô đứng trước cửa một lúc. Không lâu sau, bên trong vang lên tiếng đập phá đồ đạc.

Âm thanh dữ dội đó kéo dài năm sáu phút, không biết đã làm hỏng bao nhiêu thứ mà cô ấy tỉ mỉ sắm sửa cho căn hộ lớn. Đây là căn nhà Ấu Viên dã mua vào năm thứ hai công ty có lãi, Thả Huệ vẫn còn nhớ cô ấy đã vui vẻ nói, sau khi kết hôn sẽ sống với Trang Tân Hoa ở đây.

Sau khi họ ở bên nhau, bạn bè xung quanh đều không tin.

Ai nấy đều sững sờ, nói Trang Tân Hoa và Phùng Ấu Viên sao có thể yêu nhau được? 

Hai người họ có khác gì anh em tốt đâu? Nếu muốn yêu đương thì đã yêu từ lâu rồi, ai có thể quen nhau lâu đến vậy mà còn thành đôi được? Kỳ lạ vô cùng.

Ngay cả chính Ấu Viên cũng từng đùa rằng, trên đời này chắc đàn ông tốt chết sạch hết rồi, thấy Trang Tân Hoa cũng tạm được nên mới miễn cưỡng cân nhắc thôi.

Mỗi lần nghe những lời hạ thấp đó, Trang Tân Hoa cũng không giận, ngược lại anh còn cười nói với mọi người: “Cô ấy thích nói gì thì cứ nói, có gì quan trọng đâu?”

Sở dĩ như vậy là vì Trang Tân Hoa biết, họ mới là hai người hiểu nhau nhất, cũng là những người yêu nhau nhất trên đời. Ngoài ba mẹ thì người ở bên anh lâu nhất chính là Viên Viên của anh, một Viên Viên luôn ồn ào, hoạt bát nhưng lại vô cùng chu đáo.

Thậm chí Thả Huệ còn phát hiện ra sự thật này sớm hơn anh.

Dù cho tính tình Trang Tân Hoa có tốt đến đâu thì rốt cuộc vẫn là anh vẫn là một vị công tử được nuôi dưỡng trong nhung lụa. Thả Huệ từng thấy anh ở bên ngoài, chỉ cần ngồi đó thôi cũng đã toát ra vẻ kiêu ngạo và ít lời, khiến bao người phải tìm cách nịnh bợ.

Chỉ có một mình Ấu Viên, bất kể trước là trước hay sau khi gia đình gặp chuyện, cô vẫn đối xử với anh trước sau như một, vẫn hờ hững, lạnh nhạt với anh như cách cô đã làm suốt ba mười năm qua. Nhưng anh chưa từng có một lời oán trách nào, ngược lại còn vui vẻ để cô sai khiến, chỉ đông chạy tây, thậm chí còn thấy rất thích thú.

Nếu như thế này còn không gọi là yêu, thì Thả Huệ cũng không biết, rốt cuộc thế nào mới tính là yêu nữa.

Sau một lúc im lặng, một tiếng khóc chói tai đột ngột vang lên, truyền qua cánh cửa dày.

Vài giây sau, lông mi của Thả Huệ cũng không kiểm soát được mà giật giật hai cái, nước mắt cũng theo đó mà tuôn ra. Cô đứng ở hành lang rất lâu, cho đến khi bên trong hoàn toàn yên tĩnh thì mới ấn mật mã mở cửa.

Sau khi trút giận, không biết Ấu Viên đã uống bao nhiêu rượu, ngủ thiếp đi trên thảm với đầu tóc bù xù. Thả Huệ một mình rất vất vả mới đưa được cô ấy lên sofa, đắp cho cô một tấm chăn mỏng.

Nhìn căn phòng bừa bộn, cô biết mình cũng không đủ sức dọn dẹp nên liền gọi hai người giúp việc theo giờ đến, để họ dọn dẹp trong yên lặng rồi trả tiền.

Trước khi đi, hai người giúp việc hỏi cô: “Cái bình sứ này không vỡ, chỉ mẻ một góc, trông có vẻ là đồ cổ, cô còn muốn giữ lại không?”

Thả Huệ vừa lau mặt cho Ấu Viên vừa đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng: “Cho hai cô luôn đó. Khi ra về nhớ đóng cửa giúp tôi, cảm ơn.”

Sau khi rửa mặt cho cô ấy xong, Thả Huệ ngồi lại đợi một lúc, xác định cô ấy đã ngủ yên ổn rồi mới đứng dậy rời đi. Vì Ấu Viên không muốn cô nhìn thấy bộ dạng này, vậy thì cứ giả vờ như không biết gì đi.

Thả Huệ xuống lầu, tài xế đã đợi cô từ lâu.

Cô cũng không ngạc nhiên. Thẩm Tông Lương luôn nắm rất rõ hành tung của cô, anh luôn như vậy để xác nhận cô an toàn. Trong sự cứng rắn của chồng cô luôn có một sự kín đáo và tế nhị rất riêng, không khiến cô thấy phản cảm.

Thả Huệ lên xe, cô cũng không hỏi nhiều là đi đâu mà chỉ lặng lẽ dựa vào ghế sau nghỉ ngơi.

Cuối cùng tài xế dừng lại trước cổng nhà họ Chu. Cô nhớ lần cuối mình đến đây đã là từ nhiều năm trước.

Ở nơi này, cô từng ăn được món cháo ốc rất ngon.

Năm đó Từ Mậu Triều và Nguỵ Tấn Phong còn ở đây đánh nhau vì cô Thẩm xinh đẹp. Mọi người đều nghĩ, Đường Nhân có lẽ sẽ gả cho một trong hai người họ.

Xung quanh đều là tiếng dế kêu rả rích, trước cửa đại sảnh, cây lê vốn mỗi năm nở rộ một lần nay đã tàn, thân cây màu nâu trầm đứng lặng im trong gió.

Thả Huệ đứng một lúc rồi mới cúi đầu đi vào.

Cô được dẫn đến phòng ăn sáng đèn rực rỡ, nhân viên phục vụ giới thiệu chi tiết các món ăn hôm nay. Thả Huệ nghe một lúc, có đủ các món sơn hào hải vị, nhưng lúc này cô không có tâm trạng kén chọn: “Lấy ba món đầu tiên đi, phần ăn cũng đừng làm quá nhiều, làm phiền rồi.”

Nhân viên phục vụ ngạc nhiên vì vị phu nhân trẻ tuổi này dễ phục vụ đến vậy. Anh ta thu lại thực đơn rồi nói: “Vậy chúng tôi xin phép đi chuẩn bị.”

Phía sau, trong đình nước mát trong, hương sen tỏa khắp nơi. Thẩm Tông Lương đánh một quân bài, Chu Phú liền bỏ bài: “Cầm trong tay cả buổi mà không biết đánh sớm.”

Anh dựa vào lưng ghế cười: “Đánh sớm? Không nghe thấy lão Đường vừa chờ được một lá lớn sao, cậu nghĩ cậu thắng nổi à?”

Đường Nạp Ngôn đẩy bài ra: “Không chơi nữa, bài gì cũng bị cậu tính hết rồi, chắc chắn thua.”

Ngay cả người con cả nhà họ Hà ngồi đối diện Thẩm Tông Lương cũng nói: “Anh Tông Lương đến cả đánh bài cũng tính toán giỏi thật.”

“Quá khen.” Thẩm Tông Lương hơi giơ tay, động tác quen thuộc như đang chờ người đưa thuốc lá.

Người đứng bên cạnh lập tức cầm bật lửa, tinh ý châm lửa cho anh, anh rít một hơi thuốc rồi hỏi: “Vợ tôi đến chưa?”

“Đến rồi ạ, đang ăn ở tiền sảnh.”

“Chỉ có một mình cô ấy thôi sao?”

“Dạ, phu nhân đang ngồi một mình ạ.”

Anh đứng dậy, châm thuốc rồi gõ nhẹ vào ghế nói: “Đến đây, cậu đánh hai ván giúp tôi, tôi đi xem cô ấy.”

Thẩm Tông Lương nói với Hà Ký Sinh một tiếng xin lỗi rồi đi xuyên qua hành lang. Hà Ký Sinh vừa mới theo ông cụ trở về nên không biết nhiều chuyện ở đây. Anh ta hỏi hai người bên cạnh: “Vợ của anh Tông Lương là tiểu thư nhà nào vậy? Sao lại được anh ấy coi trọng thế?”

Đường Nạp Ngôn nói: “Không biết cậu đã bao giờ nghe đến cái tên Chung Vũ Bình không? Cô ấy là cháu gái của ông ấy.”

Rõ ràng anh ta biết cái tên này.

Hà Ký Sinh càng thêm nghi hoặc: “Nhà họ Chung không phải đã sớm mai danh ẩn tích, tra không ra người rồi sao? Sao lại…”

Chu Phú cảm thán một câu: “Đúng vậy, nhưng cậu nên hiểu lão Thẩm, cậu ấy không để ý mấy chuyện đó.”

“Tôi biết.” Hà Ký Sinh gật đầu: “Ba tôi luôn nói, anh ấy là người quang minh lỗi lạc nhất, cách hành sự cũng rất đường hoàng.”

Đường Nạp Ngôn gật đầu: “Cái này thì đúng, nếu không thì ba cậu cũng không thể coi trọng cậu ấy đến vậy.”

Hà Ký Sinh nói với giọng có vẻ tiếc nuối: “Em gái tôi vốn rất thích anh ấy, sau này lại thấy anh ấy nóng tính quá, không biết cách nhẹ nhàng với người khác nên con bé sợ bản thân không chịu nổi. Mẹ tôi cũng không đồng ý cho con bé gả cho người lớn tuổi như vậy.”

Chu Phú tò mò: “Sao em gái cậu lại biết là cậu ấy nóng tính?”

Theo lý mà nói, Thẩm Tông Lương xuất hiện ở nhà họ Hà, thường là trực tiếp gặp ông cụ nhà họ Hà, cô Hà có trúng tiếng sét ái tình với anh thì cũng là vì gương mặt kia mới đúng chứ!

Cô ấy làm sao biết được tính cách Thẩm Tông Lương ra sao?

Hà Ký Sinh nói: “Con bé nhìn thấy, nó nói Thẩm Tông Lương vì tài xế giao trễ một tập tài liệu mà mắng rất khó nghe. Lúc đó con bé ấy trốn sau cánh cửa, nghe lén mà cũng cảm thấy bản thân vừa bị mắng một trận, nghe xong nó sợ quá nên bỏ chạy một nước luôn.”

Nghe vậy, Chu Phú và Đường Nạp Ngôn càng thêm khó hiểu. Lão Thẩm đối với tài xế cũng tốt, đối với người giúp việc cũng tốt, từ trước đến nay luôn khách sáo, chưa từng nổi nóng lấy một lần.

Giữa làn khói trắng lững lờ bay lên, Đường Nạp Ngôn và Chu Phú nhìn nhau vài giây rồi khẽ cong khóe môi. Xem ra lão Thẩm đã sớm tính toán cả rồi, cố ý dập tắt ý nghĩ của cô ba nhà họ Hà đối với mình.

Trong vườn, cành thông xanh rì nhấp nhô như sóng biếc. Thẩm Tông Lương chậm rãi bước tới, đứng trên cây cầu bắc qua mặt nước gợn sóng. Anh giẫm tắt điếu thuốc, những đốm lửa đỏ li ti rơi lả tả xuống đất.

Nhưng khi anh đến, Thả Huệ không ở một mình trong phòng ăn, Diêu Thiên Lân cũng có ở đó.

Cậu ta ngồi bên cạnh cô, gọi cô là “chị dâu”, vừa múc canh vừa đưa giấy, ánh mắt không rời khỏi cô lấy một giây.

Ngẩng đầu lên, Diêu Thiên Lân thấy Thẩm Tông Lương đứng ngay giữa cửa, che đi phần lớn ánh đèn dưới hành lang. Trên mặt anh không có bất kỳ biểu cảm nào, anh chỉ đứng đó khoanh tay thôi cũng đã đủ khiến Diêu Thiên Lân sợ hãi vội vàng đứng dậy, làm đổ cả ba chiếc ghế.

Anh ta lắp bắp gọi: “Anh…anh họ, anh đến rồi.”

Thẩm Tông Lương nhìn chằm chằm anh ta vài giây rồi lạnh nhạt hỏi: “Đẹp không?”

Diêu Thiên Lân lại liếc nhìn chị dâu của mình, vội vàng lắc đầu: “Không…không dám nhìn.”

“Đứng sang bên cạnh đi.” Thẩm Tông Lương dùng tay chỉ vào một cây cột trong nhà: “Đừng đứng đây làm chướng mắt.”

“Dạ…dạ…”

Thẩm Tông Lương kéo một chiếc ghế, ngồi xuống bên cạnh Thả Huệ nhưng người vợ đoan trang của anh không hề có ý định để ý đến anh mà chỉ lặng lẽ ăn đồ ăn trước mặt.

Không cần nói gì thì Thẩm Tông Lương cũng đã đoán ra. Chuyện của Trang Tân Hoa, dù có giải thích thế nào, anh cũng không thể thoát khỏi tội biết mà không báo. Chưa kể, rất có thể còn bị Thả Huệ giận lây.

Anh khẽ khịt mũi rồi cười một tiếng gần như không ai nhận ra. Ánh mắt nhìn cô vừa bất lực, vừa có chút không biết phải làm sao.

Diêu Thiên Lân đợi một lúc lâu mới dám hỏi anh: “Anh họ, anh gọi em đến làm gì?”

“Cậu nói cho tôi biết trước đi, mấy ngày nay cậu đã làm gì?” Thẩm Tông Lương hỏi lại.

Anh ta nhìn ra ngoài cửa, không nhớ mình đã làm gì, Diêu Thiên Lân cười: “Em đâu có làm gì ạ, chỉ là lái xe đi lung tung, chơi với Ấu Viên ở cổ trấn hai ngày, không lẽ anh họ nhớ em sao?”

Thẩm Tông Lương đột nhiên hỏi: “Bạn gái trước của cậu tên gì?”

“Tần Hiểu Nhạc, chia tay lâu rồi, cô ta đến với em sau khi đi theo Trang Tân Hoa, em cũng chán rồi.”

Thẩm Tông Lương nói với giọng điệu rất khó hiểu: “Sao nào, phụ nữ của cậu ta tốt đến vậy sao? Cậu ta yêu mấy người thì cậu cũng muốn mấy người, đừng nói với tôi là cậu có ý với cậu ta nhé?”

Nghe đến đây, Thả Huệ cầm chặt muỗng múc canh cũng không nhịn được nữa, cô quay đầu sang một bên cười. Cô thật sự không hiểu nổi vì sao Thẩm Tông Lương lại có thể nghiêm trang nói ra những lời như vậy, hơn nữa còn giữ được vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Diêu Thiên Lân kịch liệt phủ nhận, cả người như đang ra sức phản đối: “Sao có thể chứ! Người em ghét nhất chính là cậu ta. Có gì ghê gớm đâu! Biết được vài câu tiếng Tây thì oai lắm chắc? Làm ở Cục Báo chí thì ghê gớm lắm à? Chẳng phải vẫn phải nghe nhà họ Hà…”

“Im miệng!” Thẩm Tông Lương lớn tiếng cắt ngang lời anh ta: “Tôi nói cho cậu biết, bây giờ chuyện không thể nhúng tay vào nhất chính là chuyện của Trang Tân Hoa, nếu cậu vì chuyện này mà gây họa thì tôi sẽ không bảo vệ cậu đâu, cậu thích làm thế nào thì làm!”

Diêu Thiên Lân bị anh dọa cho sợ liền ấp úng gật đầu: “Em…em biết rồi.”

Thẩm Tông Lương dùng cằm hất hất về phía cửa: “Cút về nhà đi, mấy ngày nay ngoan ngoãn ở nhà cho tôi.”

Diêu Thiên Lân lập tức chạy biến ra ngoài. Nghe tiếng cửa mở rồi tiếng bước chân lao vụt đi xa dần, rõ ràng anh ta không dám nán lại dù chỉ là một phút.

Một lúc sau, tiền sảnh thắp đầy nến đỏ lại chìm vào yên tĩnh, chỉ còn hai cây đa trước sân xào xạc trong gió. Ánh trăng nghiêng nghiêng chiếu vào, hòa lẫn với ánh nến đang lay động, tạo nên một vùng sáng mờ ấm áp.

Thẩm Tông Lương đặt tay lên lưng ghế của Thả Huệ, hơi nghiêng người lại gần cô hơn: “Món thịt nai này thế nào rồi?”

“Aida, nóng quá.” Thả Huệ dùng khuỷu tay đẩy anh ra: “Anh lại gần thế làm gì?”

Thẩm Tông Lương cúi đầu ghé sát lại: “Sao vậy? Anh lại làm sai chuyện gì sao?”

Giọng nói anh lúc này nghe sao mà dịu dàng, còn thấp thoáng ý cười. Thả Huệ liếc nhìn anh một cái, so với lúc nãy quát mắng cậu em họ, đúng là như hai người hoàn toàn khác nhau.

Cô khẽ lắc đầu, không nói gì.

Thẩm Tông Lương cũng không vòng vo nữa, anh nói: “Tm được Phùng Ấu Viên, nghe một hai câu là lại không thèm nhìn anh nữa?”

“Anh nói gì vậy, em nào dám đâu.” Thả Huệ mắt nhìn bát canh trắng trước mắt: “Chỉ là…”

Từ chỗ Ấu Viên về, nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của cô ấy làm lòng Thả Huệ rất khó chịu, nhưng cũng không đến mức trút giận lên người Thẩm Tông Lương.

Anh đợi cô nói hết, nhưng mãi vẫn không nghe thấy câu tiếp theo, bèn kiên nhẫn hỏi: “Chỉ là… gì cơ?”

Một lúc sau, Thả Huệ mới ngẩng đầu nhìn anh, cất giọng mềm mại, đầy vẻ đáng thương: “Ông xã…”

Giọng điệu mềm mại này khiến Thẩm Tông Lương vô cùng hài lòng. Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh nuốt nước bọt một cái rồi dùng sức bế bổng cô lên, đặt lên đùi mình ngồi. Thẩm Tông Lương cầm khăn tay nhẹ nhàng lau khóe miệng cho cô: “Ừm, em nói đi.”

Thả Huệ buồn bực chu môi, hai tay vòng lên ôm lấy cổ anh, khẽ cựa quậy trong lòng anh: “Anh giúp Trang Tân Hoa được không? Cậu ấy thật sự không muốn cưới cô Hà. Đừng chia rẽ họ như thế nữa.”

Rất hiếm khi cô mở lời xin anh điều gì, Thẩm Tông Lương biết, đây là vì tình cảm từ thuở nhỏ của bọn họ nên cô không thể khoanh tay đứng nhìn.

Nhìn cô làm nũng như vậy, trái tim vốn cứng rắn của anh đã mềm đi mất một nửa, anh dịu giọng dỗ dành: “Tiểu Huệ, em là người làm học thuật, nói chuyện thì phải nói có lý, đúng không?”

“Trang Tân Hoa dù sao cũng đâu phải con trai anh. Chuyện trong gia đình người khác, anh lấy tư cách gì để can thiệp?”

Huống hồ, quyết tâm của Trang Kỳ Dân quá lớn, đối với ông ta mà nói thì mối hôn sự này nhất định phải thành, hôm nay dù có trời long đất lở cũng chưa chắc xoay chuyển được tình thế.

Thêm vào đó, bên nhà họ Hà vì luôn thấy có lỗi với con gái nên giờ đây con gái muốn gì ông cũng chiều nấy, thấy Hà Đàn Sinh thích Trang Tân Hoa đến vậy, mà cậu ta lại xuất sắc về mọi mặt, ông chỉ có ủng hộ chứ tuyệt đối không phản đối.

Lúc này, đừng nói là đứng ra phản đối, e rằng ai chỉ cần khuyên can đôi ba câu cũng sẽ bị Hà Tế Tương mắng cho một trận.

Hơn nữa, làm việc gì cũng phải có mục đích và lý do, Nếu Thẩm Tông Lương vô duyên vô cớ đứng ra ngăn cản, thì chẳng những hai bên đều không cảm kích anh, mà có lẽ còn nghĩ rằng anh tự quá coi trọng bản thân, chuyện gì cũng thích nhúng tay vào.

Thả Huệ do dự một lát, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Thật…thật sự không còn cách nào khác sao?”

“Có chứ, nhưng cách đó không nằm ở anh, mà nằm ở chính Trang Tân Hoa. Nếu cậu ấy thật sự không muốn cưới, nếu cậu ấy đủ cứng rắn để từ chối, chẳng lẽ người ta có thể kề dao vào cổ ép cậu ấy bước vào động phòng hoa chúc được sao?”

Thả Huệ mím môi, vẻ mặt đầy bất lực: “Vậy thì…khó thật rồi.”

Cũng giống như Ấu Viên, trong chuyện này Thả Huệ hoàn toàn không đặt hy vọng vào Trang Tân Hoa.

Thấy cô vợ nhỏ nhà mình đánh giá Trang Tân Hoa chẳng còn chút hy vọng nào như vậy, Thẩm Tông Lương bật cười thành tiếng, bị Thả Huệ liếc một cái thì anh lại mím chặt môi, anh nghiêm túc hỏi: “Sao vậy? Chuyện này khó với cậu ta lắm sao?”

“Ừ.” Thả Huệ nhắm mắt lại, dụi đầu vào trán anh, cọ cọ lên xuống: “Nói thật với anh, từ nhỏ đến giờ, cậu ta đã bao giờ cứng rắn đâu.”

Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ lưng cô, nhất thời cũng chẳng biết nên nói gì, đúng là chuyện khiến người ta đau đầu.

Một lúc sau, khi anh tưởng cô sắp ngủ gật trên người mình thì Thả Huệ bỗng khẽ nói: “Thẩm Tông Lương, giá mà cậu ấy được như anh thì tốt.”

Thẩm Tông Lương cười một tiếng: “Anh còn tưởng trong mắt em, đám thanh niên trẻ tuổi ấy mới là tốt chứ. Anh già rồi, có gì hay ho đâu?”

Trời ạ, không ngờ giờ đến cả cái này mà anh cũng ghen tuông cho được, mà ghen một lần lại còn ghen với cả một đám người.

Cô nói: “Hừ, anh bớt lại đi. Anh thì đương nhiên là giỏi giang, anh có bản lĩnh lớn như vậy, chống đỡ cả cơ nghiệp nhà họ Thẩm, để cả đại gia đình đều phải dựa vào anh kia mà.”

Trong chốc lát, Thẩm Tông Lương cũng không biết phải giải thích cho cô thế nào về những được mất, lợi hại phía sau, thôi thì cô thích nghĩ sao cứ để cô nghĩ vậy.

Anh khẽ thở dài: “Mỗi người đều có con đường của riêng mình, đó gọi là số mệnh.”

Thả Huệ thở dài còn não nề hơn anh: “Phò mã thì em quản không nổi rồi. Từ mai em sẽ sang ở cùng Ấu Viên, cô ấy phải ổn lại mới được.”

Phò mã…

Chưa gì mà Trang Tân Hoa đã có biệt danh mới rồi.

Thẩm Tông Lương vội chỉ vào mình: “Vậy còn anh thì sao?”

Thả Huệ hé mắt, nhìn anh với đôi mắt long lanh: “Anh thì sao?”

“Dạo này tâm trạng anh cũng không ổn định lắm, em xem xét cho anh đi.” Thẩm Tông Lương nói bừa.

“Anh ổn đến mức không thể ổn hơn được nữa rồi, đừng có lừa em.”

Hết cách, Thẩm Tông Lương chỉ biết đưa tay xoa xoa giữa hai hàng lông mày, vài giây sau, anh hỏi: “Em định đi mấy ngày?”

“Em không biết nữa.”

Thả Huệ thật sự không dám chắc: “Xem tâm trạng của Ấu Viên thế nào đã, có em ở bên, chắc cô ấy sẽ khá hơn.”

Cô vòng tay ôm cổ anh, ra sức lắc lắc người anh, nũng nịu nói: “Anh sẽ không giận đâu, đúng không? Ông xã em tuyệt vời nhất mà!”

Thẩm Tông Lương hừ nhẹ: “Tâng bốc anh lên đến tận mây xanh rồi, anh còn dám giận sao?”

Thả Huệ vỗ nhẹ lên má anh: “Vậy anh cười một cái cho em xem đi.”

Thẩm Tông Lương nghiêm túc đáp: “Xin lỗi, anh Thẩm đây…cười không nổi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn