Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 238: Tàn Tật Chiến Thần Vương Gia Không Dễ Chọc (9)
"A huynh biết."
Khương Từ Viễn ôn tồn an ủi muội muội có chút kích động: "Chỉ là thế nào đi nữa, khi Tiêu Quân Lẫm còn sống, ai cũng không thể làm phản, cho dù Tiêu Quân Lẫm chết rồi, Hoàng đế cũng sẽ không để cho huynh chạm vào Ngân Long quân."
"Hoàng đế sẽ không để a huynh chạm vào Ngân Long quân, nhưng a huynh quên rồi sao? Muội hiện tại là Tần Vương Thế tử phi."
"Hân nhi..."
Khương Hân mỉm cười, đôi mắt đào hoa rực rỡ sắc màu: "A huynh, chết qua một lần, muội mới hiểu ra mấy cái nữ đức nữ huấn gì đó đều là chó má, ai có binh có quyền trong tay, người đó mới có quyền lên tiếng, kiếp trước, Tiêu Vân Phong có thể tính kế huynh muội ta, khống chế một nửa Ngân Long quân, vì sao muội lại không được?"
"Huống hồ, a huynh không phải thương tiếc Ngân Long quân là đội quân nhân nghĩa lại phải chịu kết cục thê lương sao? Nếu như bọn họ quy thuận tân đế, lập công lao hãn mã cho triều đại mới, tự nhiên có thể thăng quan tiến chức, lưu danh sử sách, chẳng phải tốt hơn hiện tại luôn bị cẩu Hoàng đế chèn ép sao?"
Khương Từ Viễn nhắm mắt, giọng nói có chút vô lực: "Hân nhi, a huynh chỉ hy vọng muội kiếp này đều bình an vô lo."
Hai mắt Khương Hân hơi đỏ: "Nhưng chúng ta thân ở trong vòng xoáy tranh đấu của kinh thành, đã sớm không thể lo cho thân mình rồi."
Hoặc là trở thành người nắm quyền, hoặc là trở thành quân cờ.
Đời này, Khương Hân tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai hãm hại Khương Từ Viễn nữa.
Khương Từ Viễn còn muốn khuyên muội muội, Kha đại phu bỗng nhiên nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng nói: "Để muội ấy làm đi."
Tất cả mọi thứ kiếp trước đã sớm trở thành cơn ác mộng của cô bé kia, không để nàng làm chút gì đó, nàng e là sẽ u uất trong lòng, sớm muộn gì cũng giày vò hỏng cơ thể mình.
Khương Từ Viễn nhìn muội muội mình nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nuôi lớn, đau lòng đến cực điểm, đồng thời cũng hận Tiêu Vân Phong thấu xương.
Đều tại tên súc sinh kia!
Còn có Liễu gia... đều đáng chết!
Khương Hân nắm lấy tay huynh trưởng: "A huynh, huynh tin tưởng muội được không? Muội nhất định sẽ không có chuyện gì đâu, muội đã nói rồi, muội muốn phụng dưỡng tuổi già cho huynh mà, còn có tiên sinh nữa."
Kha đại phu đau lòng xoa đầu thiếu nữ.
"Đúng rồi, tiên sinh, độc của Tần Vương người có giải được không?"
"Người muốn giải độc cho Tần Vương?"
Kha đại phu kinh ngạc nhìn nàng.
Khương Hân híp đôi mắt đào hoa: "Đương nhiên không phải, nhưng muội dù sao cũng phải làm chút gì đó để lấy lòng tin của Tần Vương chứ."
Nếu không thể khiến hắn móc tim móc phổi với nàng, làm sao đào được Ngân Long quân của hắn?
Kha đại phu trầm tư giây lát: "Độc của Tần Vương, ta có nghe qua, nhưng rốt cuộc có giải được hay không, còn cần phải đích thân chẩn đoán xem sao."
Khương Hân gật đầu: "Hiện tại không vội, chỉ là một thời gian nữa, ta muốn làm phiền tiên sinh tới Tần Vương phủ ở một thời gian."
Kha đại phu ôn tồn nói: "Được, nghe theo sắp xếp của người."
Hai người cứ thế quyết định xong mọi chuyện, Khương Thượng thư đại nhân hoàn toàn không có cơ hội xen vào.
Hắn nhìn muội muội, lại nhìn bạn tốt, thở dài, thôi vậy.
Không phải chỉ là tạo phản thôi sao?
Hân nhi vui vẻ là được.
Còn về Kha phủ bên Giang Nam?
Khương Hân và Khương Từ Viễn tin tưởng Kha đại phu, hắn cũng thật lòng tin tưởng hai huynh muội này.
Cha mẹ già yếu qua đời, hắn đã không thể thay đổi được gì, một mình mạo hiểm cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đợi mọi chuyện bình định, hắn sẽ đến trước mộ hai người dập đầu tạ tội.
Khương Từ Viễn hỏi hắn: "Lâm Châu, đám người Kha phủ kia, huynh có dự định gì không?"
Muốn g**t ch*t đám người đó, đối với Khương Từ Viễn mà nói quá đơn giản, căn bản không cần phải đánh đổi danh tiếng của mình.
Chẳng qua kiếp trước, Kha đại phu bỏ mạng, Khương Từ Viễn đã không màng đến danh tiếng hay không danh tiếng nữa, chỉ muốn toàn bộ người Kha phủ xuống địa ngục tạ tội với hắn.
Kha đại phu im lặng một chút, day day ấn đường: "A Viễn, đám người đó, ta muốn sau này tự mình đi xử lý."
...
Phủ Thượng thư nhân khẩu đơn giản, Khương Từ Viễn không có thê thiếp con cái, phủ Hoài Dương Bá những năm này bị hắn chỉnh cho sắp không tìm thấy cái phủ này ở kinh thành luôn rồi.
Dẫn đến việc trên dưới phủ Bá tước nhìn thấy huynh muội bọn họ, là chuồn còn nhanh hơn thỏ, đâu còn dám sán lại gần.
Khương Hân về lại mặt căn bản không cần bất kỳ xã giao nào, ở nhà mình, nàng muốn làm gì thì làm.
Khương Từ Viễn đừng nói là gò bó muội muội, thậm chí nếu muội muội nổi hứng trẻ con muốn chơi cưỡi ngựa, hắn cũng có thể nằm rạp xuống đất làm ngựa lớn cho muội muội cưỡi.
Kha đại phu đối với nàng cũng là sủng ái đến cực điểm.
Khương Hân tự do tự tại nghỉ ngơi ở nhà một ngày, sắp mặt trời lặn rồi, mới vẫy tay chào tạm biệt huynh trưởng và tiên sinh nhà mình, trở về Tần Vương phủ.
Khương Từ Viễn và Kha đại phu đứng ở cửa, nhìn theo chiếc xe chu luân biến mất ở góc đường, đồng loạt thở dài.
Sầu a!
Những cái khác đều không tính là chuyện gì, chỉ sợ nàng chịu ấm ức, làm tổn thương chính mình.
Thượng thư đại nhân tâm trạng không tốt, liền không muốn để kẻ thù tâm trạng tốt.
Lấy Liễu gia ra khai đao trước vậy.
Hiện tại sóng gió vẫn chưa qua, tùy tiện chèn ép Liễu gia sẽ chọc trúng thần kinh đa nghi của lão Hoàng đế.
Nhưng chết bất đắc kỳ tử vài người thì vẫn được.
Dù sao, đời người sống trên đời, tai nạn ở đâu cũng có.
Sau đó, chưa qua hai ngày, Liễu Thái sư trong lúc đi dạo trong hoa viên nhà mình thì ngã gãy chân, còn đụng bay bà vợ già của mình ra ngoài, ngã chết ngay tại chỗ.
Liễu phủ trực tiếp treo cờ trắng.
Đại phu nhân chưởng quản Liễu phủ, cũng chính là bác gái cả của Liễu Yên Nhi, vốn cực kỳ mê tín, kết quả ngay đêm trực linh lại mơ thấy bà mẹ chồng vừa chết ầm ĩ nói trong nhà có sao chổi, nếu không xử lý, Liễu phủ rất nhanh sẽ nhà tan cửa nát.
Liễu đại phu nhân sợ điên rồi, đùng đùng dẫn người đánh cho Liễu Yên Nhi một trận trước, sau đó dùng một chiếc xe ngựa rách nát ném ả vào am Tế Từ.
Am Tế Từ vừa nhìn thấy Liễu Yên Nhi là con cờ bị gia tộc vứt bỏ, ngay lập tức bắt ả đi làm việc nặng.
Liễu Yên Nhi dám phản kháng là đánh!
Xương cốt cứng đến mấy tới đây cũng phải mềm nhũn ra, nếu không, quản sự trong am sẽ cho các nàng biết thế nào là địa ngục trần gian.
Gió lạnh rít gào, Liễu Yên Nhi đầy mình thương tích nằm trong chuồng ngựa vừa tối vừa bẩn.
Ả hoảng hốt, rõ ràng mấy ngày trước, ả vẫn là Liễu gia tam cô nương cành vàng lá ngọc được Tiêu Vân Phong nâng niu trong lòng bàn tay.
Tại sao trong nháy mắt bản thân lại thân bại danh liệt, còn bị gia tộc vứt bỏ, ném ở cái nơi dơ bẩn này sống không bằng chết chứ?
Liễu Yên Nhi nắm chặt rơm rạ dưới thân, hận đến đỏ cả mắt.
Đều tại Khương Hân con tiện nhân kia...
Nếu không phải nó cướp Vân Phong ca ca của ả, bản thân sao có thể rơi vào kết cục như thế này?
Nó tưởng hại ả thành thế này, Vân Phong ca ca sẽ yêu nó sao?
Tiện nhân vọng tưởng!
"Tiểu tiện nhân, giờ nào rồi biết không? Còn đang ngủ?"
Một người đàn bà trung niên mặc bộ đồ ni cô không da không lông, thô kệch hơn cả đàn ông đá văng cửa sài phòng, thô bạo túm tóc Liễu Yên Nhi, lôi ả ra ngoài.
"Còn không mau đi cọ thùng phân cho bà!"
"A!"
Liễu Yên Nhi giãy giụa, hét lên thảm thiết.
"Bà biết ta là ai không? Bà dám đối xử với ta như vậy, Tần Vương Thế tử sẽ không tha cho bà đâu!"
Chát!
Người đàn bà trung niên tát một cái, đánh bay cả răng cửa của Liễu Yên Nhi.
"Phụi, đồ lẳng lơ, đều ở đây rồi, còn nhớ thương đàn ông cơ đấy!"
"Ngươi không biết sao? Tần Vương Thế tử đều bị Tần Vương nhốt cấm túc rồi, không biết năm nào tháng nào mới được thả ra, hiện tại đương gia làm chủ là Tần Vương Thế tử phi, ngươi là cái thá gì chứ?"
"Đồ sao chổi khắc chết bà nội mình, tai tinh, đi Tần Vương phủ rửa chân cho Thế tử phi cũng không xứng, chẳng lẽ còn mơ tưởng Tần Vương Thế tử nạp ngươi làm thiếp sao? Si tâm vọng tưởng!"
Phụt!
Liễu Yên Nhi phun ra một ngụm máu, vừa đau vừa hận, khuôn mặt vặn vẹo.
Khương! Hân!
A a a a, ả nhất định phải khiến con đàn bà đó chết không được tử tế!
Vân Phong ca ca nhất định sẽ đến cứu ả.
Bọn họ mới là chân ái, ả mới là người được định sẵn tương lai sẽ làm Hoàng hậu!
...
Tang sự của Liễu phủ, Khương Hân chỉ phái quản gia đại diện Tần Vương phủ gửi một phần tiền phúng điếu.
Liễu gia thân phận gì?
Cũng không phải Hoàng đế băng hà.
Còn xứng để Tần Vương đích thân tới phúng viếng sao?
Khương Hân là tân nương, theo phong tục, đương nhiên là không thể đến nơi có tang sự, lỡ xung khắc, liên lụy đến Tần Vương điện hạ ai gánh vác nổi?
Còn việc Liễu Yên Nhi thê thảm thế nào?
Khương Hân lại càng không quan tâm.
Cứ để ả và Tiêu Vân Phong nếm trải chút đau khổ trước đã, rồi thả ra chơi tiếp.
Mà sau khi Khương Hân nở mày nở mặt về lại mặt, chiều gió ở kinh thành lại đổi chiều.
Các phủ quyền quý nhao nhao gửi thiệp mời cho nàng, mời nàng tham dự các loại yến hội.
Chỉ là tin tức truyền đến hoàng cung, bệnh đa nghi của lão Hoàng đế lại tái phát.
Sợ Khương Từ Viễn bị Tiêu Quân Lẫm lôi kéo mất.
Có điều, năng lực lừa gạt lão Hoàng đế của Khương Từ Viễn rất thành thạo, dăm ba câu đã khiến ông ta xóa bỏ nghi ngờ.
Lão Hoàng đế ngẫm nghĩ, cũng phải, Tiêu Quân Lẫm chẳng còn sống được mấy năm nữa, với sự tinh ranh của Khương Từ Viễn, làm sao lại chọn hiếu trung một thân vương đoản mệnh chứ?
...
Tiếp đó, mỗi ngày Khương Hân đều sẽ đến trước mặt Tiêu Quân Lẫm tìm cảm giác tồn tại.
Nàng cũng không ở lại bên cạnh Tiêu Quân Lẫm lâu, gây trở ngại gì cho hắn, chỉ giống như một vãn bối tri kỷ, mỗi ngày đến thỉnh an hắn, cùng hắn dùng thiện, cùng hắn trò chuyện, âm thầm tăng độ hảo cảm.
Đồng thời, nàng cũng quản lý trên dưới Tần Vương phủ đâu ra đấy.
Nam Kiêu mặc ống tay áo văn võ mới may, tự luyến lượn lờ trước mặt điện hạ nhà mình, khóe miệng đều sắp ngoác đến tận mang tai.
"Điện hạ, điện hạ, đây là tú nương Thế tử phi mang từ phủ Thượng Thư tới may đo riêng cho thuộc hạ đấy, có phải rất đẹp không?"
Cũng không phải Tiêu Quân Lẫm trước đây bạc đãi thuộc hạ.
Mà là Tần Vương phủ trước kia toàn là một đám đàn ông thô kệch, quần áo mọi người mặc đều do quản gia thống nhất thuê tú nương bên ngoài làm.
Có thể giữ ấm là được.
Còn về độ thẩm mỹ và thoải mái thì khó mà nói.
Đâu giống Thế tử phi, đích thân bảo tú nương đo chiều cao kích thước cho tất cả bọn họ, lại chọn vải vóc thoải mái, vừa giữ ấm vừa vặn lại vừa đẹp mắt.
Nam Kiêu xuýt xoa: "Quả nhiên Vương phủ có nữ chủ nhân là khác bọt hẳn."
Tiêu Quân Lẫm đang đọc sách nhàn nhạt liếc hắn một cái, lười để ý đến hắn.
Nam Kiêu lại là kẻ nhớ ăn không nhớ đánh, lon ton sán lại gần, cảm thán: "Oa, điện hạ, bộ y phục này của ngài cũng là Thế tử phi sai người may mới phải không? Ngài mặc vào, nhìn còn trẻ hơn cả Tiêu Vân Phong nữa."
Tiêu Quân Lẫm: "..."
"Bổn vương già lắm sao?"
"Hì hì, không già không già!"
Tiêu Quân Lẫm tùy tiện ném cuốn sách trong tay qua, nội lực vung ra chấn cho Nam Kiêu lùi lại mấy bước, đối với hắn là có bao nhiêu ghét bỏ thì có bấy nhiêu ghét bỏ.
Chỉ là...
Tầm mắt Tiêu Quân Lẫm rơi trên hoa văn tường vân thêu chỉ vàng trên ống tay áo, trong đầu hiện lên hình ảnh mấy ngày trước, đôi mắt tiểu cô nương sáng lấp lánh ôm một xấp bản vẽ đưa cho hắn, nói là mẫu y phục nàng vẽ, hỏi hắn có thích không?
Từ áo ngoài đến áo lót, nàng chuẩn bị cho hắn gần mười bộ kiểu dáng hoa văn khác nhau, toàn là do nàng tự tay thiết kế.
Nàng còn đích thân đo kích thước cho hắn.
Khi thiếu nữ đến gần, hương thơm ôn nhuyễn xộc vào mũi, ngón tay thanh thông như ngọc cách lớp y phục chạm vào hắn, ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào rọi lên làn da trắng mịn như tuyết của nàng, tựa như trân châu trắng phát sáng.