Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện

Chương 237: Tàn Tật Chiến Thần Vương Gia Không Dễ Chọc (8)

Ngày thứ ba sau tân hôn là ngày tân nương về lại mặt.

Vốn dĩ phải là người làm chồng Tiêu Vân Phong cùng Khương Hân trở về.

Nhưng hắn còn đang bị nhốt cấm túc.

Khương Hân đầu óc có vấn đề mới đi tìm Tiêu Quân Lẫm cầu xin cho tên tra nam cặn bã đó.

Tuy nhiên, đến trước mặt cha chồng hời giả vờ đáng thương một chút thì vẫn được.

Khương Hân dịu dàng hiểu chuyện bày tỏ với Tần Vương điện hạ, hay là nàng không về lại mặt nữa?

Phủ Thượng Thư chỉ có mỗi huynh trưởng nàng là người thân, mà phủ Hoài Dương Bá...

Tiêu Quân Lẫm thấy mắt nàng ngập nước, nhớ tới tiểu cô nương này vừa ra đời đã mất mẹ, lại suýt chút nữa bị người cha ruột bạc bẽo dìm chết, những năm này, luôn mang theo cơ thể yếu ớt sống nương tựa vào nhau với huynh trưởng.

Tần Vương điện hạ xưa nay tình cảm đạm mạc có cảm giác trái tim như bị gai mềm đâm một cái, không nhịn được thương tiếc nàng.

"Con gái xuất giá ba ngày lại mặt là phong tục hôn nhân truyền thống, ngươi thân là Tần Vương Thế tử phi, thân phận tôn quý, càng nên nở mày nở mặt trở về."

Tiêu Quân Lẫm trực tiếp ra lệnh cho đại quản sự Vương phủ mở nhà kho, chọn không ít bảo vật cho nàng mang về, lại lệnh cho Nam Cân dẫn theo mấy chục Ngân Long quân hộ tống Thế tử phi về thăm nhà mẹ đẻ.

Ngân Long quân cao lớn uy mãnh mở đường, xe chu luân tượng trưng cho thân phận Thế tử phi chậm rãi lăn bánh khỏi cửa chính Vương phủ, người hầu vô số, khiêng từng hòm trân bảo, trùng trùng điệp điệp, phô trương hết mức.

Kể từ sau khi gian tình của Tiêu Vân Phong và Liễu Yên Nhi truyền ra, người đời tuy mắng chửi bọn họ là gian phu dâm phụ, không biết liêm sỉ.

Nhưng cũng có không ít kẻ thất đức lầm bầm Khương Hân, không phải châm chọc nàng vô dụng không nắm được trái tim chồng, thì là bịa đặt nàng có phải có ẩn tật gì không thể cho ai biết, mới khiến Tần Vương Thế tử bỏ rơi nàng ngay trong đêm tân hôn.

Khương Từ Viễn tuy quyền cao chức trọng, nhưng kẻ thù cũng không ít.

Có rất nhiều người chờ xem trò cười của huynh muội bọn họ.

Nay, Ngân Long quân vừa xuất hiện, ai còn không biết Tần Vương hài lòng với cô con dâu này đến mức nào chứ?

Dù sao chủ nhân của Tần Vương phủ là Tần Vương điện hạ, mà Tiêu Vân Phong cái danh Thế tử này nói ra, ách, thật đúng là cái rắm cũng không bằng.

Có Tần Vương làm chỗ dựa cho Thế tử phi Khương Hân, ai còn có thể nói ra nói vào?

Sợ là đều chua thành chanh hết rồi đi?

Khương Từ Viễn cũng rất kinh ngạc, không ngờ Tiêu Quân Lẫm sẽ phái Ngân Long quân hộ tống muội muội về lại mặt.

Còn có từng hòm từng hòm lễ vật lại mặt quý giá kia —— nào là nhân sâm ngàn năm, chậu cảnh san hô, tranh chữ cổ, cái gì cần có đều có.

Khiến người đời trầm trồ khen ngợi Tần Vương phủ hào phóng đồng thời, cũng hâm mộ Khương Từ Viễn cực kỳ.

Tuổi còn trẻ đã vị cực nhân thần, không chỉ Hoàng đế sủng tín hắn, ngay cả Tần Vương cũng coi trọng hắn như vậy.

Nam Cân ôm quyền: "Khương đại nhân, Thế tử cơ thể không khỏe không thể cùng Thế tử phi về lại mặt, Vương gia đối với việc này rất áy náy, đặc biệt ra lệnh cho thuộc hạ mang theo lễ vật thay ngài ấy xin lỗi ngài."

Khương Từ Viễn hơi cúi người: "Vương gia quá khách khí rồi, bản quan thụ sủng nhược kinh, mấy ngày nữa sẽ đích thân tới cửa bái tạ."

"Trong phủ đã chuẩn bị sẵn rượu thịt, mong Nam tướng quân và các vị huynh đệ Ngân Long quân đừng chê cười."

"Đa tạ Khương đại nhân."

"Mời."

Lúc Khương Từ Viễn tiếp đãi đám người Nam Cân, Khương Hân về khuê phòng trước khi xuất giá của mình trước.

Khương Từ Viễn thật sự vô cùng yêu thương người muội muội này.

Viện của nàng là nơi lớn nhất toàn bộ phủ đệ, giả sơn lưu thủy cầu bạch ngọc, đông ấm hạ mát.

Biết muội muội này thích hoa hải đường, Khương Từ Viễn còn khai phá một vườn hoa hải đường phía sau viện của nàng, trồng đầy hải đường Tây Phủ.

Lại xây riêng cho nàng một dược phòng, thu thập danh y trong thiên hạ, dược liệu quý giá dự trữ trong kho còn muốn đuổi kịp kho tàng trong đại nội.

"Tham kiến Thế tử phi."

"Tiên sinh mau đứng lên."

Một nam tử thanh tú mặc áo vải thô màu xanh hành lễ với Khương Hân, chính là đại phu những năm này luôn điều dưỡng cơ thể cho nguyên chủ trong phủ.

Hắn xuất thân từ thế gia y thuật Giang Nam, tổ tiên bao đời hành y, còn xuất hiện không ít thái y đức cao vọng trọng.

Kha đại phu từ nhỏ thiên phú y thuật trác tuyệt, nhưng tính tình cổ quái, không có chút hứng thú nào với việc làm thái y, chỉ thích nghiên cứu các loại độc dược, trở thành kẻ lập dị của cả gia tộc.

Sau đó gia tộc đấu đá nội bộ, Kha đại phu bị thê tử phản bội, suýt chút nữa bị anh em ruột g**t ch*t.

Là Khương Từ Viễn lúc đó thay mặt Thiên tử tuần tra Giang Nam đã cứu hắn, và đưa hắn về phủ.

Hứa hẹn với hắn chỉ cần có thể điều dưỡng tốt cơ thể cho Khương Hân, Khương Từ Viễn sẽ thu thập độc dược trong thiên hạ cho hắn nghiên cứu.

Kha đại phu vốn dĩ là một kẻ ru rú trong nhà, trải qua sự phản bội mưu hại của thủ túc và thê tử, thì càng thêm cô độc, không chút do dự liền đồng ý yêu cầu của Khương Từ Viễn.

Hắn ở Khương phủ một cái là mười năm.

Chỉ là không lâu sau khi nguyên chủ gả vào Tần Vương phủ, Kha đại phu liền nhận được tin tức từ gia tộc, vội vội vàng vàng chạy về Giang Nam.

Mà lần đi này, hắn mãi mãi không trở lại nữa.

Sau khi nguyên chủ và Khương Từ Viễn biết tin dữ, đều vô cùng đau buồn.

Khương Từ Viễn đích thân đi liệm thi thể hắn, điều tra nguyên nhân cái chết, mới biết là cha mẹ Kha đại phu qua đời, người vợ trước độc ác kia của hắn lại liên hợp với anh em của hắn mượn cớ lo liệu tang sự lừa hắn trở về, thiết lập cạm bẫy, hại chết hắn.

Khương Từ Viễn giận dữ, trực tiếp cho cả Kha phủ chôn cùng hắn.

Sau đó, chuyện này cũng trở thành một tội danh để Tiêu Vân Phong liên hợp với lão Hoàng đế công kích Khương Từ Viễn.

Nếu Kha đại phu còn sống, với y thuật của hắn, sớm đã có thể phát hiện nguyên chủ bị hạ thuốc tuyệt tự.

Sẽ không đến mức khiến nguyên chủ bị che giấu nhiều năm, u uất không vui, bị Tiêu Vân Phong coi như kẻ ngốc mà trêu đùa.

Khương Hân đích thân đỡ Kha đại phu dậy: "Không phải đã nói rồi sao? Tiên sinh đối với ta có ơn tái tạo, giống như huynh trưởng, sao lại hành lễ nữa rồi?"

Mày mắt có chút âm nhu của Kha đại phu ôn hòa xuống: "Người hiện giờ là Tần Vương Thế tử phi, thân phận khác biệt."

Khương Hân trách yêu: "Trở về nhà mình, nào còn thân phận với không thân phận gì chứ."

Kha đại phu đỡ thiếu nữ hắn chăm sóc từ nhỏ đến lớn ngồi xuống: "Ta bắt mạch cho người nhé."

"Được."

Khương Hân đặt tay lên gối bắt mạch.

Một lát sau, ngón tay Kha đại phu đặt trên mạch đập của nàng dời đi, sự lo lắng nơi đáy mắt tan biến: "May mà người cẩn thận, không uống bát cháo yến sào kia."

"Là a huynh ta bảo tiên sinh qua đây chẩn mạch cho ta sao?"

"Ừ, đại nhân đã kể chuyện của người cho ta biết rồi."

Nhắc tới Ngô Thúy Lan và Tiêu Vân Phong, thần sắc Kha đại phu liền u ám xuống, trực tiếp lấy ra mấy lọ độc dược đưa cho nàng.

Có loại khiến người ta ngứa ngáy khó nhịn, có loại khiến người ta ngủ mê man không dậy nổi, có loại hóa xác chết thành nước, thậm chí còn có loại khiến đàn ông vỡ trứng... khụ khụ!

"Người gan nhỏ, tính tình thuần thiện, những thứ này trước kia ta lo làm người sợ, liền không dám đưa cho người, nhưng hiện tại xem ra, sự bảo vệ nghiêm ngặt đến đâu bên cạnh cũng không bằng bản thân người có khả năng tự vệ."

Khương Hân chớp chớp mắt, không chút do dự nhận lấy tất cả độc dược, lại không khách khí đòi hắn thuốc gây ảo giác.

Thiếu nữ bĩu môi: "Tiêu Vân Phong hiện tại bị nhốt, nhưng rồi sẽ được thả ra thôi, hắn bẩn chết đi được, ta mới không muốn để hắn chạm vào đâu."

"..."

Kha đại phu thanh niên cổ quái tai hơi đỏ lên, yên lặng móc ra mấy lọ thuốc gây ảo giác đưa cho nàng.

"Tiểu thư ngược lại hoạt bát hơn trước kia nhiều."

Khương Hân ngước mắt nhìn hắn, bỗng nhiên nói: "Nếu ta nói ta hiện tại là sống lại một đời, tiên sinh tin không?"

Kha đại phu sửng sốt, nhưng chỉ có kinh ngạc, không có nghi ngờ đối với nàng, hay là coi nàng như quái vật.

Sự tin tưởng của nguyên chủ đối với Kha đại phu, không hề ít hơn đối với Khương Từ Viễn.

Khương Hân cũng chưa từng nghĩ tới việc che giấu sự thay đổi của mình trước mặt bọn họ, trầm ngâm giây lát, liền kể chuyện kiếp trước cho hắn nghe.

Kha đại phu bỗng nhiên đứng dậy, gân xanh trên trán giật giật: "Tiêu Vân Phong! Lão Hoàng đế! Khinh người quá đáng rồi!"

Mắt Khương Hân u u: "Ta và a huynh từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là quân cờ để bọn họ đối phó Tần Vương, thu phục Ngân Long quân."

Nhưng quân cờ sao cam tâm tình nguyện mãi mãi làm quân cờ chứ?

Huống chi Khương Từ Viễn trước khi nhập quan, đã dám ngông cuồng làm trái lẽ thường dẫn theo muội muội phản kháng gia tộc, lại làm sao có thể là người ngu trung?

Nếu không phải nàng ngáng chân, a huynh nhất định có thể toàn thân trở ra, thậm chí lật đổ hoàng tộc họ Tiêu, đăng cơ xưng đế.

"Là ta quá ngốc nghếch, quá vô dụng, mới hại a huynh!"

Kha đại phu há miệng, vừa định nói gì đó, giọng nói của Khương Từ Viễn đã truyền đến.

"Mất đi muội, a huynh cho dù có được thiên hạ này thì có ý nghĩa gì?"

Khương Từ Viễn không biết đã đứng bên cạnh phi tráo ở gian ngoài từ lúc nào.

Trái tim Khương Hân khẽ thắt lại, cảm xúc của nguyên chủ lại lần nữa không thể đè nén, nàng chạy tới ôm chầm lấy người thân duy nhất trên đời này của mình.

Khương Từ Viễn đau lòng vỗ về lưng muội muội, áy náy vô cùng.

Hắn nhận ra sự thay đổi đột ngột của muội muội, lại không biết nàng lại gặp phải tai họa lớn đến vậy.

Chết đi sống lại là cơ duyên lớn cũng không sai, nhưng cũng phải gánh chịu bóng ma và sự đè nén của bi kịch kiếp trước.

"Là a huynh không bảo vệ tốt cho muội."

Đuôi mắt Khương Hân ứa lệ: "Không phải, a huynh đã làm rất tốt rất tốt rồi, là bản thân muội không biết cố gắng."

Kha đại phu đi tới: "Hai người là thân thích ruột thịt, nào có cái gì liên lụy với không liên lụy chứ?"

Khương Từ Viễn lau nước mắt trên mặt muội muội: "Lâm Châu nói đúng, cho nên, Hân nhi, đừng nói lời xin lỗi a huynh nữa."

Khương Hân nghẹn ngào gật gật đầu.

Ba người ngồi xuống lại, Khương Hân uống một ngụm trà hoa, ổn định cảm xúc, nhìn về phía Khương Từ Viễn: "A huynh, huynh định khi nào thì tạo phản?"

"Khụ khụ khụ..."

Khương Từ Viễn bị lời bộc bạch của muội muội làm sặc.

Hắn bất đắc dĩ nhìn nàng: "Tạo phản nào có đơn giản như vậy? Tần Vương còn sống, Ngân Long quân là thần hộ mệnh dũng mãnh nhất Đại Thịnh, ai cũng tạo phản không thành đâu."

Khương Hân trực tiếp nói: "Kiếp trước ba năm sau Tần Vương sẽ độc phát thân vong, a huynh, đến lúc đó châm ngòi cho Ngân Long quân và Hoàng đế đấu đá nhau, chúng ta có thể ngư ông đắc lợi không?"

Khương Từ Viễn trầm mặc: "Ngân Long quân trấn thủ biên cương nhiều năm, từng người từng người đều là anh hùng hảo hán thiết cốt tranh tranh..."

Cho dù là đại quyền thần chơi đùa quyền thuật, Khương Từ Viễn cũng có chút không nỡ để bọn họ trở thành vật hy sinh của quyền đấu.

Đương nhiên, nếu cần thiết, Khương Từ Viễn lúc nên ra tay độc ác cũng sẽ không nương tay.

Khương Hân nhàn nhạt nói: "Quyết định sai lầm nhất của Tần Vương chính là không dẫn theo Ngân Long quân làm phản, thiết lập lại trật tự triều đại mới, như vậy, hắn không sống được, Ngân Long quân liền chú định trở thành vong hồn dưới sự đấu tranh chính trị."

Khương Từ Viễn trầm ngâm: "Thực ra, nếu Tần Vương xưng đế, chưa chắc không thể cứu vãn Đại Thịnh đã mục nát từ lâu."

"Không được!"

Khương Hân có chút cố chấp nhìn hắn: "A huynh, chúng ta không thể giao phó vận mệnh của mình vào tay người khác nữa, kỳ vọng vào lương tâm của người khác trỗi dậy."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn