Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 221: Niên đại cục súc, em dâu thật thơm (21)
Đôi mắt hoa đào của Khương Hân ngập nước, đáng thương vô cùng, "Quả nhiên đàn ông có được rồi là không trân trọng nữa."
Triệu Tranh lại bị úp một cái nồi to đùng, bất đắc dĩ cực kỳ, "Là lỗi của anh sao?"
Khương Hân hừ nhẹ, "Chẳng lẽ lại là lỗi của em?"
"Định vượt tường hồng hạnh cho anh xem sao? Hả?"
"..."
Khương Hân cực kỳ vô tội, "Em chỉ nói bừa thôi mà."
"Nói bừa cũng không được."
"Anh lại hung dữ với em!"
Triệu Tranh thấy cô sắp rơi nước mắt thật rồi, hoàn toàn mất hết nóng nảy, chỉ có thể dỗ dành tổ tông nhỏ này.
"Được rồi, là lỗi của anh!"
"Vốn dĩ là lỗi của anh mà."
"Em đó, chỉ biết chọc vào tim gan anh thôi."
Khương Hân mềm mại ôm lấy cổ anh, "Vậy sao em không chọc tim gan người khác, chỉ chọc anh, còn chẳng phải vì anh thương em, em cũng thích anh nhất sao."
Biết rõ là cô nói lý sự cùn, nhưng cố tình lại ngọt ngào đến mức anh không làm gì được.
Triệu Tranh bật cười, dịu dàng ôm chặt cô vào lòng.
...
Đến trước khi khai giảng vào tháng Chín, Triệu Tranh đều rất bận rộn.
Trước khi đi thủ đô, sản nghiệp của anh ở thành phố G cũng phải sắp xếp ổn thỏa.
Nơi đây là đại bản doanh và đường lui của anh, Triệu Tranh tự nhiên không thể từ bỏ.
Anh bận rộn, Khương Hân cũng không nhàn rỗi, tìm không ít sách chuyên ngành để xem trước, tìm hiểu phong tục lịch sử văn hóa các nước, còn thuê gia sư dạy tiếng nước ngoài, học tiếng Nhật, tiếng Hàn...
Nếu cô đã muốn phát triển trên con đường ngoại giao, thì tìm hiểu các nước trên thế giới, học thêm vài ngoại ngữ cũng không bao giờ thừa.
Khương Hân hoặc là không làm, hoặc là phải dốc hết sức mình làm cho xuất sắc nhất.
Mỗi tối Triệu Tranh xử lý công việc trong thư phòng, cô lại ngồi ở bàn học bên cạnh chăm chú học tập, bất kể là trước khi thi đại học, hay sau khi thi xong, cô đều chưa từng lơ là.
Sự khắc khổ tự giác của cô khiến anh đau lòng không thôi.
Nhưng Triệu Tranh biết sự kiêu ngạo trong xương tủy cô, sao nỡ cản bước chân cô tiến lên?
Anh chỉ có thể ủng hộ cô gấp bội, đối tốt với cô hơn.
Chỉ là sau khi hai người có quan hệ vợ chồng thực sự, thỉnh thoảng Triệu Tranh lại liếc nhìn bụng cô, mày chau lại, như sợ cô thực sự mang thai vậy.
Khương Hân không nhịn được lườm anh một cái.
Đêm đó là ngày an toàn của cô, anh cũng dùng biện pháp tránh thai, phòng ngừa cẩn thận như thế, thật sự coi con của họ là Na Tra chắc?
Mạnh mẽ thế cơ à.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Sau đó, đến tháng thứ hai, bà dì cả của Khương Hân mãi không thấy tới.
Cô hơi hoảng rồi, không, không phải chứ?
Tim Triệu Tranh cũng căng thẳng, nhưng sợ gây thêm áp lực cho cô, anh làm vẻ mặt như thường an ủi cô, "Bác sĩ từng nói trước đây em bị suy dinh dưỡng, thỉnh thoảng kinh nguyệt sẽ không đều, không sao đâu, đừng căng thẳng."
Khương Hân nắm lấy bàn tay to lớn của anh, nén sự sụp đổ trong lòng, hít sâu một hơi, "Vậy lỡ như dính bầu thật thì sao?"
Đêm đó tuy họ có phòng ngừa, nhưng chơi cũng thực sự quá đà.
Hơn nữa anh thực sự quá mạnh mẽ và mãnh liệt.
Có khi trúng thưởng thật cũng nên.
Triệu Tranh dịu dàng bao trọn bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình, "Không sao, có thai thì sinh, anh trông con, em không cần lo lắng đâu."
Sự căng thẳng trong mắt Khương Hân vơi đi đôi chút, đưa tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, giọng nói mềm nhũn, "A ca, xin lỗi anh."
Rõ ràng anh đã dịu dàng kiên nhẫn khuyên cô rất nhiều lần, bảo cô phải thận trọng với hậu quả việc họ động phòng.
Nhưng cô vẫn ôm tâm lý may mắn, cảm thấy anh cẩn thận quá mức.
Bây giờ thì hay rồi, vì sự tùy hứng của cô, họ có thể sắp có con rồi.
Khương Hân đương nhiên là muốn có con của họ, nhưng cô dự tính là vài năm nữa, mọi chuyện ổn định rồi mới sinh.
Bây giờ anh chăm sóc cô đã đủ vất vả rồi, thêm một đứa bé nữa, cũng không biết áp lực của anh sẽ lớn đến mức nào.
Giọng Triệu Tranh hạ thấp, cực kỳ dịu dàng, "Vợ ngốc, người nên nói xin lỗi thật ra là anh."
Đôi mắt hoa đào của Khương Hân phủ một tầng sương mỏng, "Liên quan gì đến anh chứ? Là em cứ khăng khăng quyến rũ trêu chọc anh mà."
Triệu Tranh cười khẽ, "Vậy cũng là do anh định lực không đủ."
"A ca, anh đến thủ đô chắc có nhiều việc phải làm lắm nhỉ?"
"Việc gì cũng không quan trọng bằng em."
Triệu Tranh v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, "Hân Nhi, em phải tin tưởng vào năng lực của chồng em."
Ngoại trừ lo lắng cô mang thai sinh con chịu khổ, những chuyện khác đối với Triệu Tranh đều không thành vấn đề.
Khương Hân cắn môi, trong lòng rốt cuộc vẫn ôm tia may mắn cuối cùng.
Có lẽ chỉ là chậm kinh thôi, không phải mang thai đâu.
Sáng hôm sau, Triệu Tranh liền đưa cô đến bệnh viện kiểm tra.
Đợi khi có kết quả kiểm tra, trái tim đang treo lơ lửng của Khương Hân cuối cùng cũng chết lặng.
Cô thực sự mang thai rồi.
Khương Hân bị vả mặt đôm đốp yếu ớt nằm bò trong lòng Triệu Tranh, "Sao anh lại lợi hại như thế chứ?"
Mang thai được bốn tuần rưỡi, ừm, ngay lần đầu tiên của bọn họ đã dính bầu rồi.
Khương Hân hoàn toàn phục rồi!
Triệu Tranh cẩn thận từng li từng tí ôm cô vợ đang mang bầu, chỉ cảm thấy như đang nâng niu một món bảo bối dễ vỡ.
"Hân Nhi, có chỗ nào thấy khó chịu không?"
Khương Hân muốn nói mình đau đầu quá, nhưng chạm phải ánh mắt căng thẳng tột độ của anh, cô lặng lẽ nuốt lời vào trong, không dám làm mình làm mẩy nữa.
"Không có khó chịu, chỉ là vẫn hơi không dám tin thôi."
Sao lại dính bầu được chứ?
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ, Triệu Tranh đã hỏi bác sĩ xong tất cả những điều cần lưu ý.
Thai ổn định, cô không cần uống thuốc gì, chỉ lấy một lọ axit folic là có thể về rồi.
...
Về đến nhà, Khương Hân thấy bàn ghế gỗ đỏ xa hoa trong phòng khách đều đã được thay hết, thay bằng ghế sofa da thật mềm mại, những chỗ có góc cạnh đều được bọc lại, đảm bảo cô sẽ không bị va đập.
Khương Hân ngạc nhiên nhìn anh, "A ca, anh gọi người đến thay từ khi nào vậy?"
Triệu Tranh cẩn thận đỡ cô ngồi xuống sofa, "Tối qua anh đã gọi cho Tiểu Lý, bảo cậu ấy sáng nay đưa người đến thay."
Ánh mắt Khương Hân lấp lánh ý cười trêu chọc anh, "Ồ~ vậy ra sự bình tĩnh hôm qua của anh đều là giả vờ à?"
Triệu Tranh bất đắc dĩ, vợ có khả năng mang thai, sao anh có thể thực sự bình tĩnh được?
Chỉ là cô đã hoảng rồi, anh dù thế nào cũng không thể hoảng loạn theo được.
Khương Hân dựa vào lòng anh, nắm lấy bàn tay to lớn của anh đặt lên bụng dưới của mình, cảm nhận rõ ràng cơ thể anh đột nhiên căng cứng, cô cong mắt cười.
"A ca, anh sắp làm bố rồi."
Trước đó bọn họ chỉ mải hoảng hốt, lúc này hoàn hồn lại, cô mới nếm được niềm vui sướng, phấn khích khi lần đầu làm mẹ.
Lòng bàn tay chạm vào n** m*m m** bằng phẳng, nhưng lại đang nuôi dưỡng đứa con của họ, đôi mắt đen của Triệu Tranh hơi mở to, một chỗ nào đó trong tim bỗng nhiên sụp đổ.
Cho dù trước đó anh luôn nói không muốn có con, nhưng khi thực sự đến khoảnh khắc này, niềm vui sướng khi được làm cha vẫn không ngừng k*ch th*ch thần kinh anh.
Triệu Tranh siết chặt cánh tay, dùng tư thế bảo vệ ôm trọn cô vào lòng.
"Vợ ơi, chúng ta có con rồi!"
Khương Hân cười rạng rỡ gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh nước, "Vâng, anh sắp làm bố, em sắp làm mẹ rồi."
Vẻ lạnh lùng nơi mày mắt Triệu Tranh tan chảy như băng tuyết gặp nắng xuân, nụ cười còn có chút ngốc nghếch, "Hân Nhi, cảm ơn em..."
Đã cho một kẻ mang danh thiên sát cô tinh, từ nhỏ đã bị người thân ghét bỏ như anh một mái nhà.
Khương Hân lườm yêu anh, "Cảm ơn em làm gì? Em có thai được, còn chẳng phải là do anh nỗ lực sao."
Vành tai Triệu Tranh hơi nóng lên, thương tiếc v**t v* má cô, "Hân Nhi, em có chỗ nào khó chịu nhất định phải nói cho anh biết."
Anh chỉ mong cô bình an, bản thân có thể dốc hết khả năng giúp cô san sẻ nỗi vất vả khi mang thai sinh con.
Tim Khương Hân ngọt ngào, "Biết rồi mà, anh xem em có bao giờ chịu thiệt, có bao giờ khách sáo với anh đâu?"
Mày mắt Triệu Tranh hơi giãn ra, âu yếm hôn lên khóe môi cô.
...
Chuyện Khương Hân mang thai Triệu Tranh không công khai, nhưng Trần Thiến ngày nào cũng gọi điện thoại cho bạn thân, nên ngay trong ngày đã biết cô có em bé rồi.
Trần Thiến kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Dù sao trong mắt Trần Thiến, bọn họ mới mười chín tuổi, bản thân vẫn còn là một đứa trẻ, sao có thể mang thai em bé được?
Ồ, cô ấy lại quên mất.
Bạn thân cô ấy đã kết hôn rồi.
Vậy sinh con cũng là bình thường thôi.
A không đúng, chẳng phải A Hân sắp đi học đại học sao?
"Chỉ cần không tham gia huấn luyện quân sự, giai đoạn đầu mang thai không ảnh hưởng đến việc mình đi học, đợi lúc sắp sinh xin nghỉ là được rồi."
Khương Hân qua cơn hoảng loạn đã nhanh chóng bình tĩnh lại.
Dù sao con cũng đã mang trong bụng rồi, yên tâm dưỡng thai, bình an sinh ra là được.
Hơn nữa chồng cô tài giỏi, điều kiện kinh tế gia đình rất "nice", nuôi nổi em bé, vậy thì chẳng có gì phải hoảng cả.
Trần Thiến giơ ngón cái lên với bạn thân.
Không chỉ thu phục được đại ma đầu đáng sợ Triệu Tranh, còn mang trong bụng tiểu ma đầu của anh ta.
Quả thực không phải lợi hại bình thường, mà là quá sức lợi hại.
"Đúng rồi A Hân, mình đã đăng ký vào Đại học Sư phạm ở thủ đô rồi."
Thành tích của Trần Thiến không tệ, nhưng cũng không xuất sắc như anh trai cô ấy và Khương Hân, không với tới hai học phủ cao nhất ở thủ đô.
Khương Hân nhướng mày, hửm?
Đó chẳng phải là trường Triệu Giám đang học sao?
"Cuối cùng cũng không phải học cùng trường với Trần Quân nữa, sướng!"
Trong giọng nói của Trần Thiến tràn đầy sự ghét bỏ đối với ông anh ruột.
Chẳng phải chỉ sinh ra sớm hơn cô ấy chưa đầy nửa tiếng thôi sao?
Chỉ biết ra vẻ anh trai với cô ấy!
Trần Thiến vốn định nói với Khương Hân là Trần Quân cũng đăng ký vào Thanh Hoa, học cùng trường với cô.
Nhưng cô ấy quay đầu liếc nhìn ông anh ruột đang ngồi im lặng một bên, cả người chìm trong bóng tối kể từ khi nghe tin A Hân mang thai, cuối cùng vẫn nuốt lại những lời định nói.
A Hân đã kết hôn, bây giờ còn có con, Trần Quân có thích cô ấy đến mấy, kiếp này cũng định sẵn chỉ là hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau.
Trần Quân nhắm mắt lại, cho dù đã chấp nhận sự thật, nhưng cậu ta thực sự không thốt nổi hai chữ "chúc mừng".
...
Khương Hân không có phản ứng thai nghén gì, bụng cũng chưa lộ rõ, đến mức đôi khi cô còn suýt quên mất chuyện mình có con.
Nhưng Triệu Tranh thì không quên, chỉ cần thấy cô đi nhanh một chút, tim anh cũng có thể nhảy lên tận cổ họng.
Chỉ sợ cô vợ nhỏ yếu ớt của mình va đập vào đâu.
Triệu Tranh trực tiếp hóa thân thành "cuồng ma" canh vợ.
Cố tình cô vợ nhà mình lại còn vô tư cười nhạo anh chuyện bé xé ra to.
Trong lòng Triệu Tranh bất lực vô cùng, chỉ có thể thầm thở dài.
Cuối tháng Tám, Triệu Tranh đưa cô Bắc tiến lên thủ đô.
Phần lớn nhân thủ của anh đều ở lại thành phố G, tiếp tục kinh doanh mở rộng sản nghiệp theo kế hoạch ban đầu.
Triệu Tranh chỉ mang theo Tiểu Lý và một đàn em khác đến thủ đô mở rộng thị trường.
Tuy nhiên, hai người đàn em này đã đến thủ đô trước nửa tháng.
Cho nên, máy bay vừa hạ cánh, Tiểu Lý đã giống như lần trước Khương Hân đến thành phố G, đứng ở sân bay đợi đón người.
Chỗ ở cũng đã sắp xếp xong xuôi.
Là ở một khu chung cư gần trường học của Khương Hân.
Triệu Tranh mua một căn hộ lớn, tuy không rộng rãi xa hoa như biệt thự ở Cẩm Tú Sơn Trang, nhưng điều kiện cũng rất tốt.
Triệu Tranh lại sợ cô chịu thiệt thòi, dịu dàng nói: "Đất ở bên này đang khai phát rồi, anh đang đàm phán, đợi sau khi lấy được dự án, sẽ xây cho em một căn biệt thự lớn."
Khương Hân: "..."
Chồng giỏi giang có tiền, lại còn đặc biệt chiều chuộng mình là cảm giác gì?
Câu hỏi này Khương Hân rất rành, một chữ thôi chính là — Sướng!