Giấu Giếm Anh Em Tốt, Chiếm Cô Ấy Thành Nghiện
Chương 220: Niên đại cục súc, em dâu thật thơm (20)
Khương Hân đỡ ông xã đang say khướt của mình ngồi xuống ghế gỗ đỏ, vào nhà vệ sinh lấy khăn nóng giúp anh lau mặt lau tay.
Vốn dĩ cô còn định đi nấu canh giải rượu cho anh.
Kết quả, trực tiếp k*ch th*ch Triệu Tranh đang nửa tỉnh nửa say, chẳng cần canh giải rượu, anh đã tỉnh táo ngay lập tức.
Anh vươn tay, ôm cô ngồi lên lòng mình giam cầm lại, không cho cô xuống bếp.
Bếp nổ thì không sao, nhưng làm cô bị thương thì anh đau lòng chết mất.
Khương Hân muốn thoát khỏi tay anh, nhưng cánh tay người đàn ông như sắt thép vậy.
Cũng chính lúc này, cô mới biết sức lực của anh lớn đến mức nào, chút sức lực yếu ớt của cô hoàn toàn không lay chuyển được.
Hèn gì lúc ở thôn Hậu Sơn, khi cô tùy ý trêu chọc anh, anh lại tức giận.
Tám phần mười là trong mắt anh, cô chẳng khác gì con mèo con mới sinh, lại còn dám vươn móng vuốt đi trêu chọc một con hổ trưởng thành, nguy hiểm biết bao!
Trong mắt Khương Hân vương ý cười, người đàn ông biết lo lắng cô gặp nguy hiểm, thì cô có trêu chọc thế nào cũng sẽ không nguy hiểm đâu.
Cô vươn tay, nâng mặt anh lên, "A ca, anh buông em ra trước đã, em đi nấu canh giải rượu cho anh."
Sau đó, Triệu Tranh càng ôm chặt hơn.
Khương Hân: "..."
"Bé ngoan, em thật sự chắc chắn muốn đăng ký chuyên ngành Ngoại giao của Đại học Thanh Hoa sao?"
Triệu Tranh tựa cằm lên vai cô, hơi thở phả ra nóng rực mang theo mùi rượu, nhưng Khương Hân không hề cảm thấy khó ngửi.
"Vâng, chẳng phải chúng ta đã bàn bạc từ trước rồi sao?"
Môi mỏng của Triệu Tranh lưu luyến trên làn da trắng nõn non nớt nơi cổ cô, k*ch th*ch khiến người cô khẽ run.
"Anh chỉ lo em sau này sẽ vất vả quá thôi, thực ra Quản trị kinh doanh cũng không tệ."
Bản đồ thương nghiệp của anh đang mở rộng, anh có thể từ từ chuyển giao sản nghiệp của mình cho cô, sau này cô tốt nghiệp, có thể trực tiếp trở thành người quản lý công ty, không cần phải vất vả phấn đấu gì nữa.
Anh có thể trải sẵn mọi con đường cho cô.
Bàn tay to lớn nóng bỏng du tẩu nơi eo cô, giống như mang theo dòng điện, người Khương Hân tê dại, mềm nhũn như không xương áp sát vào anh.
Ánh mắt cô mơ màng, nhưng suy nghĩ vẫn rất tỉnh táo, "Anh biết mà, em có dã tâm của riêng mình, nếu điều kiện cho phép, em muốn bước lên vị trí cao, chứ không phải làm một con chim hoàng yến."
Mặc dù cô cảm thấy làm chim hoàng yến cũng chẳng có gì không tốt, nhưng cô thích cảm giác nắm quyền lực trong tay hơn.
"A ca, em đã nói rồi, em muốn bảo vệ anh, không chỉ là một câu nói ngọt ngào đâu."
Ánh sáng nơi đáy mắt Triệu Tranh dao động, tìm đến đôi môi đỏ mọng ngọt ngào của cô, nhiệt liệt chiếm hữu, m*t mát, cạy mở hàm răng cô, cướp đoạt từng chút mật ngọt.
Khương Hân bị anh hôn đến mức người càng thêm mềm nhũn, nếu không phải cánh tay anh đang ôm lấy cô, cô còn lo mình sẽ trượt khỏi ghế gỗ đỏ.
Cô túm lấy áo sơ mi của anh, soạt một cái xé toạc ra, để lộ lồng ngực rắn chắc của người đàn ông.
"A, a ca!"
Thiếu nữ được anh dịu dàng đặt lên chiếc ghế gỗ đỏ có lót đệm mềm, váy bị đẩy lên cao, bắp chân trắng nõn thon dài chạm vào không khí, khiến cô theo bản năng duỗi thẳng mu bàn chân.
Quần áo trên người hai người ngày càng ít đi, dưới sự k*ch th*ch của men rượu, Triệu Tranh l**m đôi môi mỏng ẩm ướt, dục hỏa trong mắt cuồn cuộn, yết hầu không ngừng chuyển động, "Hân Nhi..."
Khương Hân mềm nhũn thành một vũng nước, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, đôi môi đỏ th* d*c dồn dập, bám chặt lấy cánh tay nổi đầy cơ bắp của anh, "A ca, em, em thi đại học xong rồi, anh đừng nhịn nữa được không?"
Cho dù lần nào anh cũng dùng cách khác thỏa mãn cô, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu chút cảm giác.
Mà anh càng kiềm chế dịu dàng với cô, Khương Hân lại càng thèm khát cơ thể anh, muốn anh hoàn toàn sa ngã vì cô.
Cánh tay ngó sen mềm mại của thiếu nữ quàng lên cổ anh, ánh mắt quyến rũ mơ màng câu dẫn, "A ca, chúng ta làm vợ chồng được một năm rồi, trách nhiệm làm chồng của anh trước giờ chưa từng thực hiện hoàn hảo đâu đấy."
Cơ thể Triệu Tranh căng cứng như dây đàn, hơi thở nóng bỏng phả vào má cô, "Hân Nhi, tháng 9 là em nhập học rồi."
Khương Hân không vui chu đôi môi đỏ, "Thì có liên quan gì đến chuyện vợ chồng chúng ta ân ái chứ?"
Lúc trước thì bảo đợi thi xong, giờ lại bảo sắp vào đại học?
Anh rốt cuộc có cần hạnh phúc vợ chồng nữa hay không đây?
"Có cái đó sẽ không dính bầu đâu! Cho dù có dính, thì mình đẻ thôi, lúc em đi học thì anh trông con, bận quá thì thuê bảo mẫu mà."
Triệu Tranh nghe những lời nói trẻ con của cô, thực sự bất lực.
Anh chỉ sợ cô chịu tủi thân, chịu khổ cực thôi.
Khương Hân lắc lắc cổ anh, "Em không tủi thân, em thật sự không tủi thân mà."
Triệu Tranh dịu dàng khuyên cô, "Vợ à, mang thai, sinh con đều rất vất vả."
Anh đã sớm tìm sách, tìm bác sĩ tìm hiểu kỹ càng quá trình phụ nữ mang thai và sinh nở.
Không ngoài dự đoán, Triệu Tranh bị dọa sợ.
Đến cả chuyện cô bị dị ứng, anh đã đau lòng muốn chết, càng không thể tưởng tượng nổi cô vợ nhỏ được anh nuông chiều nâng niu phải chịu đựng sự vất vả khi mang thai, mười tháng sau còn phải nằm trên bàn mổ đau đớn xé gan xé phổi, cảnh tượng máu me đầm đìa...
Mỗi lần nghĩ đến, Triệu Tranh lại cảm thấy mình sắp phát điên.
Anh không cần cũng chẳng quan tâm đến người nối dõi gì cả, chỉ muốn cô bình an vô sự.
Khương Hân cảm thấy ông xã nhà mình đúng là phản nhân loại, nhưng sống mũi lại hơi cay cay.
Anh càng kìm nén bản năng, càng chứng tỏ anh để ý đến cô nhiều thế nào.
"Hân Nhi," Triệu Tranh do dự thương lượng với cô, "Anh định đi thắt ống dẫn tinh."
Ý định này anh đã có từ lâu, sở dĩ vẫn chưa thực hiện là vì nhớ đến anh từng hứa với cô, chuyện giữa vợ chồng phải bàn bạc với cô, không được lấy danh nghĩa muốn tốt cho nhau mà cố tình giấu giếm, tự ý quyết định.
Trước đó là vì muốn cô yên tâm thi đại học, nên anh mới nhịn không nhắc tới.
"Cái gì?"
Giọng Khương Hân cao lên mấy tông, "Em không cho phép!"
Đang yên đang lành, thắt cái gì mà thắt?
Phẫu thuật là chuyện để đùa sao?
"Anh mà dám đi, em sẽ, em sẽ..."
Khương Hân đối diện với đôi mắt thâm tình dịu dàng của anh, hoàn toàn không nói được nửa câu tàn nhẫn nào.
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt cô, "A ca, anh không được đi!"
Đầu ngón tay Triệu Tranh nhẹ nhàng cọ qua đuôi mắt ửng đỏ của cô, "Thắt ống dẫn tinh chỉ là tiểu phẫu thôi, em đã đau lòng anh như vậy rồi, bé ngoan, sinh con lại có thể mất mạng đấy, khi em nằm trên bàn mổ, anh sẽ đau đớn muốn chết đến nhường nào?"
"Nhưng mà..."
"Em đừng nói, những người phụ nữ khác kết hôn sinh con cũng đều trải qua như vậy, những cái gọi là người từng trải khi nói những lời này, thật nực cười và máu lạnh."
Phụ nữ sinh con chính là một chân bước vào quỷ môn quan, có thể bình an vượt qua, chồng và người nhà của cô ấy nên tràn đầy biết ơn và may mắn, chứ không phải coi đó là chuyện đương nhiên.
Triệu Tranh hôn lên mắt, mũi và môi cô, "Anh mặc kệ người khác thế nào, nhưng anh không muốn vợ anh phải chịu đựng bất kỳ đau đớn và rủi ro nào."
Nước mắt trong mắt Khương Hân không kìm được lăn xuống, "Không phải đâu a ca, điều thực sự khiến phụ nữ cảm thấy đau khổ, không phải là mang thai và sinh nở, mà là sự thờ ơ và lạnh nhạt của người chồng."
Nếu người chồng dịu dàng che chở, thật lòng yêu thương cô ấy, cùng nhau chia sẻ, thì thai nghén giọt máu của hai vợ chồng, sao cô ấy lại thấy khổ chứ?
"Phụ nữ có quyền lựa chọn sinh con, a ca, em yêu anh, cho nên em muốn có con của chúng ta."
Hô hấp Triệu Tranh nghẹn lại, ôm chặt cô vào lòng, rung động không thôi vì một câu yêu anh của cô, tỉ mỉ hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô.
"Hân Nhi, không có con, chúng ta cũng có thể sống rất hạnh phúc mà."
Khương Hân khẽ cắn môi, "Anh đã hứa với em rồi, con cái tùy duyên, cho nên anh không được tước đoạt quyền được đến thế giới này của nó."
Môi mỏng Triệu Tranh mím chặt, trong mắt đầy vẻ giằng co.
Cô ôm chặt cổ anh, hôn anh, "Không chịu không chịu, a ca, em không cho phép anh đi thắt ống dẫn tinh, không cho phép anh coi con của chúng ta như yêu ma quỷ quái mà kháng cự."
Nếu không phải chiếc ghế gỗ đỏ quá hẹp, không lật người được, Khương Hân bây giờ muốn trực tiếp đè anh xuống c**ng b*c luôn rồi.
Sao lại có người đàn ông tốt mà cố chấp thế này chứ?
Làm cô cuống chết mất thôi!
Không dùng biện pháp mạnh được, thì dùng biện pháp mềm mỏng trước.
Khương Hân dựa vào vai anh giả vờ khóc hu hu, "Em mong chờ con của chúng ta như vậy, kết quả anh lại không cần nó... Hay là thực ra lần trước đi kiểm tra, bác sĩ nói em không sinh được, cho nên anh mới làm chuyện này để an ủi em?"
"Nói bậy bạ gì thế?"
Triệu Tranh biết rõ cô đang giả vờ, nhưng vẫn đau lòng không thôi, nhẹ nhàng dỗ dành cô, "Cơ thể em rất khỏe mạnh, sao lại không sinh được chứ?"
"Em sinh được, vậy tại sao anh không sinh với em?"
"Anh..."
Khương Hân chọc chọc vào ngực anh, "Hay là anh có người khác ở bên ngoài rồi? Anh muốn sinh con với người phụ nữ khác, không sinh với em?"
Triệu Tranh bị úp một cái nồi to đùng oan uổng thấu trời xanh, oan đến mức tháng sáu tuyết rơi luôn rồi.
Mắt thấy cô vợ nhỏ càng nói càng rưng rưng nước mắt, Triệu Tranh chỉ có thể dùng thực lực chứng minh, anh rốt cuộc sẵn lòng cùng cô tạo em bé đến mức nào.
Chỉ là, nếu có thể chỉ cần quá trình, không cần kết quả thì lý tưởng nhất.
"Ưm~"
Khương Hân không nhịn được cào một bản nhạc năm dòng kẻ lên lưng anh, đau đến mức cô vùi mặt vào cổ anh.
Triệu Tranh không dám cử động, nhẹ nhàng v**t v* lưng cô, "Nếu đau quá, thì..."
Khương Hân đỏ mặt trừng anh, "Anh mà dám rút lui lúc này, có tin em hồng hạnh xuất tường cho anh xem không!"
Triệu Tranh: "..."
Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, "Đồ bạch nhãn lang nhỏ, uổng công thương em."
Ánh mắt Khương Hân quyến rũ, tùy ý câu dẫn trêu chọc anh, "Ai bảo anh không thỏa mãn em chứ."
Triệu Tranh bị chọc tức đến bật cười.
Cúi người cắn lên vành tai cô, không chút che giấu sự hung ác bá đạo, ép cô không thể nói thêm nửa câu chọc giận anh nữa.
"Bé ngoan, là em tự chuốc lấy, cho dù khóc hay cầu xin anh cũng sẽ không dừng lại đâu."
Khương Hân như bị nhấn chìm trong sóng biển cuồn cuộn: "..."
Nguy to, hình như chơi hơi quá đà rồi!
Đêm nay định trước là không ngủ.
Từ ghế gỗ đỏ phòng khách đến giường phòng ngủ, rồi lại chuyển chiến địa sang phòng tắm.
Khương Hân phải trả giá mệt rã rời, mềm nhũn khóc lóc muốn đẩy anh ra.
Triệu Tranh nắm lấy tay cô, mười ngón đan cài, kéo l*n đ*nh đầu, mạnh mẽ tiếp tục chiếm hữu cô.
Thể lực và tinh lực kh*ng b* đó quả thực khiến Khương Hân kinh hãi đến mức muốn khóc mà không ra nước mắt.
Cô đây đúng là thả hổ về rừng mà.
Cuối cùng, anh dừng lại lúc nào, cô cũng không biết, vì đã ngất đi rồi.
...
Khương Hân mạnh miệng nhất thời, hôm sau hoàn toàn không xuống giường nổi.
Thiếu nữ vốn được anh nuông chiều không cảm thấy là lỗi của mình, ngược lại còn trách móc anh quá hung dữ, chẳng dịu dàng chút nào, không còn yêu cô nữa.
Triệu Tranh: "..."
Anh ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên cặp mông cong của cô, "Lần sau còn dám nói lung tung nữa không?"
Đã bảo với cô sớm rồi, trêu chọc đàn ông là phải chịu sự trừng phạt đấy.