Giải Mã Thời Gian

Chương 9: Bước Ngoặt Đầu Tiên

Lâm Thiên đứng trước gương, ánh mắt đăm chiêu vào hình ảnh phản chiếu của mình. Cô không còn là cô gái trẻ chỉ lo lắng về bài kiểm tra hay những bài thuyết trình nữa. Mọi thứ đã thay đổi, và cô biết rằng mình đang đối diện với một thử thách lớn hơn bất cứ điều gì mà cô từng gặp.

“Cậu có chắc chắn về quyết định này không?” Kiên hỏi, giọng anh trầm xuống, như thể đang cảm nhận được trọng lượng của những lời nói. Họ đang ngồi trong một căn phòng nhỏ, nơi chỉ có ánh đèn vàng ấm áp, nhưng không thể xua tan đi cái không khí nặng nề.

“Không còn thời gian để do dự,” Lâm Thiên đáp, cảm giác kiên quyết len lỏi trong từng câu chữ. “Mẹ tôi đã phải chịu đựng quá nhiều. Tôi không thể để quá khứ lặp lại.”

“Cậu biết rằng việc thay đổi một sự kiện có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được không?” Kiên nhắc nhở, ánh mắt đầy lo âu. “Mỗi hành động đều có giá của nó.”

“Đúng,” Lâm Thiên thừa nhận, “nhưng tôi sẽ không ngồi yên nhìn mọi người phải chịu đựng thêm nữa.”

Nghe những lời này, Kiên thở dài, như thể anh hiểu rõ sức mạnh của quyết tâm trong cô. “Vậy thì, chúng ta cần phải lên kế hoạch thật kỹ lưỡng. Cậu có thể sử dụng kiến thức của mình để tìm ra cách thay đổi mà không làm tổn thương những người khác.”

Lâm Thiên gật đầu, trong lòng đầy suy tư. Cô nhớ lại những ký ức đau thương về mẹ, về những đêm dài cô đơn khi không có ai bên cạnh. Những điều đó không thể bị xóa nhòa, nhưng có lẽ, cô có thể thay đổi tương lai.

“Chúng ta cần tìm hiểu về Thẻ Thời Gian,” Lâm Thiên nói, quyết tâm vững vàng. “Đó là chìa khóa để thao túng dòng chảy của thời gian.”

“Được rồi,” Kiên đồng ý. “Nhưng cậu cần phải cẩn thận. Ngọc Vân không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại. Cô ta có những kế hoạch của riêng mình.”

Lâm Thiên không thể không nghĩ đến Ngọc Vân, người mà cô coi là mối đe dọa lớn nhất. “Tôi sẽ không để cô ta cản trở mình. Tôi cần phải tìm ra cách để vượt qua cô ta.”

Hai người bắt tay vào công việc, tìm kiếm thông tin về Thẻ Thời Gian trong những cuốn sách cổ, tài liệu mà Lâm Thiên đã tích lũy trong suốt thời gian dài. Mỗi trang giấy như mở ra một cánh cửa mới, dẫn lối cho cô đến những bí mật mà cô chưa từng nghĩ đến.

Thời gian trôi qua, sự căng thẳng trong phòng ngày càng gia tăng. Cô cảm thấy những ký ức đau thương đang dần trở lại, nhưng lần này, chúng không chỉ là nỗi buồn. Chúng là động lực để cô hành động. “Mẹ, con sẽ không để mẹ phải chịu đựng thêm nữa,” cô thì thầm.

“Cậu ổn không?” Kiên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, ánh mắt lo lắng.

“Chỉ là một chút,” Lâm Thiên đáp, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta phải tiếp tục.”

Cuối cùng, sau nhiều giờ tìm kiếm, họ tìm thấy một thông tin quan trọng liên quan đến Thẻ Thời Gian. “Nếu chúng ta có thể tìm được Thẻ của mẹ, có thể chúng ta sẽ có cách để thay đổi mọi thứ,” Lâm Thiên nói, ánh mắt sáng lên.

“Nhưng việc tìm kiếm Thẻ không hề dễ dàng. Nó có thể nằm trong tay những kẻ nguy hiểm,” Kiên cảnh báo.

“Đó chính là lý do tôi cần cậu,” Lâm Thiên đáp, cảm giác lòng tin vào bản thân ngày càng tăng. “Chúng ta sẽ cùng nhau.”

Đêm xuống, sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng, nhưng trong lòng Lâm Thiên, mọi thứ không hề yên ả. Những cơn gió lạnh lẽo vẫn lướt qua cửa sổ, như mang đến những điềm báo không tốt. “Ngọc Vân sẽ không bỏ cuộc dễ dàng,” cô nghĩ, lòng thắt lại.“Kiên, có một điều tôi cảm thấy…” Lâm Thiên ngập ngừng.

“Cậu có thể nói với mình,” Kiên khuyến khích, sự kiên nhẫn trong ánh mắt anh khiến cô cảm thấy ấm áp hơn.

“Tôi cảm giác như chúng ta đang bị theo dõi. Có thể Ngọc Vân đã phát hiện ra kế hoạch của chúng ta,” cô nói, giọng thấp.

Kiên nhíu mày. “Cậu chắc không? Có thể chỉ là cảm giác thôi.”

“Không,” Lâm Thiên khẳng định. “Tôi biết. Chúng ta phải hành động nhanh chóng.”

“Vậy thì, điều đầu tiên là tìm cách bảo vệ thông tin của mình,” Kiên nói, ánh mắt nghiêm túc. “Chúng ta không thể để bất cứ ai biết về kế hoạch này.”

Lâm Thiên gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. “Chúng ta cần phải tìm Thẻ. Đó là cách duy nhất.”

Khi họ chuẩn bị rời khỏi căn phòng, một tiếng động lạ vang lên ngoài cửa sổ. Lâm Thiên và Kiên nhìn nhau, sự lo lắng lướt qua ánh mắt cả hai. “Cái gì vậy?” Kiên hỏi, giọng căng thẳng.

“Chúng ta cần phải kiểm tra,” Lâm Thiên nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi không thể để nỗi sợ hãi ngăn cản mình.”

Họ bước ra ngoài, lòng đầy hồi hộp. Trong đêm tối, mọi thứ dường như trở nên sắc nét hơn. Lâm Thiên cảm nhận được sự hiện diện của một cái gì đó, một mối đe dọa không thể nhìn thấy.

“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Kiên nhắc nhở. “Có thể Ngọc Vân đang ở gần đây.”

“Không sao,” Lâm Thiên thì thầm, nhưng trong lòng cô lại không chắc chắn. Họ bước đi, từng bước chân như gõ vào sự tĩnh lặng của đêm.

Khi họ đến gần cửa sổ, một bóng dáng lướt qua, nhanh đến mức Lâm Thiên không kịp nhìn rõ. Cô nín thở, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Có ai đó,” cô lẩm bẩm.

“Phải,” Kiên khẳng định. “Chúng ta phải trở lại ngay.”

Nhưng trước khi họ kịp quay lại, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối. “Các người nghĩ có thể thay đổi số phận mà không phải trả giá sao?” Ngọc Vân xuất hiện, ánh mắt đầy thách thức.

“Ngọc Vân,” Lâm Thiên nghiến răng, cảm giác tức giận bùng lên. “Tôi sẽ không để cô ngăn cản mình.”

“Ồ, tôi không đến đây để ngăn cản. Tôi đến để xem các người sẽ thất bại như thế nào,” Ngọc Vân cười nhạo.

Ánh mắt Lâm Thiên chạm vào Ngọc Vân, cảm giác hồi hộp và sợ hãi như một cơn sóng dâng trào. Cô biết rằng đây chính là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc chiến giữa họ.

truyenfull,truyenfull vn