Giải Mã Thời Gian

Chương 10: Kế Hoạch Mới

Lâm Thiên đứng lặng lẽ bên bàn làm việc, ánh đèn dầu vàng ấm áp hắt lên những trang sách cổ, nơi chứa đựng những bí mật đã bị lãng quên. Mỗi dòng chữ đều như một mảnh ghép, giúp cô dần hình dung ra những phương pháp ma thuật cổ đại mà Ngọc Vân đã sử dụng. Nỗi lo lắng về việc bị theo dõi vẫn còn đè nặng trong lòng, nhưng giờ đây, cô không thể chần chừ thêm nữa.

“Chúng ta cần phải nghĩ ra một kế hoạch mới,” cô nói, ngẩng lên nhìn Kiên, người vẫn đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc.

“Đúng vậy,” Kiên đồng tình, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Cô đã từng đề cập đến việc kết hợp kiến thức hiện đại với ma thuật cổ đại. Cô có ý tưởng gì chưa?”

Lâm Thiên gật đầu, cảm giác một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. “Nếu chúng ta có thể sử dụng những quy luật thời gian mà tôi đã nghiên cứu, kết hợp với ma thuật mà Ngọc Vân đang nắm giữ, có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để thay đổi vận mệnh.”

“Nhưng điều đó có thể rất nguy hiểm,” Kiên nhắc nhở. “Chúng ta không biết hậu quả sẽ ra sao.”

“Tôi biết,” cô thừa nhận, “nhưng không còn cách nào khác. Nếu không làm gì, chúng ta sẽ chỉ mãi là những con cờ trong tay Ngọc Vân.”

Kiên im lặng một lúc, như đang cân nhắc. “Vậy cô cần gì từ tôi?”

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về ma thuật cổ đại. Có thể có những cuốn sách, tài liệu mà chúng ta chưa khám phá hết. Cậu có biết nơi nào có thể tìm thấy chúng không?”

“Có một thư viện cổ, nhưng rất ít người dám đến đó. Nghe đồn có nhiều bẫy và những lời nguyền,” Kiên nói, giọng nghiêm trọng.

“Chúng ta không thể để điều đó ngăn cản,” Lâm Thiên quyết đoán. “Nếu có thể tìm ra những điểm yếu trong ma thuật của Ngọc Vân, chúng ta sẽ có cơ hội.”

“Vậy thì chúng ta nên đi ngay bây giờ,” Kiên đề nghị. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Họ rời khỏi căn phòng, lòng đầy quyết tâm. Đêm tối bao trùm, ánh sáng từ ngọn đèn dầu dần nhạt dần, nhưng trong lòng Lâm Thiên, ánh sáng của hy vọng vẫn cháy mãi. Cô biết rằng, đây là cơ hội duy nhất để thay đổi mọi thứ.

Trên đường đến thư viện, Lâm Thiên cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những âm thanh xung quanh dường như trở nên sắc nét hơn, như thể có một cái gì đó đang rình rập. “Kiên,” cô thì thầm, “cậu có cảm thấy không?”

“Cảm giác như chúng ta đang bị theo dõi?” Kiên hỏi, ánh mắt nhìn về phía bóng tối phía sau. “Tôi cũng nghĩ vậy.”

“Chúng ta phải cẩn thận,” Lâm Thiên nói, cảm giác hồi hộp xâm chiếm. “Nếu Ngọc Vân đã biết về kế hoạch của chúng ta, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm.”

Họ tiến lại gần thư viện cổ, một tòa nhà với những bức tường rêu phong, cánh cửa gỗ nặng nề được khóa chặt. “Phải có cách nào đó để vào bên trong,” Lâm Thiên thì thầm, cảm giác căng thẳng gia tăng.

“Để tôi thử,” Kiên tiến lên, bắt đầu tìm kiếm một cơ hội. Cuối cùng, anh tìm thấy một khe hở nhỏ ở bên cạnh. “Có lẽ chúng ta có thể luồn vào đây.”“Cẩn thận nhé,” Lâm Thiên nói, lòng lo lắng nhưng cũng đầy mong chờ.

Họ lén lút vào trong, ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn lồng treo tường chiếu sáng những kệ sách cũ kỹ. “Tìm kiếm nhanh thôi,” cô nhắc nhở, lòng dâng trào sự hồi hộp.

Bước chân họ vang lên từng tiếng khẽ, mỗi âm thanh như nhắc nhở họ về sự hiện diện của những điều bí ẩn xung quanh. Lâm Thiên tìm kiếm những cuốn sách có liên quan đến ma thuật cổ đại, trong khi Kiên đứng gác, đôi mắt cảnh giác.

“Có một cuốn sách,” Lâm Thiên gọi, tay chỉ về phía kệ sách ở góc tối. “Có vẻ như nó rất cổ.”

Kiên tiến lại gần, giúp cô lấy cuốn sách xuống. “Xem nào,” anh nói, mở ra những trang giấy vàng úa. “Nó có thể chứa đựng những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”

Khi Lâm Thiên lướt qua các trang, một câu chú trong đó thu hút sự chú ý của cô. “Đây là một phương pháp để triệu hồi và điều khiển ma thuật thời gian,” cô nói, giọng phấn khích.

“Cô có thể thực hiện được không?” Kiên hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

“Tôi cần thêm thời gian để nghiên cứu,” Lâm Thiên trả lời, “nhưng điều này có thể là chìa khóa.”

Chỉ khi họ đang chìm đắm trong những trang sách, một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa ra vào. “Có ai đó!” Kiên thì thầm, ánh mắt lo lắng.

“Chúng ta phải đi ngay,” Lâm Thiên nói, nhanh chóng cất cuốn sách vào túi. “Không thể để Ngọc Vân phát hiện ra.”

Họ nhanh chóng rời khỏi thư viện, nhưng bước chân của họ vẫn không ngừng lại. Cảm giác như có ai đó đang bám theo. Lâm Thiên không thể ngăn được suy nghĩ rằng Ngọc Vân có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn để bàn bạc,” Kiên nói, ánh mắt quét xung quanh.

“Có một nơi gần đây,” Lâm Thiên đáp, “chúng ta có thể đến đó.”

Khi họ chạy trốn trong bóng tối, Lâm Thiên cảm nhận được sự hiện diện của Ngọc Vân ở đâu đó gần kề. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tâm trí cô, nhưng ý chí mạnh mẽ không cho phép cô từ bỏ.

“Đến nơi đó, chúng ta sẽ có thời gian để lên kế hoạch,” cô thì thầm, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. “Mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng tôi sẽ không để Ngọc Vân giành chiến thắng.”

Khi họ đến nơi an toàn, Lâm Thiên hít một hơi thật sâu, quyết tâm trong lòng càng mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” cô nói, ánh mắt hướng về phía Kiên. “Bắt đầu từ hôm nay, kế hoạch mới của chúng ta sẽ bắt đầu.”

truyenfull,truyenfull vn