Huyền ngồi trên giường, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt cô. Đầu óc vẫn vương vấn những lời cảnh báo của người đàn ông bí ẩn. Cô không thể ngồi yên, không thể bỏ cuộc. Vũ đã ra đi, nhưng cô sẽ không để những bí mật chôn vùi trong im lặng.
Điện thoại reo lên, âm thanh vang lên như một lời nhắc nhở, kéo Huyền về thực tại. Cô nhìn vào màn hình, một số điện thoại lạ. Tim đập mạnh, cô hesitated trước khi ấn nút nghe.
“Trần Huyền?” Giọng nói từ đầu dây bên kia nghe lạnh lùng, nhưng cũng đầy bí ẩn.
“Vâng, ai vậy?” Huyền hỏi, lòng đầy lo lắng.
“Tôi đến từ Giấc Mơ,” người đàn ông tiếp tục. “Chúng tôi cần bạn tham gia vào một thử thách. Nếu bạn muốn tìm ra sự thật về cái chết của em trai mình, bạn phải chấp nhận.”
Huyền nhíu mày. “Giấc Mơ? Thử thách gì?”
“Đó là một cơ hội duy nhất. Bạn sẽ được đưa vào không gian Giấc Mơ, nơi bạn phải hoàn thành các nhiệm vụ để tìm ra manh mối. Nhưng hãy cẩn thận, không phải tất cả đều như bạn tưởng.”
Cô cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Tại sao tôi phải tin bạn?”
“Bởi vì bạn không còn lựa chọn nào khác. Thời gian không đứng yên, và sự thật sẽ không tự tìm đến bạn. Bạn có muốn cứu em trai mình không?”
“Được,” Huyền thốt lên, không suy nghĩ nhiều. “Tôi đồng ý.”
“Chuẩn bị tinh thần. Bạn sẽ được liên lạc lại sớm.” Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại trong lòng Huyền một cảm giác hồi hộp lẫn sợ hãi.
Cô đứng dậy, lòng đầy quyết tâm. Minh đang ở bên ngoài, chắc chắn sẽ lo lắng khi thấy cô như vậy. Huyền bước ra, tìm thấy Minh đang đứng dựa vào tường, ánh mắt tràn đầy quan tâm.
“Có chuyện gì vậy?” Minh hỏi, giọng điệu trầm xuống khi nhìn thấy vẻ mặt Huyền.
“Hãy tin tôi. Chúng ta sắp tham gia vào một cuộc thử thách. Tôi cần bạn bên cạnh,” Huyền nói, ánh mắt kiên định.
“Thử thách? Bạn đang nói gì vậy?” Minh nhíu mày.
“Người ta gọi đó là Giấc Mơ. Tôi phải vào trong đó để tìm kiếm sự thật về cái chết của Vũ,” Huyền giải thích.“Tôi sẽ đi cùng bạn. Không có cách nào để bạn một mình trong cái nơi kỳ lạ đó,” Minh quyết định, không cho phép Huyền phản đối.
Huyền cảm thấy nhẹ nhõm khi có Minh bên cạnh. Họ đã trải qua nhiều điều cùng nhau, và giờ đây, điều này cũng không khác gì.
“Còn Lan?” Huyền hỏi, lo lắng về người bạn nhỏ nhắn.
“Cô ấy sẽ theo chúng ta. Cô ấy biết cách xử lý những công nghệ kỳ lạ,” Minh trả lời.
Huyền gật đầu, họ nhanh chóng liên lạc với Ngô Lan. Cô gái xuất hiện với vẻ mặt đầy tò mò và hứng thú. “Cái gì? Thử thách trong Giấc Mơ? Nghe thú vị đấy!” Lan cười tươi.
“Đừng đùa, Lan. Đây không phải trò chơi,” Huyền nhấn mạnh, nhưng không thể không cảm thấy một phần hào hứng.
“Được rồi, được rồi. Nhưng chúng ta sẽ cần chuẩn bị một chút. Tôi có một số gadget có thể giúp ích,” Lan nói, ánh mắt sáng lên.
Huyền và Minh nhìn nhau, rồi cả ba cùng nhau bắt tay vào việc chuẩn bị. Lan lôi ra những thiết bị nhỏ, những món đồ mà Huyền không bao giờ nghĩ đến. Cô gái nhanh nhẹn, bàn tay khéo léo tạo ra những gadget với những chức năng kỳ diệu.
“Đây là một chiếc kính giúp bạn nhìn rõ hơn trong bóng tối. Còn đây là một cái máy phát tín hiệu, để chúng ta có thể giao tiếp trong Giấc Mơ,” Lan giải thích.
Huyền cảm thấy tự tin hơn khi có Lan bên cạnh. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc hành trình này. Khi đêm buông xuống, Huyền cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí. Họ sẽ đối mặt với những điều không thể đoán trước, nhưng Huyền biết rằng, để tìm ra sự thật, cô phải bước vào Giấc Mơ.
“Chúng ta sẽ làm được,” Minh nói, nắm chặt tay Huyền.
“Đúng vậy. Chúng ta không thể để Vũ ra đi vô nghĩa,” Huyền thề thốt, ánh mắt đầy quyết tâm.
Khi màn đêm phủ xuống, Huyền cảm thấy như có một cánh cửa đang mở ra trước mắt. Cô sẽ bước vào Giấc Mơ, nơi mà những bí mật sẽ được tiết lộ. Nhưng liệu điều đó có dẫn đến những gì mà cô thật sự mong muốn?
“Chuẩn bị nào!” Lan hô hào, và không ai biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho một hành trình đầy gian truân.
Khi họ chạm vào thiết bị mà Lan đã chuẩn bị, một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy họ. Huyền nhắm mắt lại, lòng đầy hồi hộp. Khi mở mắt ra, mọi thứ đã thay đổi. Họ không còn ở thế giới thực nữa. Giấc Mơ đã bắt đầu.