Giấc Mơ Tìm Đường Thoát

Chương 1: Cái Chết Của Em

Sau

Huyền ngồi bên cạnh giường bệnh, tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của em trai. Trần Vũ, cậu bé chỉ mới mười bốn tuổi, đang nằm bất động, sắc mặt xanh xao. Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gương mặt Vũ, Huyền cảm thấy đau đớn như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim mình. Cô không thể tin được rằng chỉ vài giờ trước, cậu em trai đáng yêu của mình vẫn còn cười đùa, còn giờ đây lại nằm đó, không còn chút sức sống.

“Em sẽ không rời xa chị đâu, đúng không?” Huyền thì thầm, nhưng chỉ có im lặng đáp lại. Cô biết, cái chết của Vũ không phải là một tai nạn đơn thuần. Trong lòng, sự nghi ngờ dâng lên như sóng dữ.

Mẹ cô đứng ở cửa, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt lạc lõng. Huyền quay lại, thấy mẹ như đang gục ngã trước nỗi đau mất mát. “Mẹ, chúng ta phải tìm ra sự thật. Em không thể chết như vậy!” Huyền nói, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.

“Mọi thứ đã xảy ra, Huyền. Chúng ta phải chấp nhận,” mẹ cô đáp, nhưng Huyền không thể chấp nhận. Cô biết, nếu không tìm ra nguyên nhân cái chết của Vũ, nỗi đau này sẽ mãi ám ảnh cô.

Huyền đứng dậy, quyết định rời khỏi bệnh viện. Cô cần thông tin, cần chứng cứ. Đầu óc cô rối bời, nhưng một ý nghĩ mạnh mẽ xuất hiện: “Tôi sẽ không để Vũ ra đi vô nghĩa.”

Khi ra khỏi bệnh viện, Huyền gặp Minh, người bạn thân nhất của cô. Minh nhìn thấy vẻ mặt Huyền, lập tức hiểu ra điều gì. “Mọi chuyện ổn chứ? Tôi có thể giúp gì không?” Anh hỏi, giọng trầm xuống.

“Vũ đã… đã chết. Tôi nghĩ đó không phải là tai nạn. Tôi cần phải tìm hiểu thêm,” Huyền nói, giọng đầy quyết tâm.

“Được, tôi sẽ ở bên cạnh bạn. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Minh gật đầu, ánh mắt kiên định.

Huyền và Minh bắt đầu tìm kiếm thông tin từ những người bạn của Vũ, từ thầy cô giáo đến những người hàng xóm. Mỗi câu chuyện đều mang lại những manh mối lạ lùng, nhưng không ai có thể chỉ ra điều gì cụ thể.

“Có một người mà có thể biết,” Minh nói, khi họ đứng trước một quán cà phê nhỏ. “Ngô Lan, cô ấy có khả năng tìm kiếm thông tin rất tốt.”

“Cô ấy không thích nói chuyện với người lạ,” Huyền nhíu mày.

“Nhưng cô ấy là bạn của Vũ. Chúng ta có thể thử,” Minh thuyết phục.

Huyền gật đầu, họ bước vào quán cà phê. Ngô Lan đang ngồi một mình, ánh mắt chăm chú vào màn hình điện thoại. Huyền hít một hơi thật sâu, tiến lại gần.

“Lan, mình cần nói chuyện với cậu,” Huyền bắt đầu.

Ngô Lan ngẩng lên, đôi mắt sáng rực, nhưng có chút e ngại. “Có chuyện gì vậy?”“Huyền và tôi đang điều tra về cái chết của Vũ. Cậu có biết gì không?” Minh hỏi thẳng thừng.

Ngô Lan nhìn chằm chằm vào Huyền, rồi từ từ gật đầu. “Tôi đã nghe thấy một số điều. Có thể không phải là tai nạn.”

“Cậu có thể nói rõ hơn không?” Huyền hỏi, tim đập thình thịch.

“Có người đã nhìn thấy Vũ với một nhóm thanh niên lạ. Họ có vẻ không tốt,” Ngô Lan bắt đầu kể. “Tôi không biết rõ lắm, nhưng có thể họ đã dồn cậu ấy vào tình huống nguy hiểm.”

“Nhóm thanh niên nào?” Huyền hỏi, lòng đầy lo lắng.

Ngô Lan lắc đầu. “Tôi không chắc. Nhưng tôi có thể giúp cậu tìm kiếm thêm thông tin. Tôi có một vài mối quan hệ.”

“Cảm ơn cậu, Lan. Chúng ta sẽ cần tất cả sự giúp đỡ có thể,” Huyền nói.

Khi ra khỏi quán, Huyền cảm thấy như có một tia hy vọng. Nhưng ngay khi họ bước ra, một chiếc xe hơi đen dừng lại trước mặt họ. Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài lạnh lùng xuất hiện.

“Trần Huyền?” Ông ta hỏi.

Huyền cảm thấy một sự rùng mình chạy qua cơ thể. “Có chuyện gì không?” Cô hỏi.

“Cô nên dừng lại việc điều tra cái chết của em trai mình. Nếu không, cô sẽ phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng,” ông ta nói, giọng điệu không thể hiện cảm xúc.

“Ông là ai?” Minh bước lên một bước, bảo vệ Huyền.

Người đàn ông không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào Huyền, rồi quay lại xe và lái đi. Huyền đứng như trời trồng, lòng đầy lo lắng. Họ đã động chạm đến điều gì mà khiến người ta phải cảnh báo như vậy?

“Chúng ta không thể dừng lại. Vũ cần chúng ta,” Huyền nói, ánh mắt kiên quyết. Minh gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ đã quyết định, hành trình tìm kiếm sự thật sẽ không dừng lại.

Sau