Giấc Mơ Tìm Đường Thoát

Chương 13: Sự Thật Đau Đớn

Huyền đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh sáng nhấp nháy từ màn hình khiến cô cảm thấy như bị cuốn vào một cơn ác mộng. Cô không thể tin rằng những hình ảnh trên màn hình lại là những nhiệm vụ mà họ đã trải qua, một phần của trò chơi chết người mà Đỗ Huy đã sắp đặt. Mỗi bước đi của họ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

“Đó là tất cả những gì hắn đang làm với chúng ta,” Huyền nói, giọng run rẩy. “Hắn không chỉ theo dõi, mà còn điều khiển mọi thứ.”

Lan nhìn chăm chăm vào màn hình, sự quyết tâm trong ánh mắt cô bắt đầu bùng lên. “Nếu chúng ta có thể xóa hết mọi dữ liệu, hắn sẽ không thể thao túng chúng ta nữa.”

“Nhưng làm sao?” Huyền hỏi, cảm giác bất an dâng trào.

“Để tôi,” Lan đáp, bắt đầu thao tác trên bàn phím. Ngón tay cô lướt nhanh, ánh mắt tập trung cao độ. Huyền cảm thấy một làn sóng hy vọng len lỏi trong lòng, nhưng đồng thời cũng có nỗi lo sợ về những gì có thể xảy ra tiếp theo.

Bỗng, tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Huyền quay lại, thấy một bóng đen đang tiến gần. “Chạy!” cô hét lên.

Huyền và Lan lao ra khỏi căn phòng, nhưng không khí bên ngoài cũng không dễ thở hơn. Huyền cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau gáy khi nghe tiếng bước chân đuổi theo. “Chúng ta phải tìm Minh!” cô kêu lên, tim đập thình thịch.

“Ở đây!” Minh xuất hiện từ một góc tối, vẻ mặt lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Tôi đã cản hắn lại, nhưng không chắc được lâu.”

“Chúng ta cần phải xóa dữ liệu,” Huyền nói. “Lan đang cố gắng làm điều đó.”

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Minh đáp, ánh mắt quyết liệt. “Đi nhanh lên!”

Huyền cảm thấy một sức mạnh trỗi dậy trong lòng. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng!” Cô gật đầu với Lan, cả hai quay trở lại căn phòng.

“Được rồi, tôi sắp xong!” Lan hô lên, tay vẫn không ngừng thao tác. Bóng đen gần kề, Huyền không thể ngồi yên. “Nhanh lên, Lan!”

“Xong rồi!” Lan hét lên, màn hình tắt ngúm. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!”

Nhưng ngay khi họ định chạy, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên. Đỗ Huy bước ra từ bóng tối, đôi mắt hắn lấp lánh như những viên đá quý, nhưng lại mang theo sự tàn nhẫn. “Thật không ngờ các người lại dám quay lại đây.”

“Chúng tôi sẽ không để ông kiểm soát cuộc đời mình nữa!” Huyền kiên quyết.

“Các người nghĩ mình có thể thoát khỏi tay tôi sao?” Hắn cười nhạt, từng bước tiến lại gần. “Chỉ cần một cú nhấp chuột, mọi thứ sẽ kết thúc.”

“Không!” Minh gào lên, lao về phía Đỗ Huy. Huyền cảm thấy tim mình thắt lại khi nhìn thấy Minh đối mặt với kẻ thù.“Minh!” Huyền kêu lên, nhưng không thể làm gì. Thay vì bỏ cuộc, Minh lao tới, quyết tâm bảo vệ những người bạn của mình.

“Hãy dừng lại!” Huyền gào lên, nhưng tất cả đã quá muộn. Một cú đấm mạnh mẽ từ Đỗ Huy khiến Minh ngã xuống đất.

“Đừng lo,” hắn nói với giọng lạnh lẽo. “Cậu ta sẽ không chết đâu, ít nhất là chưa phải lúc này.”

Huyền cảm thấy như mọi thứ sụp đổ quanh mình. “Buông anh ấy ra!” Cô giận dữ, nhưng không thể làm gì.

“Các người đang ở trong trò chơi của tôi,” Đỗ Huy cười, sự thích thú hiện rõ trong ánh mắt. “Tất cả chỉ là một phần của kế hoạch lớn hơn.”

Huyền cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng. Những gì cô đã trải qua, tất cả đều liên quan đến hắn. “Ông đang thao túng mọi thứ, đúng không? Đến cả cái chết của em trai tôi cũng là do ông?”

“Rất thông minh,” Đỗ Huy đáp, giọng điệu chế giễu. “Tôi đã chờ đợi thời điểm này. Cô sẽ phải đối mặt với sự thật.”

“Cái gì?” Huyền cảm thấy như thế giới xung quanh mình sụp đổ. “Sự thật gì?”

“Em trai cô không phải là nạn nhân vô tội như cô nghĩ,” hắn nói, ánh mắt lạnh lùng. “Hắn đã tham gia vào trò chơi này từ lâu, và tôi chỉ là người dẫn dắt.”

Mọi thứ như ngừng lại. Huyền cảm thấy như bị đánh gục. “Không, không thể nào…”

“Cô sẽ phải tự mình tìm hiểu,” Đỗ Huy nói, và trong khoảnh khắc, Huyền cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt. “Cô có muốn biết sự thật không?”

Huyền hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để mình gục ngã. “Tôi sẽ tìm ra sự thật, dù cho có phải đối mặt với bất kỳ điều gì.”

“Quyết định của cô thật thú vị,” Đỗ Huy nói, cười nhạt. “Nhưng hãy nhớ, trong thế giới này, mọi thứ không phải lúc nào cũng như cô tưởng.”

Huyền cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy. Cô không chỉ muốn trả thù, mà còn muốn tìm ra sự thật về cái chết của em trai mình. “Tôi sẽ không để ông kiểm soát cuộc đời tôi nữa.”

“Chúng ta sẽ xem,” Đỗ Huy đáp, ánh mắt lạnh lùng. “Chỉ cần một bước sai lầm, mọi thứ sẽ kết thúc.”

“Chúng ta sẽ không thất bại!” Huyền quả quyết, và trong lòng cô, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc chiến chưa kết thúc, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.