Giấc Mơ Tìm Đường Thoát

Chương 12: Cuộc Chiến Chống Lại Thời Gian

Huyền nắm chặt gadget mà Lan vừa chế tạo. Những đèn LED nhấp nháy phản chiếu ánh sáng yếu ớt lên gương mặt căng thẳng của cả nhóm. Thời gian đang cạn kiệt. Huyền quay sang Minh, ánh mắt kiên quyết.

“Chúng ta không thể chậm trễ thêm nữa. Đỗ Huy đang theo dõi từng bước đi của chúng ta,” Huyền nói, giọng cô như một mũi tên, chĩa thẳng vào quyết tâm.

“Đúng vậy. Hắn sẽ không cho chúng ta cơ hội,” Minh gật đầu, nhìn về phía Lan. “Bây giờ, làm thế nào để chúng ta tìm được căn cứ của hắn?”

Lan đã chuẩn bị một số gadget nhỏ, mỗi cái đều có mục đích riêng. “Tôi có một thiết bị theo dõi. Nó có thể phát hiện ra các tín hiệu mà Đỗ Huy sử dụng để liên lạc với tay sai của hắn. Nếu chúng ta tìm thấy tín hiệu, có thể chúng ta sẽ biết được vị trí của hắn.”

“Làm đi!” Huyền thúc giục. “Chúng ta không có thời gian.”

Lan nhanh chóng bật thiết bị lên. Một giây sau, màn hình bắt đầu hiện lên những con số và ký hiệu lạ. “Có một tín hiệu ở phía trước, cách đây khoảng ba trăm mét,” cô thông báo.

“Đi nào!” Minh dẫn đầu, nhanh chóng tiến về phía mục tiêu. Huyền và Lan theo sau, tim đập mạnh trong lồng ngực.

Khi họ tiến gần hơn, không khí trở nên nặng nề. Cảm giác như có hàng triệu con mắt đang dõi theo từng bước đi của họ. Huyền cảm nhận được hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Những ký ức về Đỗ Huy, sự tàn nhẫn của hắn, khiến cô không thể không lo lắng.

“Cẩn thận!” Huyền kêu lên khi một bóng đen lướt qua. Minh lập tức dừng lại, tay nắm chặt lấy tay Huyền.

“Đó có thể là một cạm bẫy,” Minh nói, giọng nghiêm túc.

“Chúng ta không thể chờ đợi. Nếu hắn biết chúng ta đang đến, hắn sẽ dọn dẹp tất cả mọi thứ,” Lan phản đối, vẫn đang theo dõi tín hiệu trên thiết bị.

“Nhưng chúng ta không thể liều lĩnh. Hãy tìm cách tiếp cận an toàn hơn,” Huyền nhấn mạnh. Cô biết rằng sự cẩn trọng lúc này là rất cần thiết.

“Được rồi, hãy chia ra. Tôi sẽ đi vòng qua bên trái, Huyền và Lan theo đường chính. Nếu có gì bất thường, gọi ngay cho tôi,” Minh quyết định.

Huyền gật đầu, cảm giác hồi hộp trào dâng. Nhóm chia ra, và cô cùng Lan tiến lên. Mỗi bước đi như một thử thách, tiếng bước chân của họ như vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

“Cô có nghĩ Minh sẽ ổn không?” Lan hỏi, giọng có chút lo lắng.

“Chắc chắn. Anh ấy luôn biết cách giữ an toàn cho chúng ta,” Huyền trấn an. “Chúng ta phải tin tưởng vào kế hoạch này.”

Khi họ tiến gần đến vị trí tín hiệu, Huyền nhận thấy một cánh cửa nhỏ, ẩn mình trong bóng tối. “Có thể đây là căn cứ,” cô nói.

“Để tôi xem,” Lan tiến đến gần, sử dụng gadget để kiểm tra. “Có một số tín hiệu bên trong, nhưng cũng có một số cạm bẫy.”

“Hãy tìm cách mở cửa mà không gây tiếng động,” Huyền chỉ đạo.

Lan nhanh chóng thao tác, cô lấy ra một thiết bị phá khóa. “Chỉ mất một chút thời gian,” cô nói, tay vẫn bận rộn với các nút bấm.Cánh cửa từ từ mở ra, Huyền cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo tràn vào. Họ bước vào trong, ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn hỏng khiến không gian trở nên u ám hơn.

“Nhìn kìa!” Lan chỉ tay về phía một màn hình lớn, hiện lên những hình ảnh mà Huyền nhận ra là những nhiệm vụ mà họ đã thực hiện. “Đỗ Huy đang theo dõi chúng ta.”

Huyền cảm thấy tức giận. “Hắn không chỉ muốn kiểm soát mà còn muốn xem chúng ta thất bại.”

“Chúng ta cần phải tìm cách ngăn hắn lại,” Lan nói, ánh mắt kiên định. “Nếu chúng ta có thể xóa dữ liệu này, hắn sẽ không còn quyền lực.”

“Nhưng làm sao?” Huyền lo lắng. “Hắn có thể sẽ không để chúng ta thoát dễ dàng.”

“Để tôi,” Lan tự tin. Cô bắt đầu thao tác trên bàn phím, gương mặt tập trung cao độ. Huyền và Lan đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía sau. Huyền quay lại, thấy một bóng đen lao đến. “Chạy!” cô hét lên.

Cả hai lao về phía cửa ra. Lan vẫn cố gắng hoàn thành thao tác. “Tôi sắp xong rồi!”

“Nhanh lên!” Huyền kéo tay Lan, nhưng bóng đen đã gần kề.

Huyền cảm thấy nhịp tim đập mạnh. Đỗ Huy sẽ không để họ dễ dàng thoát khỏi đây. Hắn đã chuẩn bị mọi thứ.

“Được rồi! Xong rồi!” Lan hô lên, và màn hình bỗng nhiên tắt ngúm. Cánh cửa phía sau họ cũng mở ra.

“Đi!” Huyền gào lên, kéo Lan ra ngoài. Họ chạy nhanh qua hành lang tối tăm, nghe thấy tiếng bước chân rầm rập phía sau. Ánh sáng chợt lóe lên, Huyền nhìn thấy Minh đứng chờ ở cuối hành lang, vẻ mặt lo lắng.

“Hãy đi!” Minh hối thúc. “Tôi sẽ cản hắn lại!”

“Không!” Huyền kêu lên, nhưng Minh đã lao về phía bóng đen đang đến gần.

Huyền cảm thấy như thời gian đã ngừng lại. Những gì họ đã trải qua, những nỗi đau và hy vọng, tất cả đều đang dồn nén trong khoảnh khắc này. Huyền không thể để Minh hy sinh.

“Chúng ta phải cứu anh ấy!” Huyền nói, quyết tâm trỗi dậy trong cô.

“Nhưng làm sao?” Lan hỏi, hoang mang.

“Chúng ta sẽ không để Minh một mình. Hãy quay lại!” Huyền quyết định.

Họ quay trở lại, nhưng khoảng cách giữa Minh và bóng đen đang thu hẹp. Huyền cảm nhận được sự khẩn trương, nhưng trong lòng cô tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không để Đỗ Huy thắng lợi lần này.

“Đi nào!” Huyền hô to, cả hai chạy như bay về phía Minh. Cô không thể để thời gian cạn kiệt thêm nữa. Cuộc chiến chống lại Đỗ Huy mới chỉ bắt đầu, và mọi thứ đều phụ thuộc vào họ.