Tuy rằng đàn gảy tai trâu suốt cả nửa ngày trời, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch.
Ít nhất thì quan hệ giữa ta và Thẩm Thanh Lê đã dịu đi trông thấy, nàng ta không còn chấp nhặt chuyện đuổi ta đi nữa.
Nhưng trong bữa gia yến chính thức đón chào nàng ta trở về phủ.
Thứ gì tới thì rốt cuộc cũng sẽ tới.
Giọng nói của thẩm hai vừa nhọn vừa vang, bà ta vừa cất lời đã làm Thẩm Thanh Lê đang gặm cánh gà hốt cả hột gà.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta giả vờ uống trà để nén lại nụ cười nơi khóe môi.
"Đúng là trời Phật phù hộ! Lê nha đầu của chúng ta lành lặn trở về rồi!"
Thẩm Thanh Lê ngồi bên cạnh ta, nhỏ giọng lẩm bẩm xéo sắc.
"Bằng không thì sao? Ta còn có thể sứt đầu sứt tay từng miếng một trở về chắc?"
Ta hơi nghiêng người, bờ vai run run vì nhịn cười.
"Ôi chao! Ta thấy vở kịch thật giả mỹ hầu vương của nhà họ Thẩm chúng ta cũng đến lúc hạ màn rồi! Tranh nha đầu à, không phải thẩm hai không thương cháu, chỉ là cháu dù sao cũng không phải cốt nhục nhà họ Thẩm. Bao nhiêu năm qua nhà họ Thẩm cho cháu ăn ngon mặc đẹp nuôi dưỡng cháu, cháu cũng không thể cứ chiếm đoạt đồ của Lê nha đầu mãi được đúng không? Bây giờ chính chủ đã trở về phủ rồi, cái kẻ thế thân như cháu cũng nên lui giàn thôi. Ta thấy nhà thờ họ phủ Vĩnh An Hầu chúng ta rất tốt, thanh tĩnh, cực kỳ thích hợp để cháu tu tâm dưỡng tính. Dù sao khắp cái kinh thành này cũng chẳng tìm ra vị quý nữ thứ hai nào có gan ra tay với người do tổ mẫu phân phái đâu!"
Ta không nói năng gì, cũng chẳng nhúc nhích, giống như lời bà ta vừa thốt ra hoàn toàn không liên quan tới ta vậy.
Phụ thân nghe không nổi nữa trước tiên, chỉ là ông không tiện tranh luận với nữ quyến chốn hậu đình, bèn nhẹ nhàng đặt đôi đũa xuống.
Mẫu thân hiểu được ý của ông, vội vàng cất lời.
"Thẩm hai nói lời gì thế không biết, Mộ Tranh và Thanh Lê đều là nữ nhi của chúng ta, chúng ta thương yêu như nhau cả."
Đúng là... lời bảo vệ cực kỳ chân thành nhưng lại chẳng có chút sức nặng nào.
Thẩm hai quả nhiên làm như không nghe thấy, tiếp tục thu xếp cho cuộc sống tới nhà thờ họ của ta.
Thẩm Thanh Lê cũng nghe không vô nữa, lấy tay quệt cái miệng mỡ màng.
"Ta đâu có đòi đuổi nhị tỷ rời đi đâu, ta thấy tỷ ấy ở nhà rất tốt mà."
Đúng là không hổ danh là... nữ nhi ruột của phụ mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy ba người nhà trưởng phòng họ Thẩm cộng lại còn chưa bằng một nửa sức chiến đấu của thẩm hai.
Tổ mẫu cuối cùng cũng thong thả cất lời.
"Mộ Tranh, chuyện này cháu tự mình thấy thế nào?"
Ồ? Lão phu nhân chủ động nhường sân khấu lại cho ta, xem ra là không có ý định dọn bãi cho nhị phòng rồi.
Ta thong thả đứng dậy, bước tới giữa sảnh, mỉm cười liếc nhìn thẩm hai một cái.
Chỉ một ánh mắt ấy, thẩm hai liền trở nên căng thẳng, theo bản năng thụt lùi về sau mấy bước.
"Tổ mẫu, phụ thân mẫu thân, cùng các vị trưởng bối các phòng.
"Mộ Tranh không phải là huyết mạch nhà họ Thẩm, chuyện này mọi người đâu phải mới biết ngày hôm nay.
"Nay tam muội muội trở về phủ, vốn là chuyện vui cả nhà đoàn tụ, sao Mộ Tranh lại thành kẻ gai mắt rồi?
"Tuy nhiên lời thẩm hai nói cũng không phải hoàn toàn không có lý.
"Con đã là con gái nuôi của nhà họ Thẩm, trách nhiệm quản gia này thực sự cảm thấy hổ hổ khôn kham.
"Thế này đi, hôm nay nhân lúc mọi người đều đông đủ ở đây, con sẽ kiểm tra lại sổ sách trong tay một chút.
"Sau này bất luận là mẫu thân hay là vị thẩm nào tiếp quản, cũng đỡ đi bao nhiêu phiền phức."
Lời con vừa dứt, người nhà họ Thẩm có mặt ở đó nét mặt mỗi người một khác.
Nếu bắt buộc phải nói, thì chính là mỗi người đều có sự hưng phấn của riêng mình.
Thẩm hai nhị phòng là cảm thấy rốt cuộc cũng có cơ hội đoạt lấy tài quyền từ tay ta.
Những người khác thì xắn tay áo chờ xem náo nhiệt.
Nhưng một thiếu nữ quản gia năm mười ba tuổi đã có thể triệt hạ sạch sẽ sổ sách thối nát, tống bốn vị chưởng quỹ nhà mình vào đại lao...
Làm sao có thể để mặc người ta nhào nặn !
Ít nhất thì quan hệ giữa ta và Thẩm Thanh Lê đã dịu đi trông thấy, nàng ta không còn chấp nhặt chuyện đuổi ta đi nữa.
Nhưng trong bữa gia yến chính thức đón chào nàng ta trở về phủ.
Thứ gì tới thì rốt cuộc cũng sẽ tới.
Giọng nói của thẩm hai vừa nhọn vừa vang, bà ta vừa cất lời đã làm Thẩm Thanh Lê đang gặm cánh gà hốt cả hột gà.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta giả vờ uống trà để nén lại nụ cười nơi khóe môi.
"Đúng là trời Phật phù hộ! Lê nha đầu của chúng ta lành lặn trở về rồi!"
Thẩm Thanh Lê ngồi bên cạnh ta, nhỏ giọng lẩm bẩm xéo sắc.
"Bằng không thì sao? Ta còn có thể sứt đầu sứt tay từng miếng một trở về chắc?"
Ta hơi nghiêng người, bờ vai run run vì nhịn cười.
"Ôi chao! Ta thấy vở kịch thật giả mỹ hầu vương của nhà họ Thẩm chúng ta cũng đến lúc hạ màn rồi! Tranh nha đầu à, không phải thẩm hai không thương cháu, chỉ là cháu dù sao cũng không phải cốt nhục nhà họ Thẩm. Bao nhiêu năm qua nhà họ Thẩm cho cháu ăn ngon mặc đẹp nuôi dưỡng cháu, cháu cũng không thể cứ chiếm đoạt đồ của Lê nha đầu mãi được đúng không? Bây giờ chính chủ đã trở về phủ rồi, cái kẻ thế thân như cháu cũng nên lui giàn thôi. Ta thấy nhà thờ họ phủ Vĩnh An Hầu chúng ta rất tốt, thanh tĩnh, cực kỳ thích hợp để cháu tu tâm dưỡng tính. Dù sao khắp cái kinh thành này cũng chẳng tìm ra vị quý nữ thứ hai nào có gan ra tay với người do tổ mẫu phân phái đâu!"
Ta không nói năng gì, cũng chẳng nhúc nhích, giống như lời bà ta vừa thốt ra hoàn toàn không liên quan tới ta vậy.
Phụ thân nghe không nổi nữa trước tiên, chỉ là ông không tiện tranh luận với nữ quyến chốn hậu đình, bèn nhẹ nhàng đặt đôi đũa xuống.
Mẫu thân hiểu được ý của ông, vội vàng cất lời.
"Thẩm hai nói lời gì thế không biết, Mộ Tranh và Thanh Lê đều là nữ nhi của chúng ta, chúng ta thương yêu như nhau cả."
Đúng là... lời bảo vệ cực kỳ chân thành nhưng lại chẳng có chút sức nặng nào.
Thẩm hai quả nhiên làm như không nghe thấy, tiếp tục thu xếp cho cuộc sống tới nhà thờ họ của ta.
Thẩm Thanh Lê cũng nghe không vô nữa, lấy tay quệt cái miệng mỡ màng.
"Ta đâu có đòi đuổi nhị tỷ rời đi đâu, ta thấy tỷ ấy ở nhà rất tốt mà."
Đúng là không hổ danh là... nữ nhi ruột của phụ mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy ba người nhà trưởng phòng họ Thẩm cộng lại còn chưa bằng một nửa sức chiến đấu của thẩm hai.
Tổ mẫu cuối cùng cũng thong thả cất lời.
"Mộ Tranh, chuyện này cháu tự mình thấy thế nào?"
Ồ? Lão phu nhân chủ động nhường sân khấu lại cho ta, xem ra là không có ý định dọn bãi cho nhị phòng rồi.
Ta thong thả đứng dậy, bước tới giữa sảnh, mỉm cười liếc nhìn thẩm hai một cái.
Chỉ một ánh mắt ấy, thẩm hai liền trở nên căng thẳng, theo bản năng thụt lùi về sau mấy bước.
"Tổ mẫu, phụ thân mẫu thân, cùng các vị trưởng bối các phòng.
"Mộ Tranh không phải là huyết mạch nhà họ Thẩm, chuyện này mọi người đâu phải mới biết ngày hôm nay.
"Nay tam muội muội trở về phủ, vốn là chuyện vui cả nhà đoàn tụ, sao Mộ Tranh lại thành kẻ gai mắt rồi?
"Tuy nhiên lời thẩm hai nói cũng không phải hoàn toàn không có lý.
"Con đã là con gái nuôi của nhà họ Thẩm, trách nhiệm quản gia này thực sự cảm thấy hổ hổ khôn kham.
"Thế này đi, hôm nay nhân lúc mọi người đều đông đủ ở đây, con sẽ kiểm tra lại sổ sách trong tay một chút.
"Sau này bất luận là mẫu thân hay là vị thẩm nào tiếp quản, cũng đỡ đi bao nhiêu phiền phức."
Lời con vừa dứt, người nhà họ Thẩm có mặt ở đó nét mặt mỗi người một khác.
Nếu bắt buộc phải nói, thì chính là mỗi người đều có sự hưng phấn của riêng mình.
Thẩm hai nhị phòng là cảm thấy rốt cuộc cũng có cơ hội đoạt lấy tài quyền từ tay ta.
Những người khác thì xắn tay áo chờ xem náo nhiệt.
Nhưng một thiếu nữ quản gia năm mười ba tuổi đã có thể triệt hạ sạch sẽ sổ sách thối nát, tống bốn vị chưởng quỹ nhà mình vào đại lao...
Làm sao có thể để mặc người ta nhào nặn !