Giả Thiên Kim Một Mình Gánh Vác Tất Cả

Chương 3

Ta giương mắt nhìn cái bụng của Thẩm Thanh Lê ngày càng tròn xoe ra, vậy mà nàng ta vẫn chưa chịu dừng đũa.

Cuối cùng ta thực sự không nhịn nổi nữa.

"Người đâu, dọn dẹp mấy thứ này đi, dâng một ấm trà sơn tra hoa hồng lên."

Nhìn Thẩm Thanh Lê vẻ mặt đầy ủy khuất, ta đành phải giải thích.

"Ngươi thích thì lần sau ta lại dẫn ngươi tới, ngươi nhất thiết phải ăn tới mức làm mình nghẹn c.h.ế.t trong ngày hôm nay sao?"

Thẩm Thanh Lê cũng không ngốc, chỉ chỉ xuống bên dưới.

"Ngươi không thấy người xếp hàng ở cửa đông tới mức nào sao? Đâu phải cứ tới là ăn được đâu? Với cả chính miệng ngươi vừa nói, bao gian này phải đặt trước một tháng đấy thôi!"

Nha đầu này dồn hết tâm trí vào chuyện ăn uống rồi!

"Yên tâm đi, tiệm này có ta góp cổ phần, bảo đảm ngươi tới bất cứ lúc nào cũng có đồ ăn!  Còn việc đặt trước một tháng chỉ vì cái bao gian này quá đắt hàng mà thôi."

Thẩm Thanh Lê khó giấu nổi sự kinh ngạc, ánh mắt nhìn ta lập tức biến đổi.

Ta bất lực lườm nàng ta một cái.

"Về nhà lâu như vậy rồi, nói cho ta nghe xem, ngươi đã phát hiện ra những gì?"

Đôi mắt to của Thẩm Thanh Lê trợn tròn xoe.

"Hả? Ồ... phát hiện... ừm... phát hiện... Thực ra cũng chẳng phát hiện ra cái gì cả. Chỉ là có người nói với ta ngươi cứ giả mạo thân phận của ta ở trong phủ làm mưa làm gió. Ta mới là đại tiểu thư thiên kim thật sự. Chỉ cần đuổi ngươi đi thì sau này cha nương chỉ thương một mình ta thôi. Sau đó... sau đó... cái người đó bị ngươi đ.á.n.h gãy chân rồi..."

Ta hít sâu một hơi.

"Ngươi đúng là nữ nhi ruột của phụ mẫu!"

Thẩm Thanh Lê gật đầu liên tục.

"Thế thì còn phải giả sao!"

Ta đối với nàng ta đã hoàn toàn tuyệt vọng.

"Mười sáu năm trước, phụ thân mẫu thân bế ngươi đi chùa thắp hương, không ngờ đột nhiên gặp phải động đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 "Nhũ mẫu vốn dĩ bế ngươi bị đá rơi trúng mạng vong, ngươi chính là bị thất lạc khỏi nhà họ Thẩm vào lúc đó.

 "Năm đó ngươi mới một tuổi, ngoài trên vai có một vết bớt nhỏ hình bông hoa thì chẳng còn đặc điểm nào khác.

 "Phụ thân mẫu thân đã dùng hết mọi cách để tìm kiếm tung tích của ngươi, nhưng vẫn biệt vô âm tín. 

"Mãi cho đến một năm sau, có người ở Từ Ấu Cục phát hiện ra ta, cảm thấy vết bớt trên vai ta giống với lời mô tả của nhà họ Thẩm.

 "Thế là ta được đưa tới bên cạnh phụ thân mẫu thân. Nhưng theo thời gian ta lớn lên, vết bớt trên vai cũng dần dần mờ đi.

 "Nhìn dung mạo của ta thì cũng biết ta không phải con ruột của phụ mẫu. Chỉ là nuôi bên cạnh bấy lâu nay, chắc chắn là có tình cảm.

 "Hơn nữa ngươi biệt tích không rõ, mẫu thân u sầu khó giải tỏa, sự tồn tại của ta chính là nơi để bà gởi gắm tình mẫu t.ử.

 "Bao năm qua, nhà họ Thẩm chưa từng có một ngày từ bỏ việc tìm kiếm ngươi.

 "Ngươi không cần phải tranh giành sự sủng ái với bất kỳ ai, ngươi là thiên kim nhà họ Thẩm, là bảo bối trong lòng phụ mẫu, chưa từng thay đổi."

Thẩm Thanh Lê bĩu môi, viền mắt đỏ ửng.

Ta không biết dỗ dành con gái nhà người ta, vội vàng lái sang chuyện khác.

"Lần này đón ngươi trở về nhà họ Thẩm, ngươi cũng đừng tưởng mình là về để hưởng phúc.

 "Nhà họ Thẩm là chốn hầu môn, qua lại đều là giới danh gia vọng tộc. Ngươi đã là đích nữ nhà họ Thẩm thì có một số quy tắc bắt buộc phải học, trách nhiệm thuộc về ngươi thì ngươi cũng không trốn nổi đâu.

 "Bà t.ử xúi giục ngươi ngày hôm đó chính là do thẩm hai mượn tay tổ mẫu đưa tới bên cạnh ngươi. 

"Thẩm ấy không phải thực sự nghĩ dựa vào bản lĩnh của ngươi có thể đuổi ta ra khỏi nhà họ Thẩm. 

"Thẩm ấy chỉ là muốn ném đá dò đường, thăm dò xem thái độ của nhà họ Thẩm đối với ta có còn như xưa hay không. Sau đó tìm cơ hội đoạt lại quyền quản gia. 

"Ngươi phải..."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Oa! Ngươi chỉ là một đứa con nuôi, quyền quản gia của nhà họ Thẩm vậy mà lại nằm trong tay ngươi sao?"

Ta: "..."