Gấu Bông Tự Làm - Hấp Nhất Khẩu Tiên Khí

Chương 4

9

Tôi đang xoa cái bụng no căng, nghe anh ấy nói vậy, bản thân có chút khó hiểu:

“Em ổn mà, anh sao thế?”

“Vậy em giơ điện thoại lên cho anh xem xung quanh đi.”

Vừa cười tôi vừa làm theo:

“Luật sư Bùi còn kiểm tra quân số à? Thế anh báo một con số, em làm cho anh xem.”

Tôi chỉ nói đùa, nhưng Bùi Thanh lại coi là thật, giọng nói nghiêm túc mười phần:

“9528, em làm đi.”

Bị bầu không khí của anh ấy lây sang, tôi ngoan ngoãn giơ tay làm theo con số.

Lúc này anh ấy mới thở phào nhẹ nhõm:

“Em làm anh sợ ch/ết đi được. Anh cứ tưởng em xảy ra chuyện.”

“Em thì có thể xảy ra chuyện gì được, em đang ở nhà đàng hoàng thế mà…”

Nói đến đây tôi mới sực nhớ ra, Bùi Thanh chưa từng gặp Hứa Tứ, mà Hứa Tứ vừa mới vào phòng tôi tắm.

Vị đại luật sư này ngày nào cũng chỉ chăm chăm nhìn camera giám sát.

Trong lòng tôi nảy ra một ý, cố tình nói:

“Ở nhà thì làm gì có trộm. Chẳng lẽ anh lo trong nhà có đàn ông khác à? Nếu thật sự có thì cũng phải là trai thuần khiết mới lớn!”

Tôi đâu có nói sai, Hứa Tứ vừa tốt nghiệp cấp ba, chuẩn bị thành sinh viên rồi, hơn nữa cậu ấy là em trai tôi, không tính là “đàn ông khác”.

Bùi Thanh nghiêm mặt:

“Nghiên Nghiên, đừng đem bản thân ra đùa những trò không tốt. Anh tin em, nhưng anh kết thúc chuyến công tác rồi. Tối nay anh về, anh muốn gặp em ngay.”

Ngay giây sau, điện thoại tôi báo có tiền vào tài khoản.

Tôi mở ra xem, là Bùi Thanh chuyển cho tôi một triệu tệ, phần ghi chú là tự nguyện tặng.

Bùi Thanh nói:

“Nghiên Nghiên, bất kể thế nào, em là người quan trọng nhất đối với anh. Gặp chuyện gì cũng phải ưu tiên bản thân. Anh tôn trọng mọi lựa chọn của em.”

Sống mũi tôi lập tức cay xè, tôi mím chặt môi dưới ép nước mắt trở lại, mở miệng ra lại là:

“Chỉ ghi chú tự nguyện tặng là có hiệu lực thôi à?”

Bùi Thanh khựng lại một giây, dường như cuối cùng cũng cảm thấy tôi an toàn rồi, anh ấy bất lực nói:

“Giữa chúng ta không tồn tại lừa đảo, ép buộc hay điều kiện gì cả, anh chuyển tiền cho em là hành vi tự nguyện, đương nhiên là có hiệu lực.”

Hứa Tứ tắm xong ló đầu ra khỏi phòng ngủ, thấy tôi đang gọi điện thì lặng lẽ lùi về phòng khách.

Tôi quay về phòng mình, khóa cửa lại, ôm chặt con gấu bông vào lòng hôn lia lịa, chu môi làm nũng:

“Em muốn anh mau mau về hôn em cơ~”

Tôi thấy vành tai Bùi Thanh đỏ lên, anh ấy ấp úng đáp lời rồi cúp máy.

“Hi hi.”

Tôi che mặt cười trộm, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt của gấu bông:

“Em yêu Bùi Thanh ch/ết mất. Giá mà ngày nào Bùi Thanh cũng nhìn em thì tốt biết bao.”

10

Tốc độ của Thẩm Mật rất nhanh, đến chiều tối đã gửi tin cho tôi.

Là ảnh chụp màn hình một bài báo từ mười năm trước, trên tờ giấy đen trắng là dòng tiêu đề to đập vào mắt:

[Người mẹ mắc bệnh tâm thần dùng việc nhảy lầu uy h**p để kiểm soát con trai.]

Trong bức ảnh mờ nhoè vì điểm ảnh thấp, có thể lờ mờ thấy vẻ mặt điên loạn của người phụ nữ, mái tóc rối bời, hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào giống người mẹ trong tấm ảnh chụp chung với Bùi Thanh.

Ở góc ảnh, Bùi Thanh ôm đầu ngồi xổm dưới đất, co người thành một cục.

Tôi chợt hiểu ra vì sao khi đó, lúc tôi nói mẹ anh ấy thật vĩ đại, anh ấy lại im lặng.

Tôi xóa tin nhắn này khỏi lịch sử trò chuyện của mình, rồi quay sang đặt mua trọn bộ camera giám sát trong nhà.

Đến lúc đó, quyền xem cứ liên kết thẳng vào điện thoại của Bùi Thanh là được.

Bùi Thanh bắt chuyến bay tối sớm nhất, dù vậy khi đến nhà tôi cũng đã là mười một giờ đêm.

Anh ấy không báo trước giờ hạ cánh, chỉ đột ngột bấm chuông cửa, muốn cho tôi một bất ngờ.

Vì phòng khách sát cửa ra vào nên là Hứa Tứ mở cửa, còn tôi vừa tắm xong, đang lau tóc nên chậm hơn một nhịp mới xuất hiện.

Bất ngờ của tôi lại biến thành cú sốc của Bùi Thanh, anh ấy xông lên đấm Hứa Tứ một cú.

“A!” Tiếng tôi.

“Chị!” Tiếng Hứa Tứ.

“Ơ?” Tiếng Bùi Thanh.

Hứa Tứ ngồi trên sofa lăn trứng gà lên mắt, Bùi Thanh thì liên tục xin lỗi.

“Không phải em nói xấu đâu chị, nhưng bạn trai chị sao lại không tin chị chút nào vậy? Chẳng cho người ta giải thích đã xông lên đấm rồi.”

Hứa Tứ tranh thủ mách lẻo.

“Im miệng.”

Tôi lôi dầu xoa ra.

Nếu Bùi Thanh không tin tôi thì anh ấy đã không chuyển tiền cho tôi rồi.

Hứa Tứ giả vờ tức giận, cầm lấy lọ dầu trong tay tôi rồi quay về phòng:

“Em đúng là nên ở dưới gầm xe!”

Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Bùi Thanh.

“Cái thằng xui xẻo này, sao lại cầm dầu xoa của em đi mất vậy chứ.”

Tôi nắm tay Bùi Thanh kiểm tra xem khớp tay có bị trầy không.

“Anh không trầy da chứ?”

“Không, anh xin lỗi. Nhưng anh không phải là không tin em…”

Tôi nhìn kỹ, trong mắt Bùi Thanh dường như có ánh nước.

Phải nói là trong khoảnh khắc đó, bản năng làm mẹ của tôi bùng nổ.

Tôi kéo anh ấy vào phòng ngủ, để anh ấy ngồi trên giường, còn tôi đứng ôm vào lòng xoa dịu.

Sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên trán và đôi mắt anh ấy.

Tôi đặt tay anh ấy bên môi mình, chậm rãi, từng chút từng chút hôn xuống:

“Em biết mà, em đều biết cả.”

Dưới những nụ hôn của tôi, Bùi Thanh hoàn toàn tan vỡ tuyến phòng bị, nước mắt rơi xuống:

“Xin lỗi. Anh thấy trong nhà em có người, anh không biết đó là em trai em. Anh sợ cậu ta là người xấu.”

“Vậy tại sao anh lại chuyển tiền cho em?”

“Anh sợ cậu ta đòi tiền em. Với lại…”

“Với lại gì?”

“Với lại anh càng sợ em sẽ chọn cậu ta. Anh không còn gì có thể cho em nữa…”

Nước mắt của Bùi Thanh như dung nham, nung nóng tình cảm giữa chúng tôi.

Tôi quyết định đổ thêm dầu vào lửa:

“Em chưa từng kể nhiều cho anh nghe về gia đình em. Bố mẹ em vì làm ăn buôn bán mà giao em cho bà nội ở quê nuôi. Từ nhỏ em đã bị bọn trẻ trong làng chửi là trẻ mồ côi. Sau này họ làm ăn phát đạt rồi, cuối cùng cũng nhớ ra em đã đến tuổi học cấp hai, nên đến đón em về.”

“Sau khi về nhà đó, em mới phát hiện mình có một đứa em trai hoàn toàn xa lạ. Ban đầu em từng khóc lóc phản đối, nhưng dù em làm gì, bố mẹ cũng chưa từng dành cho em một ánh mắt yêu thương.”

“Đúng vậy, trong mắt họ em giống như người vô hình.”

“Nên lên đại học em chọn trường thật xa nhà, tốt nghiệp xong cũng không quay về nữa.”

“Chỉ là em không ngờ, Hứa Tứ lớn lên lại cảm thấy có lỗi với em, nên mới tìm đến em.”

Bùi Thanh lúc này siết chặt vòng tay ôm lấy eo tôi:

“Em sẽ luôn ở mãi trong mắt anh.”

Tôi đương nhiên biết, nhưng vết thương phải lật ra mới có thể bôi thuốc:

“Có một vấn đề, anh nhìn thấy Hứa Tứ đến bằng cách nào?”

11

Bùi Thanh khựng lại một chút, biểu cảm như quả bóng bay bị xì hơi, cúi đầu cọ cọ vào eo tôi:

“Trong mắt con gấu anh tặng em… có gắn một camera.”

Bùi Thanh ngẩng lên nhìn phản ứng của tôi. Tôi bấm chặt lòng bàn tay, ép bản thân phải thật bình tĩnh.

“Nghiên Nghiên, em có thể báo cảnh sát. Theo luật quản lý an ninh trật tự, em hoàn toàn có thể khiến anh bị tạm giam ở đồn công an. Anh nhận tội, không chối cãi. Nhưng xin em, hãy nghe anh nói hết.”

“Anh từng nói với em rằng bố mẹ anh ly hôn khi anh còn rất nhỏ, nhưng chưa từng nói lý do vì sao.”

“Mẹ anh mắc bệnh tâm thần. Bà ấy cực kỳ cố chấp, ham kiểm soát. Bà yêu cầu bố anh mỗi tiếng đều phải báo cáo đúng giờ: ăn gì, làm gì, đi vệ sinh mấy lần cũng phải nói.”

“Thậm chí khi bố ở nhà, ngay cả thứ tự cài cúc áo cũng phải làm theo yêu cầu của mẹ.”

“Bố anh không chịu nổi nên ly hôn. Còn anh, bị để lại cho mẹ như cái giá phải trả cho tự do của bố.”

“Rồi mẹ bắt đầu kiểm soát anh.”

“Sau khi anh đỗ đại học, anh muốn ra tỉnh khác học. Mẹ liền đứng trên tầng cao uy h**p anh.”

“Hôm đó gió rất lớn… rất lớn… để mẹ anh thật sự được tự do, tự do như một con chim.”

Giọng Bùi Thanh nghẹn lại:

“Xin lỗi em, Nghiên Nghiên. Anh không phải là một người khỏe mạnh. Anh muốn mỗi giây mỗi phút đều nhìn thấy em. Anh cũng có bệnh.”

Câu cuối cùng nhỏ đến mức gần như không muốn ai nghe thấy:

“Có thể nào… đừng để anh một mình được không?”

Bùi Thanh nghĩ, đây có lẽ chính là cái giá phải trả cho việc hái quả táo ấy.

Thứ hạnh phúc u ám đó chỉ nắm được trong tay một khoảnh khắc, thứ còn lại là chua xót và tự ti không thể quay đầu.

Tôi nâng mặt Bùi Thanh lên bằng cả hai tay:

“Vậy thì chúng ta hòa rồi nhé! Em cũng lén cài một phần mềm virus vào điện thoại của anh.”

“Cho nên đấy chưa bao giờ là sự đê tiện của một người, mà là hai kẻ trôi dạt đang liều mạng níu chặt lấy nhau.”

Đến khi Bùi Thanh dùng tay lau nước mắt trên mặt tôi, tôi mới nhận ra… thì ra mình cũng đã khóc.

Bôi thuốc thì đau, nhưng vết thương cuối cùng vẫn sẽ từ từ lành lại, lành giữa sự áp sát của hai trái tim.

Tôi hít sâu một hơi, dùng sức đẩy Bùi Thanh ngã xuống giường:

“Vậy bây giờ… có thể ăn thịt chưa?”

Bùi Thanh lật người đè lên tôi:

“Nghiên Nghiên, anh sẽ không cho em cơ hội hối hận.”

“Anh còn ghi rõ là tự nguyện tặng rồi, người hối hận chỉ có thể là em thôi.”

Tôi lại bắt đầu trêu chọc.

Bùi Thanh mỉm cười.

Không còn là nụ cười nho nhã, e dè trước kia nữa, mà là một nụ cười đầy tà khí và bá đạo.

Trong lòng tôi gào thét, bên ngoài thì khiêu khích, căng thẳng đến mức định nói bừa vài câu thì đã bị anh ấy chặn lại.

Con gấu bông bị bàn tay tôi tìm điểm tựa đánh rơi xuống gầm giường.

Tôi vừa kịp nắm chặt ga giường thì đã bị Bùi Thanh cưỡng ép đan mười ngón tay vào nhau.

Xem ra Bùi Thanh đã thông thạo cuốn “Làm thế nào để bạn gái muốn dừng mà không dừng được” rồi.

12

Khi tôi tỉnh lại, bên cạnh đã không còn ai.

Tôi chống tường bước xuống giường, nghe thấy ngoài phòng khách Bùi Thanh đang nói chuyện với Hứa Tứ.

“Wow, anh rể ơi, tay nghề nấu nướng của anh đỉnh thật đó!”

Hôm qua mới bị đấm một cú, hôm nay đã gọi anh rể rồi…

“Nếu để chị em biết hôm qua là diễn kịch, chị ấy có giận không?”

Giọng Bùi Thanh vang lên:

“Anh sẽ dùng cả đời để thành thật chuộc lỗi với cô ấy.”

“Ghê thật, nổi da gà luôn á!”

“Để anh vào xem chị em dậy chưa?”

Tôi lặng lẽ nằm lại lên giường, lúc xoay người thì nhìn thấy con gấu bông, liền ném cho nó một ánh mắt quyến rũ.

Thật ra… chơi trò gián điệp cũng khá k*ch th*ch đấy chứ.

Và tôi cũng đã có được một ánh nhìn yêu thương, mãi mãi chiếu rọi lên mình.

Kết thúc truyện.

Chương không tồn tại | Mê Truyện