Gấu Bông Tự Làm - Hấp Nhất Khẩu Tiên Khí

Chương 3

5

Bây giờ nghĩ lại, lần gặp gỡ đó giữa tôi và Bùi Thanh quả thật mang dáng dấp của một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Tôi tiếp tục mở phần ghi chú của Bùi Thanh.

So với những dòng ghi chép ngắn gọn trong khung chat WeChat, ghi chú lại chứa đựng tất cả những vụn vặt về tôi.

Vụn vặt đến mức… anh ấy còn ghi lại cả thời gian tôi gói một bó hoa, hay việc tôi liếc nhìn trai đẹp thêm mấy lần.

Hóa ra Bùi Thanh lại nhỏ nhen như vậy.

Có lẽ tận sâu trong xương tủy, tôi cũng là một kẻ cố chấp đến méo mó, nên không hề cảm thấy sợ hãi.

Trong ghi chú có một bài mang tiêu đề “Ác quỷ”, nó khiến tôi không khỏi tò mò.

[d*c v*ng trong lòng là một chuyến tàu lửa không bao giờ dừng lại, mang theo tiếng gầm rú cuồn cuộn, liên tục nghiền nát đạo đức của tôi. Có lẽ đến một ngày nào đó, tôi sẽ khuất phục dưới bánh xe khổng lồ ấy, làm ra những chuyện không tốt với người mình yêu.]

[Tôi từng đi gặp bác sĩ, bác sĩ nói với tôi rằng mọi thứ hoàn toàn bình thường, chẳng qua những suy nghĩ như vậy có lẽ liên quan đến nghề nghiệp hoặc trải nghiệm cuộc sống của chính mình.]

[Sao tôi có thể bình thường được chứ? Lẽ ra tôi phải thừa hưởng sự di truyền từ mẹ mới đúng.]

[Gần đây tôi thường mơ thấy người mẹ đã mất. Bà đứng cùng Hứa Nghiên trên một thảo nguyên rộng lớn, bầu trời trong veo xanh thẳm.]

[Tôi cười, chạy về phía họ, nhưng họ lại tan biến như gió. Chỉ trong chớp mắt, bầu trời quang đãng cũng vỡ vụn.]

[Sau khi tỉnh dậy, nỗi hoảng sợ khổng lồ bao trùm khiến tôi không thở nổi, tôi khát khao từng giây từng phút đều có thể nhìn thấy Hứa Nghiên.]

[Con ác quỷ trong lòng đang rục rịch cựa quậy, nó thì thầm rằng chỉ nhìn thôi, sẽ không làm cô ấy bị tổn thương.]

[Nghĩ lại thật buồn cười, không ngờ có một ngày, với tư cách là luật sư, tôi lại phải cố tìm các điều khoản pháp luật về xâm phạm quyền riêng tư để tự khuyên nhủ chính mình.]

[Đúng vậy, tôi có tội. Và tôi sẵn sàng gánh chịu cái giá cho tội lỗi của mình.]

[Quả táo treo cao trên ngọn cây, chẳng liên quan gì đến sự dụ dỗ của con rắn, là tôi tự đưa tay ra hái.]

Tôi im lặng rất lâu, mặc cho điện thoại tự động tắt màn hình.

Trong nhà Bùi Thanh có một tấm ảnh chụp chung với mẹ. Người phụ nữ trong ảnh có đường nét thanh tú, giống như một hồ nước dịu dàng.

Tôi từng tò mò hỏi anh ấy, sao chỉ có ảnh chụp với mẹ, còn bố ở đâu.

Anh ấy nói bố mẹ ly hôn từ khi mình còn nhỏ, từ bé đến lớn đều do mẹ nuôi dưỡng, mà mẹ anh ấy thì qua đời sau khi con trai tốt nghiệp đại học.

Chạm vào nỗi đau của Bùi Thanh khiến tôi cảm thấy mình đang đến gần anh ấy hơn một chút, tôi an ủi:

“Mẹ anh thật vĩ đại.”

Anh ấy chỉ im lặng, không nói gì.

6

Có một cảm xúc khó gọi tên đang âm thầm ủ men trong lồng ngực tôi.

Vì thế tôi đặt con gấu bông lên đầu giường.

Để tự tạo cảm giác an toàn, giường của tôi luôn kê sát tường, còn vị trí của con gấu bông thì vừa vặn để “nó” có thể nhìn thấy toàn bộ căn phòng.

Tôi bật đèn ngủ, rồi gọi điện cho Bùi Thanh.

“Alô, Nghiên Nghiên, anh về tới nhà rồi.”

Giọng anh ấy trầm thấp như tiếng vĩ cầm.

Tôi cố ý quay lưng về phía con gấu bông, chậm rãi kéo khóa váy:

“Về tới là tốt rồi. Em đang chuẩn bị đi tắm, nhưng khóa váy hơi khó kéo… đều tại anh không qua giúp em.”

Tôi dùng sức kéo mạnh, cả chiếc váy trượt xuống. Ánh đèn ngủ vàng nhạt dịu dàng phủ lên tấm lưng trần của tôi.

“Anh…”

Âm sắc của cây vĩ cầm bỗng vút cao, lẫn trong đó là hơi thở dồn dập của người đang nhập tâm chơi nhạc.

Tôi giả vờ như không nghe thấy, quay người ôm lấy con gấu bông:

“Em đặt con gấu bông anh tặng ở đầu giường rồi. Anh không ở đây thì chỉ đành để nó ở bên em thôi.”

Tôi nhìn vào camera được điều khiển trên điện thoại của Bùi Thanh, thấy mặt anh ấy đỏ bừng, chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình.

Ánh mắt anh ấy tập trung đến mức… thậm chí còn mang theo vẻ nghiêm túc chính trực, hoàn toàn không khiến người ta nhận ra rằng mình đang nhìn một cảnh tượng đầy mê hoặc.

Tôi giơ cao con gấu bông, để “nó” soi trọn cơ thể mình:

“Con gấu này thật sự rất đáng yêu. Ơ?”

Tôi giả vờ nghi hoặc, đưa con gấu lại gần:

“Mắt con gấu này…”

Trên mặt Bùi Thanh thoáng hiện vẻ bối rối, nhìn kỹ còn có chút nhẹ nhõm:

“Nghiên Nghiên, anh…”

Tôi cắt ngang lời anh:

“Mắt con gấu này to hơn cả trái nho nữa.”

Tiếng vĩ cầm đột ngột dừng lại, rồi lại chìm xuống trầm thấp:

“Nghiên Nghiên… em phát hiện ra rồi à?”

“Phát hiện gì cơ?”

Tôi đặt con gấu bông lại đầu giường, giọng điệu bình thường như không có chuyện gì:

“Em đi tắm đây. Lát nữa gọi lại cho anh nhé.”

Cúp máy xong, tôi thông qua phần mềm tiếp tục nhìn trộm Bùi Thanh.

Anh ấy lại lên diễn đàn đăng một bài mới:

[Làm chuyện sai trái bị bạn gái phát hiện thì phải làm sao?]

Tôi lập một tài khoản phụ để trả lời:

[Không có chuyện gì mà một bữa thịt không giải quyết được. Nếu có, thì hai bữa]

Hê hê hê…

Bùi Thanh, mau chui vào bát của tôi đi.

7

Nhưng “ăn thịt” thì chưa nhanh đến vậy.

Bùi Thanh vì vụ kiện đang nắm trong tay mà phải đi công tác một tuần.

Trong thời gian anh ấy đi, tôi tìm cô bạn thân Thẩm Mật, nhờ cô ấy giúp tôi tra xem trên mạng có thông tin gì liên quan đến mẹ của Bùi Thanh không.

Bên kia Thẩm Mật bất lực than thở:

“Mình là dân IT đó, sao ở chỗ cậu lại giống thám tử tư thế này. Sau này luật sư Bùi không bắt tôi vào tù chứ!”

“Làm ơn mà~ mình sẽ không để anh ấy biết là cậu giúp mình đâu.”

“Được rồi.”

Cuối cùng Thẩm Mật chợt nhớ ra một chuyện:

“Em trai cậu dạo này cứ hỏi thăm tin tức của cậu. Cậu tự chú ý một chút đi.”

Tâm trạng tôi lập tức chùng xuống.

“Mình biết rồi, cảm ơn cậu, Tiểu Mật.”

“Thật ra em trai cậu…”

Cô ấy ngập ngừng, rồi nói tiếp:

“Thôi, dù cậu chọn thế nào thì mình cũng luôn ủng hộ cậu!”

Tôi hiểu sự do dự của Thẩm Mật.

Thứ ảnh hưởng đã để lại không thể xóa nhòa đối với tôi chính là bố mẹ.

Quả thật, khi còn nhỏ, em trai cũng từng làm tổn thương tôi, nhưng tôi thông cảm cho sự ngu ngơ của nó khi ấy.

Chỉ là thông cảm mà thôi.

Lời nhắc của Thẩm Mật khiến tôi khi thấy cái bóng đen đang ngồi xổm trước cửa tiệm hoa cũng không quá hoảng hốt.

“Sao em lại tới đây?”

Tôi đứng lại trước mặt Hứa Tứ.

Cậu ấy ngẩng mặt lên, đáng thương nói với tôi:

“Chị ơi~ công ty cũ của chị gửi mấy cuốn sách chị để quên về nhà. Em lần theo địa chỉ trên bưu kiện mà tới. Có một người trong công ty chị tên là Trần Lập cho em địa chỉ của chị.”

Vì trước kia tôi chưa từng tham gia hoạt động tập thể, cũng chưa bao giờ nhắc đến gia đình, nên ở công ty cũ luôn có người sau lưng nói tôi là kẻ quái dị bị gia đình ruồng bỏ.

Có lẽ Trần Lập vì trả thù cái tát hôm trước ở đồn công an, nên cố tình gửi đồ về địa chỉ hộ khẩu của tôi.

Hứa Tứ đứng dậy, vội vàng bổ sung:

“Chị yên tâm, em là người nhận bưu kiện, bố mẹ không biết đâu!”

Cậu ấy từ chiếc balô căng phồng lấy ra một chậu dâu tây nhỏ, hai tay nâng lên đưa cho tôi:

“Hạt giống chị để lại ở nhà trước kia, em trồng lên rồi. Em mang tới cho chị.”

Tôi thở dài trong lòng.

Một cô bé lớp 1 vừa mới được bố mẹ đón về bên mình, không theo kịp tiến độ học tập ở trường thành phố, cuối cùng đến năm lớp 9 đã thi được trong top mười.

Cô bé vui mừng khôn xiết chạy về nhà báo cho bố mẹ kết quả, ríu rít quanh mẹ.

Mẹ ngồi trên sofa, nét mặt vô cảm nhìn cô bé, cho đến khi bố dắt em trai từ ngoài cửa bước vào, bà mới nở nụ cười.

Cô bé phía sau không nhìn thấy, còn tưởng mình cuối cùng cũng được mẹ công nhận. Thấy mẹ đứng dậy, cô vô thức dang tay muốn ôm lấy bà, lại bị đẩy ra không chút lưu tình.

Mẹ ngồi xổm xuống ôm lấy em trai, gỡ cặp sách trên vai nó:

“Hôm nay Tiểu Tứ tự đeo cặp rồi, ngoan lắm. Mẹ mua dâu tây rồi, lát nữa con ăn nhiều một chút.”

Em trai như một quả đạn pháo lao tới, đâm tan ảo tưởng vốn đã mong manh của cô bé.

Cô bé không biết nên trách ai.

Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ nên trách dâu tây trong nhà quá ít.

Thế là cô bé ngây thơ mua hạt giống dâu, nhưng chưa bao giờ trồng.

Tôi biết, bố mẹ chỉ là không yêu tôi, chỉ vậy thôi.

Họ chưa từng bạc đãi tôi về vật chất.

Sau kỳ thi đại học, họ cho tôi mười vạn tiền thưởng, suốt những năm đại học, năm nghìn tiền sinh hoạt mỗi tháng cũng luôn chuyển đúng hạn.

Đổi lại là suốt một năm, không có nổi một cuộc gọi hay một tin nhắn hỏi thăm nào.

Có lẽ là tôi quá đa cảm rồi, tôi nghĩ vậy.

8

Tôi đưa Hứa Tứ về nhà mình.

Cậu ấy nói dối bố mẹ rằng đi du lịch cùng bạn học.

Ban đầu tôi định để cậu ấy ở khách sạn, nhưng không chịu nổi dáng vẻ đáng thương cầu xin, cuối cùng vẫn dẫn về.

“Phòng khách ít dùng, bên trong chất khá nhiều đồ linh tinh của chị, em đừng va quệt làm hỏng.”

Tôi lại chỉ sang nhà vệ sinh ngoài phòng khách.

“Mấy hôm trước tầng trên bị rò rỉ nước, bên đó đang sửa ống. Nếu muốn tắm thì vào phòng chị.”

Mắt Hứa Tứ sáng rực lên, dường như dù tôi bảo cô ấy trải chiếu ngủ dưới đất cũng sẽ vui vẻ đồng ý.

Cậu ấy đặt hành lý xuống, rồi từ trong túi lấy ra lạp xưởng và bánh trái đặc sản quê nhà, xông thẳng vào bếp:

“Hôm nay để em nấu cho chị ăn một bữa! Để chị nếm thử tay nghề của em!”

Nói là nấu cơm, thật ra chỉ là hâm nóng mấy món đặc sản mang theo.

Vị mặn thơm đặc trưng của quê nhà khơi dậy vị giác của tôi, ký ức như những đám mây trắng mờ trôi dạt trong lòng.

Tôi giống như một người đứng ngoài, lạc vào gia đình ba người của Hứa Tứ.

Trên bàn bày bốn bộ bát đũa, nhưng tiếng cười nói chỉ thuộc về ba người.

Tôi thử lên tiếng chen vào, đổi lại là bầu không khí im bặt đột ngột.

Hứa Tứ khi còn nhỏ bĩu môi bảo tôi đừng nói, tôi vừa xấu hổ vừa tức giận liền đánh cậu ấy.

Khi cậu òa khóc, bố mẹ chẳng hề trách tôi, thậm chí chỉ liếc tôi một cái.

Tôi giống như không khí, còn không bằng hòn đá lúc trước làm Hứa Tứ vấp ngã, ít nhất bố mẹ còn nhặt hòn đá đó lên, làm bộ ném xuống để “báo thù” cho con.

Những chuyện tương tự nhiều vô kể.

Sau này Hứa Tứ lớn lên, bắt đầu trở nên lệ thuộc vào tôi.

Mối quan hệ huyết thống kỳ quặc ấy khiến bố mẹ chưa từng yêu tôi, nhưng lại khiến em trai đặt tôi trong lòng bàn tay.

Giờ đây, nhìn ánh mắt đầy mong chờ của cậu, cùng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán vì nấu nướng, tôi lại nhớ đến con gấu bông Bùi Thanh tặng, dường như tôi đang được bao phủ trong ánh nhìn của yêu thương.

Tôi ăn sạch bát đĩa, rồi khen cậu:

“Tay nghề không tệ.”

Hứa Tứ đắc ý ra mặt:

“Đương nhiên rồi! Vừa nãy em chưa nói với chị, bánh này cũng là em tự làm đó!”

“Nhưng người em toàn mồ hôi, em đi tắm trước được không? Bát cứ để đó lát nữa em rửa!”

“Đi đi.”

Đợi cậu ấy đi rồi, tôi mới thở phào, buông bỏ dáng vẻ đoan trang, ngả người phịch xuống ghế.

Một lúc sau, điện thoại reo lên, là Bùi Thanh gọi video cho tôi.

Vừa bắt máy, tôi đã thấy vẻ mặt căng thẳng của anh ấy, cả đôi mắt đều đỏ ngầu:

“Nghiên Nghiên, em không sao chứ?”