Gặp Gỡ Anh Đào

Chương 5

Vừa nghĩ đến chuyện sau khi rời xa tôi, gia đình tan nát của anh cùng người mẹ độc ác sẽ lại ép anh đi làm trai bao.

Rất có thể anh sẽ rơi vào tay những bà nhà giàu thích trò hành hạ.

Rùa

Tim tôi thắt lại.

Với nhan sắc đỉnh cao ấy của anh...

Cho dù không ngủ với một thiếu nữ thanh xuân xinh đẹp như tôi, thì cũng tuyệt đối không thể rơi vào tay một người quá xấu.

Thế là sau một hồi đấu tranh tư tưởng...

Tôi đưa ra một quyết định vô cùng vĩ đại.

Tôi sẽ tìm cho Tiểu Triệu một kim chủ mới thật t.ử tế.

Ít nhất cũng phải bảo đảm anh được bình an.

13

Trai đẹp dù có là hàng qua tay thì vẫn là món hàng cực kỳ đắt khách.

Chưa đầy ba ngày, tôi đã tìm được kim chủ mới cho Tiểu Triệu.

Đang định đi tìm anh thì tôi nhận được tin nhắn WeChat của anh.

“?”

“Đi tìm trai trẻ rồi à?”

“Mua đồng hồ mới, tối nay dùng để bấm giờ nhé. [Ảnh]”

Tôi vừa nhìn đã nhận ra, lại là một chiếc đồng hồ hàng chính hãng có giá niêm yết hơn chục triệu tệ.

Vốn định lên lớp anh, bảo đừng mua hàng hiệu giả nữa, nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra được.

Khoảnh khắc sắp chia xa đầy đau đớn này, ngay cả những khuyết điểm nho nhỏ của anh cũng khiến tôi thấy đáng yêu lạ thường.

Tôi nghẹn ngào trả lời:

“Lâu rồi không đưa anh đi ăn ngon. Tối nay anh chọn nhà hàng đi.”

Anh cũng chẳng khách sáo, gửi ngay một địa chỉ, giá trung bình hơn ba mươi nghìn tệ một người.

Được lắm.

Đúng là đồ phá của.

Một tháng tiền b.a.o n.u.ô.i có tám mươi nghìn, vậy mà anh tiêu cứ như mình là tỷ phú.

Tôi chỉ biết tự an ủi mình.

Không b.a.o n.u.ô.i anh nữa cũng tốt, bao một cậu sinh viên chắc chắn sẽ không tiêu tiền như nước thế này.

Nhưng nửa phút sau, anh lại gửi thêm một tin.

“Tối nay ăn mặc đẹp một chút, tôi có quà nhỏ cho em.”

Trái tim vừa mới bình tĩnh của tôi lại thắt c.h.ặ.t.

Tôi vội vàng thoát khỏi khung chat với anh.

Sợ rằng nếu nhìn thêm nữa, tôi sẽ nảy sinh ý nghĩ bệnh hoạn như nhốt anh dưới tầng hầm rồi dùng xích sắt trói lại.

14

Kim chủ mới mà tôi tìm cho Tiểu Triệu là một chị đồng hương xinh đẹp cùng quê.

Tuy lớn tuổi hơn một chút, nhưng rất giàu, tính tình cũng dịu dàng như tôi.

Tôi đau lòng gửi địa chỉ nhà hàng cho chị ấy, mắt đỏ hoe bước lên chiếc xe đến khách sạn.

Mấy tay săn tin nói tối nay thái t.ử gia Triệu Vũ Chi đã đặt phòng ở khách sạn sang trọng nhất Bắc Kinh, tôi có thể đến đó chờ thời cơ.

Tôi ngồi chờ hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy thái t.ử gia xuất hiện.

Vừa ngó nghiêng xung quanh, tôi vừa không quên nhìn WeChat.

Không biết Tiểu Triệu và chị đồng hương nói chuyện đến đâu rồi.

Lý trí thì hy vọng Tiểu Triệu sẽ đồng ý với chị ấy.

Nhưng tận sâu trong lòng, tôi lại ích kỷ mong anh từ chối.

Cuối cùng không nhịn được nữa, tôi nhắn WeChat cho chị đồng hương:

“Mọi người nói chuyện thế nào rồi?”

Kết quả...

Tôi phát hiện mình bị chị ấy chặn luôn.

?

Đang ngơ ngác thì cửa lớn khách sạn bỗng mở ra.

Một nhóm vệ sĩ áo đen vây quanh một người đàn ông cao lớn, tuấn tú bước vào.

Nhân viên lễ tân khom lưng cung kính.

“Thái t.ử gia, mời ngài đi lối này...”

Là Triệu Vũ Chi.

Tôi lập tức đứng dậy đi theo.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên không đúng lúc chút nào.

Là Tiểu Triệu gọi.

Tôi sợ đến mức lập tức bấm từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngay giây tiếp theo, WeChat của anh liên tiếp hiện lên hàng loạt tin nhắn.

“Tìm một gã mắt lé đầu xù đến ăn cơm với tôi?”

“Đùa tôi đấy à?”

“Phó Anh, tốt nhất em nên cho tôi một lời giải thích hợp lý.”

“Trong vòng ba phút, tôi muốn nghe lời giải thích của em.”

Tôi c.ắ.n răng, nhẫn tâm trả lời.

“Đó là kim chủ mới tôi có ý tốt tìm giúp anh. Nếu anh không thích thì tôi cũng không ép.”

Anh trả lời rất nhanh.

“Kim chủ mới?”

“Tôi là món đồ chơi của em chắc? Chơi chán rồi thì mang lên mạng rao bán?”

Tôi gõ thật nhanh.

“Chúng ta kết thúc đi. Tôi chán anh rồi. Tôi có bạn trai mới rồi, đừng tìm tôi nữa.”

Nói xong, tôi còn chuyển cho anh hai mươi nghìn tệ.

Ghi chú:

Tiền chia tay.

Thấy bóng dáng thái t.ử gia Triệu Vũ Chi sắp khuất, tôi lập tức bước nhanh đuổi theo.

15

Tôi theo thái t.ử gia xuống quán bar ở tầng hầm của khách sạn.

Từ xa, tôi thấy anh vẫn luôn cúi đầu nhìn điện thoại, có vẻ tâm trạng rất tệ.

Lẽ nào vừa bị bạch nguyệt quang làm tổn thương?

Cơ hội tốt đây rồi.

Tôi lấy gương ra chỉnh lại lớp trang điểm, hít sâu một hơi rồi bước tới.

Một vệ sĩ áo đen đưa tay chặn tôi lại.

“Cô có việc gì?”

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì điện thoại trong túi lại rung.

Lấy ra xem...

Vẫn là Tiểu Triệu.

Tôi nghe máy, che miệng điện thoại lại rồi nhỏ giọng hỏi:

“Có chuyện gì?”

“Em đang ở đâu?”

Giọng anh lạnh lùng vang lên.

Không biết có phải vì quán bar quá yên tĩnh hay không, tôi cảm thấy giọng của Tiểu Triệu dường như ở rất gần.

“Tôi đang hẹn hò với bạn trai mới. Anh đừng gọi cho tôi nữa.”

“Quay đầu lại.”

“Anh đừng quậy nữa...”

“Quay đầu lại.”

?

Tôi khựng người.

Theo bản năng quay đầu lại.

Chỉ thấy Tiểu Triệu đang cầm điện thoại, mặt đen như đáy nồi đứng ngay sau lưng tôi.

“Anh... anh đến đây làm gì?”

Tôi giật nảy mình.

Phản ứng đầu tiên là nắm lấy cổ tay anh, định kéo anh bỏ chạy.

Lỡ như làm kinh động thái t.ử gia thì cả hai chúng tôi đều không gánh nổi hậu quả.

Nhưng Tiểu Triệu vẫn đứng im tại chỗ.

Ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo, như thể muốn nuốt sống tôi vậy.

Đột nhiên...

Một ý nghĩ vô cùng đáng sợ dần hình thành trong đầu tôi.

Tôi cứng đờ như người máy, chậm chạp nghiêng đầu nhìn sang.

Chỗ ngồi của thái t.ử gia ban nãy...

Đã trống không.

Tôi thử dò hỏi:

“Triệu... Triệu Vũ Chi?”

“Tiểu Triệu” trước mặt lạnh nhạt đáp:

“Ừ.”