Gặp Gỡ Anh Đào

Chương 4

Mãi đến khi bị anh đè xuống giường, tôi mới giật mình.

“Vừa rồi... chiếc xe chúng ta đi là Rolls-Royce sao?”

Anh đang cúi đầu chăm chú cởi cúc áo của tôi, nghe vậy chỉ hờ hững đáp:

“Ừ, tiện tay chọn một chiếc trong cửa hàng.”

“Tôi mới đưa anh có tám mươi nghìn, quay đầu anh đã đi thuê Rolls-Royce để sĩ diện. Đúng là đồ phá của.”

“Anh còn như vậy nữa, tôi cắt một nửa tiền b.a.o n.u.ô.i của anh. Xem anh còn lấy gì ra vẻ đại gia.”

Tôi tức muốn c.hế..t, lật người định cưỡi lên anh, chọc chọc vào cơ n.g.ự.c rồi mắng cho một trận.

Kết quả lại bị anh lột luôn quần jeans, xoay ngược đè xuống chăn.

Ban đầu tôi còn nghẹn ngào bắt anh trả lại tiền.

Về sau đầu óc tôi choáng váng, chỉ cảm thấy bản thân hết lần này đến lần khác bị tung lên tận mây xanh.

Không ngờ Tiểu Triệu lúc yên tĩnh thì như người mẫu lạnh lùng, còn khi đ.ộ.n.g t.ì.n.h lại mãnh liệt hơn cả mười con ch.ó cưng cộng lại.

Đến cuối cùng, trong đầu tôi chỉ còn lại một suy nghĩ.

Có tiền... đúng là tuyệt thật.

11

Sau khi bắt đầu cuộc sống chung đầy mặt dày với Tiểu Triệu, tôi thường xuyên cảm thán.

Người thành phố đúng là biết hưởng thụ thật!

Bảo sao mấy cô tiểu thư kia cứ lén lút b.a.o n.u.ô.i mấy cậu sinh viên đẹp trai, tiêu tiền mà chẳng hề xót.

Mỗi tối sau khi tắm uyên ương xong, ôm trai đẹp lăn lên giường...

Đến thần tiên nhìn thấy chắc cũng phải chảy nước miếng.

Thế nhưng, chim hoàng yến của tôi cũng có lúc khiến tôi đau đầu.

Ví dụ như...

Tôi phát hiện anh rất thích mua đủ loại hàng hiệu giả.

Chỉ là một đôi khuy măng sét thôi mà cũng là mẫu của thương hiệu xa xỉ. Tôi lên mạng tra thử, hàng thật có giá hơn một triệu tệ.

Cũng chẳng biết anh kiếm đâu ra đồ giả, nhìn cứ như hàng thật vậy.

Mỗi lần như thế, tôi đều nghiêm khắc dạy dỗ anh:

“Anh sĩ diện làm gì chứ? Tôi có chê anh nghèo đâu. Đôi hàng giả này chắc cũng phải mấy chục nghìn đúng không?”

Anh vừa tắm xong bước ra, liếc nhìn một cái rồi đáp:

“Người khác tặng.”

Tôi chống nạnh:

“Ai tặng? Bà nhà giàu nào à? Anh chẳng lẽ còn lén tôi nhận thêm kim chủ khác?”

“Sau này còn dám nhận quà của mấy bà nhà giàu nữa thì coi chừng gia pháp của tôi. Cái m.ô.n.g đẹp của anh còn muốn giữ không? Tôi đ.á.n.h cho bẹt luôn.”

Anh liếc tôi một cái.

Ánh mắt ấy chẳng khác gì hoàng đế đang nhìn một tên thái giám phát điên.

Tôi càng tức hơn.

Hồi nhỏ anh trai chỉ cần nhìn tôi như thế là tôi sợ c.h.ế.t khiếp.

Sao anh lại chẳng biết sợ chút nào?

Tôi bước tới, vỗ mạnh hai cái lên cặp m.ô.n.g săn chắc của anh.

“Anh còn dám trợn mắt với tôi?”

“Muốn tạo phản à?”

“Hừ! Còn không ngoan nữa, tôi sẽ đến khu đại học tìm mấy cậu sinh viên trẻ đẹp, đổi anh luôn.”

Sắc mặt anh lập tức lạnh đi, trở tay đè tôi xuống ghế sofa.

“Sinh viên trẻ?”

“Ý cô là... ngoài tôi ra còn có người khác?”

Ánh mắt sắc lạnh của anh khiến chân tôi mềm nhũn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng tôi vẫn cứng cổ đáp:

“Tôi tìm mấy người còn phải xem anh có ngoan hay không. Dùng mãi một người rồi cũng sẽ chán.”

Anh nhướng mày.

Rùa

“Ồ? Mấy người?”

“Cô có nhiều tiền thế sao?”

Tôi lập tức nghẹn họng.

Vừa tức giận chồm tới chặn môi anh, vừa lạnh lùng nói:

“Anh nên nhớ thân phận của mình. Chuyện của tôi không tới lượt anh hỏi.”

Anh cười lạnh một tiếng, càng ra sức hơn, vừa thở dốc vừa ghé sát tai tôi, nghiến từng chữ:

“Phó Anh, nếu cô dám lén tôi nuôi vài người, thử xem tôi xử cô thế nào.”

Nhìn xem.

Lại tái phát cái tật cũ rồi.

Lại bắt đầu ra vẻ ngầu.

Bề ngoài thì hung dữ thế thôi, trong lòng chắc đang lo c.h.ế.t đi được, sợ tôi có chim hoàng yến mới rồi lạnh nhạt với anh.

Nhưng...

Anh biết ghen cũng chứng tỏ anh rất để tâm đến tôi.

Đàn ông đúng là rắc rối.

Thôi vậy.

Nếu anh thích đôi khuy măng sét của hãng đó đến thế...

Tôi sẽ tiết kiệm tiền ăn tiền tiêu, mua cho anh một đôi hàng chính hãng.

12

Thế nhưng ý định ấy còn chưa kịp thực hiện thì một tin dữ đã truyền đến.

Phòng livestream của anh trai tôi bị khóa.

Không những thế còn bị phạt hơn mười triệu tệ vì vi phạm quy định.

Nguyên nhân là do anh trai tôi sau khi uống say đã đắc tội với người nhà họ Triệu, gia tộc hào môn số một giới thượng lưu Bắc Kinh, trong một quán bar.

Qua điện thoại, anh tôi khóc t.h.ả.m thiết.

Tôi đau lòng vô cùng.

Nếu không nhờ anh trai đưa tôi lên thành phố, có lẽ cả đời này tôi chỉ quanh quẩn ở quê, ngày nào cũng thịt kho tàu với miến.

Làm gì có cơ hội ăn chơi hưởng thụ, lại còn b.a.o n.u.ô.i được một chim hoàng yến đẹp trai như Tiểu Triệu.

Nghĩ đến tối qua tôi còn cùng Tiểu Triệu quấn quýt trên giường.

Trong khi anh trai lại ôm bồn cầu ở nhà mà khóc nức nở.

Lương tâm tôi bắt đầu c.ắ.n rứt.

Mấy năm nay, anh tôi lắc tay đến mức viêm cả gân cổ tay.

Là cô em gái được anh cưng chiều, vào lúc nguy cấp thế này, tôi nhất định phải góp một phần sức.

Suy đi tính lại, tôi quyết định đi quyến rũ thái t.ử gia nhà họ Triệu.

Chỉ cần có thể cưa đổ anh ta, thì việc mở lại phòng livestream của anh trai cũng chỉ là một câu nói.

Tôi bỏ tiền dò hỏi, biết được thái t.ử gia tên đầy đủ là Triệu Vũ Chi.

Tên còn hơi giống chim hoàng yến của tôi.

Vừa nghĩ đến Tiểu Triệu, tôi lại thấy không nỡ.

Tuy anh hơi hám hư vinh một chút, nhưng thật sự rất giỏi, thể lực cũng cực tốt.

Chỉ cần nhìn gương mặt ấy thôi cũng đủ khiến tim tôi loạn nhịp.

Nhưng bây giờ tôi hết tiền rồi.

Không còn b.a.o n.u.ô.i nổi anh nữa.