Gả Xuân Quang - Đào Tô Tử

Chương 110

Chuyện này cũng chỉ là Chung Gia Nhu đột nhiên suy đoán, do đó nàng không nói cho Thích Việt biết. Trong tiềm thức, nàng vẫn chưa thực sự tin rằng Hoắc Vân Chiêu có thể dùng tà thuật vu cổ để ám hại mình.

Đêm đến, khi Thích Việt từ quân doanh trở về thì Chung Gia Nhu và tiểu A Hạc đều đã ngủ. Hoàng nhi dạo này rất bám mẹ, đêm nay cứ nằng nặc đòi ngủ cùng nàng.

"Cha ơi."

Trong trướng gấm, tiểu A Hạc vô cùng sùng bái cha mình, thò chiếc đầu nhỏ xíu từ trong chăn ra, dang hai tay đòi Thích Việt bế.

Thích Việt liếc nhìn Chung Gia Nhu đang say giấc, đưa một tay vớt tọt thằng bé lên cánh tay cho ngồi vững, rồi mới xoay người tự rót cho mình một chén trà.

Tiểu A Hạc ôm chầm lấy cổ Thích Việt, thỏ thẻ: "Cha ơi, binh mã trong quân có ngoan ngoãn nghe lời cha không ạ?"

Thích Việt bật cười: "Có chứ. Vậy đêm nay con có ngoan không?"

Tiểu A Hạc gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn trên khuôn mặt trắng trẻo mịn màng chớp chớp ngoan ngoãn. Nhóc con rất thích Thích Việt; dẫu hắn nghiêm khắc nhưng lại vô cùng kiên nhẫn với trẻ con. Thằng bé cứ ngửa mặt lên, kiên nhẫn chờ Thích Việt uống xong ngụm trà để nói chuyện tiếp.

Thích Việt đặt chén trà xuống: "Hôm nay ở cạnh mẹ, con đã làm những gì nào?"

"Con ăn cơm cùng mẹ, xem tấu chương cùng mẹ, rồi dỗ mẹ ngủ nữa."

"Hạc nhi ngoan lắm, thế con muốn cha thưởng gì nào?" Thích Việt hôn cái chụt lên má con trai cưng.

Cậu nhóc nghiêm túc đáp lời: "Đêm nay cha đừng bế con về cung của con nhé."

"Được, cha hứa với con."

Thích Việt đặt con trai trở lại giường, cởi ngoại bào rồi cũng trèo lên long sàng. Hắn và Chung Gia Nhu cực kỳ ăn ý; hai người chỉ liếc nhìn nhau một cái rồi nhắm mắt ngủ tiếp.

Nhóc con nằm gối đầu ở giữa, hai cánh tay bụ bẫm mềm mại được cha mẹ nắm lấy mỗi người một bên. Thằng bé nhắm mắt lại, cái miệng nhỏ chúm chím mỉm cười, cứ thế cười mãi rồi chìm vào giấc mộng, phát ra những tiếng thở đều đặn, nhè nhẹ.

Chung Gia Nhu nghiêng người, ôm lấy cơ thể bé bỏng ấm áp ấy rồi thơm nhẹ lên má con. Thích Việt thấy vậy bèn bế bổng nhóc con ra khỏi tẩm cung, giao cho nhũ mẫu rồi mới quay trở lại điện.

"Hoàng nhi có giật mình thức giấc không chàng?" Nàng khẽ hỏi.

"Thằng bé ngủ say lắm."

Thích Việt buông rèm trướng, kéo Chung Gia Nhu vào bờ n.g.ự.c rắn rỏi của mình. Nàng ngoan ngoãn gối đầu lên cánh tay hắn, ngửi mùi hương long diên hương vương trên vạt áo, những ngón tay thon dài khẽ gảy gảy chuỗi ngọc phỉ thúy trên cổ tay hắn. Hàng mi dài rủ xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười.

"Hôm nay có chuyện gì vui sao?" Thích Việt hỏi.

"Không có gì, chỉ là thiếp thấy hoàng nhi đáng yêu quá. Giờ lại thấy lang quân bình an trở về, trong lòng cảm thấy rất an yên."

Thích Việt hỏi sang chuyện khác: "Hôm nay nàng phê duyệt tấu chương của Ngân Châu sao?"

"Vâng." Chung Gia Nhu ngước mắt lên: "Lang quân không phải vẫn còn để bụng chuyện cũ đấy chứ?"

Thích Việt không đáp, chỉ lật người đè nàng xuống và phủ lấy đôi môi nàng. Nụ hôn của hắn lúc nào cũng mãnh liệt, không chừa đường thoái lui. Chung Gia Nhu không có chỗ trốn, đành ngửa mặt lên để mặc hắn hôn đến mức tưởng chừng như không thở nổi. Nàng khẽ r*n r* một tiếng rồi vươn tay đẩy hắn ra, ngón tay trượt trên vòm n.g.ự.c săn chắc, hơi thở dần trở nên gấp gáp.

Có lẽ Thích Việt vẫn còn để tâm chuyện cũ. Đã gần bốn năm nàng chưa từng gặp lại Hoắc Vân Chiêu, cũng chưa một lần nhớ lại chuyện thuở xưa. Thế nhưng, ánh mắt Thích Việt lúc này lại tối sầm, dưới đáy mắt ẩn chứa sự ghen tuông xen lẫn ý muốn trừng phạt.

Chung Gia Nhu buồn cười hỏi: "Lang quân đang nghĩ gì vậy?"

"Lần sau mấy tờ tấu chương của Ngân Châu, nếu không quan trọng thì nàng cứ ném sang một bên, đừng chạm vào làm gì."

Chung Gia Nhu mỉm cười, rút tay ra khỏi vạt áo hắn, vòng tay ôm lấy gáy lang quân rồi thủ thỉ: "Thiếp thấy sức khỏe của Thái thượng hoàng ngày càng sa sút. Thiếp rất e ngại việc để Hoàng thái hậu hầu hạ chăm sóc ông ấy hàng ngày."

Thích Việt bình thản đáp: "Cứ cử thái y đến chăm sóc là được, nàng không cần phải nhúng tay vào."

"Vâng. Cổ độc mà Thái thượng hoàng trúng trước đây chắc hẳn lợi hại lắm. Lang quân từng bôn ba giang hồ, liệu chàng biết được bao nhiêu về cổ thuật?"

"Nàng hỏi chuyện này để làm gì?"

"Thiếp tiện miệng hỏi lang quân chút thôi."

"Ta không biết." Thích Việt chặn đứng lời nàng bằng một nụ hôn.

Thấy nàng quả thực không nhắc đến chuyện vu cổ nữa, hắn mới tạm yên lòng. Cổ độc mà Thái thượng hoàng trúng phải gây tác hại vô cùng lớn. May mắn thay, năm xưa Hoắc Vân Chiêu đã không hạ loại cổ độc ác tính nào lên người Chung Gia Nhu. Thế nhưng, trong lòng Thích Việt vẫn c.ắ.n rứt. Năm đó hắn đã không kịp thời phát hiện nàng trúng cổ, lại còn ngày ngày ép buộc, đối xử thô bạo với nàng.

Dưới nụ hôn triền miên của Thích Việt, Chung Gia Nhu bật ra vài tiếng nũng nịu, hai cánh tay trắng ngần vòng chặt lấy cổ hắn. Lúc này, vì mang lòng áy náy nên động tác của Thích Việt đặc biệt dịu dàng. Nhưng dẫu có vậy, cơ thể mỏng manh yếu ớt của nàng vẫn khó lòng chịu đựng nổi sự nồng nhiệt của hắn, chiếc eo thon uốn cong lên khẽ run rẩy.

Đúng lúc đó, tiếng khóc rống của bé A Hạc đột nhiên phá vỡ bầu không khí ái muội.

"Mẹ ơi, mẹ ơi hu hu, con muốn mẹ..."

Đôi mắt đẹp của Chung Gia Nhu hoảng loạn, cơ thể bất ngờ co rút lại. Gân xanh trên thái dương Thích Việt giật giật, đôi mắt đen láy sầm xuống tỏ vẻ khó chịu vì bị phá đám. Hắn cố tình tăng lực như để trừng phạt, không cho nàng phân tâm. Tuy nhiên, vì quá căng thẳng nên Chung Gia Nhu lại càng siết chặt hơn.

Thích Việt đưa tay bóp nhẹ cằm nàng: "Đã có nhũ mẫu chăm sóc rồi."

"Nhưng hoàng nhi khóc rồi kìa, để thiếp đi dỗ con đã..."

"Nàng dỗ ta xong đã rồi hẵng đi."

"Mẹ ơi!" Tiếng lầm bầm nũng nịu vang lên rõ mồn một trong điện.

Ngoài lớp rèm lụa màu vàng rực rỡ, một bóng dáng nhỏ xíu đang lảo đảo lao tới. Chung Gia Nhu thất thanh kêu lên, hoảng hốt đẩy mạnh Thích Việt ra.

Thích Việt bị đẩy đành phải ngồi dậy. Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, hắn chỉ kịp túm lấy chăn che ngang hông, ánh mắt đầy giận dữ nhìn bức rèm bị bàn tay nhỏ xíu kéo ra. Hai cái chân ngắn tũn của nhóc con đang cố gắng trèo lên long sàng nhưng lại với không tới.

"Hoàng thượng, Thiên tuế tha tội! Tiểu điện hạ nhất quyết không chịu ngủ, cứ đòi xông vào đây..." Nhũ mẫu quỳ ngoài bức bình phong, hoảng sợ dập đầu bẩm báo.

Cửa tẩm cung này vốn phải để hé cho cung nhân trực đêm tiện bề hầu hạ. Cho nên khi nhóc con cứ nằng nặc đòi xông vào, lại còn ấm ức khóc lóc bảo cung nhân làm đau mình, thì đám hạ nhân nào còn dám cản bước.

May mà Chung Gia Nhu đã kịp thắt lại dải lụa trên áo, được bờ vai rộng của Thích Việt che chắn, nhưng nhịp thở vẫn còn rối loạn. Bé A Hạc trèo mãi không lên được, vội òa khóc nức nở: "Cha ơi..."

Thích Việt mặc bộ áo ngủ màu đen xộc xệch, lồng n.g.ự.c săn chắc phập phồng theo từng cơn bực tức. Hắn mím chặt môi mỏng, xách cổ nhóc con lôi lên giường: "Tại sao giờ này không ngủ?"

"Con nghe thấy mẹ khóc!"

Tiểu A Hạc dang hai tay sà vào lòng Chung Gia Nhu, ngẩng cái đầu nhỏ lên dùng tay áo lau khóe mắt cho nàng. Ngay cả chính Chung Gia Nhu cũng không nhận ra khóe mắt mình quả thực hơi ươn ướt.

Thích Việt trầm mắt nhìn hai mẹ con. Vừa rồi mang theo chút cảm xúc, hắn quả thực muốn khiến nàng thoải mái hơn. Mỗi lần nàng đạt đến tột đỉnh kh*** c*m thì bản thân nàng chẳng bao giờ tự nhận ra, nhưng âm thanh kia tuyệt đối không phải là tiếng khóc.

Bé A Hạc thút thít: "Mẹ khóc rồi, Hạc nhi đau lòng lắm hu hu."

Thích Việt lạnh lùng thắt lại dải áo, bế thốc con trai áp vào lồng n.g.ự.c mình rồi bế đi, nói: "Mẹ gặp ác mộng nên cha đang dỗ mẹ. Lần sau không được tự ý xông vào tẩm cung của mẹ nữa, nghe rõ chưa?"

Đứa trẻ mới lên ba, lúc nào cũng biết cha mẹ cưng chiều mình nhất, lần này phụng phịu bĩu môi lắc đầu phản đối.

Giọng Thích Việt càng thêm trầm thấp, uy nghiêm: "Cha nói lại lần nữa, lần sau có người cản thì tuyệt đối không được tự ý xông vào tẩm cung, đã nhớ chưa?"

Dáng vẻ của hắn quá hung dữ. Cho dù vui buồn không thường hiện lên mặt, nhưng lúc này cũng đủ dọa bé A Hạc sợ c.h.ế.t khiếp. Thằng bé ôm chặt cổ cha, không dám cãi lại nữa: "Con nhớ rồi ạ..." Nói xong bèn nấc lên từng hồi, nước mắt ngắn nước mắt dài.

Thích Việt bế con trở về điện Hoàng t.ử ở ngay sát vách. Cũng vì hai vợ chồng thương con, không nỡ đưa hoàng nhi đến Đông Cung sống một mình, nên mới đặc cách sửa lại thiên điện này thành điện Hoàng t.ử để tuổi thơ của con được trọn vẹn ấm áp.

Thế nhưng nhóc con lớn rồi, năm nay đã dăm ba lần phá hỏng chuyện tốt của hắn. Thích Việt kéo chăn đắp cho tiểu nhân nhi đang khóc đến đỏ cả mắt, dịu giọng: "Bậc nam t.ử hán đại trượng phu, khóc lóc cái gì."

Tiểu A Hạc vẫn không ngừng nấc cụt, thút thít.

Thích Việt mím môi, đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ: "Ngoan, ngủ đi."

"Vừa nãy cha dữ với con."

Đôi mắt nhóc con rất giống Chung Gia Nhu, mỗi lần uất ức rơi lệ là Thích Việt lại mềm lòng. Hắn buồn cười hỏi: "Vậy con muốn cha dỗ thế nào đây?"

"Tối mai con muốn ngủ cùng cha, cùng mẹ cơ."

Thích Việt bật cười: "Được rồi, giờ thì ngoan ngoãn ngủ đi nhé."

"Thế tại sao mẹ lại khóc vậy cha?"

"Mẹ gặp ác mộng, nên cha đang dỗ mẹ thôi."

Lúc này nhóc con mới yên tâm, giơ tay dụi dụi đôi mắt đỏ hoe rồi ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ. Thích Việt cất bước ra khỏi cửa điện. Tuy không hạ lệnh phạt ai, nhưng toàn thân hắn toát ra uy áp lạnh lẽo thấu xương, đám cung nhân quỳ dọc hai bên thừa biết mình đã chọc giận Thiên tuế nên hoảng sợ tột độ, không một ai dám ngẩng đầu.

...

Thích Việt quay trở lại tẩm cung. Chung Gia Nhu vẫn thấp thỏm lo cho con: "Hoàng nhi dỗ ngủ được chưa chàng?"

"Ừ." Thích Việt cúi người chui vào trướng, luồn tay xuống eo kéo nàng lại gần: "Bảo bối, đến lúc nhảy cho ta xem một điệu múa rồi."

Chung Gia Nhu lườm hắn một cái. Vừa nãy vì không tiện để con nhìn thấy nên nàng đã mặc quần áo chỉnh tề, giờ nàng toan đứng dậy rời đi nhưng lại bị Thích Việt kéo giật trở lại.

"Nàng đi đâu?"

"Đi dỗ hoàng nhi ngủ."

Thích Việt giữ chặt chiếc eo thon gọn của nàng: "Chuyện của chúng ta còn chưa xong đâu, ta vẫn chưa thỏa mãn."

Hai má Chung Gia Nhu hơi ửng đỏ, nàng cố tình muốn vùng ra nhưng Thích Việt chẳng để cho nàng có cơ hội thoát thân.

Ánh sáng trong điện mờ ảo, hương sương từ chiếc lò hương hình thú bằng đồng lượn lờ bốc lên rồi hòa tan vào không gian ngập tràn sắc xuân. Trên bàn trang điểm đặt một cặp tượng đất nung nhỏ bé đáng yêu, bóng dáng chúng in hiền hòa lên bức rèm lay động, mộng ảo như ảo ảnh trong gương.

Đôi mắt tuyệt đẹp của Chung Gia Nhu dần mất tiêu cự, hàng mi dài khẽ run rẩy, đôi môi bị hôn đến mức sưng đỏ đang cố gắng hít lấy không khí. Trên xương cổ tay trắng ngần vẫn còn hằn rõ vệt đỏ do Thích Việt nắm chặt từ phía sau lúc nãy. Hắn trào dâng niềm áy náy, thương xót hôn lên cổ tay nàng: "Nàng muốn lau rửa ở trong điện hay đến suối nước nóng Thanh Tuyền?"

Chung Gia Nhu chưa kịp hoàn hồn, giấu gương mặt ửng hồng vào suối tóc đen nhánh đang bung xõa. Thích Việt hơi khựng lại, bất chợt hỏi một câu không đầu không đuôi: "Gia Nhu, chuyện năm xưa ta làm bên bờ hồ, nàng có còn để tâm không?"

Chiếc trán xinh đẹp chôn trong gối mềm khẽ động đậy, nàng lắc đầu: "Sao tự dưng chàng lại nhớ đến chuyện cũ?"

"Ta thấy có lỗi với nàng."

"Hửm? Đáng lẽ thiếp phải là người có lỗi với lang quân mới đúng chứ."

Chung Gia Nhu đã mệt lả người, mặc kệ Thích Việt bế nàng đến suối Thanh Tuyền, cũng chẳng buồn suy nghĩ xem tại sao hắn lại đột nhiên thốt ra lời xin lỗi ấy.

Mấy ngày nay bận rộn xử lý quốc sự, đến lúc Hình Thư vào cung, Chung Gia Nhu suýt chút nữa đã quên mất chuyện dặn dò nàng đi dò hỏi về cổ trùng.

Tại chính điện cung Kiến Chương, Chung Gia Nhu cho lui đám cung nhân rồi nói với Hình Thư về nghi ngờ của mình. Nàng vẫn nhớ lần thổ huyết năm đó, nàng đã bất chấp tất cả lao đi tìm Thích Việt. Cảm thấy cơ thể có điều bất ổn, nàng còn đi tìm đại phu để khám bệnh. Suốt bốn năm qua, nàng luôn vắt óc suy nghĩ về chuyện này. Trong nhận thức của nàng, dẫu Hoắc Vân Chiêu có đê tiện đến mức nào cũng không thể nhẫn tâm hạ cổ hãm hại nàng giống như hắn đã làm với Thái thượng hoàng.

Hình Thư tìm được một bà lão trên giang hồ rất am hiểu về cổ thuật: "Nếu Hoàng thượng nghi ngờ, cứ để Vân tỷ xem thử. Bất cứ ai từng trúng cổ, người trong nghề bọn họ đều có thể nhìn ra ngay."

Bà lão tuy tuổi đã cao nhưng tính tình lại rất gắt gỏng, Hình Thư phải gọi một tiếng "Tỷ" thì bà mới chịu đến. Nhưng nay đứng trước thiên t.ử để bắt mạch, bà cũng vô cùng cẩn trọng. Sau khi bắt mạch cho Chung Gia Nhu, bà khẽ thưa "Thứ tội", rồi dùng kim chích vài giọt m.á.u từ đầu ngón tay nàng.

Kết quả trả về khiến Chung Gia Nhu sững sờ đến đ.á.n.h rơi cả hồn phách.

Bà lão am tường cổ thuật phán rằng nàng đã từng trúng cổ, hơn nữa lại còn là "tình cổ". Ngoài con cổ trùng mà tổ phụ cấy vào người để bảo vệ nàng thời thơ ấu ra, không ngờ bốn năm trước nàng thực sự đã bị hạ tình cổ.

Bà lão giải thích: "Kẻ trúng phải tình cổ này, nếu một tháng không gặp được người mang mẫu cổ thì tương tư khôn nguôi, uất kết khó tan, bỏ ăn bỏ ngủ, dần dà cơ thể sẽ bị t.ử cổ hút cạn sinh lực mà c.h.ế.t."

Chung Gia Nhu đờ đẫn nhìn về phía những lớp cung các trùng điệp ngoài cửa điện.

Hình Thư và bà lão đã cáo lui, chỉ còn Xuân Hoa và Thu Nguyệt đứng chầu hai bên ngai vàng.

"Hoàng thượng..." Xuân Hoa lo lắng lên tiếng: "Long thể của ngài bây giờ là quan trọng nhất. Chuyện này đã trôi qua nhiều năm, ngài cũng đã buông bỏ quá khứ rồi, không nên vì thế mà đau lòng thêm nữa."

Chung Gia Nhu đúng là đang đau lòng, nhưng không phải vì Hoắc Vân Chiêu, mà là vì Thích Việt.

Nàng gần như có thể khẳng định Thích Việt đã biết chuyện nàng trúng cổ từ lâu.

"Ngươi từng nói, năm đó khi trẫm ngất xỉu lúc tịch thu gia sản, lang quân đã tìm một bà lão đến bắt mạch cho trẫm, đóng chặt cửa nẻo không cho hai ngươi vào trong."

Chung Gia Nhu nhìn chằm chằm vào mái ngói cung điện phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, nhớ lại những lời Xuân Hoa từng kể bốn năm trước: "Lúc ngươi hầu hạ trẫm, trên đầu ngón tay trẫm cũng có vết m.á.u khô. Đây là do ngươi nói, ngươi còn ấn tượng gì không?"

Xuân Hoa cúi đầu thưa: "Nô tỳ vẫn nhớ, trên đầu ngón tay Hoàng thượng quả thực có vết m.á.u khô ạ."

Chung Gia Nhu nhếch môi, nụ cười sao mà cay đắng và lạnh nhạt đến thế. Thích Việt lại dám giấu giếm nàng. Hắn đã biết chuyện này từ rất lâu rồi, vậy mà lại coi nàng như một kẻ ngốc để dắt mũi.

...

Gần đây triều chính bận rộn, hai vợ chồng họ chỉ có thể gặp nhau lúc đêm buông.

Đêm trăng sáng tỏ vằng vặc. Mẫu đơn trong ngự hoa viên đang độ chúm chím chực nở, hương hoa thoang thoảng hòa vào cơn gió đêm se lạnh. Chung Gia Nhu tản bộ dọc theo lối đi nhỏ lát đá.

"Ta về tẩm cung không thấy nàng đâu, muộn thế này rồi mà vẫn chưa buồn ngủ sao?" Thích Việt bước ra từ dưới ánh trăng, cung nhân phía sau hắn xách đèn lồng đồng loạt cúi đầu hành lễ với nàng.

Chung Gia Nhu lẳng lặng đưa mắt nhìn hắn.

Thích Việt nhướng mày, có vẻ bất ngờ trước ánh mắt lạnh nhạt đến bình thản của nàng: "Nàng có chuyện muốn nói với ta sao?"

"Tất cả lui xuống đi." Chung Gia Nhu lạnh lùng ra lệnh cho cung nhân.

Xuân Hoa và Toàn Hỷ dẫn đám người hầu lùi tít ra xa. Lúc này, Thích Việt cũng thu lại nụ cười, đôi mắt đen sâu thẳm kiên nhẫn đợi nàng lên tiếng.

Chung Gia Nhu: "Ta có một chuyện muốn hỏi lang quân."

"Nàng nói đi."

"Bốn năm trước, ta đã từng trúng tình cổ của Hoắc Vân Chiêu, có đúng không?"

Thích Việt khẽ nheo mắt, nét mặt anh tuấn vẫn giữ vẻ điềm nhiên thường ngày: "Kẻ nào nói bậy bạ với nàng chuyện hoang đường này vậy? Bản thân trúng cổ hay chưa mà nàng lại không biết sao?"

"Chính vì ta không biết, nên khi cảm thấy cơ thể có điều bất thường, ta đã đi tìm đại phu. Ngặt nỗi đại phu dân gian làm sao có bản lĩnh của người trong giang hồ, nên không nhìn ra được triệu chứng của ta."

Tia lạnh lẽo xẹt qua ánh mắt Thích Việt vừa nãy đã đủ cho Chung Gia Nhu hiểu rằng hắn biết tất cả.

"Cái ngày ta m.a.n.g t.h.a.i rồi ngất xỉu, chàng đã mời một bà lão giang hồ đến bắt mạch cho ta. Chàng đã biết ta trúng tình cổ từ lâu rồi."

"Thích Việt, tại sao chàng không nói cho ta biết?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn