Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 94: Lục Trạc Kia Từng Nói Với Nàng Ôn Nhu Nhất Một Câu

Ngụy Nhiêu không biết Lục Trạc có ngoan ngoãn trở về quân doanh, không thèm nhìn chằm chằm nàng nữa hay không, dù sao thì tạm thời nàng cũng không có ý định rời khỏi Nhàn trang.

Không ngờ hai ngày sau đó, Lục Trạc không đến dây dưa nữa, nhưng Hàn Liêu lại tới. Hắn nói là vì Chu Huệ Trân nhớ Thọ An quân, nên hắn mới bầu bạn đưa Chu Huệ Trân về nhà ngoại ở lại mấy ngày.

Đối mặt với Hàn Liêu, Thọ An quân cười như không cười, tỏ rõ thái độ rằng chỉ cần Tây Đình hầu phu nhân không phiền lòng, Chu Huệ Trân muốn ở lại Nhàn trang bao lâu tùy ý. Chỉ có điều Chu gia không có nam chủ nhân, không tiện giữ Hàn Liêu ngồi lâu, mời hắn uống một ngụm trà rồi mời hắn nhanh chóng rời đi cho.

Lúc Thọ An quân tiếp đón Hàn Liêu thì Ngụy Nhiêu không có mặt, phải đợi đến khi Hàn Liêu đi rồi, Chu Huệ Châu mới chạy tới kể lại cho nàng nghe.

"Hàn Liêu đi rồi, còn biểu tỷ thì sao?" Ngụy Nhiêu hiếu kỳ hỏi.

"Tỷ tỷ ở lại, Hàn Liêu nói cuối tháng hắn sẽ lại tới đón tỷ ấy." Chu Huệ Châu lộ vẻ vui sướng khi người khác gặp họa, nói: "Nhiêu tỷ tỷ, tỷ không nhìn thấy đâu, sau khi tổ mẫu nói xong câu đó, lông mày của Hàn Liêu giật giật, trông rõ là muốn nổi đóa nhưng lại phải cố kìm nén xuống. Hắn cũng thật là, lúc tỷ tỷ xuất giá tổ mẫu còn không thèm chuẩn bị của hồi môn cho tỷ ấy, ý tứ này rõ ràng đến thế rồi, vậy mà hắn còn vọng tưởng được ngủ lại Nhàn trang. Bản tính hắn háo sắc như vậy, nếu tổ mẫu lưu hắn ở lại, thì thanh danh của chúng ta biết giấu đi đâu chứ?"

Ngụy Nhiêu có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của Hàn Liêu lúc đó, điều này khiến nàng cũng bật cười theo.

Ngoại tổ mẫu vốn là người đến cả Tiên đế và Thái hậu đều có thể khéo léo ứng đối, ngay cả Nguyên Gia đế cũng kính trọng bà mười phần, chút thân phận địa vị đó của Hàn Liêu sao có thể khiến ngoại tổ mẫu phải nhìn bằng con mắt khác chứ? Nếu như Hàn Liêu đủ tốt để người ta yêu mến, thì dù hắn có là kẻ ăn mày đi nữa, ngoại tổ mẫu cũng sẽ hòa nhã, khách khí tiếp đãi. Trái lại, hắn cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà chịu đựng sự thờ ơ của ngoại tổ mẫu thôi.

"Ngoại tổ mẫu đối xử với Hàn Liêu như vậy, biểu tỷ có phản ứng thế nào?" Ngụy Nhiêu hỏi.

Chu Huệ Châu than nhẹ: "Chắc chắn là không vui rồi, có điều tỷ ấy cũng chẳng nói gì thêm, dù sao tỷ ấy cũng biết thừa Hàn Liêu là cái loại hạng người gì."

Theo góc nhìn của Chu Huệ Châu, tỷ tỷ của nàng vốn cũng chẳng yêu thương gì Hàn Liêu, cái tỷ ấy thích chỉ là thân phận của hắn và thứ gọi là thể diện mà hắn có thể mang lại cho tỷ ấy mà thôi, cùng lắm thì thích thêm cái mặt của hắn nữa. Hàn Liêu tuy phẩm hạnh không đoan chính, nhưng dung mạo và tài cán thì đúng là hàng thật giá thật. Nếu như Hàn Liêu là một gã mập mạp xấu xí quái dị, thì dù có quyền thế đến mấy, tỷ tỷ nàng chắc cũng chẳng thể chấp nhận nổi.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, Chu Huệ Trân vừa vặn bước vào.

"Nhiêu Nhiêu, ta nghe nói Lục Thế tử phụ giúp tổ mẫu làm ruộng à?" Đều là chị em trong nhà nên Chu Huệ Trân không vòng vo tam quốc mà trực tiếp hỏi thẳng lời đồn đại nàng nghe được trong thành.

Ngụy Nhiêu lấy làm lạ: "Nơi này cách kinh thành xa như vậy, thế mà lời ra tiếng vào đã truyền tới rồi sao?" Mới có hai ngày thôi mà!

Chu Huệ Trân nói: "Muội không biết sao, hiện tại người trong kinh thành đều đang tò mò liệu muội và Lục Thế tử có gương vỡ lại lành hay không đấy. Nhà người khác thế nào ta không biết, chứ chỉ riêng đám nha hoàn trong Hầu phủ chúng ta thôi đã suốt ngày thích bàn tán về chuyện này rồi, có người còn lập sòng đặt cược nữa cơ. Huống hồ dạo gần đây người đến núi Vân Vụ đạp thanh đông như trẩy hội, ngay hôm đó đã có người mang tin tức về kinh thành rồi."

Ngụy Nhiêu bấy giờ mới hiểu ra.

Chu Huệ Trân nói với giọng chua ngoa, sâu xa nhìn Ngụy Nhiêu: "Muội thật sự không có ý định tái giá với Lục Thế tử, hay là đang cố ý làm cao để tự nâng giá trị bản thân đấy?"

Chu Huệ Trân thật sự không thể hiểu nổi Ngụy Nhiêu. Hàn Liêu thua kém Lục Trạc biết bao nhiêu về cả tuổi tác, dung mạo lẫn gia thế, thế mà nàng còn chẳng nỡ rời bỏ Hàn Liêu. Nếu như Hàn Liêu đối xử với nàng bằng một nửa sự thâm tình mà Lục Trạc dành cho Ngụy Nhiêu, Chu Huệ Trân sẵn sàng cam tâm tình nguyện chịu đựng mẹ chồng cùng cả một bầy con riêng của hắn. Vậy mà Ngụy Nhiêu sao lại có thể nhẫn tâm hòa ly với Lục Trạc, rồi lại còn lạnh nhạt, hờ hững với hắn như thế chứ?

Ngụy Nhiêu đều nhình thấy sự chua xót từ phía Chu Huệ Trân, bèn cười nói: "Ta nghĩ thế nào thì mặc kệ ta chứ, là tự hắn nhất quyết cứ dây dưa với ta đấy chứ ta nào có ép hắn phải đuổi theo mình. Biểu tỷ nếu như ngưỡng mộ thì mau chóng hòa ly với Hàn Liêu đi. Với nhan sắc của biểu tỷ, chỉ cần tỷ chịu kiên nhẫn chờ đợi, chắc chắn cũng sẽ gặp được một người đối xử tốt với tỷ y như vậy thôi."

Chu Huệ Trân tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Sao muội cứ luôn khuyên ta hòa ly thế hả? Hết người này đến người khác, các người không thể mong cho ta được sống tốt đẹp hay sao?"

Chu Huệ Châu đứng bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm: "Gả cho cái loại nam nhân như thế, sống tốt được mới là chuyện lạ đấy. Nếu ngày trước tỷ tỷ không đâm đầu gả cho hắn, thì bọn muội rảnh rỗi đâu mà mong tỷ hòa ly?"

Chu Huệ Trân tức giận, đến trà cũng không thèm uống liền bỏ đi thẳng.

Chu Huệ Châu nghi hoặc hỏi Ngụy Nhiêu: "Chúng ta cứ làm như vậy, liệu có thực sự hiệu quả không tỷ?"

Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Sao lại vô dụng chứ. Trước hết cứ phải để biểu tỷ khắc sâu vào tâm trí rằng nàng luôn có một đường lui là hòa ly. Đến ngày nào đó Hàn Liêu triệt để làm nàng tổn thương, biểu tỷ tự khắc sẽ nghĩ đến con đường lui ấy. Chẳng bù cho một số phụ nhân, rõ ràng bị nhà chồng bắt nạt đến tận cùng mà vẫn cứ kiêng dè cái này, sợ hãi cái kia, chẳng bao giờ dám mở miệng đề cập đến hai chữ hòa ly."

.

Có lẽ do bị Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Châu trêu chọc quá nhiều, sau này khi hai người họ lại mang chuyện hòa ly ra nói, Chu Huệ Trân cũng không còn nổi giận nữa. Nàng vẫn ngày ngày muốn đi theo chơi đùa cùng các muội muội. Ba chị em biểu muội hết thả diều, câu cá, lại cùng nhau ngắm hoa, chơi trốn tìm trong Nhàn trang, mối quan hệ xem ra còn hòa hợp, thân thiết hơn cả hồi tất cả còn là những cô nương nhỏ.

Sáng sớm hôm ấy, Ngụy Nhiêu luyện xong kiếm pháp, đột nhiên lại nổi hứng muốn đi cưỡi ngựa một vòng.

Lúc này trời vừa hửng sáng, kỳ thực vẫn còn rất sớm, trên mái nhà của những hộ dân phía thị trấn Vân Vụ còn chưa kịp vương làn khói bếp nào.

Ngụy Nhiêu thay một bộ y phục cưỡi ngựa, đeo mạng che mặt rồi ra cửa.

Giữa một khoảng không gian thanh u tĩnh mịch, Ngụy Nhiêu thúc ngựa chạy về hướng núi Vân Vụ, dự định sẽ chạy dọc theo chân núi một trận cho thỏa thích rồi mới quay về.

Nào ngờ nàng vừa chạy đến một góc cua, một bóng đen bỗng nhiên đột ngột xuất hiện trong tầm mắt. Ngụy Nhiêu nghiêng đầu nhìn sang thì liền trông thấy Lục Trạc đang cưỡi trên lưng con Phi Mặc.

Sau thoáng giật mình kinh ngạc, Ngụy Nhiêu vẫn thẳng tiến lao thẳng về phía trước.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, Lục Trạc nhanh chóng đuổi theo. Mặc dù Ngụy Nhiêu không muốn để hắn bắt kịp, nhưng con ngựa của nàng vốn không thể sánh bằng tuấn mã của Lục Trạc, chẳng mấy chốc bên cạnh nàng đã có thêm một người song hành.

"Thật là trùng hợp, ta đến bên này phi ngựa, không ngờ Quận chúa cũng tới." Lục Trạc mỉm cười nói.

Ngụy Nhiêu lửa giận bốc lên đùng đùng. Hắn có ý gì đây? Cảm thấy nàng là vì nhìn thấy hắn nên mới cố tình đuổi theo chắc?

"Sớm biết có ngài ở bên này, ta thà chết cũng không thèm tới." Ngụy Nhiêu ghìm cương cho ngựa chạy chậm lại, lạnh lùng nói.

Lục Trạc cũng đi theo thả chậm tốc độ cùng nàng.

Ngụy Nhiêu dừng hẳn ngựa lại, trừng mắt nhìn hắn chằm chằm rồi chất vấn: "Không phải ngài đã nói sẽ quay về kinh thành, không quấy rầy nhã hứng của ta nữa rồi sao?"

Lục Trạc điều khiển đầu ngựa hướng thẳng về phía nàng, hỏi ngược lại: "Lúc rời khỏi hành cung, Quận chúa chẳng phải đã nói là tha thứ cho sự mạo phạm của ta đối với bá phụ bá mẫu rồi sao? Đã tha thứ rồi, vì sao lại không chịu cùng ta gương vỡ lại lành?"

Ngụy Nhiêu chỉ cảm thấy nực cười: "Sự mạo phạm đối với cha mẹ ta, ngài quả thực đã bù đắp đủ, thế nhưng còn sự mạo phạm của ngài đối với ta thì sao? Huống chi, cho dù ta có tha thứ cho ngài tất thảy mọi chuyện, thì điều đó cũng đâu có nghĩa là ta sẽ thích ngài. Lần đầu xung hỷ là vì lợi ích, vậy đến lần gả thứ hai, tại sao ta không gả cho một người có thể khiến ta rung động chứ?"

Ánh mắt Lục Trạc trở nên nghiêm túc, hắn hỏi: "Phải thế nào mới có thể khiến nàng thích?"

Ngụy Nhiêu quay mặt đi chỗ khác: "Chuyện đó chẳng liên quan gì đến ngài, dù sao thì người đó cũng không bao giờ là ngài cả."

Lục Trạc cười khổ: "Nàng xem, Quận chúa không chào đón ta như thế, nếu ta không chủ động tới tìm nàng, chẳng phải đời này đều không thể đạt được ước nguyện sao? Cho nên, thay vì bị Quận chúa lãng quên, chi bằng ta cứ mặt dày thử thêm vài lần, biết đâu có lần nào đó ta làm đúng, lại có thể đổi lấy vài phần vui lòng của Quận chúa."

Ngụy Nhiêu mím môi, lập tức lên tiếng châm chọc: "Thế tử chẳng phải từng chê ta không đủ đoan trang sao? Bây giờ ngài mở miệng một câu hai câu đều muốn ta tái giá với ngài, chẳng lẽ lại không sợ những cử chỉ thất lễ của ta làm bại hoại gia phong Lục gia các ngài? Không sợ ta tiếp tục thay y phục ở ngoài hoang dã, không sợ ta tiếp tục cùng ngoại nam ra vào tửu lâu, cũng không sợ có ngày ta cắm sừng lên đầu Thế tử, hại ngài bị người ta chế giễu là kẻ mọc sừng sao?"

Nàng ngoài miệng thì không ngừng mỉa mai Lục Trạc, nhưng trong đôi mắt từ lâu đã nhen nhóm ngọn lửa giận bừng bừng.

Lục Trạc bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra những lời châm chọc hay sự quản thúc của hắn trước kia, nàng nhìn bề ngoài thì có vẻ như chẳng bận tâm, quay lưng đi là quên sạch, nhưng kỳ thực đều đã ghi sâu vào trong lòng.

Những lời ấy quả thực đều là do chính miệng hắn nói ra, lời đã nói như bát nước đổ đi không cách nào rút lại được, Lục Trạc không thể phủ nhận, nhưng hắn vẫn muốn giải thích:

"Ta biết bản thân đã nói rất nhiều lời khó nghe, thế nhưng ta đối với nàng tuyệt đối không có ác ý. Thậm chí nhiều khi, ta là đang nghĩ cho nàng. Nàng thay y phục ở bên ngoài, nếu bị người khác nhìn thấy thì người chịu thiệt thòi là nàng, nàng cùng người ta ra vào tửu lâu, một khi bị kẻ có tâm địa xấu phát hiện rồi đồn đại ra ngoài, người chịu thiệt thòi vẫn cứ là nàng..."

"Ta đâu phải kẻ ngốc, làm việc gì trước đó đương nhiên cũng đã suy tính kỹ càng. Nơi rừng sâu núi thẳm như thế thì làm gì có ai chứ? Còn việc đi cùng biểu ca đến dự thính, ta cũng đã cải trang rồi, ai có thể nhận ra được, cần gì đến lượt ngài quản chuyện bao đồng?"

"Nàng và ta là phu thê, chuyện của nàng cũng chính là chuyện của ta, sao có thể coi là quản chuyện bao đồng được?"

"Phu thê cái thá gì! Người ngoài không biết chứ chính tay ngài đã ký vào cam kết, chúng ta chỉ là phu thê hờ mà thôi, nhiều nhất là năm năm sẽ kết thúc, ai cần ngài phải quản ta chứ?"

"Ta đúng là đã ký vào bản cam kết, thế nhưng cam kết là vật chết, còn con người là vật sống." Lục Trạc thúc ngựa tiến lại gần Ngụy Nhiêu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn phẫn nộ của nàng mà nói, "Lúc ký bản cam kết ấy, làm sao ta biết được rằng mình sẽ thích nàng? Làm sao ta biết được rằng chỉ cần nàng khóc, ta thà để nàng đánh đến rách trán cũng không muốn né tránh? Làm sao ta biết được rằng nàng nhìn bề ngoài thì có vẻ nổi loạn, đi ngược lại kinh đạo, nhưng kỳ thực xử sự lại vô cùng có chừng mực? Làm sao ta biết được nàng nhìn như kiêu kỳ, ngạo mạn nhưng lại cực kỳ hiếu thuận với trưởng bối, có chịu uất ức cũng thà tự mình nuốt xuống? Làm sao ta biết được nàng nhìn như chẳng sợ trời chẳng sợ đất, nhưng thực chất lại rất sợ mẫu thân không cần mình nữa, và làm sao ta biết được... dù nàng hận ta nhưng vẫn sẽ bất chấp hiểm nguy để đến cứu ta?"

Ngụy Nhiêu siết chặt dây cương trong tay.

Lục Trạc liếc nhìn bàn tay nàng, đột nhiên bật cười, một nụ cười tràn đầy tự giễu. Hắn cụp mắt xuống, nói: "Nàng tưởng rằng ta để ý việc nàng cùng ngoại nam ra vào tửu lâu sao? Không phải, là ta đang hờn ghen, ta ghen vì bản thân đã vội vã chạy về Cẩm thành nhưng rốt cuộc lại nhìn nàng tay trong tay với người khác, ghen vì nàng có thể cười cười nói nói với những nam nhân khác, còn đối với ta thì lại chưa từng chịu nói lấy một câu mềm mỏng."

"Nếu ta chỉ muốn tuân thủ theo bản cam kết kia, thì nàng có đùa giỡn với ngoại nam cũng chẳng liên can gì tới ta, chuyện có làm ầm ĩ lên thì trái lại càng cho ta cái cớ để hòa ly sớm. Nếu như ta không động tâm với nàng, thì nàng có thay y phục ở đâu đi chăng nữa cũng đâu có hệ trọng gì với ta?"

Nói đến đây, Lục Trạc ngẩng đầu lên, nhìn vào góc mặt quật cường của nàng mà nói: "Ngụy Nhiêu, nàng có thể chế giễu ta lúc đầu thì xem thường nàng, bây giờ lại không có nàng thì không sống nổi. Nàng cũng có thể không tha thứ cho ta, không chào đón ta, nhưng nàng đừng lúc nào cũng nghĩ xấu về ta như vậy. Ta tuy không phải là người quân tử mười phân vẹn mười, nhưng cũng không đến mức tồi tệ, xấu xa như thế, lúc nào cũng ác ý khinh rẻ nàng."

Bên con đường nhỏ vắng vẻ ít người qua lại có mấy bông hoa dại đang nở rộ. Trong lúc Lục Trạc nói chuyện, Ngụy Nhiêu cứ nhìn chằm chằm vào một bông hoa trong số đó.

Thế nhưng nàng chẳng mảy may bận tâm bông hoa ấy màu gì, cũng không để ý trên cánh hoa có vương giọt sương sớm nào không. Bên tai nàng lúc này chỉ toàn là giọng nói của Lục Trạc, trong đầu cũng chỉ quanh quẩn những chuyện từng xảy ra giữa hai người.

Ký ức cuối cùng dừng lại ở khung cảnh nàng tỉnh dậy trong xe ngựa. Khi ấy trời vừa hửng sáng, trên bầu trời vẫn còn đầy rẫy những vì sao tinh tú. Lục Trạc đang mang thương tích trên người, ngồi ở càng xe, ấm áp bảo nàng rằng phía trước chính là Cẩm thành rồi.

Mấy chữ ngắn ngủi ấy chính là câu nói dịu dàng nhất của Lục Trạc mà nàng từng được nghe.

Không phải là diễn kịch, cũng không phải là châm chọc, hắn đã thật sự vì nàng mà đánh xe ngựa suốt một đêm trời, thật sự đang an ủi nàng rằng không cần phải chịu khổ cực bôn ba đường dài nữa.

Hắn là Thế tử của Anh quốc công kia mà, là vị tướng lĩnh trẻ tuổi chói mắt nhất trong Thượng Tứ Quân, là vị anh hùng từng lập được chiến công hiển hách nơi biên thùy, là vị thần tiên công tử khiến cho cữu mẫu, biểu tỷ và thậm chí là toàn bộ khuê tú trong kinh thành vừa nhìn thấy đã chấn động như gặp bậc thiên nhân.

Hắn là một người dịu dàng, nho nhã, lễ độ và đúng mực. Một Lục Trạc xuất chúng như thế, có tôn nữ khuê các nào mà không mong mỏi được gả cho hắn cơ chứ?

Nàng vốn chẳng phải là một tiểu thư khuê các đoan trang hiền thục gì, nếu như Lục Trạc tôn trọng nàng, nàng cũng đã từng nghĩ đến việc gả cho hắn.

Thế nhưng ngay từ lần đầu tiên hai người gặp mặt, Lục Trạc đã tỏ thái độ ghét bỏ nàng. Ngay cả việc nàng phải chịu thiệt thòi, chấp nhận bái đường với một con gà trống để xung hỷ cứu mạng hắn, hắn vẫn cứ khinh miệt nàng như cũ.

Hắn ở bên ngoài thì đóng vai người quân tử thế gia, nhưng cứ hễ ở trước mặt nàng, nếu không phải là cười lạnh thì cũng là mở miệng mỉa mai.

Dựa vào cái gì chứ?

Ngụy Nhiêu thẳng tay vung roi ngựa, chú bạch mã tuyết trắng tựa như một luồng sáng lướt qua, lập tức lao vút về phía trước.

Con Phi Mặc khẽ dịch chuyển móng guốc định đuổi theo, nhưng đã bị chủ nhân trên lưng cương quyết giữ lại.

Nàng đang không vui, hắn bằng lòng đứng đây chờ đợi.