Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 93: Lục Trạc Trồng Dưa*

* Lục Thế tử trồng cây si mới đúng

Sau một trận mưa xuân tí tách, người dân nô nức mang theo nông cụ, dắt trâu cày ra đồng làm ruộng.

Cày bừa vụ xuân là một niềm vui, các bác nông dân hăm hở gieo xuống những hạt giống, vất vả chăm bón suốt một năm, để đến mùa thu có mùa màng bội thu, lo đủ lương thực cho cả nhà.

Trong ngàn mẫu ruộng tốt của Thọ An quân, Ngụy Nhiêu được chia hai mươi mẫu. Ruộng tốt vốn đã có những tá điền đáng tin cậy trông nom, mấy bà cháu đi làm ruộng chủ yếu là để trải nghiệm niềm vui nhà nông, chứ nếu bắt họ tự tay trồng mấy mẫu đất, chẳng nói đến Ngụy Nhiêu, ngay cả Chu Huệ Châu cũng không vui vẻ gì, mà Thọ An quân cũng chẳng có đủ thể lực ấy.

Phu xe đã đánh xe ngựa sẵn sàng, Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Châu đỡ Thọ An quân lên xe, dẫn theo vài hộ viện rồi xuất phát.

Hôm nay họ đi trồng dưa hấu, hạt dưa hấu vốn có vỏ vừa dày vừa cứng nên đã được ủ mầm sẵn ở nhà, giờ chỉ chờ đào luống gieo xuống đất.

Gió xuân mát rượi, rèm xe được vén lên, hai bên đường nhỏ trên đồng ruộng đều là bóng dáng bận rộn của người nông dân, có nhà ngay cả đứa trẻ sáu bảy tuổi cũng ra phụ giúp.

Thọ An quân nói với chị em Ngụy Nhiêu: "Cái gì gọi là khổ, nghèo mới gọi là khổ. Có tiền bạc ít nhất cũng được ăn no mặc ấm, chỉ cần bản thân không tham lam, có cái này lại đòi cái khác, thì ngày tháng có thể trôi qua vô cùng thoải mái. Các tiểu thư công tử nhà giàu cứ thích r*n r* vô cớ, theo ta thấy ấy à, cứ ném họ ra đồng làm lụng vài ngày, đảm bảo họ chẳng còn phiền não gì nữa."

Chu Huệ Châu nói: "Nói vậy cũng chỉ được nhất thời thôi ạ, lòng người hay quên lắm, có ngày lành rồi lại muốn tốt hơn nữa. Trừ phi bắt họ làm ruộng cả đời, bằng không chỉ cần quay lại cuộc sống cơm áo không lo, qua một thời gian họ lại bắt đầu được voi đòi tiên cho xem."

Ngụy Nhiêu kinh ngạc nhìn cô biểu muội nhỏ của mình: "Ta cứ tưởng Huệ Châu chỉ biết ăn uống vui chơi, hóa ra muội cũng hiểu được đạo lý này cơ à?"

Chu Huệ Châu thở dài nói: "Tỷ tỷ đã giả vờ ngốc nghếch rồi, nếu ta cũng không thông minh một chút thì mẹ ta biết phải sống thế nào đây?"

Thọ An quân khẽ mắng: "Hai đứa các con tự lo tốt cho bản thân mình đi. Làm mẹ mà còn phải để con cái lo lắng thay thì thật là không có tiền đồ."

Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Châu nhìn nhau một cái, rồi lại tiếp tục ghé vào bên cửa sổ ngắm phong cảnh.

Chẳng mấy chốc đã đến đất cát.

Tổng cộng có hai mẫu ruộng dưa, đây đều là nhiệm vụ của ba bà cháu.

Thọ An quân sắp xếp rất hợp lý, bà bảo Chu Huệ Châu dắt trâu, Ngụy Nhiêu đẩy cày, còn bà ở phía sau gieo hạt.

Chu Huệ Châu nhìn vóc dáng mảnh mai của Ngụy Nhiêu, cười nói: "Hay là để muội đẩy cày cho, quận chúa lá ngọc cành vàng như tỷ sao có thể làm loại việc tốn sức này được."

Ngụy Nhiêu chỉ cười không nói. Nàng tuy gầy hơn cô biểu muội này thật, nhưng khí lực lại lớn hơn nhiều, những năm tháng tập võ vừa qua đâu phải là uổng phí.

Chú trâu vàng lớn rất hiền lành và trung thực, hai chị em biểu muội đội mũ che nắng cẩn thận rồi bắt đầu bắt tay vào làm. Ngụy Nhiêu không sợ tốn sức, nhưng nàng lại không muốn lòng bàn tay bị chai sạn, thế nên đã quấn mấy tầng băng gạc lên tay cầm của chiếc cày. Chu Huệ Châu cũng quấn băng gạc quanh sợi dây thừng dắt trâu, đây mới đúng là dáng vẻ làm ruộng của các thiên kim tiểu thư.

Một đường cày còn chưa đi hết, Chu Huệ Châu đang dắt trâu bỗng nhiên dừng lại. Muội ấy ho khan một tiếng, ra hiệu cho Ngụy Nhiêu quay đầu lại nhìn.

Ngụy Nhiêu quay người lại, chỉ thấy trên con đường nhỏ ven ruộng có một người đang cưỡi một con hắc mã. Bộ lông đen nhánh của con Phi Mặc mượt mà như tấm lụa, đẹp đến mức khiến người ta phải thèm thuồng.

Liếc mắt một cái đã nhận ra Lục Trạc trong bộ cẩm bào, Ngụy Nhiêu trừng mắt nhìn biểu muội: "Dắt trâu đi, không được nhìn đông ngó tây nữa."

Chu Huệ Châu cười hắc hắc.

Ở đầu bờ ruộng, Thọ An quân vẫn đang sửa soạn hạt giống. Nhìn thấy Lục Trạc xuống ngựa đi về phía mình, Thọ An quân kinh ngạc hỏi: "Thế tử sao lại đến đây, không cần đến quân doanh sao?"

Lục Trạc giải thích: "Bình thường trong doanh cũng chỉ là luyện binh, xin nghỉ mấy ngày cũng không có gì đáng ngại ạ."

Thọ An quân lại hỏi: "Làm sao Thế tử biết hôm nay chúng ta sẽ ra ngoài?"

Bà thật sự cảm thấy hiếu kỳ.

Lục Trạc mỉm cười, chỉ tay về một góc của thị trấn Vân Vụ nằm gần Nhàn trang mà nói: "Con có thuê một tòa trạch viện ở bên kia. Vừa rồi ra ngoài phi ngựa thì vô tình nhìn thấy xe ngựa của lão thái quân, nên mới tới xem thử xem sao."

Thọ An quân nghe vậy liền hiểu ngay. Để dỗ dành cháu ngoại hồi tâm chuyển ý, Lục Trạc đã cố ý thuê một ngôi nhà ở thị trấn Vân Vụ này. Cháu ngoại của bà dọn đến Nhàn trang thì hắn cũng đi theo tới, bình thường chỉ cần phái người lưu ý động tĩnh của nàng là được. Nếu cháu ngoại không ra ngoài, hắn liền đến quân doanh làm nhiệm vụ, còn nếu nàng ra cửa, Lục Trạc sẽ lập tức đến để lấy lòng.

Nếu như Thọ An quân không thích Lục Trạc, việc hắn làm thế này chắc chắn sẽ khiến bà không vui. Nhưng Thọ An quân lại vô cùng quý mến Lục Trạc, bất kể là về gia thế, dung mạo hay tài hoa, bà đều cảm thấy hắn chính là lựa chọn tốt nhất để làm phu quân của cháu ngoại mình. Hơn nữa, cháu ngoại bà thực chất cũng chỉ đang hờn dỗi một chút chứ không phải là thật sự chướng mắt Lục Trạc. Chính vì vậy, Thọ An quân rất vui vẻ tác hợp cho hai người.

Vả lại, việc Lục Trạc theo đuổi cháu ngoại bà lúc này còn có một điều vô cùng thuận lợi.

Hai người họ vốn đã từng thành thân rồi lại hòa ly. Nếu như cháu ngoại bà chưa từng gả đi, việc Lục Trạc là một ngoại nam mà cứ quấn quýt si mê như vậy ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến danh dự của nàng. Thế nhưng hai người họ đã từng chung chăn chung gối kia mà, chí ít thì người ngoài đều nghĩ như vậy, nên giờ Lục Trạc có chủ động sán lại gần cháu ngoại bà, thì chỉ cần hai người không có hành vi ôm ấp quá giới hạn, người bên ngoài cũng không thể đồn đại những lời nhàn nhạt bất lợi cho nàng được. Có đồn thì cũng chỉ đồn rằng Lục Trạc quá mực thâm tình với nàng mà thôi.

Đối với sự dây dưa của Lục Trạc, nếu cháu ngoại bà cự tuyệt, người ngoài sẽ nói nàng làm quận chúa nên ánh mắt cao sang, còn nếu nàng chấp nhận, việc hai người gương vỡ lại lành sẽ trở thành một giai thoại đẹp.

"Lão thái quân, để ta giúp ngài gieo hạt." Lục Trạc xắn ống tay áo lên, ngồi xổm xuống nói.

Thọ An quân lắc đầu, cười bảo: "Ta ở bên này không mệt. Thế tử muốn giúp đỡ thì phải qua bên chiếc cày kia kìa."

Lục Trạc cung kính không bằng tuân mệnh.

Hắn sải bước dài đi về phía Ngụy Nhiêu.

Chu Huệ Châu tủm tỉm cười chờ xem kịch hay.

Trong khi đó, Ngụy Nhiêu lại vờ như không nghe thấy tiếng bước chân đang lại gần kia.

"Thế tử tới đây làm gì thế ạ?" Chu Huệ Châu hoạt bát lên tiếng hỏi. Mặc dù biểu tỷ trông có vẻ như đang rất giận Lục Trạc, nhưng Chu Huệ Châu từng chứng kiến biểu tỷ lén lút v**t v* Kim Tử, nếu biểu tỷ thật sự ghét Lục Trạc đến thế, sao lại có thể thân thiết với con chó mà Lục Trạc tặng chứ?

Chu Huệ Châu vẫn luôn cảm thấy, dựa vào gương mặt kia của Lục Trạc, chỉ cần hắn không làm chuyện gì tội ác tày trời hay phong lưu háo sắc, nếu nàng là biểu tỷ thì nàng đều có thể tha thứ cho hắn.

Lục Trạc nhìn vào góc mặt nghiêng của Ngụy Nhiêu rồi nói: "Ta muốn đến giúp một tay, lão thái quân bảo ta qua đây cày ruộng."

Chu Huệ Châu nghe xong liền lập tức nói ngay: "Vậy Thế tử tới giúp ta dắt trâu đi!"

Nàng muốn tạo cơ hội cho Lục Trạc được ở riêng với biểu tỷ.

Ngụy Nhiêu đương nhiên nhìn ra tâm tư nhỏ nhặt này của biểu muội. Đã Lục Trạc muốn giúp đỡ, Ngụy Nhiêu liền nghiêm mặt nhường lại vị trí của mình cho hắn: "Thế tử đã nhiệt tình như vậy thì tới đỡ cày đi. Ta thấy các bác nông dân khác vừa có thể lùa trâu vừa có thể đẩy cày cùng một lúc, võ nghệ của Thế tử lại phi phàm, việc cày đất nhỏ nhặt này chắc hẳn cũng không làm khó được Thế tử đâu nhỉ."

Dưới chiếc mũ che nắng vành rộng, nàng diễm lệ như hoa, đôi mắt long lanh đầy quyến rũ nhưng lại đang lạnh lùng nhìn hắn.

Lục Trạc không sợ nàng lạnh nhạt, chỉ sợ nàng không thèm đoái hoài đến mình.

"Được Quận chúa xem trọng, Lục mỗ nguyện ý thử một phen." Lục Trạc cung kính nói, lập tức tiến lên đón lấy chiếc cày.

Ngụy Nhiêu cầm chiếc khăn lụa đi, nháy mắt với Chu Huệ Châu một cái rồi không thèm quay đầu lại, đi thẳng về phía lão thái quân.

"Ngoại tổ mẫu, người thừa biết tâm tư của hắn mà, sao còn đồng ý để hắn giúp đỡ ạ?" Ngụy Nhiêu tiến đến bên cạnh Thọ An quân, nhỏ giọng cằn nhằn.

Thọ An quân tạm dừng việc gieo hạt, trước mặt Lục Trạc, bà hạ thấp giọng nói khẽ: "Hắn bắt nạt con, lại bất kính với mẹ con, ta liền muốn phạt hắn một trận. Cái vị công tử ca như hắn thì đã cày ruộng bao giờ đâu. Nếu như hắn vì giữ thể diện mà thật sự cày xong hai mẫu ruộng này, vậy thì ta nể hắn là người biết co biết duỗi, còn nếu hắn ngại mệt mà nửa đường bỏ chạy, để ta xem sau này hắn còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt chúng ta nữa."

Ngụy Nhiêu cắn môi, sao nàng cứ cảm thấy ngoại tổ mẫu đang có tính toán khác nhỉ?

"Đi thôi, hai đứa các con cũng đừng có nhàn rỗi nữa, mau đi gieo hạt đi." Thọ An quân sai bảo hai chị em, "Một đứa gieo hạt, một đứa lấp đất."

Chu Huệ Châu nhanh nhảu: "Muội gieo hạt!"

Nàng giành lấy bọc hạt giống, rồi còn chu đáo đưa chiếc cào lấp đất cho Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu vừa không mấy để tâm quấn băng gạc lên cán cào, vừa quan sát Lục Trạc ở phía trước. Người này đang mặc bộ cẩm bào hoàn toàn lạc quẻ với đất cát, một tay đỡ cày, một tay cầm roi. Thế nhưng hắn dường như cũng chẳng cần dùng đến roi, chú trâu kia rất nghe lời hắn, cứ thế đi thẳng về phía trước. Mà bóng lưng đỡ cày của Lục Trạc, trông lại tuấn tú và nho nhã hơn hẳn những nam tử nhà nông...

Nhanh như vậy đã thạo tay, chẳng lẽ kiếp trước hắn làm nông sao?

Nhưng Ngụy Nhiêu vừa mới cày xong một đường nên biết rõ, dù chú trâu già có hiền lành đến mấy thì người đỡ cày vẫn phải tốn không ít sức lực. Ngụy Nhiêu ngược lại muốn xem thử, Lục Trạc có thể kiên trì được bao lâu.

Lục Trạc cày xong một luống đất, thúc chú trâu già quay đầu lại, hướng về phía ba bà cháu Ngụy Nhiêu mà đi tới.

Ngụy Nhiêu kéo thấp vành mũ xuống để che đi khuôn mặt, không cho hắn nhìn mình, bàn tay ghì chặt chiếc cào múc đất lấp lên hạt giống.

Thọ An quân và Chu Huệ Châu gieo hạt rất nhanh, đã bỏ xa một đoạn ở phía trước, thành ra một mình Ngụy Nhiêu bị rớt lại sau cùng.

Chẳng mấy chốc, Lục Trạc đã đi đến bên cạnh nàng.

Tuy không nhìn thấy mặt nàng, nhưng hắn vẫn có thể trông thấy chiếc cằm thanh tú cùng bờ môi đỏ đang mím chặt.

Dáng vẻ cào đất này của nàng chẳng giống đang chôn hạt giống chút nào, trái lại nhìn cứ như muốn chôn sống hắn vậy.

"Ta phải làm thế nào thì Quận chúa mới chịu tha thứ cho ta?" Lục Trạc hạ thấp giọng hỏi.

Ngụy Nhiêu vờ như không nghe thấy.

Người đẩy cày hướng về phía bắc, kẻ cào đất đi ngược về phía nam, hai người cứ thế lướt qua nhau.

Thế nhưng ruộng dưa chỉ có bấy nhiêu, luôn có lúc hai bên phải chạm mặt lần nữa. Lục Trạc làm như người quen cũ lâu ngày gặp lại, cười nói với Ngụy Nhiêu về tình hình dạo này của mình: "Ta có thuê một ngôi nhà ở thị trấn Vân Vụ, Quận chúa nếu có việc gì cần sai bảo, cứ phái người tới thông báo một tiếng là được."

Ngụy Nhiêu đầy vẻ hoài nghi ngẩng đầu lên.

Lục Trạc mỉm cười chỉ tay về hướng ngôi nhà cho nàng xem.

Ngụy Nhiêu nhíu mày nói: "Ngài rảnh rỗi đến thế sao, không cần phải đến quân doanh à?"

Lục Trạc đáp: "Nếu không có chiến sự, công việc của ta ở quân doanh cũng không quá bận rộn. Bây giờ tứ thúc đã vào quân doanh rồi, ta lại càng dễ thoát thân hơn."

Ngụy Nhiêu cười lạnh một tiếng: "Nếu Thế tử làm vậy là để tình cờ gặp gỡ ta, thì ta khuyên ngài tốt nhất nên ngoan ngoãn trở về quân doanh đi. Từ ngày mai, ta sẽ không bước chân ra khỏi Nhàn trang nửa bước, cho đến tận lúc ta hồi kinh."

Lục Trạc lộ vẻ bất đắc dĩ: "Được rồi, là ta quay về kinh thành trước. Quận chúa tuyệt đối đừng vì ta mà làm hỏng mất nhã hứng du ngoạn mùa xuân."

Ngụy Nhiêu không muốn nói chuyện với hắn nữa, cái khí độ nho nhã thong dong, mọi việc như đã nằm trong lòng bàn tay của Lục Trạc khiến nàng thấy tức giận. Cứ như thể hắn chắc chắn rằng nàng nhất định sẽ tiếp nhận hắn vậy.

Ném chiếc cào xuống đất, Ngụy Nhiêu nói với ngoại tổ mẫu một tiếng rồi đi về phía con ngựa của mình, xoay người lên ngựa trở về Nhàn trang.

Gần đến buổi trưa, Thọ An quân mới dẫn theo Chu Huệ Châu trở về.

Chu Huệ Châu vừa xuống xe đã chạy ngay tới Yến Viên của Ngụy Nhiêu.

Nàng nhễ nhại mồ hôi, Bích Đào cười tươi bưng nước hầu hạ biểu cô nương rửa mặt, Liễu Nha cũng đã chuẩn bị sẵn trà nóng.

Chu Huệ Châu uống ừng ực hết một bát trà, rồi nói với Ngụy Nhiêu đang bình chân như vại ngồi đọc sách trên giường: "Nhiêu tỷ tỷ, Lục Thế tử thật là dối trá. Lúc tỷ ở đó thì ngài ta thành thành thật thật cày ruộng, tỷ vừa đi một cái là tìm cớ chuồn mất dạng, hại muội và ngoại tổ mẫu phải tự mình trồng hết hai mẫu dưa hấu, mệt chết muội rồi!"

Ngụy Nhiêu ngay cả mắt cũng không thèm ngẩng lên. Lục Trạc đã xuống ruộng thì với tính cách của hắn, không đời nào lại bỏ dở nửa chừng.

Quả nhiên, thấy nàng không chút quan tâm, Chu Huệ Châu lại lân la xích lại gần: "Hắn không đủ thành tâm như vậy, Nhiêu tỷ tỷ thật sự không tức giận sao?"

Ngụy Nhiêu nhạt giọng đáp: "Ừ."

Chu Huệ Châu chợt cảm thấy mất hứng, đành nói thật: "Muội lừa tỷ đấy, Lục Thế tử làm việc chăm chỉ lắm, chẳng những cày ruộng mà còn giúp cả phần lấp đất nữa, ai không biết còn tưởng ngài ấy là tá điền nhà mình ấy chứ."

Ngụy Nhiêu trong lòng khẽ lay động, hỏi nàng: "Ngoại tổ mẫu có thái độ thế nào với hắn?"

Chu Huệ Châu hồi tưởng một lát rồi nói: "Trước mặt thì ngoại tổ mẫu khách khí với ngài ấy, nhưng lúc ở trên xe trở về, ngoại tổ mẫu lại bảo muội đừng để bị Lục Thế tử lừa, nói hắn tâm cơ thâm trầm, không phải hạng người tốt lành gì."

Ngụy Nhiêu trầm ngâm suy nghĩ, chẳng lẽ ngoại tổ mẫu thật sự không hề giúp Lục Trạc lấy lòng nàng sao?