Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 70: Trách Ta Về Quá Sớm, Làm Hỏng Nhã Hứng Của Cô Nương

Ngụy Nhiêu nhìn thấy Lục Trạc, đồng thời phát hiện hắn cũng đang nhìn mình. Hắn đứng bất động, khóe môi nhếch lên nụ cười ôn hòa giả tạo quen thuộc.

Hai người cùng nhau đến Cẩm Thành, lại xa cách suốt một tháng trời, nay Lục Trạc chiêu binh trở về, gặp tình cảnh này, đáng ra Ngụy Nhiêu nên xuống lầu gặp hắn ngay. Thế nhưng, câu chuyện về chàng lái đò cứu mỹ nhân trong miệng vị phú thương kia lại đang đến đoạn đặc sắc nhất. Ngụy Nhiêu cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, rất muốn nghe cho xong xem vị Huyện lệnh kia sẽ phán quyết thế nào, là gả mỹ nhân cho người chồng bệnh tật đã bỏ ra sính lễ tiền muôn bạc vạn, hay gả cho chàng lái đò trẻ tuổi, khỏe mạnh, vì không nỡ thấy nàng lầm lỡ mà ra tay cứu giúp.

Khổ nỗi vị phú thương này lại rất biết cách nhử mồi, ông ta cứ thong thả nói từng chữ một, thi thoảng lại nhấp ngụm trà, chẳng chút vội vàng.

Ngụy Nhiêu liếc nhìn sang bờ sông bên kia, thấy Lục Trạc đã buộc con hắc mã Phi Mặc vào một gốc liễu. Hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ dài đặt bên bờ sông, đang nói gì đó với tiểu nhị mặc áo vải, dường như định dùng bữa tại cửa tiệm đó luôn.

Nàng nhìn tấm biển hiệu của tiệm nhỏ kia, đó là một quán canh và thịt dê nướng. Trong ngoài quán đều vắng vẻ quạnh hiu, hương vị có lẽ chẳng ngon lành gì cho cam.

Ngụy Nhiêu chợt có cảm giác Lục Trạc đang đợi mình, hắn muốn biết vì sao "thê tử trên danh nghĩa" của mình lại vào tửu lâu cùng ba người đàn ông khác.

Nàng vốn chẳng có gì phải chột dạ, nhưng cũng không muốn Lục Trạc hiểu lầm quá nhiều. Đợi đến khi vị phú thương kể xong câu chuyện, Ngụy Nhiêu liền nói khẽ vài câu với biểu ca Hoắc Quyết, sau đó hạ thấp giọng nói với hai vị phú thương: "Bên bờ sông hình như có vị cố nhân của ta, đã nhiều năm không gặp, ta muốn xuống lầu diện kiến một phen, xin hai vị lượng thứ cho sự thất lễ này."

Hai vị phú thương đều cười bảo không sao.

Ngụy Nhiêu cáo từ ba người rồi bước ra khỏi phòng bao, Triệu Tùng và Triệu Bách vốn đã đứng chờ sẵn ở ngoài hành lang từ lúc nào.

Ngụy Nhiêu ra hiệu cho hai người theo nàng xuống lầu.

Tửu lâu này vốn rất có tiếng tăm ở Cẩm Thành, lúc Ngụy Nhiêu xuống lầu lại gặp đúng lúc tiểu nhị đang dẫn khách mới đi lên, người tránh kẻ nhường, thành ra cũng mất một lúc lâu mới xuống được tới nơi. Đến khi Ngụy Nhiêu bước ra khỏi quán trà, nhìn về phía Lục Trạc ở bờ bên kia, thì "khá khen" cho cái quán thịt dê vừa nãy còn vắng hoe, lúc này đã ngồi gần kín chỗ. Đặc biệt là mấy cái bàn quanh chỗ Lục Trạc đều đã chật nín, mà toàn là nữ khách, từ những phụ nhân chừng ba bốn mươi tuổi đến những thiếu nữ mới mười ba, mười bốn.

Cánh phụ nữ ai nấy đều dán mắt vào Lục Trạc, còn hắn thì vẫn thản nhiên thưởng trà, dường như hoàn toàn chẳng hay biết gì về những ánh mắt đang dò xét xung quanh.

Ngụy Nhiêu thấy cảnh này cũng coi như được mở mang tầm mắt.

Triệu Tùng thấy Thiếu phu nhân cứ nhìn chằm chằm về phía Thế tử gia, trong lòng không khỏi đánh thót một cái. Nhớ lại hình ảnh Thế tử từng cài hoa cúc, xách nhím ngày nào, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà mừng rỡ chuyện Thế tử hồi thành, vội vàng thấp giọng giải thích hộ: "Thiếu phu nhân, Thế tử gia nhà chúng ta vốn phong thần tuấn lãng, trước kia mỗi khi ra ngoài cũng thường bị các nữ tử dân gian vây xem. Nhưng xin người cứ yên tâm, Thế tử gia luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, chưa bao giờ thèm nhìn bọn họ lấy một cái đâu..."

Hắn còn chưa kịp khen xong, Triệu Bách đột nhiên giật mạnh ống tay áo của hắn.

Triệu Tùng ngơ ngác quay đầu lại.

Triệu Bách lén chỉ tay về phía Thế tử gia.

Triệu Tùng nhìn lại lần nữa thì thấy một vị tiểu thư mặc váy lụa màu, dẫn theo nha hoàn đang ngồi ngay đối diện bàn của Thế tử, tươi cười hớn hở nói chuyện gì đó. Mà vị Thế tử gia vốn "chưa bao giờ nhìn người khác lấy một cái" trong miệng hắn, lúc này chẳng những không hề lộ vẻ khó chịu, lại còn đẩy đĩa thịt dê nướng trước mặt sang phía vị tiểu thư kia.

Mặt Triệu Tùng đỏ bừng lên. Thế tử gia không thấy Thiếu phu nhân đã xuống lầu rồi sao? Hay là lần trước xách nhím vẫn chưa thấy đủ, nên lần này cố tình muốn chọc giận Thiếu phu nhân?

Triệu Tùng lo lắng thay cho chủ tử đến vạn lần, nhưng đối mặt với tình cảnh này, hắn thật sự chẳng biết phải nói gì thêm nữa.

Triệu Bách đột nhiên hầm hừ tiếp lời: "Vị tiểu thư kia da mặt thật dày, chắc chắn là đã nói điều gì đó khiến Thế tử gia không tiện từ chối. Thế tử nhà chúng ta vốn tính tình tốt nhất, hẳn là không muốn làm nàng ta bẽ mặt giữa chốn đông người mà thôi!"

Triệu Tùng lập tức nhìn nhị đệ mình bằng ánh mắt thán phục, đúng rồi, chắc chắn là như vậy.

Ngụy Nhiêu bị dáng vẻ nóng lòng giải thích thay chủ tử của huynh đệ nhà họ Triệu làm cho buồn cười. Lục Trạc có đào hoa, có thu hút ong bướm hay không thì liên quan gì đến nàng đâu? Nàng chẳng qua thấy về mặt lễ nghĩa thì mình nên xuống lầu chào hỏi một tiếng, nhưng giờ bên cạnh Lục Trạc đã chẳng còn chỗ trống, lại đang có mỹ nhân nhiệt tình bầu bạn, nàng mà còn tiến tới chẳng phải là làm hỏng nhã hứng của người ta sao?

Quay lại tửu lâu lúc này cũng không tiện, Ngụy Nhiêu suy nghĩ một chút rồi nói với Triệu Bách: "Ngươi qua hầu hạ Thế tử đi, Triệu Tùng theo ta về dịch quán trước."

Nói xong, Ngụy Nhiêu thong thả đi về phía trước.

Triệu Tùng nháy mắt ra hiệu cho Triệu Bách một cái rồi lập tức bám theo sau nàng.

Triệu Bách nhìn bóng lưng Thiếu phu nhân rời đi, chỉ cảm thấy chắc chắn là nàng đang giận lắm rồi!

Hắn vội vàng chạy qua cây cầu đá gần nhất sang bờ bên kia, mồ hôi nhễ nhại chạy đến trước tiệm thịt dê. Khi tiến về phía Thế tử gia, Triệu Bách nghe thấy vị tiểu thư váy lụa kia đang hỏi thăm xem Thế tử là người ở đâu. Lục Trạc chỉ cười nhạt một tiếng, liếc thấy Triệu Bách đã tới liền đứng dậy nói: "Tiểu thư cứ dùng tự nhiên, ta xin phép đi trước."

Triệu Bách thấy vậy, tâm lĩnh thần hội chạy đi tháo dây buộc ngựa Phi Mặc, rồi đuổi theo Thế tử gia đang rảo bước trên phố.

"Gia, ngài vừa rồi không nhìn thấy Thiếu phu nhân sao?" Triệu Bách nóng ruột hỏi.

Lục Trạc khẽ quét mắt về hướng Ngụy Nhiêu vừa rời đi: "Thấy rồi, sao Thiếu phu nhân lại ở tửu lâu?"

Triệu Bách liền đem chuyện Thiếu phu nhân tình cờ gặp lại biểu thiếu gia Hoắc Quyết kể lại cho chủ tử nghe.

Lục Trạc hỏi: "Mấy ngày nay Thiếu phu nhân đều đi theo biểu công tử làm ăn sao?"

Triệu Bách đáp: "Đúng vậy ạ, Thiếu phu nhân cải trang thành đường đệ của biểu công tử. Người rất ít nói, hễ nói là lại hạ thấp giọng cho khàn đi, thế mà chưa từng bị ai vạch trần cả."

Nói đến đây, Triệu Bách thực tâm bội phục Thiếu phu nhân. Rõ ràng là một đại mỹ nhân diễm lệ như vậy, mà đóng giả nam nhân lại thiên y vô phùng, cử chỉ tự nhiên phóng khoáng, chẳng chút vẻ khép nép của nữ nhi khuê các, có chăng chỉ là vóc dáng hơi thấp một chút thôi.

Lục Trạc nghĩ đến hình ảnh Ngụy Nhiêu vừa rồi. Bình thường nàng mặc nam trang chỉ để thuận tiện đi lại, hôm nay đi theo Hoắc Quyết tiếp xúc gần với giới thương nhân, nàng chẳng những dán râu, sửa dáng môi, mà ngay cả trước ngực cũng "động tay động chân", nhìn phẳng lì như mặt đất.

Dù là vậy, Lục Trạc vẫn cho rằng Ngụy Nhiêu không nên theo Hoắc Quyết tham gia những buổi xã giao như thế. Đàn ông trên bàn rượu ít nhiều gì cũng sẽ buông vài lời đùa cợt khiếm nhã, nàng phận là nữ nhi, tránh còn chẳng kịp, sao có thể chủ động bầu bạn?

Chỉ là Lục Trạc cũng đã nắm thấu tính khí của Ngụy Nhiêu, nàng vốn là người "vui thì làm, buồn thì nghỉ", đến cả lời dặn của Lão thái quân nàng còn dám bằng mặt không bằng lòng, hắn cũng chẳng thể làm gì được nàng. Càng không thể trông chờ vào việc Triệu Tùng hay Triệu Bách có thể thuyết phục được nàng ngoan ngoãn ở lại dịch quán.

"Gia, ngài đã thấy Thiếu phu nhân rồi, sao còn để mấy người phụ nữ kia ngồi cạnh mình thế?" Triệu Bách không nhịn được hỏi, "Thiếu phu nhân vừa thấy ngài là vội vàng rời tiệc chạy ra gặp ngay, còn ngài thì hay rồi, lần này e là đã đắc tội thiếu phu nhân thật nặng."

Cô gái nào mà chẳng khó chịu khi thấy trượng phu mình cười đùa với người phụ nữ khác? Thiếu phu nhân lại vốn có tính kiêu kỳ, trước thì từng bỏ mặc Thế tử gia phải khổ sở cầu xin ba lần ở Nhàn Trang mới chịu về phủ, sau lại dám trừng phạt trêu đùa hắn ngay trước mặt huynh muội nhà họ Dương. Triệu Bách cảm thấy, lần này Thế tử gia muốn dỗ dành được Thiếu phu nhân, chắc chắn phải trả một cái giá không hề nhỏ.

Lục Trạc cười đáp: "Chủ quán bày bàn ra làm ăn, ta cũng chẳng thể ngăn người khác ngồi xuống."

Ngụy Nhiêu nào có vội vã muốn gặp hắn. Từ lúc nàng phát hiện ra hắn đến lúc rời tiệc xuống lầu, ít nhất cũng phải mất thời gian bằng hai tuần trà. Có lẽ thấy hắn cứ lì ra ở bờ sông không chịu đi, nàng mới bất đắc dĩ xuống gặp mà thôi.

Triệu Bách vẫn thay chủ tử mà hối hận: "Vậy lúc họ ngồi xuống, ngài bỏ đi là được mà?"

Lục Trạc nghe vậy, chỉ khẽ mỉm cười không đáp.

Tại dịch quán, Ngụy Nhiêu gỡ bỏ bộ râu giả rồi rửa mặt sạch sẽ. Lúc Bích Đào đang chải tóc cho nàng, tiểu nha hoàn trong viện vào thông báo rằng Thế tử gia đã về.

Bích Đào không nhịn được mà tăng nhanh tốc độ tay.

Ngụy Nhiêu thì chẳng chút vội vàng, nàng gặp ai, ăn cơm cùng ai, chắc chắn Triệu Bách đã báo cáo hết với Lục Trạc rồi. Nàng không thẹn với lương tâm nên cũng chẳng quan tâm Lục Trạc nghĩ gì về mình, huống hồ hắn cũng chỉ là "phu quân hờ" mà thôi.

Trang điểm xong xuôi, Ngụy Nhiêu bước ra sảnh đường. Nàng thấy Lục Trạc đang ngồi trên chiếc ghế bành phía Bắc thong thả uống trà, hai tiểu nha hoàn của dịch quán đứng bên cạnh hầu hạ.

Vừa thấy Ngụy Nhiêu, Lục Trạc mỉm cười đặt bát trà xuống, rảo bước về phía nàng như thể một người chồng xa cách lâu ngày cuối cùng cũng được gặp lại người vợ yêu dấu.

Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, tỏ vẻ yếu ớt phục tùng.

Bích Đào nháy mắt ra hiệu, dẫn đám tiểu nha hoàn lui ra ngoài, lại còn săn sóc đóng chặt cửa lại.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép vào, Lục Trạc cũng dừng bước.

Lúc này hắn chỉ cách Ngụy Nhiêu chừng một bước chân, Ngụy Nhiêu ngửi thấy một mùi gây nồng nhàn nhạt của thịt dê, chắc chắn là Lục Trạc đã ám mùi từ cái quán ven sông kia. Nàng dùng khăn tay che mũi, lách qua người Lục Trạc đi tới chiếc ghế bành phía bên kia, cười hỏi: "Thế tử đã chiêu mộ đủ binh giỏi chưa?"

Lục Trạc quay lưng về phía nàng, hít sâu một hơi. Vừa rồi hắn không để ý, bị nàng tỏ thái độ ghét bỏ mới phát hiện trên người mình nồng mùi dê thật.

Đồ ăn ở quán kia phải nói là dở đến cực điểm, hắn gọi một phần thịt nướng và một bát canh, mới nếm thử một miếng thịt nướng là đã chẳng muốn động vào bát canh nữa rồi. Thế mà chẳng hiểu sao vẫn ám mùi nồng nặc đến vậy, hèn gì đang giờ cơm trưa mà quán xá lại vắng hoe không ai ngó ngàng.

"Binh thì đủ rồi, còn có phải binh giỏi hay không thì phải chờ một tháng sau mới biết." Lục Trạc vừa nói vừa cởi ngoại bào, để lộ lớp áo lót trắng mỏng bên trong.

Ngụy Nhiêu thấy vậy liền nhíu mày, quay mặt đi chỗ khác.

Lục Trạc ném chiếc ngoại bào sang ghế trống, nhìn nàng nói: "Bôn ba nửa ngày trời cũng mệt rồi, có chuyện gì thì vào gian trong, lên giường rồi nói tiếp."

Dứt lời, hắn đã sải bước vào gian bên.

Ngụy Nhiêu ngồi lặng một hồi mới đi vào theo, vừa vén rèm lên đã thấy Lục Trạc đang ôm chăn gối của mình từ phòng trong đi ra.

Ngụy Nhiêu liền mở lời: "Biểu ca đến Cẩm Thành làm ăn, chuyện này chắc Triệu Bách đã bẩm báo với Thế tử rồi chứ?"

Lục Trạc đáp: "Ừ, biểu công tử đường xa đến đây, ta đã phái Triệu Tùng đi gửi thiếp mời, tối mai hai ta sẽ làm chủ mở tiệc chiêu đãi biểu công tử."

Biểu ca phận là thương nhân, còn Lục Trạc là Thế tử Anh Quốc Công cao quý, dù hắn không chiêu đãi thì người ngoài cũng chẳng ai dám trách hắn thất lễ. Việc hắn chủ động đề nghị mở tiệc chính là đồng thời giữ thể diện cho cả Ngụy Nhiêu và Hoắc Quyết.

Ngụy Nhiêu thay biểu ca nhận lấy tấm chân tình này: "Vậy thì làm phiền Thế tử tốn kém rồi."

Lục Trạc xếp gọn chăn gối, mặc độc bộ quần áo lót ngồi xuống ghế, nhìn Ngụy Nhiêu hỏi: "Công việc kinh doanh của biểu công tử bận rộn đến mức nào rồi?"

Ngụy Nhiêu đành phải ngồi xuống cạnh hắn, rũ mắt đáp: "Hàng mang tới đều bán hết rồi, sắp tới huynh ấy sẽ nhập thêm một đợt da lông."

Lục Trạc gõ nhẹ lên tay vịn ghế, cười hỏi: "Cô cũng muốn đi theo sao?"

Ngụy Nhiêu rất muốn đi, nhưng nàng đã có ước hẹn với biểu ca, hễ Lục Trạc về thành là nàng không được đi tìm huynh ấy nữa.

"Thôi vậy, biểu ca của ta rất trọng quy củ. Lúc ngài không có ở đây, ta mới lấy lý do buồn chán để cầu xin huynh ấy dẫn đi theo. Giờ ngài đã về rồi mà ta còn đi nữa, huynh ấy sẽ nghi ngờ mất." Ngụy Nhiêu cố ý tâng bốc biểu ca, thực tế cũng đúng là vậy, nàng không muốn Lục Trạc hiểu lầm rằng biểu ca nàng cũng là kiểu người phóng túng, coi thường lễ giáo.

Lục Trạc khẽ cười, nàng nói năng cũng thật khéo léo. Hoắc Quyết ước thúc nàng thì gọi là "trọng quy củ", còn hắn mà ước thúc nàng thì chắc nàng hận không thể khâu miệng hắn lại cho xong.

"Trách ta về quá sớm, làm hỏng nhã hứng của cô nương rồi." Lục Trạc nghiêng đầu, nhìn Ngụy Nhiêu bằng ánh mắt đầy vẻ "hối lỗi".

Nhưng Ngụy Nhiêu lại nghe ra sự mỉa mai đầy âm dương quái khí trong hai chữ "nhã hứng" kia.

Nàng thản nhiên đáp: "Chẳng dám nhận là nhã hứng, chỉ là nghịch ngợm chút thôi. Cơm nước no nê rồi, ta đi nghỉ trưa đây, Thế tử cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Nói xong, Ngụy Nhiêu đi thẳng vào phòng trong, đóng cửa cài then kỹ lưỡng.

Lục Trạc nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng bật cười thành tiếng.