* Thiên sinh lệ chất: Trời sinh/Bẩm sinh đã có vẻ đẹp diễm lệ, chất phác xinh đẹp
Quá trình săn gấu tuy có chút mạo hiểm nhưng thời gian tiêu tốn không hề dài, so với giờ hẹn hội ngộ cùng anh em nhà họ Dương thì vẫn còn sớm. Ngụy Nhiêu đi dạo một hồi không mục đích, rồi đột ngột chuyển hướng, tiếp tục tiến sâu vào trong núi để xem có săn thêm được con mồi nào tốt hơn không, một con mồi hoàn toàn thuộc về riêng nàng.
Lục Trạc lẳng lặng đi theo sau nàng.
Giữa rừng núi khắp nơi nghe tiếng chim hót, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của hai người vang lên.
Hắn không còn ở bên tai nàng ồn ào nữa, Ngụy Nhiêu cũng dần nguôi giận. Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng có gì to tát, bất kể vì nguyên nhân gì, việc nàng nhảy xuống cây là để hỗ trợ Lục Trạc, và sau đó Lục Trạc cũng đã kịp thời đuổi theo bắn trúng gấu đen. Hai người họ chỉ là chán ghét lẫn nhau, nhưng khi gặp nguy hiểm vẫn sẽ tương trợ, cãi vã cũng chỉ là do nhất thời ngôn từ không hợp mà thôi.
"Chờ một lát, ta qua bên kia nhìn xem." Lục Trạc bỗng nhiên nói.
Ngụy Nhiêu quay đầu lại, thấy Lục Trạc chỉ về một hướng, bên đó chỉ có mấy cây đại thụ, chẳng có gì hiếm lạ.
Nàng đi đến bên một gốc cây rồi ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Hành động này chính là ý bảo sẽ chờ hắn, Lục Trạc mỉm cười, bước nhanh đi chỗ khác.
Gió núi nhẹ nhàng xuyên qua rừng cây, mang theo hơi thở thấm đượm lòng người của cỏ cây đang mùa đâm chồi nảy lộc. Ngụy Nhiêu nghe thấy tiếng Lục Trạc đi xa dần, nhưng hắn không đi quá lâu mà đã quay trở lại, tốc độ nhanh đến mức ngay cả đi vệ sinh cũng không giống. Ngụy Nhiêu nghi hoặc mở mắt ra, chỉ thấy Lục Trạc đang tiến lại gần với hai tay trống trơn, trên vai đeo cung tiễn, bên hông lủng lẳng ngọc bội và túi nước.
Dù hiếu kỳ không biết hắn đi làm gì nhưng Ngụy Nhiêu không mở miệng hỏi thăm. Quan hệ của hai người chỉ giới hạn ở mức vợ chồng giả, thậm chí đến bạn bè cũng chẳng tính là phải. Nàng nhìn thấy Thích Trọng Khải ít nhất còn có thể tâm bình khí hòa mà trò chuyện, còn Lục Trạc với nàng, hoặc là diễn kịch, hoặc là mỉa mai lẫn nhau, không thì cũng là cãi vã hoặc trao đổi lợi ích, dường như chưa bao giờ bình thường chuyện trò cùng nhau cả.
Giữa hai người còn khoảng cách năm, sáu bước chân, Ngụy Nhiêu giống như đã nghỉ ngơi đủ, nàng đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất bám trên vạt áo rồi định tiếp tục xuất phát.
"Uống miếng nước đi." Lục Trạc gọi nàng lại, tháo túi nước đang đeo bên hông xuống.
Ngụy Nhiêu đang ở trạng thái có thể uống cũng được mà không uống cũng chẳng sao, nhưng nghĩ lại lúc này uống luôn cũng tốt, đỡ cho lát nữa khát lại phải tìm Lục Trạc hỏi mượn túi nước.
Nàng dừng bước, vươn tay ra khi Lục Trạc đưa túi nước tới.
Lục Trạc khẽ mỉm cười với nàng, gương mặt đẹp tựa mỹ ngọc của hắn khiến rừng cây xung quanh như bừng sáng thêm mấy phần.
Ngụy Nhiêu không hiểu hắn cười cái gì, nàng rũ mắt xuống, ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm vào túi nước, nàng phát hiện trên sợi dây đỏ buộc ở miệng túi có cài một đóa hoa dại màu vàng nhạt. Đóa hoa chỉ có một tầng cánh mỏng, trông thủy linh tươi tắn, là màu sắc xinh đẹp nhất mà Ngụy Nhiêu nhìn thấy kể từ khi vào núi đến nay.
"Lục mỗ vụng về trong lời nói, đã nhiều lần lỡ lời khiến cô nương tức giận. Đóa hoa này xin được dùng làm vật tạ lỗi cho sự mạo phạm vừa rồi, không biết cô nương có thể thứ lỗi cho ta không?"
Lục Trạc ôn tồn nói.
Lúc này Ngụy Nhiêu mới biết vừa rồi hắn sang phía bên kia làm gì. Cũng thật làm khó cho nhãn lực của hắn, cách xa như vậy mà cũng chú ý tới sắc vàng nhạt này.
Ánh mắt lưu chuyển, Ngụy Nhiêu gỡ đóa hoa vàng khỏi sợi dây đỏ, nàng vê nhành hoa trong lòng bàn tay ngắm nghía một hồi rồi đột nhiên bật cười, nói với Lục Trạc: "Thế tử mỗi lần mạo phạm ta xong đều sẽ bồi tội, nhưng bồi thường một lần rồi lần sau lại tái phạm. Ta thật chẳng phân biệt được Thế tử rốt cuộc là chân tâm muốn tạ lỗi, hay là thấy tính tình ta tốt nên cứ xem việc chọc giận ta là niềm vui, sau đó lại tùy tiện nghĩ ra cách gì đó để dỗ dành?"
Lục Trạc nghiêm mặt đáp: "Lục mỗ không dám. Lục mỗ thực lòng bồi tội, nếu cô nương cảm thấy lễ mọn này quá nhẹ, sau khi về thành ta sẽ tìm một món quà quý giá khác."
Ngụy Nhiêu nói: "Chuyện đó thì không cần, chỉ cần Thế tử bằng lòng cài đóa hoa cúc này lên tóc, cho đến khi rời núi mới lấy xuống, thì ta sẽ tha thứ cho Thế tử."
Khóe miệng nàng mím lại, nhưng Lục Trạc vẫn nhìn thấy ý cười rạng rỡ tựa hoa đào trong mắt nàng.
Lục Trạc mỉm cười, hắn hơi cúi đầu trước nàng, nhìn vào đôi giày da hươu nhỏ nhắn dưới chân nàng mà nói: "Vậy phải làm phiền cô nương thay ta đeo lên rồi."
Ngụy Nhiêu không ngờ tới hắn lại dễ nói chuyện như vậy. Nàng khựng lại một chút, ánh mắt dạo quanh một vòng trên đỉnh đầu Lục Trạc, cuối cùng cẩn thận từng li từng tí cài đóa hoa vào phần tóc mai bên tai trái của hắn. Nàng cài rất chặt, trừ phi Lục Trạc cố ý nhảy loạn lên, bằng không dù hắn có đuổi sát con mồi thì đóa hoa nhỏ này cũng chẳng thể rơi xuống được.
"Xong rồi." Ngụy Nhiêu phủi tay, giọng điệu có chút hả hê đầy đắc ý.
Lục Trạc ngẩng đầu lên.
Hắn vốn có tướng mạo tuấn mỹ nhưng không hề mang nét âm nhu nữ tính, trái lại toàn thân toát lên phong thái quân tử như ngọc, nho nhã thanh cao. Chính vì vậy, dù bên tai có cài hoa cũng chẳng thấy vẻ nực cười, mà chỉ càng làm tăng thêm vẻ phong nhã của hắn.
Dù vậy, Ngụy Nhiêu vẫn cảm thấy rất thỏa mãn với "tác phẩm" của mình. Ngắm nghía đã đời, nàng xoay người định rời đi.
"Cô nương dừng bước." Lục Trạc bước tới trước mặt nàng, cười nói: "Nơi này không có gương, cô nương đừng cử động, để ta mượn đôi mắt cô làm gương dùng tạm một lát."
Nói đoạn, hắn đột nhiên cúi người lại gần, gương mặt tuấn tú chỉ còn cách Ngụy Nhiêu nửa thước.
Hắn chăm chú nhìn vào đôi mắt nàng, Ngụy Nhiêu không biết trong mắt mình lúc này có gì, nhưng nàng lại thấy rõ hình bóng chính mình phản chiếu trong đôi mắt sáng như sao của Lục Trạc, đôi môi hơi hé mở, gương mặt ngơ ngác sững sờ vì sự tiếp cận đột ngột của hắn.
Cảm giác xấu hổ ập đến, Ngụy Nhiêu đẩy hắn ra, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng về phía trước.
Nụ cười của Lục Trạc càng thêm sâu, hắn đuổi theo gọi: "Cô còn chưa uống nước mà!"
"Tránh xa ta ra một chút!"
.
Quẩn quanh trong núi thêm hơn một canh giờ, Ngụy Nhiêu nhìn thấy một con nai nhỏ. Nhưng thấy con nai ấy dáng vẻ nhẹ nhàng, đáng yêu, nàng lại chẳng nỡ xuống tay săn giết.
"Không ngờ cô nương cũng có lúc mủi lòng như vậy." Lục Trạc đứng bên cạnh nàng cười trêu.
Ngụy Nhiêu chỉ muốn bắn ngay một mũi tên vào bụng hắn cho bõ ghét.
Con nai nhỏ đã chạy mất, cũng đến lúc phải l*n đ*nh ngọn núi này để hội hợp với huynh muội nhà họ Dương. Trên đường đi, Ngụy Nhiêu lại bắt gặp một con nhím lớn dài chừng ba thước. Con nhím kia có lẽ khá tự tin vào lớp gai nhọn trên người, nghe thấy tiếng bước chân của hai người, nó liền cuộn đầu vào bụng, biến thành một quả cầu gai nằm im bất động.
Ngụy Nhiêu đang có cơn giận không biết trút vào đâu, liền giương cung bắn một mũi tên về phía con nhím.
Con nhím trúng tên ngã lăn ra đất.
Lục Trạc thoáng thấy khóe miệng Ngụy Nhiêu nhếch lên, trong đầu hắn đột nhiên nảy ra một dự cảm chẳng lành.
"Con nhím này là con mồi của ta, đám người Triệu Tùng thì bận khiêng gấu đi rồi, làm phiền Thế tử xách giúp ta một đoạn nhé?"
Hắn không phải thích diễn kịch thay nàng lau nước sao? Hắn không phải thích thành khẩn tạ lỗi đóng vai quân tử sao? Vậy thì cứ để hắn diễn cho trót một lần đi.
Ngụy Nhiêu đứng bên cạnh con nhím, mỉm cười nhìn Lục Trạc.
Lục Trạc bất đắc dĩ cúi xuống, rút mũi tên đang cắm trên lưng con nhím ra, rồi lật ngược nó lại để lộ phần bụng và bốn cái chân ngắn ngủn. Hắn túm lấy một cái chân xách lên. Đây là giống nhím lớn, gai trên người sắc nhọn như kim, Lục Trạc buộc phải duỗi thẳng cánh tay ra thật xa mới đảm bảo con nhím không đung đưa theo nhịp bước mà đâm trúng người mình.
Nhìn bộ dạng khổ sở của hắn, tâm tình Ngụy Nhiêu tốt hẳn lên. Nàng chẳng buồn tìm kiếm con mồi khác nữa mà đi thẳng một mạch l*n đ*nh núi.
Ba huynh muội nhà họ Dương đã đợi sẵn ở đó. Nghe thấy tiếng bước chân, cả ba cùng nhìn qua, chỉ thấy Ngụy Nhiêu mặt mày rạng rỡ ý cười, còn Thế tử Lục Trạc cao cao tại thượng thì thần sắc đầy vẻ cam chịu đi bên cạnh. Huynh muội nhà họ Dương nhìn thấy con nhím trên tay hắn thì giật mình kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy đóa hoa vàng nổi bần bật bên tóc mai trái của hắn...
Dương Tam lang là người đầu tiên quay mặt đi chỗ khác, cố nhịn cười đến mức ho sặc sụa.
Ngụy Nhiêu thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi xuống cạnh Dương Yến.
Lục Trạc không chút bối rối, lên tiếng giải thích: "Ta lỡ tay làm chạy mất con hươu mà Phu nhân nhắm trúng, đành phải cài hoa dỗ dành nương tử để tạ tội."
Ngụy Nhiêu liếc hắn một cái. Vị Thế tử gia vốn tự cho mình thanh cao thế mà cũng có lúc biết co biết duỗi như vậy.
Lục Trạc nhìn nàng bằng ánh mắt đầy vẻ nuông chiều.
Ngụy Nhiêu lập tức dời tầm mắt đi nơi khác.
Dương Nhị lang và Dương Tam lang vội vã hỏi thăm về con hươu kia, cố ý lảng sang chuyện khác để làm dịu đi sự lúng túng cho Thế tử. Dương Yến thì ghé sát tai Ngụy Nhiêu, hâm mộ không thôi: "Thế tử đối với Phu nhân tốt thật đấy, muội nhìn mà cũng muốn gả chồng ngay thôi."
Ngụy Nhiêu tự nhiên không thể tự làm khó mình, nàng mỉm cười nói với Dương Yến: "Vậy thì muội phải chọn lựa thật kỹ vào."
Dương Yến nói: "Trước kia muội không biết nên chọn thế nào, giờ thì biết rồi. Ai muốn cưới muội, muội sẽ dẫn người đó đi săn, nếu người ấy cũng sẵn lòng cài hoa lên tóc và xách nhím cho muội giống như Thế tử, muội sẽ gả cho người đó."
Ngụy Nhiêu vội can ngăn: "Cũng không thể qua loa như vậy được, vạn nhất hắn cố ý giả vờ thành thật thì sao?"
Dương Yến tự tin đáp: "Phu nhân yên tâm, người ta là chân tâm hay giả dối, muội nhất định có thể nhìn ra."
Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, đúng là cô nàng ngốc nghếch, nếu Dương Yến thật sự có đôi mắt tinh đời nhìn thấu lòng người, thì lẽ ra phải thấy lúc này Lục Trạc rõ ràng là đang diễn kịch.
Năm người cùng đoàn tùy tùng nhóm lửa nướng thịt ngay trên đỉnh núi. Món nướng là gà rừng, thỏ rừng mà huynh muội nhà họ Dương săn được. Con gấu đen của Lục Trạc phải chở về thành, còn con nhím của Ngụy Nhiêu thì ở đây chẳng ai từng nếm qua thịt nhím bao giờ nên cũng giữ lại.
Lúc xuống núi, Ngụy Nhiêu không hề lên tiếng, nhưng Lục Trạc vẫn tự giác xách con nhím lên, không mượn tay người khác.
Triệu Tùng và Triệu Bách sóng vai đi phía sau, nhìn Thế tử gia tay xách con nhím, bên cạnh là Thiếu phu nhân nói nói cười cười, hai huynh đệ liếc mắt nhìn nhau, một lần nữa xác định một chân lý, anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Thế tử nhà mình xem như hoàn toàn "ngã gục" trong dịu dàng của Thiếu phu nhân rồi. Nếu để các tướng sĩ Thần Võ Quân nhìn thấy cảnh này, liệu uy vọng của Thế tử còn giữ được không?
Nhưng hai huynh đệ có vẻ lo lắng hão. Khi cả đoàn về đến Cẩm Thành, Lục Trạc và Ngụy Nhiêu cùng cưỡi ngựa sóng vai nhau, con gấu đen khổng lồ được Triệu Tùng đánh xe chở đi ngay phía sau hai vợ chồng. Đa số bách tính trên phố chưa từng thấy gấu đen bao giờ, họ hô hào gọi nhau kéo đến xem náo nhiệt. Triệu Tùng và Triệu Bách vốn định khiêm tốn, nhưng Dương Nhị lang lại oang oang cái miệng, thay Lục Trạc lên tiếng phô trương thanh thế.
Thế là cả Cẩm Thành ai cũng biết: Thần Võ Quân đứng đầu Tứ quân về đây chiêu binh, Phó tướng Thần Võ Quân là Thế tử Anh Quốc công Lục Trạc tuổi trẻ tài cao, dũng mãnh phi thường, đã săn được một con gấu đen to lớn còn cao hơn cả tường thành!
Ngụy Nhiêu ngồi trên lưng ngựa, nhìn dân chúng đầy vẻ kính ngưỡng hướng về Lục Trạc, nghe những lời tán dương Thần Võ Quân, nàng bỗng chốc hiểu ra vì sao Lục Trạc lại nhất quyết săn bằng được con gấu đen kia. Ai cũng khen Thần Võ Quân lợi hại, nhưng ngoại trừ quân địch từng đối đầu hay Đế vương triều thần, bách tính làm sao biết được Thần Võ Quân thật sự lợi hại đến mức nào?
Hôm nay Lục Trạc phô diễn một tay thế này, mang về một con gấu đen mãnh thú hiếm thấy, bách tính Cẩm Thành tận mắt chứng kiến, uy vọng của Thần Võ Quân từ đó thực sự đâm chồi nảy lộc trong lòng họ. Những nam đinh trước đó còn do dự chuyện tòng quân, nay có lẽ đều đang nóng lòng muốn thử sức.
Ngụy Nhiêu nhìn sang Lục Trạc, hắn đã tháo đóa hoa cúc bên tai xuống, con nhím kia cũng sớm được quăng lên xe. Lục Trạc lúc này, vừa tuấn mỹ vừa dũng mãnh, phảng phất như bao nhiêu tinh tú văn võ trên trời đều dồn hết vào một thân xác này vậy.
"Ta còn không đến mức vì dỗ dành cô vui vẻ mà đem bản thân ra mạo hiểm."
Lời chế giễu nhẹ nhàng của hắn trên cây lúc trước lại vang lên bên tai, Ngụy Nhiêu khẽ cười, cũng may là nàng chưa bao giờ nghĩ như thế thật.
Về tới dịch quán, Ngụy Nhiêu dặn Bích Đào chuẩn bị nước để ngâm mình một trận thật thoải mái.
"Trên đường đi không tiện, cô nương đã lâu không được xoa bóp, để em ấn cho cô nương một chút nhé." Nhìn cô nương nhà mình đang nhắm mắt nghỉ ngơi trong bồn tắm, Bích Đào đau lòng nói.
Ngụy Nhiêu gật đầu. Sau khi lau khô người, nàng chỉ mặc một chiếc q**n l*t mỏng rồi nằm sấp xuống giường. Bích Đào đã sớm đóng chặt cửa sổ, buông rèm che, quỳ bên giường bắt đầu hầu hạ chủ tử.
Khi Lục Trạc bước vào hậu viện, tiểu nha hoàn trông sân nhìn thấy hắn thì khép nép hành lễ, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.
Hắn gật đầu ra hiệu cho tiểu nha hoàn lui xuống, rồi tự mình đi về phía sảnh đường.
Sảnh đường vắng vẻ không một bóng người, Lục Trạc liền tiến vào gian phòng bên cạnh. Đúng lúc này, từ bên trong truyền đến một loạt tiếng r*n r* mị hoặc khiến bụng dưới của hắn bỗng chốc căng cứng, tiếng này chưa dứt tiếng kia đã trỗi dậy.
Đó là giọng của Ngụy Nhiêu.
Nàng đang làm gì vậy?
"Cô nương, chỗ này hình như lại lớn hơn một chút rồi."
"Lớn thì có tác dụng gì, chỉ thêm vướng víu."
"Không phải đâu ạ, Liễu ma ma nói có những nữ tử muốn lớn mà chẳng được đấy, cô nương đây đúng là thiên sinh lệ chất."
"Nếu thật sự là thiên sinh lệ chất, Liễu ma ma còn truyền thụ lại thủ pháp này cho các em làm gì?"
"Thì là dệt hoa trên gấm mà tiểu thư."
Tiếng nói chuyện của hai chủ tớ đã cố ý hạ thấp hết mức, nhưng Lục Trạc vốn có thính lực siêu phàm nên vẫn nghe thấy rõ mồn một.
Hắn không dám tiến thêm bước nào nữa, lẳng lặng rời đi, còn không quên dặn dò nha hoàn bên ngoài cứ coi như hắn chưa từng tới đây.