Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 32: Để Ta Hầu Hạ Thế Tử Lau Mặt

Ngụy Nhiêu vốn là người hơi lạ giường. Những chiếc giường trong khuê phòng ở phủ Thừa An bá hay tại Nhàn trang nàng đều đã ngủ quen, vừa mới tới Lục gia, nàng ngủ không được ngon giấc cho lắm. Lúc Bích Đào đi gọi A Quý tới hầu hạ Lục Trạc, Ngụy Nhiêu đã tỉnh giấc từ lâu.

Một khi Lục Trạc đã tỉnh, tin tức hai nhà xung hỉ thành công chắc chắn sẽ truyền khắp kinh thành ngay trong ngày hôm nay. Đám thân bằng hảo hữu của Lục gia nhất định sẽ kéo tới cửa thăm hỏi.

Chắc chắn sẽ là một ngày bận rộn.

Ngụy Nhiêu nán lại trên giường thêm một lát, rồi thức dậy trước cả khi Miêu ma ma kịp tới. Nàng vẫn chọn cách trang điểm nhã nhặn, đoan trang như cũ.

A Quý không nên nán lại tân phòng quá lâu, sau khi giải quyết xong vấn đề "tiện nghi" cho Lục Trạc, liền rời đi ngay.

Bên ngoài trời vẫn còn tối đen như mực, nhưng bên trong tân phòng, những món đồ trang trí hỷ sự đỏ rực dưới ánh đèn trông lại có vẻ vô cùng ấm áp.

Ngụy Nhiêu đi tới trước tấm bình phong, cách một lớp vải gấm hỏi vị Thế tử gia đang nằm trên giường: "Thế tử còn muốn ngủ tiếp không? Hay là để ta gọi nha hoàn vào hầu hạ ngài rửa mặt?"

Lục Trạc: "Rửa mặt."

Ngụy Nhiêu liền đưa mắt ra hiệu cho Bích Đào và Liễu Nha đang đứng ở cửa.

Trong lúc các nha hoàn đi bưng nước, ánh mắt Ngụy Nhiêu lướt qua bàn trang điểm, tâm niệm khẽ động. Nàng cầm lấy một chiếc gương đồng nhỏ trong số đồ sính lễ của mình, hai tay giấu sau lưng, vòng qua bức bình phong, hiện ra bên đầu giường Lục Trạc với một nụ cười rạng rỡ.

Lục Trạc liếc nhìn gương mặt tươi cười đầy vẻ "bất hảo" của nàng, rồi lại liếc nhìn đôi bàn tay đang giấu sau lưng kia.

Ngụy Nhiêu ôn nhu giải thích: "Bích Đào và Liễu Nha đều rất biết cách hầu hạ người, chỉ là các nàng chưa từng hầu hạ nam nhân, lại càng chưa từng chăm sóc người bệnh nặng bao giờ, gan dạ cũng nhỏ. Chút nữa nếu các nàng có chỗ nào hầu hạ không chu toàn, mong Thế tử gia thông cảm, đừng quở trách các nàng, cũng đừng hiểu lầm rằng nha hoàn nhà họ Ngụy chúng ta tay chân vụng về."

Lục Trạc vẫn chưa hiểu rõ ý đồ của nàng.

Ngụy Nhiêu đột ngột đưa tay ra, giơ chiếc gương đồng nhắm thẳng vào mặt Lục Trạc.

Hắn ngước mắt lên, và trong tấm gương đồng tinh mỹ rõ nét ấy, hắn đã nhìn thấy dáng vẻ của chính mình lúc này.

Lục Trạc lại nhìn sang Ngụy Nhiêu.

Nữ nhân này, thấy hắn bệnh thành ra thế này, không đồng tình thì thôi đi, lại còn lo lắng hắn sẽ dọa sợ đám nha hoàn của nàng?

Quả nhiên, hai chữ "dịu dàng" nửa điểm cũng không liên quan gì đến nàng cả.

"Nếu cảm thấy thiệt thòi cho các nàng, có thể mời Miêu ma ma tới." Lục Trạc thản nhiên đáp.

Ngụy Nhiêu thu hồi tấm gương, cười nói: "Vậy sao được, chúng ta dù sao cũng là phu thê ân ái mà. Bích Đào và Liễu Nha có thể hầu hạ Thế tử là phúc phần của các nàng, tuyệt đối không có chuyện ủy khuất ở đây. Ta chỉ là muốn nhắc nhở Thế tử gia một câu thôi, dung nhan hiện tại của ngài... thật sự có chút dọa người. Như tối hôm qua lúc ngài tỉnh lại, nếu không phải là ta mà đổi thành một nữ tử xung hỉ khác, căn bản chẳng ai dám nằm chung giường với ngài đâu."

Lục Trạc: "Cô nương can đảm hơn người, thật khiến Lục mỗ kính nể."

Ngụy Nhiêu khẽ cười. Nghe tiếng bước chân trong hành lang, có vẻ như Miêu ma ma cũng đã tới. Nàng khẽ nhíu mày, xem ra sáng sớm nay lại phải chịu thiệt thòi cho bản thân, làm dáng một chút trước mặt Miêu ma ma rồi.

"Thế tử cảm thấy thế nào rồi?" Miêu ma ma vốn hầu hạ Anh quốc công phu nhân lâu năm, đã tận mắt nhìn Lục Trạc từ một đứa trẻ trong nôi trưởng thành thành một thiếu niên chi lan ngọc thụ. Sau này Lục Trạc bị Anh quốc công đưa ra biên quan, Miêu ma ma cũng giống như Anh quốc công phu nhân, luôn lo lắng hắn chịu khổ sở nơi biên thùy. Đối với Lục Trạc, Miêu ma ma cũng là bậc trưởng bối mà hắn kính trọng và thân cận.

"Tốt hơn nhiều rồi ạ, ma ma đi ngủ thêm lát nữa đi, không cần phải dậy sớm thế này đâu."

Miêu ma ma cười nói: "Ngủ sao được chứ, cứ nghĩ đến việc Thế tử đã tỉnh, trong lòng ta lại vui sướng như đang đón Tết vậy."

Trong lúc hai người trò chuyện, Ngụy Nhiêu đã vén tay áo lên, tự mình nhúng một chiếc khăn trắng vào chậu đồng mà Bích Đào đang bưng, vắt khô chỉ còn bốn phần nước. Nàng với vẻ mặt ôn nhu đi đến bên đầu giường Lục Trạc, khẽ nói:

"Để ta hầu hạ Thế tử lau mặt nhé."

Lục Trạc kinh ngạc nhìn sang.

Ngụy Nhiêu lại khẽ rủ mắt, làm bộ thẹn thùng.

Miêu ma ma theo thói quen định tiến lên tiếp nhận công việc này, nhưng vừa thấy dáng vẻ ngượng ngùng của thiếu phu nhân, bà nào dám chậm trễ chuyện tiểu phu thê tăng tiến tình cảm. Bà lập tức nhường vị trí đầu giường, tươi cười đứng sang một bên quan sát.

Lục Trạc thừa biết Ngụy Nhiêu đang diễn kịch, hắn ôn tồn nói lời cảm ơn rồi nhắm mắt lại.

Ngụy Nhiêu nén vẻ ghét bỏ, tỉ mỉ giúp Lục Trạc lau sạch gương mặt "người chết sống lại" kia. Cái bản mặt vàng vọt như nến này, giờ chỉ còn đôi lông mày dài thẳng tắp là còn nhìn được, những chỗ khác đều xấu xí, môi khô khốc, trong mắt đầy tia máu, đúng là chỉ có người thân thiết nhất mới coi hắn như bảo bối mà nâng niu.

Lau mặt xong, Ngụy Nhiêu lại thấm ướt khăn, thay Lục Trạc lau từng ngón tay.

Nàng một tay nâng bàn tay gầy gò như củi khô của hắn, một tay dùng khăn bao lấy ngón tay hắn, nhẹ nhàng xoay chuyển.

Sự tiếp xúc da thịt khiến Lục Trạc nảy sinh xúc động muốn cau mày, nhưng nghĩ đến chuyện xung hỉ này hắn còn nợ Ngụy Nhiêu, nên đành phải cắn răng phối hợp diễn kịch.

Đợi đến khi màn "chăm sóc" mà cả hai đều chán ghét này kết thúc, Anh quốc công phu nhân và Hạ thị cũng vừa vặn chạy tới.

Trong lúc Hạ thị đang hỏi han ân cần nhi tử, Miêu ma ma đã nhỏ giọng kể lại chuyện đôi vợ chồng trẻ "tương kính như tân" cho Anh quốc công phu nhân nghe.

Anh quốc công phu nhân vô cùng mừng rỡ. Bà sợ nhất là trưởng tôn tin vào lời đàm tiếu bên ngoài mà lấy oán trả ơn Ngụy Nhiêu.

Sau khi dùng dược thiện và uống thuốc, Lục Trạc cảm thấy đã khôi phục được đôi chút khí lực, hắn liền thương lượng với Anh quốc công phu nhân: "Tổ mẫu, lần này con trở về từ cõi chết, thân bằng hảo hữu chắc chắn sẽ lần lượt đến thăm. Con nghỉ ở hậu viện có nhiều bất tiện, chi bằng hãy khiêng con về tiền viện, chờ khi con có thể xuống giường đi lại sẽ quay về hậu viện an trí sau."

Anh quốc công phu nhân theo bản năng nhìn về phía Ngụy Nhiêu. Mới qua có một đêm, nếu để tân khách thấy trưởng tôn vẫn ở tiền viện, ngộ nhỡ họ hiểu lầm thì sao?

Hay là, trưởng tôn đề xuất chuyện này thực chất là vì không muốn cùng phòng với Ngụy Nhiêu?

Ngụy Nhiêu không tiện lên tiếng, Lục Trạc khẽ ho một tiếng rồi giải thích thêm: "Trong thời gian con ở tiền viện, phu nhân cũng sẽ dời qua đó cùng con."

Ngụy Nhiêu vờ như thẹn thùng, nép mình ra sau lưng Hạ thị.

Anh quốc công phu nhân thấy vậy thì hoàn toàn yên tâm. Bà cân nhắc thấy việc để khách khứa nam giới ra vào hậu trạch quả thực không tiện, nên đã đồng ý ngay.

Sau khi Ngụy Nhiêu dùng xong bữa sáng, A Quý dẫn theo hai nam nhân cao lớn cường tráng bước vào. Một người tên Triệu Tùng, một người tên Triệu Bách, đều là tùy tùng của Lục Trạc, những tâm phúc đã cùng hắn tôi luyện suốt tám năm nơi biên ải.

Ba người tiến vào sảnh đường, trước tiên hành lễ với tân phu nhân.

Ngụy Nhiêu vận một thân hồng y rực rỡ đứng cạnh Anh quốc công phu nhân, mỉm cười dặn dò ba người phải động tác cẩn thận một chút, đừng để làm ngã Thế tử gia.

Triệu Tùng và Triệu Bách không dám nhìn thẳng vào thiếu phu nhân, chỉ cảm thấy giọng nói của nàng trong trẻo kiều mị, chắc chắn là một đại mỹ nhân.

A Quý đã tới hậu viện hai lần nên bạo gan hơn chút, gã cực nhanh liếc nhìn thiếu phu nhân một cái. Chỉ một cái liếc mắt đó thôi đã khiến tim A Quý đập thình thịch. Đẹp quá! Thật là quá đẹp! Chẳng trách Thế tử gia lại để tâm hỏi han kỹ lưỡng việc mình có bị mất mặt trước mặt thiếu phu nhân hay không. Nếu đổi lại là A Quý, đừng nói là cưới nàng làm vợ, chỉ cần nàng sống ở sát vách thôi thì hắn cũng chẳng dám thở mạnh chứ đừng nói là làm chuyện gì thô lỗ.

Thu hồi tâm trí, A Quý dẫn Triệu Tùng và Triệu Bách đi vào trong.

Triệu Tùng và Triệu Bách khiêng vào một chiếc cáng dài. Cả hai đều rất khỏe, mà Thế tử gia bây giờ lại gầy guộc như thanh trúc, nên hai huynh đệ dễ dàng nâng hắn dậy, đặt nằm ngửa lên cáng.

Lục Trạc mặt không cảm xúc. Anh quốc công phu nhân và Hạ thị nhìn mà toát mồ hôi hột, còn Ngụy Nhiêu đứng sau lưng hai vị trưởng bối, hoàn toàn xem đây như một vở kịch thú vị.

Căn phòng ở tiền viện của Lục Trạc, để củng cố vận may xung hỉ, cũng được bài trí rực rỡ y như tân phòng.

Để tránh nảy sinh những hiểu lầm không đáng có, Anh quốc công phu nhân quyết định ngày hôm nay sẽ cùng Ngụy Nhiêu túc trực bên cạnh trưởng tôn. Bà muốn cho các tân khách thấy rõ sự coi trọng của mình đối với Ngụy Nhiêu, nhằm bớt đi những lời đàm tiếu ác ý.

Đợt khách đầu tiên tới Tùng Nguyệt đường chính là người trong phủ Anh quốc công.

Anh quốc công và Anh quốc công phu nhân thì Ngụy Nhiêu đã gặp và để lại ấn tượng sâu sắc từ trước khi gả vào, còn những người khác thì tối qua chỉ kịp lướt qua nhau một lần.

Đại phòng họ Lục hiện chỉ có hai mẹ con Hạ thị và Lục Trạc. Tuy nhiên, vì Lục Trạc đã ở biên quan suốt tám năm, Hạ thị thủ tiết cô quạnh, Anh quốc công phu nhân vì thương xót con dâu nên đã chủ động đón một người cháu gái bên nhà ngoại của Hạ thị về nuôi nấng. Tiểu cô nương ấy tên là Hạ Vi Vũ, năm nay mười ba tuổi, chính là biểu muội của Lục Trạc.

Nhị phòng Lục gia, Nhị phu nhân đang thủ tiết, nuôi nấng ba người con, lần lượt là Nhị công tử Lục Nhai, Tam công tử Lục Tông và cô nương duy nhất của Lục gia, Lục Trường Ninh.

Tam phòng Lục gia, Tam phu nhân cũng đang thủ tiết, sinh được hai con trai là Tứ công tử Lục Trạch và Ngũ công tử Lục Triệt.

Tứ phòng Lục gia, Tứ gia năm nay mới ba mươi hai tuổi, vì mất một cái chân nên chỉ có thể ngồi xe lăn để di chuyển. Nghe nói từ khi bị thương, Tứ gia luôn u cư trong thâm trạch, không thích gặp khách khứa, lần này nếu không phải vì Lục Trạc tỉnh lại, hắn cũng sẽ không lộ diện. Tứ phu nhân dung mạo tú mỹ, tựa như một đóa hoa ngọc lan lặng lẽ nở rộ đứng cạnh xe lăn của trượng phu. Tuy là người duy nhất trong bốn nàng dâu không phải thủ tiết, nhưng trớ trêu thay, dưới gối nàng lại không có mụn con nào.

Anh quốc công phu nhân lần lượt giới thiệu từng người cho Ngụy Nhiêu, sau đó nhìn Lục Trạc đang nằm trên giường, cười nói: "Chờ Thủ Thành khỏe hẳn, chúng ta sẽ làm lễ kính trà nhận thân chính thức. Tổ mẫu chỉ mong chờ ngày hai đứa có đôi có cặp quỳ gối trước mặt ta."

Thực tế thì bây giờ cũng có thể kính trà, nhưng nếu chỉ có một mình Ngụy Nhiêu thì quá thiệt thòi cho nàng.

Trong hôn sự đại hỷ này, việc bái đường phải để tiểu thúc bái thay đã là chuyện bất khả kháng, còn lễ kính trà nhất định phải có trượng phu đích thân ở bên cạnh mới trọn vẹn.

Ngụy Nhiêu vẫn giữ vẻ mặt thẹn thùng đúng mực.

.

Vì Lục Trạc vẫn cần tĩnh dưỡng, nên sau khi thăm hỏi xong, người của các phòng Lục gia lần lượt cáo lui. Anh quốc công phu nhân gọi A Quý vào trong trông nom trưởng tôn, còn bà dẫn theo Hạ thị, Ngụy Nhiêu và Hạ Vi Vũ ngồi ở noãn các trò chuyện dăm ba câu chuyện nhà.

Ngụy Nhiêu khéo léo đưa đẩy, vừa tiếp chuyện Anh quốc công phu nhân, vừa tranh thủ quan sát kỹ vị bà mẫu trên danh nghĩa của mình, Hạ thị.

Hạ thị năm nay ba mươi lăm tuổi. Có lẽ những năm tháng thủ tiết trôi qua không mấy dễ dàng nên trên mặt bà đã hằn lên đôi chút dấu vết của thời gian, nhưng những dấu vết ấy cũng không thể che lấp được vẻ đẹp khiến người ta phải kinh diễm. Trong bốn người con dâu của Anh quốc công phu nhân, Hạ thị có xuất thân bình thường nhất, nhưng mỹ mạo lại đứng hàng đầu. Có thể nói, dung mạo "thần tiên công tử" của Lục Trạc trước khi bị thương có đến bảy phần là thừa hưởng từ Hạ thị.

Bốn người đường đệ của Lục Trạc tuy ai nấy đều dáng vẻ đường đường, nhưng xét về khí chất thì còn lâu mới bì kịp sự xuất chúng của hắn.

Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, những danh môn khuê tú thầm thương trộm nhớ Lục Trạc kia, người họ nên cảm kích nhất chính là Hạ thị mới đúng.

Chỉ có điều, Hạ thị mỹ lệ thì có mỹ lệ thật, nhưng khí độ lại thua kém các chị em dâu một khoảng lớn. Bà thuộc kiểu mỹ nhân đơn thuần, không rành sự đời, có tâm sự gì đều viết hết lên mặt. Loại tính cách này nếu đặt ở một tiểu cô nương thì sẽ được trưởng bối yêu chiều, nhưng nếu đặt trên vai một người vốn dĩ phải gánh vác trọng trách quán xuyến gia đình như tông phụ*, thì chỉ khiến các bậc bề trên thêm đau đầu.

* tông phụ: vợ của con trai trưởng

Nghe nói, việc quản gia ở Lục gia hiện tại là do Nhị phu nhân và Tam phu nhân liên thủ đảm nhiệm, còn Hạ thị hoàn toàn là một người rảnh rỗi.

Trong lúc quan sát Hạ thị, Ngụy Nhiêu phát hiện vị biểu cô nương Hạ Vi Vũ ngồi bên cạnh đang liên tục liếc nhìn mình.

Có một lần ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, Ngụy Nhiêu liền khách khí mỉm cười.

Hạ Vi Vũ lập tức đỏ mặt, cúi đầu tránh đi.

Đó là một tiểu gia bích ngọc tuy dung mạo không xuất chúng bằng Hạ thị nhưng cũng được coi là xinh đẹp.

"Lão phu nhân, Bình Tây hầu, Thích Thế tử cùng Thích Nhị gia tới thăm Thế tử ạ!"

Tiểu nha hoàn tươi cười chạy vào báo tin về một đợt tân khách mới.

Phủ Bình Tây hầu và phủ Anh quốc công vốn là thế giao, quan hệ giữa hai nhà từ đời trưởng bối đến tiểu bối đều rất tốt, việc cha con Thích gia tới thăm hôm nay hoàn toàn nằm trong dự tính.

Anh quốc công phu nhân và Hạ thị đều mỉm cười đứng dậy, chỉ có Hạ Vi Vũ vốn nhút nhát lại đang nhìn Ngụy Nhiêu với ánh mắt đầy vẻ tìm tòi, nghiên cứu.

Ngụy Nhiêu chẳng cần nghĩ cũng biết, hẳn là Hạ Vi Vũ đã nghe qua lời đồn nàng từng mưu toan "trèo cao" Thích Nhị gia, Thích Trọng Khải.

Ngụy Nhiêu chỉ cười cho qua chuyện.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không biết Lục Trạc đã nghe qua lời đồn này chưa? Hắn có tin không? Liệu hắn có lo lắng nàng sẽ tiếp tục "thông đồng" với Thích Trọng Khải ngay dưới mũi mình không?

Ngụy Nhiêu đột nhiên cảm thấy, gả vào Lục gia, cuộc sống của nàng chắc chắn sẽ có thêm không ít niềm vui thú.