Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 31: Năm Năm Ước Hẹn

Anh quốc công phu nhân vốn dĩ cũng không tin vào chuyện xung hỉ, nhưng đến khi đích thân trưởng tôn của mình rơi vào cảnh dược thạch vô y, chỉ còn biết trông cậy vào việc xung hỉ, mà ngay đêm tân hôn hắn lại thực sự tỉnh lại, bà liền thà tin là có còn hơn không. Có lẽ chuyện xung hỉ ở nhà khác không linh nghiệm, nhưng ở Lục gia thì linh, và Ngụy Nhiêu chính là ân nhân cứu mạng của trưởng tôn bà.

Dù thế nào đi nữa, đây chính là duyên phận giữa trưởng tôn và Ngụy Nhiêu, trong cõi u minh tự có định số.

"Được rồi, Thủ Thành vừa uống thuốc xong, hãy nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai chúng ta lại tới thăm con." Anh quốc công phu nhân mỉm cười nói với Lục Trạc, không quên tặng cho hắn một ánh mắt ẩn ý dặn phải đối xử tốt với Ngụy Nhiêu. Sau đó, bà quay sang thấp giọng dặn dò Ngụy Nhiêu rằng nếu đêm nay Lục Trạc có chỗ nào bất tiện cần hầu hạ, nàng cứ việc gọi Miêu ma ma. Miêu ma ma sẽ tiếp tục túc trực ở đây cho đến khi tính mạng Lục Trạc không còn gì phải lo lắng.

Một tiểu cô nương mới gả tới, bưng trà rót nước thì dễ nói, chứ có một số việc tế nhị e là đôi phu thê trẻ sẽ thấy khó xử.

Anh quốc công phu nhân nghĩ rất thấu đáo.

Ngụy Nhiêu hiểu ý lão phu nhân, nàng cúi mặt giả vờ thẹn thùng, tiễn Anh quốc công phu nhân và Hạ thị ra tận cửa. Nàng còn định tiễn thêm đoạn nữa nhưng đã bị lão phu nhân xua tay bảo quay vào.

Miêu ma ma đã về nhĩ phòng, Bích Đào và Liễu Nha đêm nay đều túc trực ở gian ngoài để phòng nửa đêm xảy ra chuyện bất trắc.

Ngụy Nhiêu đứng trước cửa nội thất một lát, hít một hơi sâu rồi mới vén màn bước vào.

Vừa vòng qua bức bình phong, nàng liền đối diện với dáng người nằm nghiêng của Lục Trạc. Hắn vẫn mở to mắt, ánh mắt thanh lãnh mà lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nàng.

Trên người Lục Trạc, Ngụy Nhiêu không cảm nhận được bất kỳ sự lễ độ hay thiện cảm nào. Nói cách khác, hoặc là Lục Trạc cho rằng việc hắn tỉnh lại chẳng liên quan gì đến cuộc xung hỉ này, hoặc là hắn quá phản cảm với nàng, đến mức sự kháng cự khi phải lấy nàng làm vợ đã lấn át cả lòng cảm kích.

"Chuyện xung hỉ, chắc hẳn Lão phu nhân đã giải thích qua với Thế tử rồi chứ?"

Cạnh giường có một chiếc ghế đôn thêu, Ngụy Nhiêu ngồi xuống, mở lời một cách khách khí.

Lục Trạc gật đầu. Lúc nãy hắn đã ăn được chút ít và cũng đã uống thuốc, tuy thân thể vẫn bất lực nhưng đã có thể miễn cưỡng mở miệng nói chuyện.

Hắn trực tiếp hỏi thẳng: "Tại sao lại đáp ứng xung hỉ?"

Giọng nói ấy khàn đặc, lạ lẫm đến mức Ngụy Nhiêu suýt chút nữa đã tưởng có một người khác đang lên tiếng.

"Đây chính là thái độ mà ngài đối đãi với ân nhân cứu mạng của mình sao?"

Vì sự thất lễ của Lục Trạc, Ngụy Nhiêu đã đem nguyên văn câu chất vấn mà hắn từng dành cho nàng hôm gặp thích khách trên núi Vân Vụ để trả đũa.

Lục Trạc nhạt nhẽo phản kích: "Cô vẫn chưa trả lời vấn đề của ta."

Trên núi Vân Vụ, hắn không có ơn cứu mạng với nàng, mà cuộc xung hỉ lần này, cũng chẳng phải Ngụy Nhiêu cứu mạng hắn.

Hai người, vốn dĩ không ai nợ ai.

Ngụy Nhiêu cười cười, nàng đã lờ mờ đoán được mình và Lục Trạc sẽ trải qua năm năm tiếp theo như thế nào.

Cảnh tượng mình giết người Lục Trạc cũng đã thấy qua, bản thân người đàn ông này cũng chưa bao giờ coi nàng là một khuê tú hiền thục để mà kính trọng, Ngụy Nhiêu cảm thấy chẳng việc gì phải diễn nữa. Nàng châm chọc đáp: "Tại sao đáp ứng xung hỉ à? Thế tử là anh hùng bảo vệ quốc gia, Quốc công gia và Lão phu nhân lại gióng trống khua chiêng tới Ngụy gia cầu hôn, căn bản không để cho ta lấy một kẽ hở để khước từ. Bản thân ta tuy thích làm những việc trái lễ giáo, nhưng cũng không dám để người nhà mình vì mình mà phải mang danh lãnh huyết vô tình, ích kỷ tư lợi."

Lục Trạc chấp nhận sự châm chọc của nàng: "Việc này là Lục gia chúng ta không đúng, điểm này ta nợ cô một lần. Bất quá, ta rất hiếu kỳ, Ngụy cô nương vì sao lại nguyện ý uổng phí thanh xuân để thủ tiết cho ta năm năm, nếu như ta chết?"

Ngụy Nhiêu nhướn mày: "Nếu đổi thành một cô nương khác gả tới, ngài có hiếu kỳ về nguyên nhân nàng thủ tiết như vậy không?"

Lục Trạc cười khẽ: "Một cô nương khác, đại khái sẽ không chỉ thủ tiết có năm năm."

Vị Lục Thế tử gầy đến mức gần như biến dạng, khi lộ ra nụ cười châm biếm, cái vị châm chọc ấy lại càng nồng đậm hơn. Nhìn vào mắt Ngụy Nhiêu, nó mười phần chướng mắt.

Ngụy Nhiêu lập tức đáp trả bằng một nụ cười vô cùng vũ mị đa tình: "Một cô nương khác ấy à, căn bản còn chẳng muốn mạo hiểm gả cho Thế tử để làm góa phụ đâu."

Nụ cười sắc lẹm của Lục Trạc lập tức cứng đờ rồi biến mất.

Cơn uất ức vì bị coi thường trong lòng Ngụy Nhiêu được quét sạch sành sanh, nàng cười đến là đắc ý.

Lục Trạc mím chặt bờ môi khô khốc. Đôi mắt hãm sâu vì gầy gò lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngụy Nhiêu. Hôn sự này là do tổ mẫu sắp xếp, là tổ phụ tổ mẫu cầu xin Ngụy Nhiêu gả tới, hắn không thể oán hận tổ phụ tổ mẫu, cũng chẳng có lý do gì để oán hận Ngụy Nhiêu. Thế nhưng, nếu bảo hắn thực sự cùng Ngụy Nhiêu làm phu thê cả đời, để phủ Anh quốc công phải gánh chịu rủi ro bị nàng làm vẩn đục gia phong và thanh danh, Lục Trạc thực lòng không cam tâm.

Mẫu thân hắn, Nhị thẩm, Tam thẩm đều vì phụ thân và các thúc phụ mà thủ tiết nhiều năm, danh dự của họ không nên bị Ngụy Nhiêu hay mẹ con nhà họ Chu làm liên lụy.

Ngụy Nhiêu nhìn ra vẻ không cam lòng của Lục Trạc, nàng chậm rãi thu lại nụ cười.

Nàng sợ nếu mình còn cười tiếp, Lục Trạc sẽ tức đến mức ngất xỉu lần nữa mất.

Cái tên này tuy đáng ghét, nhưng hắn còn sống thì rõ ràng có lợi cho nàng hơn.

Nàng khẽ xoay xoay cái cổ vẫn còn mỏi nhừ vì sức nặng của mũ phượng, hảo tâm giải thích: "Được rồi được rồi, nể tình ngài đang trọng bệnh, ta không thèm chấp nhặt với ngài nữa. Nói thật cho ngài biết nhé, ta đồng ý xung hỉ, một là vì bị nhà ngài dồn vào thế bí không còn cách nào khác, còn lý do thứ hai chính là ta cần lợi dụng quyền thế của Lục gia, khiến kẻ đã phái thích khách ám sát ta phải kiêng dè, không dám tùy tiện động thủ với ta nữa."

Ngụy Nhiêu cần Lục Trạc cùng nàng diễn kịch "ân ái phu thê" suốt năm năm, với một cuộc hợp tác dài hơi như vậy, có một số chuyện nhất định phải nói thẳng thắn, tránh để Lục Trạc nghi ngờ nàng có mưu đồ gì khác mà ngày đêm đề phòng.

Lục Trạc suy tư một lát rồi hỏi: "Tại sao lại là năm năm? Cô chắc chắn có thể diệt trừ đối phương trong vòng năm năm sao?"

Ngụy Nhiêu lắc đầu lia lịa: "Ta nào dám diệt trừ bà ta, ta chỉ muốn tránh thôi. Có điều bà ta đã lớn tuổi rồi, ta tính toán chừng năm năm nữa là cũng vừa tầm."

Lục Trạc vốn đã sớm nghi ngờ thích khách là do Thái hậu nương nương phái đến. Nghe Ngụy Nhiêu nói vậy, hắn chợt nhớ tới ngày xem đua thuyền rồng, dáng vẻ của Thái hậu hoàn toàn không phải là tướng mạo trường thọ.

"Cô ở trước mặt ta nguyền rủa đối phương như vậy, không sợ ta đoán được thân phận của đối phương rồi đi tố cáo cô sao?"

Ngụy Nhiêu cười đáp: "Tự nhiên là không sợ rồi. Thứ nhất, Thế tử tuy không phải mười phần quân tử nhưng cũng được năm phần, chắc hẳn sẽ khinh miệt hành vi cáo trạng tiểu nhân. Thứ hai, hiện tại ta là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của Thế tử, dù ngài có vui hay không thì ta và phủ Anh quốc công cũng đã là châu chấu buộc chung một sợi dây. Ngài vạch trần ta, cũng chính là vạch trần phủ Anh quốc công mà thôi."

Lục Trạc quả thực sẽ không đi tố cáo. Chuyện ân oán giữa Thái hậu và Thọ An quân, hắn tuy không rõ nội tình cũng chẳng mấy hiếu kỳ, nhưng thấy Nguyên Gia đế kính trọng Thọ An quân đến vậy, hắn tin rằng bà chắc chắn chưa từng làm điều gì có lỗi với Thái hậu. Việc Thái hậu chỉ vì lòng dạ hẹp hòi mà mưu hại tính mạng của một nữ tử vô tội như Ngụy Nhiêu, Lục Trạc cảm thấy sâu sắc khinh bỉ. Phàm là nếu bắt gặp, hắn vẫn sẽ ra tay cứu nàng lần nữa.

"Bây giờ ta đã tỉnh lại, cô có tính toán gì không?" Lục Trạc nhìn Ngụy Nhiêu bằng ánh mắt dò xét. Nữ nhân này, không lẽ thật sự muốn làm thê tử của hắn sao?

Ngụy Nhiêu lộ vẻ kỳ quái: "Lão phu nhân không nói cho ngài biết sao?"

Lục Trạc: "Nói cho ta cái gì?"

Ngụy Nhiêu lập tức hiểu ra, Anh quốc công phu nhân là thật tâm hy vọng nàng và Lục Trạc có thể thành tựu một đôi nhân duyên tốt đẹp.

Đáng tiếc thay, Lục Trạc coi thường nàng, mà nàng cũng chẳng hề ưa cái loại "ngụy quân tử" thanh cao giả tạo, ôn nhuận bên ngoài như hắn.

Ngụy Nhiêu rành mạch nói ra điều kiện thứ ba của mình.

Lục Trạc nghe xong, trong lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Không cần cùng Ngụy Nhiêu làm phu thê thực thụ là tốt rồi.

Ngụy Nhiêu bị tình thế ép buộc phải gả tới xung hỉ, điểm này đúng là Lục gia đã nợ nàng. Cho nên, Lục Trạc nguyện ý phối hợp cùng nàng diễn vở kịch "vợ chồng hòa thuận" trong vòng năm năm. Chờ đến khi Thái hậu nương nương quy tiên hoặc kỳ hạn năm năm kết thúc, hai người sẽ tìm một lý do thích hợp để hòa ly. Đến lúc đó, dù Ngụy Nhiêu có làm việc quái đản đến mức nào cũng chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn sẽ tái giá với một vị danh môn khuê tú tài đức vẹn toàn để hỗ trợ tổ mẫu và mẫu thân quán xuyến việc nhà, dạy dỗ con cái.

Về phần sính lễ, Ngụy Nhiêu có lấy đi toàn bộ hắn cũng không quan tâm.

"Được, ta sẽ tuân thủ ước hẹn năm năm và phối hợp với cô." Lục Trạc chính thức hứa hẹn.

Ngụy Nhiêu nói: "Điều này Lão phu nhân đã dùng tính mạng của ngài để thề, ta tin Lão phu nhân. Nhưng lời nói gió bay, ta có chuẩn bị sẵn một bản văn thư giấy trắng mực đen, chờ hai ngày nữa Thế tử phục hồi sức lực thì giúp ta ấn dấu tay làm bằng chứng được chứ?"

Lục Trạc mím môi: "Có thể."

Ngụy Nhiêu gật đầu, liếc mắt nhìn chiếc giường hỷ của hai người.

Lục Trạc chủ động sắp xếp: "Sáng mai ta sẽ lấy lý do hậu trạch bất tiện gặp khách, sai người khiêng ta về lại tiền viện. Ban ngày tân khách tới cửa, cô cứ ở tiền viện giả vờ chăm sóc ta. Buổi tối cô cứ về hậu viện nghỉ ngơi, ta đã có thân tín chăm lo. Chờ khi ta có thể đi lại tự nhiên, ta sẽ dọn đến phòng phía Tây ở hậu viện để ngủ, đảm bảo ngay cả A Quý cũng không nhìn ra manh mối."

Ngụy Nhiêu cầu còn không được, chỉ không quên nhắc nhở cảnh cáo hắn: "Ngoại trừ Lão phu nhân, ngoại trừ ta và thân tín bên cạnh ngài, những người khác trong Lục gia bao gồm cả thân bằng hảo hữu của ngài đều không được biết chân tướng cuộc hôn nhân này. Nếu như vì ngài mà lộ ra sự thật, khiến ta bị toàn kinh thành chế giễu, thì đừng trách ta đối với các ngài..."

"Nam nhi Lục thị đều nói là làm. Cuộc hôn nhân này nếu có bị bại lộ, vấn đề chắc chắn chỉ xảy ra ở trên người cô mà thôi."

Lục Trạc thiếu kiên nhẫn ngắt lời đe dọa của nàng.

Ngụy Nhiêu chỉ mỉm cười không nói. Khoản bồi thường nếu bội ước nàng đều đã viết rõ trong khế ước, chỉ cần Lục Trạc dám ký, nàng chẳng sợ hắn chơi xấu.

"Được rồi, ngài nghỉ ngơi đi. Ta để Bích Đào vào đây nằm đất, có việc gì ngài cứ việc sai bảo nàng."

Mọi chuyện cần nói đã xong, Ngụy Nhiêu ôm lấy bộ chăn gấm và gối đầu của mình, tự đi sang phòng phía Tây ngủ.

Nàng đối với Lục Trạc và cái mùi thuốc nồng nặc trên người hắn chẳng có chút lưu luyến nào. Đừng nói Lục Trạc hiện giờ trông giống như quỷ, dù hắn có khôi phục lại dung mạo thần tiên quân tử ấy, hay thậm chí là danh phận Thế tử phu nhân đi chăng nữa, cũng chẳng có chút sức hút nào với Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu vừa đi không lâu, Bích Đào ôm chăn mền bước vào. Nàng vốn nhát gan, nhìn thấy dáng vẻ bệnh tật của Thế tử gia lúc này thì sợ hãi, chỉ dám đứng sau tấm bình phong khẩn trương nói: "Nô tỳ ngủ ở đây, Thế tử gia có chỗ nào không thoải mái thì cứ gọi Bích Đào ạ."

Lục Trạc: "Ừm. Đem nến long phượng và đèn tắt hết đi."

Bích Đào không dám không nghe, nàng tắt mấy ngọn đèn trước, cuối cùng đi tới trước đôi nến long phượng, do dự nói: "Nến hỷ phải đốt suốt đêm, nô tỳ sợ sáng mai Lão phu nhân tới sẽ hỏi..."

"Đem vào tịnh phòng trước, sáng sớm mai lại chuyển về."

Đối với Bích Đào, giọng điệu của Lục Trạc coi như còn ôn hòa.

Bích Đào chẳng mảy may cảm kích. Cái thứ Thế tử gì đâu không biết, được cô nương cứu tỉnh mà chẳng thấy nửa điểm biết ơn, muốn tắt nến hỷ chẳng phải là ý muốn không thèm làm phu thê với cô nương sao?

Bích Đào rất tức giận. Cô nương bị Lục gia ép gả tới, cô nương có thể không thích Thế tử gia, nhưng Thế tử gia mà chướng mắt cô nương thì đúng là đồ không có lương tâm.

Dời xong nến long phượng, Bích Đào lẳng lặng nằm xuống. Nàng vừa mong Thế tử gia bên trong đừng có "nhu cầu" gì làm mệt đến tay nàng, lại vừa mong hắn "đi" ra một chút cho mất mặt, xem hắn còn giữ cái thói cao cao tại thượng kia được nữa không.

Khiến Bích Đào thất vọng là Lục Trạc ăn uống không nhiều, lại thêm tác dụng của thuốc nên một giấc ngủ ngon tới tận bình minh.

Lúc này, Lục Trạc thực sự có nhu cầu.

Hắn gọi Bích Đào.

Bích Đào mơ màng tỉnh giấc.

Lục Trạc nghe động tĩnh sau bình phong, khàn giọng phân phó: "Đi gọi A Quý tới."

Bích Đào hiểu ngay. Dù nàng có gan nguyền rủa Thế tử gia trong lòng, nhưng khi đối mặt thật sự, nàng cũng không dám làm càn, ngoan ngoãn đi tìm A Quý.

A Quý đang ngủ rất say. Những ngày trước lo cho Thế tử nên hắn hay khóc, giờ Thế tử đã có hy vọng sống, hắn liền ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng Bích Đào gọi, A Quý nhanh nhẹn bò ra khỏi chăn, cầm theo chiếc bô đã chuẩn bị sẵn chạy vào hậu viện.

Bích Đào không theo vào nữa, đứng bên ngoài ngáp ngắn ngáp dài.

Trong nội thất, A Quý thành thục c** q**n cho Thế tử gia.

Lục Trạc trước đó chưa có cơ hội hỏi, lúc này mới nhắm mắt hỏi khẽ: "Trong lúc ta hôn mê, đều là ai chăm sóc?"

Tiếng nước róc rách, A Quý sợ Thế tử nghe không rõ nên hơi nâng cao giọng: "Ngự y phụ trách đổi thuốc xử lý vết thương, còn những việc khác đều do tiểu nhân hầu hạ. Chỉ là hôm qua thành thân, Lão phu nhân lo thiếu phu nhân chăm sóc không chu đáo nên an bài Miêu ma ma tới. Tiểu nhân cả ngày không được gặp ngài, Miêu ma ma có lẽ đã giúp hai lần."

Ánh đèn mờ ảo không soi rõ gương mặt Lục Trạc. Tiếng nước đã dứt, lúc A Quý hầu hạ hắn mặc quần, Lục Trạc mới hỏi tiếp: "Sau khi thiếu phu nhân vào cửa, trước khi ta tỉnh lại... ta có từng bị bài tiết không tự chủ không?"

A Quý thực sự không biết, lí nhí đáp: "Tiểu nhân đi hỏi Miêu ma ma một chút, lát nữa sẽ báo lại với ngài."

Lục Trạc im lặng.

A Quý khựng lại một chút, lên tiếng an ủi chủ tử: "Gia, ngài đừng suy nghĩ quá nhiều. Người ta lúc sinh bệnh ai mà chẳng chật vật. Đợi ngài dưỡng khỏe lại, khôi phục lại phong thái ngày xưa, thiếu phu nhân có khi yêu ngài còn không hết, làm sao còn nhớ đến mấy chuyện này."

Lục Trạc: "Lui ra đi."

A Quý: "..."