Đã đi cầu hôn thì phải có khí thế của cầu hôn.
Hôn kỳ của Lục Trạc và Tạ Họa Lâu vốn định vào ngày mười tám tháng Chạp, nên từ hai tháng trước phủ Anh quốc công đã bắt đầu chuẩn bị mọi thứ cho hôn lễ. Cho dù không chuẩn bị kịp thì số sính lễ vừa rút từ Tạ phủ về hồi trưa cũng có sẵn để dùng ngay.
Thế nhưng Anh quốc công phu nhân nhất quyết không dùng lại đống đồ cũ đó. Bà ra lệnh cho người khiêng ra số lượng hòm xiểng mới tinh nhiều gấp đôi, lấy từ trong kho ra từng món châu báu, trang sức, lụa là quý giá. Mỗi chiếc hòm đều được thắt lụa đỏ rực rỡ. Bà cùng Anh quốc công thay bộ đồ mới, gióng trống khua chiêng xuất phát. Trên đường đi, từ các gia đình quan lại đến bách tính thường dân đều chấn kinh xen lẫn hiếu kỳ, ai nấy đều muốn biết phủ Anh quốc công trong thời gian ngắn ngủi như thế lại định đi cầu hôn tiểu thư nhà ai.
Vì bách tính vây xem quá đông, Anh quốc công cưỡi ngựa tiến lại gần cửa sổ xe, nói với lão thê bên trong: "Chúng ta gây ra động tĩnh lớn thế này, ta biết bà muốn thể hiện thành ý với phủ Thừa An bá, nhưng lỡ bên đó hiểu lầm là chúng ta đang dùng uy quyền cưỡng ép họ thì sao?"
Anh quốc công phu nhân lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà lo nhiều như thế.
Trưởng tôn đang mạng sống như treo sợi tóc, đã gọi là xung hỉ thì phải làm cho quyết liệt và phải nhanh. Nếu bà cứ lo trước tính sau, kiêng kỵ điều này điều nọ mà làm lỡ dở thời gian, lỡ đến mức trưởng tôn không còn nữa thì phủ Thừa An bá có đáp ứng cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Mời người xung hỉ vốn đã là thất lễ, bất kể bà có chu toàn lễ nghĩa đến đâu thì hành động này chắc chắn vẫn khiến phủ Thừa An bá sinh lòng oán thán.
Anh quốc công phu nhân đã tính kỹ cả rồi, nếu Ngụy Nhiêu nguyện ý gả tới, dù trưởng tôn có tỉnh lại hay không, nàng vẫn là ân nhân của Lục gia. Còn nếu Ngụy Nhiêu không nguyện ý gả, dẫn đến việc bị người đời lên án là thấy chết không cứu vì từ chối cầu hôn, Anh quốc công phu nhân sẽ nhận Ngụy Nhiêu làm tôn nữ, hết lòng che chở, đối đãi như cháu gái ruột thịt để bù đắp.
Nghi trượng cầu hôn của Lục gia cùng dòng người vây xem đồng loạt tràn vào ngõ Vĩnh Ninh, nơi phủ Thừa An bá tọa lạc.
Khi cỗ xe ngựa dẫn đầu dừng vững vàng trước cửa phủ Thừa An bá, trong đám đông lập tức bùng lên những tiếng nghị luận xôn xao như ong vỡ tổ.
"Ngụy gia vẫn còn cô nương chờ gả sao?"
"Đây chẳng phải là nhà chồng cũ của Lệ quý nhân, gia đình của Thọ An quân đó sao? Đứa con gái mà Lệ quý nhân bỏ lại hình như vẫn luôn chưa gả đi!"
"Trời ạ, Lục gia là đến cầu thân Ngụy tứ cô nương ư? Không thể nào chứ?"
"Hình như Tam cô nương nhà họ Ngụy cũng chưa gả, chắc là nàng ấy rồi. Dẫu sao cũng là đích nữ nghiêm chỉnh của Bá phủ. Thừa An bá có tước vị nhưng chức quan không cao, hẳn là rất sẵn lòng kết thân với phủ Anh quốc công."
Đúng lúc này, Thừa An bá bị sự náo nhiệt trước cửa làm kinh động, vội vàng cùng phu nhân Quách thị ra đón.
Anh quốc công vốn là đệ nhất mãnh tướng bản triều, được đế vương trọng dụng, bách tính kính ngưỡng. Ông tự mình đặt chân đến cửa nhà ai, gia chủ nhà đó đều phải đích thân ra nghênh tiếp.
Hai vợ chồng cung kính mời Anh quốc công và phu nhân vào trong.
Chuyện riêng tư không thể nói trước mặt người ngoài, nên ngay khi vừa bước qua đại môn Ngụy gia, để tránh việc vợ chồng Thừa An bá hiểu lầm, Anh quốc công phu nhân đã trực tiếp làm rõ ý đồ: "Lão lưỡng khẩu chúng ta mạo muội tới cửa là để cầu thân cho Tứ cô nương. Vì tình cảnh trong nhà đặc thù, có chỗ nào thất lễ, xin Bá gia rộng lòng lượng thứ."
Thừa An bá thoáng kinh ngạc, Lục gia cầu cưới lại là đứa cháu gái sao?
Ông không hề có ý nghi ngờ cháu gái mình không xứng gả vào Lục gia, chỉ là vì nàng thanh danh không tốt. Vừa rồi nghe hạ nhân báo tin, ông và thê tử đều ngỡ rằng Lục gia muốn cưới nữ nhi của mình là Ngụy Thiền.
Sau cơn kinh ngạc, trong lòng Thừa An bá dâng lên một cảm xúc phức tạp.
Bất luận tình trạng hiện giờ của Lục Trạc ra sao, việc được Anh quốc công phu nhân nhắm trúng làm cháu dâu trưởng vốn đã là một loại công nhận và vinh dự lớn lao, mà về mặt đạo nghĩa, nhà họ cũng khó lòng từ chối. Vừa rồi Thừa An bá còn lo lắng vạn nhất Lục Trạc chết đi, nữ nhi của ông tuổi còn trẻ đã phải làm góa phụ thì biết tính sao? Giờ đây hiểu lầm đã được xóa bỏ, ông không còn phải lo cho nữ nhi nữa, nhưng lại mơ hồ cảm thấy hổ thẹn. Ông tự trách mình giáo dục nữ nhi vô phương, tài đức không hiển lộ, đến mức ngay cả chuyện xung hỉ mà Lục gia cũng chẳng thèm ngó ngàng đến con gái mình.
"Nhiêu Nhiêu từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh gia mẫu, chuyện này còn phải mời gia mẫu ra thương nghị. Quốc công gia, phu nhân, mời hai vị sang phòng khách tiểu tọa, ta sẽ phái người đi mời gia mẫu tới ngay." Thừa An bá trịnh trọng nói.
Anh quốc công phu nhân nói thêm: "Hãy mời cả Tứ cô nương cùng tới đi, dù sao chuyện này cũng liên quan đến đại sự cả đời của con bé."
Thừa An bá nghĩ đến đứa cháu gái vốn thông minh hiểu chuyện, liền gật đầu đồng ý.
Tiểu nha hoàn được phái đi truyền tin tự nhiên cũng đem ý đồ của vợ chồng Anh quốc công nói cho Ngụy Nhiêu và Ngụy lão thái thái biết.
Ngụy lão thái thái thực sự không thể ngờ được, bà vừa mới cùng tôn nữ bàn tán về chuyện hai nhà Tạ - Lục từ hôn, chớp mắt một cái Lục gia đã đến cầu thân cháu gái bà!
Thế nhưng cái thời cơ này, chẳng phải là quá coi thường người khác sao?
Cớ làm sao khi Lục Trạc còn sinh long hoạt hổ thì chỉ có Tạ Lục cô nương tài danh lẫy lừng mới xứng đôi, còn giờ đây khi hắn nửa sống nửa chết, các danh môn khuê tú khác không ai dám gả, Lục gia mới sực nhớ đến Nhiêu Nhiêu của bà?
Nếu vị hôn thê trước của Lục Trạc là ai khác thì còn đỡ, đằng này lại là Tạ Lục cô nương, kẻ luôn được đám tiểu thư miệng lưỡi thế gian đem ra để dìm hàng Nhiêu Nhiêu. Dựa vào cái gì mà muốn Nhiêu Nhiêu của bà phải đi "nhận lại" một Lục Trạc bệnh tật mà Tạ Lục cô nương đã vứt bỏ?
Ngụy lão thái thái mong Lục Trạc bình phục là thật, nhưng chuyện đó và việc Lục gia đến cầu thân hoàn toàn không phải là một!
Trong phút chốc, bà đã muốn nổi nóng sai nha hoàn ra đuổi khéo vợ chồng Anh quốc công đi cho rảnh nợ.
Thế nhưng gừng càng già càng cay, sau cơn xúc động ngắn ngủi, Ngụy lão thái thái dần bình tĩnh lại. Đó là vợ chồng Anh quốc công cơ mà, nhà mình có thể từ chối, nhưng không thể làm tuyệt tình quá mức, nếu không sau này làm sao có thể đặt chân ở kinh thành được nữa?
"Nhiêu Nhiêu đừng sợ, chúng ta đi nghe xem họ nói thế nào. Nể mặt Anh quốc công thì tiếp đón, nhưng tổ mẫu tuyệt đối sẽ không đáp ứng họ đâu." Ngụy lão thái thái vỗ vỗ tay Ngụy Nhiêu, thái độ minh xác khẳng định.
Đầu óc Ngụy Nhiêu lúc này có chút loạn, quá nhiều nghi hoặc bủa vây. Với vinh quang của phủ Anh quốc công, nếu không tìm được đích nữ danh môn xung hỉ thì vẫn có thể tìm thấy thứ nữ của các vọng tộc, hay những tiểu gia bích ngọc, có biết bao nhiêu lựa chọn, tại sao Lục gia lại nghĩ đến một kẻ tiếng xấu đầy mình như nàng? Là họ coi trọng nàng, hay là thực sự xem thường nàng đây?
Lại nữa, nếu nàng từ chối, thanh danh vốn đã chẳng ra gì của nàng liệu có càng trở nên tệ hại hơn không? Phải chăng Lục gia đã nắm thóp điểm này để bức bách nàng?
Nghĩ đến nụ cười thân thiện của Anh quốc công phu nhân tại yến tiệc cung đình tết Đoan Ngọ, Ngụy Nhiêu khẽ cau mày.
Là thiện ý hay ác ý, gặp mặt một lần sẽ rõ.
Ngụy Nhiêu tạm thời không đưa ra ý kiến gì, nàng ngoan ngoãn dìu tổ mẫu. Hai tổ tôn không nhanh không chậm tiến về phía phòng khách chính viện.
Vì đang ở nhà mình, trên mặt Ngụy Nhiêu chỉ thoa một lớp hương cao giữ ẩm, tuyệt nhiên không hề trang điểm theo lối dịu dàng đoan trang để che giấu bản thân. Khi trút bỏ lớp phấn son, nàng để lộ làn da trắng ngần mịn màng như thổi là rách, đôi mắt phượng liễm diễm tựa chứa chan tình ý, bờ môi đầy đặn mang sắc thắm của những cánh hoa rực rỡ nhất, cùng một điểm môi châu quyến rũ mê người, như thể đang mời gọi kẻ khác nâng cằm nàng lên mà tùy ý thưởng ngoạn, trêu đùa.
Nàng khẽ cúi đầu, chuyên tâm dìu Ngụy lão thái thái, chẳng hề tỏ ra khẩn trương hay thẹn thùng trước sự hiện diện của hai vị quý khách đang ngồi trong sảnh để cầu thân.
Anh quốc công phu nhân thoạt tiên bị nhan sắc của Ngụy Nhiêu làm cho kinh ngạc.
Thì ra Ngụy Nhiêu mà bà thấy trong cung yến lần trước là đang cố ý giấu mình. Giờ nhìn kỹ lại, tư sắc của Ngụy Nhiêu rõ ràng thắng Tạ Họa Lâu một bậc, những lời đàm tiếu lấy Tạ Họa Lâu để dìm hàng Ngụy Nhiêu thuần túy chỉ xuất phát từ lòng đố kỵ mà thôi.
Nhưng điều khiến Anh quốc công phu nhân hài lòng nhất chính là sự ổn trọng của nàng. Một tiểu cô nương mới mười lăm tuổi, hẳn đã biết rõ ý đồ đến của họ, vậy mà Anh quốc công phu nhân nhìn mãi vẫn không thấu tâm tư nàng, rốt cuộc là nàng đang cao hứng vì được gả vào Lục gia, hay đang tức giận vì Lục gia bất chấp lễ nghĩa, ép nàng đi xung hỉ cho trưởng tôn?
Người ổn trọng như thế, khi hành sự cơ bản sẽ không phạm sai lầm, vô cùng thích hợp để làm đương gia chủ mẫu.
Anh quốc công phu nhân đầy mãn nguyện quay sang nhìn trượng phu bên cạnh.
Anh quốc công cũng nhìn lại lão thê, trong lòng thầm nghĩ, nếu đứa cháu đích tôn đang hôn mê kia thực sự có thể tự mình định đoạt chuyện sinh tử, biết được người nhà cưới cho mình một mỹ nhân tựa hoa tiên thế này về làm vợ, hẳn là nó sẽ chẳng đành lòng mà chết đâu. Chẳng có nam nhân nào nỡ bỏ rơi một vị kiều thê như vậy cả.
"Khi lão Bá gia còn tại thế, lão đầu tử nhà ta từng có vinh hạnh được ngồi cùng bàn uống rượu với ông ấy. Nể tình phần giao hảo này, ta mạn phép gọi ngài một tiếng đệ muội được chăng?" Anh quốc công phu nhân cười nói với Ngụy lão thái thái.
Ngụy lão thái thái dùng ngữ khí xa cách đáp lại: "Không dám nhận. Vong phu vốn là kẻ tầm thường, sao dám xưng huynh gọi đệ với Quốc công gia."
Anh quốc công cười xòa làm hòa: "Xứng đáng, quá xứng đáng chứ! Lục mỗ vốn xuất thân thô lậu, mười phần kính ngưỡng học vấn của Sùng Văn hiền đệ."
Sùng Văn là tên tự của tổ phụ Ngụy Nhiêu. Cũng may quản sự của Lục gia tài giỏi, trong thời gian ngắn đã điều tra ra được, giúp Anh quốc công có thể "mặt dày" mà thốt ra những lời này.
Ngụy lão thái thái liếc nhìn Anh quốc công, cũng không buồn vạch trần thêm làm gì.
Anh quốc công phu nhân thấy thái độ của Ngụy lão thái thái có phần hòa hoãn, lập tức thừa cơ tiếp lời: "Đệ muội, Quốc công nhà ta là kẻ thô kệch, ta cũng chẳng học hành gì nhiều, không giỏi ăn nói. Đại buổi trưa chạy tới quấy rầy thế này, ta cũng không dám vòng vo với đệ muội nữa. Đứa trưởng tôn Lục Trạc của ta đang bệnh nặng bất tỉnh, biện pháp gì ta cũng đã thử qua cả rồi, giờ chỉ còn biết trông cậy vào việc xung hỉ để cứu nó một mạng..."
Vì lòng dạ đang thắt lại vì cháu, chẳng cần phải diễn kịch, nước mắt Anh quốc công phu nhân cứ thế tự nhiên lã chã rơi xuống.
Cùng là phận người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, Ngụy lão thái thái không đành lòng nhìn cảnh này, bà quay đầu cắt ngang lời Anh quốc công phu nhân: "Tình cảnh nhà phu nhân, ta đều đã nghe qua, ta cũng cầu Bồ Tát phù hộ Thế tử gia sớm ngày vượt qua đại nạn, nhưng yêu cầu của phu nhân, ta thực sự khó lòng đáp ứng. Nhiêu Nhiêu là khúc ruột của ta, mặc kệ người đời chửi bới, bôi nhọ nó ra sao, thì trong mắt người làm tổ mẫu này, nó vẫn là tốt nhất. Nếu phu nhân đến cầu thân sớm một năm, ta đã có thể mừng đến phát khóc, nhưng bây giờ thì tính là gì? Chẳng lẽ Nhiêu Nhiêu nhà ta lại kém cạnh gì mấy hạng mẫu đơn tài nữ đó sao, mà phải đi nhặt lại thứ người ta không cần?"
Nói đến đây, hốc mắt Ngụy lão thái thái cũng đỏ bừng lên.
Giữ đạo hiếu là lẽ đương nhiên, nhưng trong tình cảnh này của Lục gia, cho dù Tạ gia có bất chấp đại tang mà gả Lục cô nương đi, người ngoài cũng chỉ khen Tạ gia cao thượng. Còn khi Tạ gia từ chối, suy cho cùng cũng là vì không nỡ để Lục cô nương mạo hiểm, không nỡ để nàng làm góa phụ. Chẳng qua là Tạ phủ vận khí tốt, đúng lúc lão Thái phó qua đời nên mới bảo toàn được thanh danh.
Còn Nhiêu Nhiêu của bà thì sao? Bởi những thành kiến sẵn có, cho dù giờ có gả đi xung hỉ cũng chẳng giành được nửa phân mỹ danh. Người ngoài sẽ nói Nhiêu Nhiêu "chó ngáp phải ruồi" mới nhặt được cái món hời này, rằng nếu Lục Trạc không bệnh nguy kịch thì căn bản không đến lượt nàng. Nếu Lục Trạc sống lại, lời ra tiếng vào sẽ càng nhiều, còn nếu Lục Trạc chết đi, Nhiêu Nhiêu thủ tiết thì chịu thiệt, mà không thủ tiết thì sẽ bị người đời mắng chửi đến chết.
Làm thế nào cũng là chịu thiệt, dựa vào cái gì chứ?
Tất cả đều tại vợ chồng Anh quốc công, nếu họ không đến, Nhiêu Nhiêu đã không phải đối mặt với tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này!
"Các người có từng nghĩ cho Nhiêu Nhiêu chưa? Đáp ứng hay từ chối đều là hố thẳm, các người định để nó sau này sống thế nào?" Ngụy lão thái thái đập bàn một cái, hằn học trừng mắt nhìn Anh quốc công phu nhân mà chất vấn: "Các người thấy thanh danh Nhiêu Nhiêu vốn đã xấu, nên định dội thêm một gáo nước bẩn nữa lên người nó mới cam lòng sao?"
"Tổ mẫu, người đừng như vậy."
Ngụy Nhiêu cúi đầu quỳ xuống trước mặt Ngụy lão thái thái. Nàng vốn không định khóc, nhưng lại bị những giọt nước mắt của tổ mẫu làm cho xúc động, cuối cùng không kìm được mà lệ rơi đầy mặt.
Ngụy lão thái thái ôm lấy đầu tôn nữ, nức nở hỏi Anh quốc công phu nhân: "Cháu trai của bà là bảo vật, vậy cháu gái của ta chỉ là cỏ rác thôi sao?"
Bà càng khóc càng không ngăn được, Thừa An bá và Quách thị cũng vội vàng quỳ xuống cạnh bên, cùng nhau khuyên nhủ.
Anh quốc công phu nhân vừa khóc vừa lắc đầu thảm thiết: "Không phải như vậy, không phải như bà nghĩ đâu! Ta không hề xem thường Nhiêu Nhiêu, ta thực sự rất thích con bé. Thích dung mạo của nó, thích tấm lòng hiệp nghĩa của nó, thích sự bao dung của nó, thích cả việc nó có một người bá phụ làm Tước gia. Mọi người đều nói ta không tìm được danh môn khuê tú nào chịu xung hỉ cho Thủ Thành nên khuyên ta cưới một nữ tử nhà nghèo, nhưng ta không tin vào cái dớp đó! Thủ Thành của ta chính là bảo vật, là bảo vật độc nhất vô nhị trên đời này. Cho dù nó có bệnh đến mức không còn ra hình người, ta cũng phải cưới cho nó một danh môn khuê tú thực sự, một cô nương xứng đáng với nó."
Ngụy lão thái thái kinh ngạc ngẩng đầu, Ngụy Nhiêu cũng khó lòng tin nổi mà nhìn về phía Anh quốc công phu nhân.
Anh quốc công phu nhân lau nước mắt, nói với Ngụy Nhiêu: "Tại sao danh môn khuê tú lại tốt? Bởi vì sự giáo dưỡng của danh gia là điều được đảm bảo, mọi người tin rằng cô nương xuất thân danh môn sẽ có phẩm đức thanh cao. Với một khuê tú chưa từng gặp mặt, người ngoài chỉ có thể dựa vào thanh danh để đánh giá, nhưng ta đã gặp qua Nhiêu Nhiêu, đã thấy được cái tốt của con bé. Thế nên mặc kệ thế gian đồn đại thế nào, trong lòng ta, Nhiêu Nhiêu chính là một danh môn khuê tú chân chính, là viên minh châu tuyệt đối không làm ủy khuất tôn nhi của ta."
Những giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên gương mặt bà lão khiến mọi người ở đó đều cảm nhận được. Đây là lời nói từ đáy lòng, không phải những lời xảo trá để lừa Ngụy Nhiêu gả đi.
Anh quốc công phu nhân đã có thành ý như vậy, lòng Ngụy lão thái thái cũng dịu đi đôi chút, nhưng...
"Tổ mẫu, con muốn gả."
Một đôi tay nhỏ bé đột nhiên nắm chặt lấy đôi tay già nua của bà, cướp lời trước khi bà kịp lên tiếng.