Thời gian không đợi người.
Anh quốc công phu nhân vừa từ Tạ phủ phúng viếng trở về, vừa vào cửa đã lập tức an bài quản sự đi xử lý chuyện từ hôn với Tạ phủ, nhất thiết phải làm xong xuôi trước bữa cơm trưa. Sau đó, bà tới Tùng Nguyệt đường thăm trưởng tôn một chuyến. Thấy thần sắc của hắn vẫn bệnh tật uể oải như lúc bà chưa đi, chẳng hề có chút chuyển biến tốt đẹp nào, Anh quốc công phu nhân nhắm nghiền mắt lại, quay người rời khỏi Tùng Nguyệt đường. Bà sai người gọi cả bốn nàng dâu đến Trung Nghĩa đường, nơi bà và trượng phu đang ở.
Kể từ khi Lục Trạc lâm bệnh nặng, toàn bộ Anh quốc công phủ từ trên xuống dưới đều sống trong trạng thái căng thẳng tột độ.
Vừa nhận được lệnh truyền của Anh quốc công phu nhân, mẫu thân của Lục Trạc là Hạ thị, cùng nhị phu nhân, tam phu nhân và tứ phu nhân đều dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới. Hạ thị là người đến sớm nhất, bởi bà vẫn luôn túc trực bên giường bệnh của nhi tử, nghe bà mẫu nói có chuyện cần thương nghị liền đi thẳng theo bà mẫu tới đây.
Khi mọi người đã đông đủ, Anh quốc công phu nhân nhìn ba nàng dâu, trừ Hạ thị rồi nói: "Tạ lão Thái phó đột ngột qua đời, Tạ phủ đang đại tang, Lục cô nương không tiện sang xung hỉ cho Thủ Thành nữa, ta đã phái người đi thoái hôn rồi. Gọi các con tới đây là muốn tìm cho Thủ Thành một mối hôn sự khác. Trong số khuê tú ở kinh thành, các con thấy có nhân tuyển nào thích hợp không?"
Hạ thị nghe xong, nước mắt tuôn rơi lã chã, đầu óc bà lúc này đã không còn nghĩ ngợi được gì, chỉ biết cúi đầu gạt lệ.
Thủ Thành của bà sao mà số khổ đến thế! Liều mạng đi đánh giặc, lúc bệnh tình nguy kịch lại gặp đúng lúc nhà vị hôn thê có tang, đến cả chuyện xung hỉ cũng phải lật đật thu xếp lại từ đầu.
Anh quốc công phu nhân liếc mắt nhìn Hạ thị một cái.
Bà sinh được bốn người con trai. Ngoại trừ Hạ thị là do trưởng tử tự mình gặp gỡ ở biên quan rồi nhất quyết đòi cưới, một nữ tử nhà nghèo, thì ba nàng dâu còn lại đều do đích thân bà tuyển chọn từ các danh gia vọng tộc cho các con. Bình thường khi ra ngoài làm khách, ba nàng dâu này hầu như đều có cơ hội tiếp xúc với tất cả các danh môn khuê tú đang tuổi chờ gả trong kinh thành.
Bởi vậy, về nhân tuyển cháu dâu trưởng mới, Anh quốc công phu nhân hoàn toàn trông cậy vào ba nàng dâu này giúp bà đề cử.
Dù là đang vội vàng xung hỉ, bà cũng phải chọn cho trưởng tôn một cô nương phẩm hạnh đoan chính, không thể để hắn phải chịu ủy khuất.
Nhị phu nhân, Tam phu nhân và Tứ phu nhân nhìn nhau một hồi, ai nấy đều lộ vẻ khó xử.
Nếu Lục Trạc vẫn khỏe mạnh, họ chỉ cần đánh tiếng ra ngoài, những danh môn khuê tú kia nhất định sẽ tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán để được gả cho hắn. Nhưng hiện tại Lục Trạc mạng sống như treo sợi tóc, chẳng ai lạc quan về tình hình của hắn, đến cả Tạ phủ còn mượn cớ tang sự để từ chối xung hỉ, thì nhà ai còn dám gả con gái tới nữa? Đều là khuê tú danh môn, chắc chắn họ sẽ có những nhân tuyển phu quân khác thích hợp hơn là một Thế tử Anh quốc công sắp lâm chung.
Ba nàng dâu này, ai cũng có thể đọc ra một chuỗi tên tuổi các khuê tú có điều kiện phù hợp, nhưng mấu chốt là, Lục gia muốn cưới, chưa chắc nhà gái đã chịu gả. Nếu ba người đã mạo muội đứng ra làm người trung gian, nhà gái nể sợ danh tiếng cả nhà trung liệt của Lục gia mà không tiện từ chối, đành miễn cưỡng gả con gái tới, thì trong lòng họ nhất định sẽ hận các bà lắm lời.
Lục Trạc là điệt nhi của các bà, cả ba muốn cứu, nhưng việc này liên lụy quá nhiều.
Mời người xung hỉ vốn đã là thất lễ, huống hồ trước đây Lục gia đã từng kén chọn giữa bao nhà muốn kết thân, bà mẫu chọn đi chọn lại mới lấy được Tạ Lục cô nương người có tài danh và mỹ danh nhất. Nay Tạ Lục cô nương phải giữ đạo hiếu, Lục gia lại lập tức đi tìm người thay thế, vậy coi những nhà khuê tú kia là cái gì?
Nhị phu nhân đại diện cho các chị em dâu bày tỏ nỗi khó xử này với bà mẫu: "Mẫu thân, các nhà danh môn e là phần lớn đều không nguyện ý, dưa hái xanh không ngọt. Hay là... chúng ta chọn một cô nương ở nhà có dòng dõi thấp hơn một chút, nhưng tính tình ôn nhu đoan trang được không ạ?"
Những gia đình như vậy, dù con gái gả tới có thực sự phải làm góa phụ, chắc hẳn họ vẫn sẽ cao hứng vì có thể kết thân được với phủ Anh quốc công.
Anh quốc công phu nhân siết chặt nắm tay.
Con dâu nói những nhà như thế, chẳng khác nào là bán con gái, dùng con gái để đổi lấy mối quan hệ quyền quý. Bà không nguyện ý, Thủ Thành của bà xứng đáng với những gì tốt đẹp hơn.
Bà chậm chạp không mở lời, khiến sảnh đường lúc này chỉ còn lại tiếng nghẹn ngào đứt quãng của Hạ thị.
Anh quốc công bị con dâu trưởng khóc đến mức tâm phiền ý loạn, nghiêm mặt nói: "Bỏ đi, xung hỉ cái gì chứ! Nếu xung hỉ thực sự có tác dụng thì trên đời này đã chẳng có người chết vì bệnh. Vết thương là do Thủ Thành chịu, nó mạng lớn thì không cần xung hỉ cũng có thể gắng gượng vượt qua, còn như nó..."
"Ông câm miệng cho tôi!" Anh quốc công phu nhân đột nhiên bùng nổ, đối diện với trượng phu mà lệ trào như suối: "Thủ Thành năm mười hai tuổi đã bị ông ném tới biên quan, ròng rã tám năm mới trở về. Nó ở bên cạnh ta tận hiếu chưa đầy một năm thì lại bị ông dắt đi, để rồi thành ra nông nỗi này. Ông làm tổ phụ mà không đau lòng nó, thì ta đau lòng! Cái lễ xung hỉ này ta nhất định phải làm cho nó. Ông không đủ kiên nhẫn nghe thì ông cút đi, bớt ở đây nói lời xúi quẩy!"
Vị Anh quốc công vốn thống soái nghìn quân, ra ngoài không ai không phục tùng, nay bị lão thê mắng cho một trận tơi bời lại chẳng thể phát tiết chút nóng nảy nào.
Ông cũng không dám bỏ đi, vì nếu đi thật, lão thê đời này sẽ không bao giờ tha thứ cho ông.
Nhìn sang nhị nhi tức, Anh quốc công thở dài: " Vậy thì cứ nghe theo lời nhị thẩm nó, chọn lấy một nhà từ con gái của quan viên cấp thấp đi."
Nhưng Anh quốc công phu nhân không muốn chịu thiệt!
Bà thấu hiểu tâm tư mượn tang sự để hủy hôn của mẫu thân Tạ Họa Lâu, Dương thị, bà không hận cũng sẽ không trả thù Dương thị hay Tạ gia. Thế nhưng, trước đây vì bà cho rằng Tạ Họa Lâu là cô nương xứng đáng với trưởng tôn nhất kinh thành nên mới đi cầu thân, hiện tại Tạ gia đã không nhìn trúng một Thủ Thành đang bệnh tật, nếu bà tìm cho hắn một người kém xa Tạ Họa Lâu, chẳng phải sau khi trưởng tôn tỉnh lại sẽ cảm thấy bị ủy khuất sao?
Vì một hơi nghẹn này, Anh quốc công phu nhân nhất định phải chọn một danh môn chi nữ, dung mạo lẫn phẩm hạnh đều không thua kém Tạ Họa Lâu...
Đột nhiên, trong đầu Anh quốc công phu nhân hiện lên một gương mặt diễm lệ như đóa thược dược.
Chính là Tứ cô nương của phủ Thừa An bá, Ngụy Nhiêu.
Anh quốc công phu nhân đã từng gặp Tạ Họa Lâu, cũng từng gặp qua Ngụy Nhiêu. Khi các phu nhân, cô nương đàm tiếu, họ thường xếp mỹ mạo của Tạ Họa Lâu đứng trước Ngụy Nhiêu, nhưng kiểu bình xét này vốn đã tính đến cả thanh danh. Ngụy Nhiêu thanh danh bất hảo, nên các phu nhân quan gia không muốn khen ngợi nàng, rõ ràng nhiều người chưa từng tận mắt gặp hai nàng Ngụy - Tạ, nhưng cứ bảo sao hay vậy, cũng muốn giả mù sa mưa mà bình phẩm một phen.
Còn theo mắt nhìn của Anh quốc công phu nhân, cả Tạ Họa Lâu và Ngụy Nhiêu đều đẹp. Tạ Họa Lâu tựa như một đóa mẫu đơn được người ta chăm sóc kỹ lưỡng trong chậu hoa từ nhỏ, chỗ nào không đẹp sẽ bị thợ tỉa hoa tỉ mỉ cắt bỏ, cuối cùng đẹp đến mức đoan trang, khiến cho các bậc quân tử danh môn đều không thể bắt bẻ được lời nào.
Ngụy Nhiêu lại giống như đóa thược dược mọc dại giữa đất hoang, nàng mặc kệ người đời ưa chuộng dáng vẻ gì, cứ tùy tâm sở dục mà nở rộ, đẹp đến rực rỡ, đẹp đến lóa mắt.
Nếu Tạ Họa Lâu và Ngụy Nhiêu đứng cạnh nhau, người ta nhất định sẽ chú ý đến Ngụy Nhiêu trước tiên.
Không phải nói tư sắc của Tạ Họa Lâu thua kém, mà là trong cái thế đạo trọng lễ pháp này, những kẻ "dị biệt" bao giờ cũng đập vào mắt người khác hơn.
Lại bàn về phẩm hạnh.
So với những lời đàm tiếu bên ngoài, Anh quốc công phu nhân càng tin vào đôi mắt của chính mình.
Tại yến tiệc trong cung, Ngụy Nhiêu từng bị người ta nghị luận là trăm phương ngàn kế dùng hoa hải đường cài đầu để câu dẫn nam nhi. Thế nhưng, lúc Ngụy Nhiêu dốc sức cứu giúp Thích Diệu Diệu, đóa hải đường ấy đã rơi xuống. Anh quốc công phu nhân nhìn thấy rõ mồn một, cảm thấy một cô nương có lòng hiệp nghĩa và trí tuệ cứu người như Ngụy Nhiêu không thể là người xấu. Bà còn cố ý sai nha hoàn nhặt đóa hoa ấy lên, sau khi ngửi thử, bà đã chứng thực được suy đoán của mình, bướm tìm đến hoa chỉ là sự trùng hợp mà thôi.
Ngày hôm đó, Ngụy Nhiêu còn bị chỉ trích vì một chuyện khác, là nói nàng muốn gả cho Thích Trọng Khải nên mới đặt cược vào hắn.
Anh quốc công phu nhân sau khi yến tiệc kết thúc mới nghe chuyện đặt cược. Một khi đã biết Ngụy Nhiêu không hề có ý lấy lòng Thích gia, thì việc nàng cược cho Thích Trọng Khải lại quá dễ giải thích. Hai nhân tuyển sáng giá nhất cho chức quán quân là, tôn tử Lục Trạc, vốn là vị hôn phu của Tạ lục cô nương, mà Ngụy Nhiêu lại luôn bị người ta đem ra so sánh với Tạ Họa Lâu, nàng có ngốc mới đi đặt cược cho tôn tử bà thắng. Còn Hàn Liêu, kẻ vừa bị cháu gái của Thọ An quân từ hôn, Ngụy Nhiêu đương nhiên chẳng dại gì mà dây dưa. Không thể cược cho hai người đứng đầu, thì Thích Trọng Khải xếp thứ ba hiển nhiên trở thành lựa chọn tối ưu nhất.
Phân tích như thế, Anh quốc công phu nhân chợt nhận ra Ngụy Nhiêu không chỉ mỹ lệ, mà còn thông minh rộng rãi, vừa biết tránh hiềm nghi, vừa không vì làm ơn cứu người mà bị Bình Tây hầu phu nhân coi khinh dẫn đến phẫn nộ hay xấu hổ.
Hơn nữa, Ngụy Nhiêu xuất thân nhà Bá tước, phụ thân chết vì trung nghĩa được người đời kính ngưỡng, chỉ có danh tiếng bị kẻ xấu thêu dệt mà hư đi, thực sự là môn đăng hộ đối với trưởng tôn về mọi mặt.
"Tứ nữ nhà Thừa An bá, Ngụy Nhiêu, chính là nàng ấy." Lau đi những giọt nước mắt vì giận trượng phu, trên gương mặt Anh quốc công phu nhân hiện lên một nụ cười.
Hạ thị ngước đôi mắt đẫm lệ nhạt nhòa lên, bà đang lúc thương tâm nên không nghe rõ bà mẫu vừa nhắc tới ai.
Anh quốc công bình thường nếu không cầm quân đánh trận thì cũng ở trong quân doanh luyện binh, về những tiểu khuê tú mà các phu nhân thường nhắc tới, ông rất ít khi nghe danh. Ngay cả vị hôn thê trước đây của trưởng tôn là Tạ Họa Lâu, cũng là lão thê khen thế nào thì ông nghe thế ấy.
Thế nhưng Nhị phu nhân, Tam phu nhân và Tứ phu nhân đều đã từng nghe qua những lời đồn đại liên quan đến Ngụy Nhiêu, lúc này ai nấy đều lộ vẻ không đành lòng. Điệt nhi dù đang bệnh, dù không có mấy khuê tú thực lòng muốn gả, nhưng cũng không đến mức phải cưới vị Ngụy tứ cô nương vốn mang tiếng xấu về nhà chứ?
Anh quốc công phu nhân thừa biết các nàng đang nghĩ gì, lạnh lùng hỏi: "Đều nói Tứ cô nương l* m*ng không đúng mực, các ngươi đã tận mắt chứng kiến bao giờ chưa?"
Nhị phu nhân ngập ngừng: "Nghe nói nàng ta xức hương liệu lên hoa lụa..."
Anh quốc công phu nhân ngắt lời: "Tin đồn nhảm! Đóa hoa đó ta đã ngửi qua, chẳng có chút hương vị gì hết."
Tam phu nhân lại nói: "Nàng ta cố ý nịnh bợ Bình Tây hầu phu nhân..."
Anh quốc công phu nhân phản bác: "Người ta hảo tâm cứu người, bị Bình Tây hầu phu nhân nhục nhã như vậy mà nàng ta có thèm bận tâm không?"
Tứ phu nhân tiếp lời: "Nàng ta ái mộ Thích Trọng Khải..."
Anh quốc công phu nhân mắng: "Ái mộ cái rắm! Đó là vì không thể chọn Thủ Thành hay Hàn Liêu mà thôi."
Vì không còn kiên nhẫn để giải thích, Anh quốc công phu nhân thậm chí nói cả lời th* t*c.
Anh quốc công nhìn lão thê đầy vẻ khó tin. "Cái rắm" vốn là câu cửa miệng của ông, lão thê luôn trách ông thô lỗ, không ngờ hôm nay bà cũng dùng đến từ này.
Nghe nãy giờ, Hạ thị rốt cuộc mới phản ứng lại, lần đầu tiên mở miệng hỏi: "Mẫu thân, người ngài nói có phải là ngoại tôn nữ của Thọ An quân, nhi nữ của Lệ quý nhân với chồng trước không ạ?"
Anh quốc công phu nhân nhìn chằm chằm bà, dứt khoát đáp: "Phải thì đã sao? Ngươi cảm thấy phong khí tái giá của Chu gia là không thỏa đáng ư? Nực cười, triều đại nào cấm quả phụ cải giá? Chỉ có đám danh môn thế gia là quá trọng thể diện, thà để nữ nhi ở nhà chồng khổ sở kiếm cái danh tiết cho nhà mẹ đẻ vẻ vang, chứ không muốn nữ nhi tái giá để tìm hạnh phúc mới."
Nói đoạn, ánh mắt Anh quốc công phu nhân lần lượt lướt qua Hạ thị, Nhị phu nhân và Tam phu nhân: "Lão đại, lão nhị, lão tam vì nước hi sinh, các ngươi vì nhà mẹ đẻ cũng được, vì hài tử cũng được, hay đơn giản là vì tình sâu nghĩa nặng mà không muốn tái giá, dù là lý do gì thì các ngươi không nhắc, ta làm bà mẫu cũng không tiện khuyên. Nhưng chỉ cần các ngươi có tâm muốn đi bước nữa, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản. Ta là người như vậy, nên ta chưa bao giờ thấy người nhà Thọ An quân làm sai điều gì, càng không vì lẽ đó mà chán ghét Tứ cô nương."
Lúc này, trong sảnh đường bỗng chốc im phăng phắc, đến một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Anh quốc công phu nhân hỏi lại: "Còn ai phản đối nữa không?"
Hạ thị khóc nấc lên nói: "Chỉ cần nàng nguyện ý gả, chỉ cần nàng có thể khiến Thủ Thành tỉnh lại, nàng chính là con gái ruột của con!"
Nhị phu nhân lo lắng lên tiếng: "Nghe mẫu thân nói vậy, Tứ cô nương quả thực không có gì không tốt, chỉ là... Thái hậu nương nương..."
Bà chỉ nói đến đó, nhưng ai nấy đều hiểu rõ ý tứ đằng sau.
Nếu bàn về việc ai hận Thọ An quân nhất, không muốn thấy người nhà Chu gia được yên ổn nhất, thì chắc chắn là vị Thái hậu nương nương trong cung kia.
Anh quốc công phu nhân trực tiếp đáp lại bằng một tiếng cười lạnh: "Ta cưới cháu dâu cho nhà mình, liên can gì đến quý nhân trong cung?"
Người khác kiêng dè Thái hậu, chứ bà thì không. Nói câu đại bất kính, nếu không có đám con trai của bà liều mạng ngoài sa trường, lấy đâu ra cảnh Thái hậu ngồi trong cung hưởng thụ thái bình?
Anh quốc công lên tiếng ủng hộ lão thê: "Lục gia ta cưới dâu, không cần phải cố kỵ những điều đó. Vấn đề là, bà đem Ngụy Tứ cô nương thổi phồng đến mức thiên hoa loạn trụy, liệu người ta có chịu gả tới không?"
Sắc mặt Anh quốc công phu nhân khẽ biến, về thái độ của Ngụy lão thái thái và Ngụy Nhiêu, bà quả thực cũng không nắm chắc phần thắng.
"Chờ đấy, hôn thư nhà họ Tạ đã trả về rồi, chiều nay ông đi cùng ta tới phủ Thừa An bá một chuyến."
"Cả ta cũng phải đi sao? Ngụy gia chỉ còn một lão thái thái, ta đi liệu có bất tiện không?"
"Chẳng có gì bất tiện cả. Ta ngồi xe, ông cưỡi ngựa, chúng ta cứ gióng trống khua chiêng mà đi!"
.
Tại phủ Thừa An bá.
Dùng xong bữa trưa, nhân lúc thời tiết đẹp, Ngụy Nhiêu bầu bạn cùng Ngụy lão thái thái đi dạo trong tiểu hoa viên của nhà mình.
"Đúng là nhân thế vô thường, một mối hôn sự tốt đẹp như vậy, chỉ kém vài ngày là đến hôn kỳ, vậy mà nói đứt là đứt ngay được."
Ngõ Vĩnh Lạc nơi phủ Thừa An bá tọa lạc chỉ cách ngõ Thanh Bình của Tạ phủ hai con phố. Nghe tiếng nhạc tang vọng lại từ phía Tạ gia, Ngụy lão thái thái không khỏi bùi ngùi nhắc đến chuyện Thế tử Anh quốc công hôn mê bất tỉnh đang xôn xao kinh thành. Nhất là sáng sớm nay, đầu tiên là tin Tạ lão Thái phó lâm bệnh qua đời, ngay sau đó là việc hai nhà Tạ - Lục từ hôn, giờ này phút này, có lẽ khắp kinh thành đâu đâu cũng đang bàn tán về hai nhà này.
Ngụy Nhiêu có chút hiếu kỳ: "Tổ mẫu, người thử nói xem, nếu lão Thái phó không mất, liệu Tạ gia có bằng lòng để Lục cô nương đi xung hỉ không?"
Ngụy lão thái thái đáp: "Bằng lòng hay không thì khó nói, nhưng chắc chắn họ sẽ phải đáp ứng."
Bởi nếu không đáp ứng, thanh danh của cả Tạ gia coi như đổ xuống sông xuống biển.
Ngụy Nhiêu nghĩ đến vị Tạ Lục cô nương danh tiếng như sấm bên tai dù chưa một lần gặp mặt, lại nghĩ đến một Lục Trạc đang hôn mê bất tỉnh, chỉ có thể cầu cứu vào việc xung hỉ.
Vốn dĩ là hai người chẳng liên quan gì đến nàng, vậy mà vì đủ loại nguyên nhân, giờ đây lại có chút dây dưa khó dứt.
"Hy vọng Lục Thế tử sớm bình phục, tuổi còn trẻ thế kia, không nên cứ thế mà ra đi." Ngụy lão thái thái nặng nề nói. Bà không có giao tình gì với Anh quốc công phu nhân, nhưng cả hai đều là những người mẹ từng mất con. Anh quốc công phu nhân một lúc mất tận ba người con trai, nếu giờ trưởng tôn lại có mệnh hệ gì, bà ấy biết đau lòng đến nhường nào?
Người tốt không nên chịu số phận khổ cực như vậy.
Ngụy Nhiêu nhìn chuỗi hạt phật bằng gỗ đàn hương đang xoay đều trong tay tổ mẫu, vào khoảnh khắc này, nàng cũng hy vọng lão thiên gia có thể mở mắt một lần.
Lục Trạc tuy có phần cao ngạo, nhưng hắn thực sự là một vị tướng giỏi.
"Lão thái thái! Lão thái thái người mau ra xem, Anh quốc công và Anh quốc công phu nhân đã đến phủ chúng ta rồi!"