Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 147: Kim Phong Ngọc Lộ Gặp Gỡ Dưới Ánh Trắng

Nhìn thấy Lý Úy đột nhiên bỏ đi, Ngụy Nhiêu lộ rõ vẻ kinh ngạc trên mặt. Ngay sau đó, nàng sực nhớ lại ánh mắt của Lý Úy vừa rồi như đang nhìn về phía sau lưng mình.

Ai có thể khiến Lý Úy lập tức từ bỏ hẹn ước ngắm hoa đăng với nàng?

Ngụy Nhiêu không dám quay đầu lại, bàn tay siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái.

A Bảo vẫn đang nhìn theo bóng lưng rời đi của Lý tam thúc. Mặc dù cô bé đã có cha, không cần đến Lý tam thúc nữa, nhưng Lý tam thúc vừa đẹp trai lại vừa hiền từ nên cô bé chẳng ghét chút nào. Vừa rồi Lý tam thúc rõ ràng còn mỉm cười với mình mà giờ đã bỏ đi, A Bảo cảm thấy rất kỳ lạ.

"Nương, sao Lý tam thúc lại đi rồi ạ?" A Bảo ngửa đầu hỏi.

Ngụy Nhiêu mỉm cười nói: "Chắc là thúc ấy có việc bận đột xuất thôi."

A Bảo liền tin ngay. Cô bé một tay để nương dắt, một tay xách chiếc hoa đăng, vui vẻ tiếp tục bước đi về phía trước.

Lục Trạc lúc này đang đứng ngay sau lưng hai mẹ con. Nhìn Ngụy Nhiêu vờ như không có chuyện gì xảy ra để tiếp tục cùng con gái dạo chơi, lòng hắn lại trào lên một nỗi niềm khó tả. Điệu bộ Ngụy Nhiêu tươi cười rạng rỡ với Lý Úy khi nãy, hắn vốn đã chú ý từ sớm. Thậm chí, trên chiếc hoa đăng mà con gái đang cầm, cũng chỉ vẽ hình bóng của hai mẹ con nàng. Có phải nàng đã thực sự buông bỏ hắn, không còn màng đến hắn nữa? Rõ ràng là hắn đã trở về, nhưng nàng lại muốn vạch rõ ranh giới, gạt hắn ra khỏi thế giới của hai mẹ con?

Lục Trạc chưa từng thấy người nữ nhân nào nhẫn tâm đến thế.

Hắn biết rõ khi tin tử trận của mình vừa truyền về, Ngụy Nhiêu đã phải chịu đựng biết bao đau khổ. Hắn chưa từng nghi ngờ tình cảm Ngụy Nhiêu dành cho mình lúc bấy giờ. Điều Lục Trạc không dám chắc chắn chính là hiện tại. Trong suốt ba năm dài đằng đẵng qua, liệu tình cảm của Ngụy Nhiêu dành cho hắn có phải đã phai nhạt đến chẳng còn dấu vết? Chẳng thế mà nàng mới để mắt đến người đàn ông khác, và cũng vì thế mà nàng mãi vẫn không chịu đến gặp hắn.

Một tháng rồi. Lục Trạc đã trở về được một tháng, và cũng đã chờ nàng suốt một tháng qua.

Nhưng trong đêm kinh thành rực rỡ sắc đèn hoa này, Lục Trạc không muốn tiếp tục đứng chờ đợi một cách vô vọng nữa.

Hắn muốn gặp Ngụy Nhiêu, hắn muốn hỏi nàng một câu, rằng nàng thật sự có thể quên được tất cả rồi sao?

"Cha!"

A Bảo vô tình quay đầu lại, liền ngạc nhiên reo lên.

Ngụy Nhiêu nhắm nghiền mắt, buông lỏng bàn tay đang định kéo con gái rời đi.

A Bảo lao ngay vào lòng cha.

Lục Trạc ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy con gái vào lòng.

"Tối nay cha không phải đọc sách nữa ạ?" A Bảo vui vẻ hỏi.

Lục Trạc mỉm cười đáp: "Không đọc nữa, cha đi ngắm đèn cùng A Bảo."

A Bảo vui mừng khôn xiết, tựa đầu vào ngực cha, quay lại nhìn nương.

Lục Trạc bấy giờ mới bế con gái đứng thẳng dậy, ánh mắt cũng hướng về phía trước.

Ngụy Nhiêu đã tranh thủ lúc Lục Trạc trò chuyện với con gái để quan sát hắn một lát.

Chuyện Lục Trạc lưu lạc nơi thảo nguyên suốt ba năm qua vốn đã đồn đại khắp kinh thành ngay khi hắn trở về. Trong hình dung của Ngụy Nhiêu, Lục Trạc hẳn phải tang thương, phong trần và tiều tụy lắm. Thế nhưng người trước mắt này lại diện một bộ cẩm bào màu xanh nhạt, đầu đội mũ quan màu đen, hiển hiện một gương mặt tuấn tú vẹn nguyên trong ký ức. Bên má trái của hắn đúng là có thêm một vết sẹo mờ, vết sẹo ấy chẳng hề làm giảm đi phong thái của hắn, nhưng lại khiến Ngụy Nhiêu nhói lòng.

Ngay khoảnh khắc Lục Trạc đứng thẳng người lên, Ngụy Nhiêu liền dời mắt đi, sau đó mới nhìn lại hắn, khẽ mỉm cười gật đầu: "Thế tử cũng ra ngoài ngắm đèn sao?"

Lục Trạc cười đáp lại, nhìn đứa con gái trong lòng mình rồi nói: "Đúng vậy, không biết ta có vinh hạnh được đồng hành cùng công chúa và quận chúa không?"

Ngụy Nhiêu cũng nhìn con gái: "Dĩ nhiên là được, A Bảo rất nhớ ngài."

Nói đoạn, Ngụy Nhiêu lại tiếp tục ngắm nhìn những chiếc hoa đăng bày trên các sạp hàng.

Lục Trạc cũng thu hồi tầm mắt, cười hỏi A Bảo: "A Bảo muốn đi đâu nào?"

A Bảo cảm thấy cách nói chuyện giữa cha và nương cứ là lạ, chẳng giống cha nương nhà người ta chút nào.

Nhưng cô bé còn quá nhỏ, chưa thể chỉ ra được điểm kỳ quái ấy là ở đâu.

Cô bé liền chỉ tay về phía một cửa hàng bán đèn lồng bên cạnh.

Lục Trạc lập tức bế con gái đi qua đó.

Ngụy Nhiêu lặng lẽ bước theo sau hai người.

Có đồ chơi mới, A Bảo liền nhanh chóng quên bẵng đi nỗi thắc mắc lúc trước. Cô bé thích chỗ nào là lại chỉ huy cha bế mình đến chỗ đó. Có cha thật là thích, cha có thể bế cô bé suốt mà chẳng quản mệt nhọc, cha còn mua đồ ăn ngon cho cô bé, lại còn biết giải đố đèn, bắn bia đổi hoa đăng, thắng được phần thưởng gì đều tặng hết cho cô bé.

Tối nay A Bảo đã có một đêm thật là vui vẻ.

Ngụy Nhiêu lặng lẽ đi theo suốt chặng đường, nàng nhìn thấy rõ tình yêu thương Lục Trạc dành cho con gái, và cũng thấy được sự gắn bó, quấn quýt của con gái đối với cha. Thế nhưng còn nàng, ngoại trừ việc con gái thỉnh thoảng nhớ đến để chia cho nàng chút đồ ăn ngon hay phân cho nàng vài món quà thắng cược, thì trong mắt Lục Trạc, nàng dường như hoàn toàn không tồn tại.

Ngụy Nhiêu không phải không chạnh lòng, nhưng may mắn là nàng đã sớm đoán trước được kết cục này. Trong lòng đã có sự chuẩn bị từ trước, nên nỗi đau này cũng không đến mức khiến nàng không thể chịu đựng nổi.

Mải mê dạo chơi một hồi, A Bảo gục đầu lên vai Lục Trạc ngủ thiếp đi từ lúc nào. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé buông lỏng ra, làm rơi hai chiếc hoa đăng đang cầm xuống đất.

Trong hai chiếc hoa đăng ấy, một chiếc là do hai mẹ con nàng tự tay làm, chiếc còn lại là do Lục Trạc vừa mới mua cho.

Lục Trạc nhanh tay chộp một cái, cứu được chiếc đèn hắn mua. Chiếc còn lại rơi bịch xuống đất, ngọn lửa bên trong lập tức bén vào khung giấy, liền bị đôi giày đen của Lục Trạc giẫm vài ba cái dập tắt hoàn toàn.

Lửa tắt, chiếc đèn cũng hư hại chẳng thể dùng được nữa.

Dẫu sao đó cũng là chiếc đèn do hai mẹ con cùng nhau làm, Ngụy Nhiêu nhìn mà không khỏi tiếc nuối, ánh mắt cứ lưu luyến mãi.

Lục Trạc hờ hững lên tiếng: "Để ta đưa hai người về xe ngựa."

Chẳng đợi Ngụy Nhiêu kịp mở lời, hắn đã ôm chặt con gái, sải bước đi ngược lại lối cũ.

Ngụy Nhiêu đành phải rảo bước đuổi theo sau.

Lục Trạc đi rất nhanh, suốt dọc đường hắn không hé răng nửa lời, chẳng mấy chốc đã đến bên chiếc xe ngựa của phủ công chúa đang chờ sẵn.

Ngụy Nhiêu bước lên xe trước, sau đó xoay người lại, đưa tay muốn đón lấy A Bảo.

Lục Trạc cụp mắt, thử đặt con gái xuống để giao cho nàng, thế nhưng đôi tay nhỏ nhắn của A Bảo lại ôm ghì lấy cổ cha, nhất quyết không chịu buông ra.

Ngụy Nhiêu kiên nhẫn dỗ dành con: "A Bảo ngoan qua đây nào, để nương bế."

A Bảo chỉ lầm bầm vài tiếng trong họng, rồi lại tiếp tục rúc sâu vào lòng cha.

Trong tình huống này, nếu Ngụy Nhiêu cố tình ép buộc để bế A Bảo đi, con bé chắc chắn sẽ bật khóc nức nở.

Lúc này, Ngụy Nhiêu mới ngước lên nhìn thẳng vào Lục Trạc.

Kể từ khi A Bảo ngủ thiếp đi, Lục Trạc đã chẳng buồn che giấu vẻ lạnh lùng trên gương mặt mình nữa. Đối diện với ánh mắt của Ngụy Nhiêu, hắn cúi nhìn con gái, nhàn nhạt nói: "Để ta đưa hai mẹ con nàng về phủ công chúa."

Thấy người làm cha toàn tâm toàn ý thương yêu con gái như vậy, Ngụy Nhiêu không có lý do gì để từ chối.

Nàng lùi lại phía sau một chút, rồi tự tay vén rèm xe lên cho hai cha con họ bước vào.

Lục Trạc một tay bế con gái, một tay vịn vào thành xe rồi nhún người nhảy lên, hắn nhìn thẳng phía trước, bước thẳng vào trong mà không hề liếc mắt nhìn nàng lấy một cái.

Lúc này Ngụy Nhiêu mới bước vào theo.

Sau khi mọi người đã ngồi yên vị, Ngụy Nhiêu liền lên tiếng bảo phu xe xuất phát.

Khi chiếc xe ngựa lăn bánh rời khỏi con phố đông sầm uất và nhộn nhịp, không gian bên ngoài bỗng chốc trở nên im ắng hẳn.

Ngụy Nhiêu tựa người vào một bên vách xe, khẽ nhắm hai mắt lại nghỉ ngơi, tai nghe tiếng bánh xe lăn đều đều, phát ra những tiếng "lộc cộc" trên mặt đất đóng băng lạnh giá.

Không biết đã qua bao lâu, bên tai nàng đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng, xa cách: "Nghe nói công chúa đang tuyển chọn phò mã, không biết đã có nhân tuyển nào thích hợp chưa?"

Sự châm chọc quen thuộc này khiến khóe môi Ngụy Nhiêu khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng.

Nàng thừa hiểu, điều gì cần đến thì sớm muộn cũng sẽ đến. Nàng không chịu thủ tiết vì hắn, lại còn công khai gặp gỡ, tìm hiểu người đàn ông khác, Lục Trạc làm sao có thể không oán, không trách cho được?

"Vẫn đang chọn, nếu quyết định xong xuôi, ta sẽ gửi thiệp cưới đến Quốc Công phủ." Ngụy Nhiêu mở mắt ra, liếc nhìn về phía hắn.

Từ góc độ của nàng, nàng chỉ nhìn thấy bên má phải hoàn hảo không một vết tì vết của Lục Trạc. Góc mặt ấy vừa tuấn tú vừa lạnh lùng, tựa như một tảng băng góc cạnh. Lúc ở bên ngoài xe khoảng cách còn xa, giờ đây khi ngồi kề sát bên nhau, Ngụy Nhiêu mới nhận ra làn da của hắn quả thực có phần thô ráp hơn trước rất nhiều. Có thể hình dung được trong lúc lưu lạc, chịu cảnh màn trời chiếu đất nơi thảo nguyên kia, hắn làm sao còn tâm trí mà chăm chút cho bản thân.

Ngụy Nhiêu lại một lần nữa dời tầm mắt đi.

Lục Trạc ngược lại dời ánh mắt hướng về phía nàng: "A Bảo hoàn toàn không biết gì về dự tính của nàng, con bé cứ liên tục cầu xin ta đến phủ công chúa để đón hai mẹ con về. Nàng định khi nào mới nói cho con bé biết sự thật? Ta không muốn tiếp tục lừa dối con gái mình nữa."

Ngụy Nhiêu không muốn đôi co với hắn, liền hờ hững đáp: "Được thôi, ngày mai ta sẽ nói cho con bé biết."

Lục Trạc mím chặt môi.

Trong xe lại rơi vào bầu không khí im lặng.

Cuối cùng cũng đến phủ công chúa.

Ngụy Nhiêu xuống xe trước. Đến lúc Lục Trạc bế con gái bước xuống, Ngụy Nhiêu định giơ tay đón lấy con, nhưng Lục Trạc lại lạnh mặt né tránh bàn tay của nàng, rồi trực tiếp bế thẳng cô bé đi vào trong phủ công chúa.

Hắn làm vậy là vì sợ con gái thức giấc, ngủ không ngon giấc sao?

Ngụy Nhiêu lặng lẽ nghĩ thầm trong lòng.

A Bảo ngủ ngay trong viện của Ngụy Nhiêu, căn phòng nhỏ phía đông đã được dọn dẹp riêng cho A Bảo.

Ngụy Nhiêu ra hiệu cho Liễu Nha dẫn đường cho Lục Trạc, còn nàng thì đã mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần nên đi thẳng về phòng mình.

Ngả lưng xuống giường, Ngụy Nhiêu nhắm nghiền mắt lại, nhưng trong đầu nàng lúc này toàn là gương mặt lạnh lùng của Lục Trạc.

Hắn dịu dàng với con gái bao nhiêu, thì lại lạnh nhạt với nàng bấy nhiêu.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, là Liễu Nha đi vào.

"Đi rồi à?" Ngụy Nhiêu ngồi dậy, uể oải lấy tay che miệng ngáp một cái.

Liễu Nha thấp thỏm đáp: "Vẫn chưa ạ, Thế tử gia xin người ra ngoài một lát, nói là có chuyện muốn bàn bạc với người."

Ngụy Nhiêu thầm giật mình, hắn muốn nói chuyện gì đây? Bàn về việc con gái sẽ được nuôi dưỡng bên cạnh ai sao?

Vốc lại tinh thần, Ngụy Nhiêu đơn giản sửa sang lại trang phục rồi bước ra ngoài.

Lục Trạc đang đứng dưới hiên nhà, ánh trăng bị mái hành lang che khuất khiến thần sắc của hắn trở nên mờ ảo, khó lòng nhìn rõ.

Ngụy Nhiêu bước về phía hắn, dừng lại ở khoảng cách cách hắn ba bước chân, đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm xa xăm rồi hỏi: "Thế tử muốn nói điều gì?"

Lục Trạc nhìn dáng vẻ thờ ơ như chẳng thèm để tâm của nàng, khẽ cười lạnh một tiếng.

Hắn muốn bàn với nàng rất nhiều chuyện. Muốn hỏi nàng vì sao từng đau đớn đến mức thổ huyết vì cái chết của hắn, vậy mà chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã có thể lãng quên sạch sẽ? Muốn hỏi vì sao hắn từ cõi chết trở về, nàng lại có thể tuyệt tình đến mức không thèm tới nhìn hắn lấy một lần? Muốn hỏi nàng định tìm một vị phò mã như thế nào, và liệu nàng có bằng lòng giao con gái cho hắn nuôi dưỡng hay không?

Mỗi một câu hỏi ấy đều nảy ra trong đầu hắn khi vô tình bắt gặp gương mặt đạm mạc của nàng lúc dạo phố cùng con gái, và mỗi một câu hỏi đều khiến lồng ngực hắn nhói đau.

Thế nhưng người nữ nhân suýt chút nữa đã tra tấn hắn đến phát điên này, giờ phút này lại đang đứng ngay trước mặt hắn. Giữa hai người họ không còn chiến hỏa chinh phạt triền miên, không còn khoảng cách hàng ngàn dặm thảo nguyên bao la, không còn thời gian đằng đẵng ba năm cách biệt, và cũng chưa có gã phò mã mới nào lọt vào mắt xanh của nàng cả! Lúc này đây, Lục Trạc chẳng muốn nói gì nữa, hắn chỉ muốn có được nàng!

Như một con sói hoang dã đã ẩn nấp đủ lâu, Lục Trạc đột nhiên lao tới, ghì chặt lấy vai Ngụy Nhiêu rồi đẩy mạnh nàng vào cây cột hành lang bên cạnh.

Ngụy Nhiêu còn chưa kịp phản ứng, bờ môi nóng rực của người nam nhân đã áp mạnh lên môi nàng, mang theo ý vị trừng phạt, đầy thô bạo và ngấu nghiến.

Nước mắt lăn dài trên má, Ngụy Nhiêu căm phẫn cắn trả lại hắn một cái thật mạnh!

Lục Trạc khựng lại trong thoáng chốc, nhưng ngay sau đó lại càng ghì chặt nàng hơn. Tấm lưng gầy manh khảnh của Ngụy Nhiêu bị ép sát vào cột hành lang, truyền đến cảm giác nhói đau âm ỉ.

Nhưng càng đau, lại càng chứng minh cho nàng thấy người nam nhân trước mắt này là bằng xương bằng thịt, không phải là nàng đang nằm mơ. Lục Trạc thực sự đã trở về, và hắn vẫn còn cần nàng.

Ngụy Nhiêu ôm chặt lấy Lục Trạc, nàng ôm siết đến mức vòng eo săn chắc của hắn cũng phải đau nhói.

Lục Trạc rốt cuộc cũng nếm được vị mặn chát từ những giọt nước mắt của nàng.

Hóa ra, nàng vẫn chưa hề quên, có đúng không?

Chỉ cần nàng chưa từng quên, thì tất cả những chuyện khác đều không còn quan trọng nữa.

Nâng khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nàng lên, Lục Trạc sâu sắc hôn xuống, hận không thể khảm nàng vào ngay trong lồng ngực mình.

Cột hành lang đã che khuất đi bóng dáng quấn quýt, si mê của hai người. Liễu Nha khẽ lau nước mắt nơi khóe mắt, lặng lẽ lui ra ngoài, nhường lại khoảng sân tràn ngập ánh trăng này cho đôi nam nữ sau bao ngày dài xa cách nay mới được trùng phùng.