Hai cha con Lục Trạc và Lục Mục vừa trở về, ngày hôm sau Phủ Anh quốc công đã tấp nập khách khứa ra vào từ sáng sớm.
A Bảo thấy cha bận rộn như vậy liền ngoan ngoãn đi chơi cùng các ca ca, đệ đệ.
Triệu Tùng hầu hạ ở tiền viện, mãi cho đến tận buổi trưa vẫn không thấy công chúa tới.
Triệu Tùng liền vội vàng đi tìm thê tử của mình là Bích Đào.
Bích Đào vốn là đại nha hoàn từng theo hầu Ngụy Nhiêu. Sau khi gả cho Triệu Tùng, nàng nghe theo sự sắp xếp của Ngụy Nhiêu, ở lại quốc công phủ sinh sống cùng chồng. Lần này thế tử gia bình an trở về, Bích Đào đã khóc lớn một trận vì vui mừng, chỉ mong thế tử gia và công chúa có thể nối lại tình xưa. Nào ngờ công chúa không đến gặp thế tử gia, mà thế tử gia cũng chẳng đi tìm công chúa.
Tối hôm qua khi Triệu Tùng vừa về phòng đã nói với nàng rằng thế tử gia biết chuyện công chúa có ý định tái giá, trong lòng có lẽ đã nảy sinh khúc mắc.
Nghe vậy, lòng Bích Đào đã lạnh đi một nửa.
Nếu thế tử gia vì chuyện này mà oán trách công chúa, liệu người còn bằng lòng đón nhận công chúa một lần nữa hay không? Còn công chúa không đến, phải chăng cũng vì sợ phải chịu sự lạnh nhạt của thế tử gia?
Nỗi oán hận của thế tử gia đã rõ mười mươi, nhưng rốt cuộc công chúa đang nghĩ gì cơ chứ?
Bích Đào đến cơm trưa cũng nuốt không trôi, nàng đi ra từ cửa hông của quốc công phủ, rảo bước thật nhanh hướng về phía phủ công chúa.
Lúc này, Ngụy Nhiêu vừa mới nằm xuống.
Đã đến giờ nghỉ trưa, nàng không ngủ được nhưng cũng chỉ muốn ở một mình cho thanh tịnh.
Nghe Liễu Nha báo có Bích Đào đến, vì đều là người thân cận bên mình bấy lâu nay, Ngụy Nhiêu vẫn nằm trên giường, chỉ bảo Liễu Nha dẫn Bích Đào vào phòng.
Bích Đào vừa gặp được Liễu Nha liền vội vàng hỏi han tình hình của công chúa, và vì sao người lại không chịu đi gặp thế tử gia.
Liễu Nha trong lòng cũng khó chịu, liền nói: "Thế tử gia chẳng phải cũng có tới gặp công chúa đâu?"
Mặc dù công chúa không hề oán than nửa lời, nhưng Liễu Nha đã hầu hạ người lâu như vậy, nàng nhìn ra được công chúa đang rất khổ tâm. Thế tử gia không chịu đến gặp công chúa, chứng tỏ trong lòng người đã oán trách chuyện công chúa từng đi xem mắt trước đây. Nếu đã như vậy, công chúa có hạ mình đến đó thì liệu có nhận được sắc mặt tốt chút nào không?
Nghe vậy, nước mắt Bích Đào liền rơi xuống.
Thế tử gia khổ, công chúa cũng khổ, trong lòng hai người rõ ràng đều có nhau. Nếu như thế tử gia trở về sớm hơn một chút thì những chuyện này đã không xảy ra. Bây giờ trong lòng hai người đã kết thành một nút thắt lớn như vậy, biết làm thế nào để tháo gỡ đây?
Bích Đào lau sạch nước mắt, một mình bước vào nội thất.
Ngụy Nhiêu nghe thấy tiếng bước chân liền xoay người lại. Nhìn thấy Bích Đào, nàng khẽ mỉm cười, chỉ tay về phía chiếc bàn rồi bảo: "Rót cho ta chén trà đi."
Bích Đào khẽ vâng một tiếng, đôi mắt đỏ hoe châm trà rồi bưng đến bên giường. Ngụy Nhiêu ngồi dậy uống nước, sau đó ôm lấy chăn, dựa người vào thành giường.
Bích Đào quỳ xuống trước giường, đau lòng nhìn vị chủ tử của mình.
Vốn là tình nghĩa chủ tớ gắn bó từ thuở nhỏ, Ngụy Nhiêu không hề quanh co với Bích Đào mà nhẹ giọng hỏi luôn: "Thế tử gia vẫn tốt chứ?"
Nước mắt Bích Đào lại rơi xuống rào rào. Nàng biết ngay mà, công chúa vẫn luôn lo nghĩ cho thế tử gia.
"Người rất tốt ạ. Nghe nói lúc trốn khỏi hẻm Thiết Hạt bị ngã gãy cả hai chân, không cử động được, may nhờ có một gia đình người Ô Đạt tốt bụng cứu giúp, mãi cho đến khi dưỡng thương lành ngài ấy mới trở về... Ở cái nơi như Ô Đạt ấy, thế tử gia bị rám nắng đi nhiều lắm, trên mặt còn bị đao chém trúng, để lại một vết sẹo dài." Bích Đào vừa nói vừa đưa ngón tay lên má trái của mình để làm dấu.
Ngụy Nhiêu gật gật đầu. Đi qua quỷ môn quan một chuyến, còn sống trở về là tốt rồi, vài vết sẹo chẳng đáng là bao.
"A Bảo sao rồi?"
"Quận chúa thích thế tử gia lắm ạ, cứ gọi 'cha cha' ngọt sớt. Tối hôm qua cũng là đích thân thế tử gia dỗ quận chúa ngủ. Dẫu sao cũng là tình thâm máu mủ, quận chúa tuy còn nhỏ nhưng vẫn nhận biết được ai là người thân của mình."
Nghĩ đến con gái, Ngụy Nhiêu liền đoán được vết sẹo kia chắc cũng không làm giảm đi vẻ tuấn tú của Lục Trạc là bao, nếu không thì con gái nàng đã chẳng dễ dàng chấp nhận hắn như vậy.
Bích Đào lau lau mắt, sụt sùi nói tiếp: "Công chúa không đi gặp thế tử gia, có phải vì sợ người sẽ trách tội người không? Triệu Tùng đều đã kể hết với em rồi, hôm qua thế tử gia vừa về đến nơi là đã nhìn dáo dác khắp nơi để tìm người. Vì phải vội vã tiến cung nên mới phái Triệu Tùng đến biệt trang đón người trước. Đến chạng vạng tối hồi phủ mà không thấy người đâu, thế tử gia trông cứ như kẻ mất hồn vậy."
Ngụy Nhiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ hỏi: "Không có ai nói cho chàng biết những chuyện gần đây sao?"
Bích Đào cúi gầm mặt xuống, chiếc khăn tay trên tay đã ướt đẫm không đủ dùng để lau nước mắt: "Thế tử gia đều biết cả rồi. Nhưng công chúa ơi, thế tử gia dẫu có oán trách người thì cũng chỉ là nhất thời nghĩ quẩn mà thôi. Chỉ cần người chịu đến, thế tử gia nhìn thấy người, biết trong lòng người vẫn còn lo lắng cho người, thế tử gia nhất định sẽ không bận tâm đến những chuyện kia đâu. Dù sao khi ấy người đâu có biết là thế tử gia còn sống!"
Ngụy Nhiêu cười khổ, khẽ lắc đầu.
Ba năm không gặp, Lục Trạc chắc chắn là có nhớ nàng. Thế nhưng sau khi phát hiện nàng không hề thủ tiết vì hắn, ngược lại còn đang tính chuyện tái giá, nỗi oán hận trong lòng Lục Trạc đã vượt qua cả nỗi nhớ nhung kia rồi.
Hắn có thể không oán hận sao?
Phụ thân của hắn đã đi lâu như thế mà Hạ thị vẫn luôn thủ tiết thờ chồng. Đổi lại là đứa con trai như hắn, mới chỉ có ba năm mà thê tử đã muốn bỏ chạy theo người khác.
Bích Đào không biết, giữa nàng và Lục Trạc từng xảy ra những cuộc cãi vã như thế nào.
Hồi mới cưới về để xung hỷ, Lục Trạc từng châm biếm rằng hạng nữ nhân như nàng sẽ chẳng bao giờ chịu an phận thủ tiết vì trượng phu, thậm chí hắn còn từng tỏ thái độ ghét bỏ mẫu thân của nàng. Với thái độ của Lục Trạc đối với việc thủ tiết, hắn có thể không màng chuyện trán mình từng bị nàng đập bị thương, có thể không màng chuyện nàng cùng nam nhân khác ra vào tửu lầu, nhưng hắn nhất định sẽ để tâm việc nàng không chịu thủ tiết vì hắn.
Cho nên, hắn mới không đến gặp nàng.
Đến cả Lục Trạc còn chẳng muốn gặp nàng, vậy Ngụy Nhiêu nàng còn đến đó làm gì? Để giải thích rằng nàng không muốn tái giá ư? Nhưng rõ ràng nàng đã đi xem mắt nhiều người như thế, rõ ràng nàng đã từng lung lay ý định muốn tìm một người khác để thử lại từ đầu, cho dù cuối cùng nàng vẫn chẳng tìm được ai có thể khiến mình quên đi Lục Trạc.
Ngụy Nhiêu không thể nói dối để lừa gạt Lục Trạc, nàng cũng khinh thường việc nói dối. Làm thì cũng đã làm rồi.
"Về đi thôi, khi nào nên gặp thì kiểu gì cũng sẽ gặp."
Bích Đào đau lòng quay trở về quốc công phủ.
Triệu Tùng thấy nàng về liền hỏi: "Công chúa nói thế nào?"
Bích Đào vừa lau nước mắt vừa nói: "Còn nói thế nào được nữa? Thế tử gia đã oán trách công chúa rồi, công chúa có đến thì biết nói cái gì đây?"
Triệu Tùng nghe ra giọng điệu của nàng có ý oán trách thế tử gia, không khỏi lên tiếng bênh vực cho chủ tử của mình: "Chúng ta cũng không thể trách thế tử gia tức giận được. Đổi lại là bất kỳ ai, trải qua biết bao gian nan khổ cực mới trở về, lại phát hiện thê tử đã quên mất mình, thậm chí còn đang đi xem mắt nam nhân khác..."
Bích Đào bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe chất vấn: "Ý của chàng là thế tử gia không sai, tất cả là do công chúa không tuân thủ phụ đạo chứ gì? Lúc thế tử gia xảy ra chuyện, công chúa không đau lòng thương tiếc sao? Đã ba năm trôi qua rồi, lão phu nhân thương xót công chúa còn trẻ tuổi nên mới khuyên người đi bước nữa, chẳng lẽ lại cứ muốn công chúa phải ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt mới vừa lòng?"
Triệu Tùng không hề có ý đó, hắn không trách cứ bất kỳ ai, hắn chỉ là...
Triệu Tùng buồn bã nhìn Bích Đào. Hắn đau lòng cho thế tử gia, nhưng hắn cũng không thể nói là công chúa sai được.
.
Màn đêm buông xuống, quốc công phủ rốt cuộc cũng thanh tĩnh trở lại.
A Bảo cuối cùng cũng có thể ở riêng một mình với cha.
"Cha ơi, chúng ta đi tìm nương đi?" A Bảo nhớ nương rồi. Bình thường mấy ngày không gặp nương thì cũng thôi, nhưng giờ cha đã trở về, A Bảo muốn dẫn cha về nhà để nương cũng được vui lây. Cô bé biết nương thích cha lắm, chỗ nương có hai quả hạch đào bằng vàng, nàng muốn đòi nhưng nương chỉ cho phép nàng chơi ở trong phòng, chơi xong là phải trả lại ngay.
Lục Trạc nhìn con gái.
A Bảo trông rất giống Ngụy Nhiêu, cũng có đôi mắt phượng xinh đẹp, cũng có gương mặt như cánh hoa, và cũng... thông minh y như vậy.
Lục Trạc đã biết chuyện khi Ngụy Nhiêu đi xem mắt những nam nhân khác, A Bảo đều ngồi một bên xem cùng. Hắn biết A Bảo cũng muốn tìm cha mới, và biết cả chuyện sáng ngày hôm qua A Bảo còn khoe khoang với đám các ca ca đệ đệ rằng nương thân cùng Lý tam thúc đi cưỡi ngựa, có lẽ sẽ để Lý tam thúc làm cha mới của mình.
Trẻ con nói năng không nghĩ ngợi.
Lục Trạc không trách con gái. Hắn đi biền biệt ba năm, con gái chưa từng được trải nghiệm cảm giác có cha là như thế nào, cho nên con bé ngóng trông tìm một người cha cũng là lẽ thường tình.
Lục Trạc cũng không trách con gái đã nói dối để lừa mình, con gái thông minh như vậy khiến hắn cảm thấy rất vui mừng.
Hắn thậm chí còn không nỡ vạch trần lời nói dối ngây ngô của con.
"Cha còn có việc phải bận, chưa thể đi ngay được. A Bảo sốt ruột muốn về lắm sao?" Lục Trạc dịu dàng hỏi. Hắn vừa mỉm cười một cái, A Bảo liền cảm thấy cha chính là người ôn nhu nhất trên đời này.
Thế nhưng, cô bé vẫn muốn mau chóng trở về tìm nương, để khoe với nương xem cha tốt đến nhường nào.
A Bảo gật gật đầu.
Lục Trạc không thể ép giữ con gái ở lại, liền thương lượng: "Cha dỗ con ngủ thêm một đêm nữa nhé, sáng mai cha sẽ phái người đưa con về, có được không nào?"
A Bảo ngước nhìn cha: "Vậy sau khi cha bận xong, cha sẽ đến phủ công chúa tìm chúng con chứ?"
Lục Trạc khẽ giải thích: "Cha có lẽ phải bận rộn một thời gian rất dài. Nếu A Bảo nhớ cha thì có thể sang đây thăm cha nhé."
A Bảo chu môi ra, cô bé không thích một người cha bận rộn như vậy chút nào.
Lục Trạc chỉ im lặng xoa đầu con gái.
Thấy nũng nịu cũng chẳng ăn thua, A Bảo đành phải chịu thua nói: "Vậy con sẽ dẫn nương sang đây thăm cha vậy."
Nhị thúc, tam thúc, tứ thúc, ngũ thúc của cô bé ngày thường cũng chẳng mấy khi thấy mặt vào ban ngày, chắc là cha cũng giống như họ thôi.
Ngày hôm sau, Lục Trạc sắp xếp cho Triệu Tùng hộ tống con gái trở về phủ công chúa.
A Bảo vừa gặp được nương đã ríu rít kể toàn lời tốt đẹp về cha. Nào là cha của cô bé tuy có đen đi một chút, tóc tai có phần xơ xác hơn, nhưng vẫn đẹp nam tính hơn hẳn ngũ thúc và Lý tam thúc, giọng nói lại còn hay, vừa tuấn tú lại vừa ôn nhu. A Bảo thích nhất là cha ruột của mình: "Nương ơi, người đừng đi gặp Lý tam thúc nữa nhé! Cha là tốt nhất rồi, con không muốn đổi cha khác đâu!"
Ngụy Nhiêu bật cười, nuông chiều đáp: "Được rồi, nếu Lý tam thúc có đến phủ công chúa, nương nhất định không gặp hắn. Nhưng nếu có vô tình chạm mặt ở bên ngoài, nương cũng không thể đánh mất lễ nghĩa được."
A Bảo tỏ vẻ đã hiểu, lập tức quăng luôn Lý tam thúc ra sau đầu, tiếp tục khoe khoang về cha mình: "... Tiếc là cha bận quá, không đến tìm chúng ta được. Nương ơi, người cùng con về quốc công phủ đi, chúng ta sẽ ở tại Tùng Nguyệt đường, cùng sống với cha có được không?"
Ngụy Nhiêu khẽ cười bảo: "Cha con đang bận việc chính sự rất quan trọng, chúng ta không thể đến làm phiền người được."
A Bảo lại xị mặt chu môi ra một lần nữa.
.
Tại Phủ Anh quốc công.
Thật ra Lục Trạc cũng chẳng có việc gì bận rộn cả. Lúc này cũng sắp đến ngày Tết, hai cha con họ lại vừa mới trở về nên phải đợi qua năm mới thì triều đình mới sắp xếp chức quan mới.
Khi có tân khách đến bái phỏng, Lục Trạc sẽ ra tiếp khách. Khách khứa ra về rồi, hắn lại lẳng lặng quay về Tùng Nguyệt đường ngồi thẩn thờ.
Hạ thị thấy vậy liền đến thúc giục hắn: "Con mau đi gặp công chúa đi chứ! Công chúa đã đi xem mắt nhiều người như thế mà có ưng thuận ai đâu. Bây giờ con đã trở về rồi, trong mắt công chúa làm sao còn chứa thêm được người khác nữa?"
Lục Trạc bình thản đáp: "Nàng ấy đã buông bỏ rồi, con còn đến làm phiền nàng ấy làm gì nữa? Mẫu thân hãy dành nhiều thời gian ở bên phụ thân đi ạ, nhi tử đã lớn rồi, chút chuyện nhỏ này không cần người phải bận tâm đâu."
Hạ thị từ trước đến nay vốn chẳng bao giờ quản được đứa con trai này, đành bất lực bỏ đi.
Anh quốc công phu nhân đợi thêm hai ngày nữa vẫn không thấy cháu trai có động tĩnh gì, cũng đích thân đến thúc giục: "Con thật sự oán trách Nhiêu Nhiêu rồi sao? Nếu con có ở nhà, con bé liệu có đi gặp nam nhân khác không? Đây đều là chuyện trời đất xui khiến, tạo hóa trêu ngươi. Bây giờ con bé sợ con trách tội nên mới không dám đến gặp con, vậy mà con cũng cứ vặn vẹo, dùng dằng mãi, bộ không tính sống thanh thản qua ngày nữa hay sao?"
Lục Trạc nhìn tổ mẫu tóc đã bạc phơ, cười khổ nói: "Tổ mẫu làm sao biết được nàng ấy không dám gặp con? Có lẽ chỉ là nàng ấy không muốn gặp mà thôi."
Ngụy Nhiêu mà biết sợ hắn sao?
Nàng chỉ sợ không chọc tức chết hắn được thôi.
Anh quốc công phu nhân cũng đành chịu thua thất bại đi về.
Thế nhưng trong quốc công phủ, vẫn còn có một người khác đang âm thầm chú ý đến động tĩnh của Lục Trạc.
Hoàng hôn ngày hôm đó, Lục Nhai đến Tùng Nguyệt đường, trên tay xách theo một bầu rượu.
Đúng vào giờ cơm tối, Lục Trạc mỉm cười mời vị đường đệ này cùng dùng bữa với mình.
Nhấp một ngụm rượu, Lục Nhai nhìn thẳng vào vị huynh trưởng đối diện, đi thẳng vào vấn đề: "Đại ca hồi kinh đã được bảy ngày rồi, vì sao vẫn chưa đi gặp công chúa?"
Lục Trạc không đáp, vẻ mặt vân đạm phong khinh tiếp tục uống rượu.
Lục Nhai cụp mắt xuống, đến khi ngước lên một lần nữa, đôi mắt hắn đã đỏ hoe: "Đại ca và đại tẩu ban đầu có duyên phận xung hỷ, sau lại được Hoàng thượng ban hôn, có thể ở bên nhau thật chẳng dễ dàng gì. Ban đầu đệ cứ ngỡ đại ca chiều chuộng đại tẩu quá mức, lúc nào cũng là đại ca mặt dày bám lấy lấy lòng đại tẩu. Cho đến ngày hôm đó tại Hẻm Thiết Hạt, đại tẩu gạt đám binh sĩ ra để đến gặp đệ, khi phát hiện đệ không phải là đại ca, đại tẩu đã phun ra một ngụm máu tươi ngay trước mặt đệ. Khoảnh khắc đó đệ mới hiểu ra, thì ra đại tẩu đối với đại ca cũng đã tình căn thâm chủng."
Bàn tay đang bưng chén rượu của Lục Trạc bỗng khựng lại giữa không trung.
Lục Nhai nhìn bàn tay thô ráp vì sương gió thảo nguyên của huynh trưởng, ký ức lại ùa về ba năm trước: "Sau khi đại tẩu hồi kinh, rất nhanh đã lại nói nói cười cười. Nếu như đệ chưa từng chứng kiến dáng vẻ của tẩu ấy ở trong quân doanh, có lẽ đệ cũng sẽ nghĩ đại tẩu là người bạc tình bạc nghĩa. Thế nhưng đệ đã thấy hết rồi. Khi tất cả mọi người đều nghĩ đại ca đã tử trận, một mình đại tẩu ở trong doanh trướng của huynh, suốt ngày suốt tháng không chịu bước ra ngoài nửa bước. Tẩu ấy không ăn uống được gì, đói đến mức chỉ có thể nằm lả trên giường. Cũng chính vì dáng vẻ tiều tụy ấy mới lừa được Tây Đình hầu. Lúc Nghỉ Cát đem cái xác kia tới, đại tẩu vẫn kiên quyết đòi đi xem, vừa nhìn một cái liền ngất lịm đi. Trên đường hồi kinh tẩu ấy không hề lộ mặt, nhưng đệ biết, suốt dọc đường tẩu ấy chẳng mảy may ăn uống gì. Phải đợi đến khi về tới kinh thành, nhìn thấy những người quan tâm lo lắng cho mình, mới gượng dậy để sống tiếp như một con người."
Bàn tay của Lục Trạc đã hạ xuống từ lúc nào, hắn nhìn chằm chằm vào chén rượu trên bàn với thần sắc phức tạp, khó đoán.
Lục Nhai uống cạn một hớp rượu, mắt nhìn xoáy vào hắn rồi nói: "Đệ không tin đại tẩu thật sự có thể buông bỏ đại ca. Cho dù tẩu ấy có buông bỏ đi chăng nữa, nếu có một nữ nhân chịu đối xử với đệ như thế, đệ có đi cướp cũng phải cướp nàng về, chứ không đời nào trơ mắt nhìn nàng ở bên người nam nhân khác."
Nói xong, Lục Nhai đứng phắt dậy, sải bước nhanh rời đi.