Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 143: Nơi Nào Cũng Đều Có Hình Bóng Của Hắn

Đã đi phi ngựa thì tự nhiên phải chạy hết tốc lực mới đủ thoải mái.

Lý Úy biết Ngụy Nhiêu không giống đám khuê tú rụt rè tầm thường, một nữ nhân từng xông pha trận mạc như nàng thì phải chân chính tỷ thí một phen mới tính là khoái hoạt.

Bởi vậy, vừa ra khỏi cửa thành và định ra lộ trình phi ngựa xong, Lý Úy liền nắm chặt dây cương, quay sang nói với Ngụy Nhiêu: "Thần cùng công chúa phi ngựa, muốn xin một phần phần thưởng."

Gió nhẹ thỏi qua mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông, nhưng lại khiến tinh thần con người ta thêm phần sảng khoái.

Đối diện với gương mặt trẻ trung tràn đầy tinh thần phấn chấn của Lý Úy, Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười: "Tam công tử muốn phần thưởng gì?"

Lý Úy nhìn thẳng vào mắt nàng, dõng dạc nói: "Nếu thần thắng, vào đêm hội Nguyên Tiêu, thần muốn mời công chúa cùng đi ngắm đèn hoa đăng."

Hắn muốn theo đuổi Ngụy Nhiêu, muốn từng bước từng bước giành lấy trái tim nàng chứ không phải vừa lên đã cầu hôn ngay, như thế thì thật tẻ nhạt, mất đi cái thú vị.

Ngắm đèn sao?

Ngụy Nhiêu vốn dĩ cũng sẽ dẫn nữ nhi ra ngoài ngắm đèn, nếu như Lý Úy thực sự thắng thì có thêm một người đi cùng cũng chẳng sao. Mà cho dù Lý Úy có thua, dọc đường hắn có chủ động tìm tới rồi dính lấy hai mẹ con đi chăng nữa, thì thêm người lại càng thêm náo nhiệt, Ngụy Nhiêu cũng sẽ không tuyệt tình đến mức đuổi hắn đi.

"Được thôi." Ngụy Nhiêu vô cùng sảng khoái đáp lời.

Nàng cũng không hề hỏi Lý Úy rằng nếu như nàng thắng thì hắn phải trả giá bằng phần thưởng gì.

Mà Lý Úy cũng không chủ động nhắc tới chuyện đó, bởi vì hắn tự tin bản thân sẽ không thua.

Trận thi đấu bắt đầu, Lý Úy mỉm cười liếc nhìn Ngụy Nhiêu một cái rồi thúc ngựa lao vút đi.

Ngụy Nhiêu cũng gần như xuất phát cùng một lúc với hắn.

Cả hai người họ đều cưỡi những thớt linh mã nghìn dặm thượng hạng, lại cùng là loại bảo mã tuyết trắng không một sợi lông tạp, tựa như hai luồng chớp giật lướt băng băng qua đại lộ, khiến người đi đường đều phải dừng chân ngoái lại nhìn theo.

Đã lâu lắm rồi Ngụy Nhiêu không cùng ai đua ngựa, ít nhất là một trận đấu lực lượng ngang nhau thế này, lần gần đây nhất vẫn là cùng với Lục Trạc.

Nhìn thớt bạch mã của Lý Úy dưới thân, Ngụy Nhiêu lại như nhìn thấy Phi Mặc. Phi Mặc, Phi Mặc, thớt thần mã tựa như một nét mực phóng khoáng do tiên nhân vẩy ra mà thành. Nếu nói vẻ tuấn mỹ của Lục Trạc là độc nhất vô nhị trong thiên hạ, thì Phi Mặc chính là vị vương giả của loài ngựa. Cho dù Ngụy Nhiêu có yêu thích bạch mã đến mấy, nàng cũng nguyện ý dùng vô số thớt ngựa trắng để đổi lấy Phi Mặc của Lục Trạc.

Năm đó, lần đầu tiên cùng Lục Trạc ra khỏi Cẩm thành, nàng muốn mượn Phi Mặc để cưỡi thử một chuyến, vậy mà Lục Trạc lại hẹp hòi nhất quyết không cho.

Không cho nàng mượn, nhưng đến thời khắc sinh tử, hắn lại giao Phi Mặc cho Lục Nhai mang đi.

Ngụy Nhiêu cắt đứt dòng suy nghĩ, phát hiện Lý Úy đã bỏ xa nàng một khoảng cách, nàng liền vung roi ngựa, một lần nữa tăng tốc đuổi theo.

Lý Úy dẫn đầu, đưa Ngụy Nhiêu hướng về phía Vân Vụ sơn mà đi, bởi hắn từng nghe nói Ngụy Nhiêu rất thích ngọn núi này.

Ngụy Nhiêu đối với con đường này đã quá mức quen thuộc.

Thế nhưng trên con đường này, người duy nhất từng cùng nàng phi ngựa chỉ có Lục Trạc. Khi đó hai người đã trở thành phu thê thực sự, những ngày hắn được nghỉ mộc, ở lại trong Quốc công phủ thấy tẻ nhạt, hai người liền rủ nhau ra ngoài phi ngựa. Lúc đầu Lục Trạc chạy rất nhanh, Ngụy Nhiêu liền ỷ vào việc mình thông thuộc địa hình vùng này mà rẽ vào đường tắt băng qua ruộng đồng. Lục Trạc khinh thường không thèm đi đường tắt, vậy mà nhờ vào sải chân thần tốc của Phi Mặc, hắn vẫn đến dưới chân Vân Vụ sơn cùng lúc với nàng.

Vân Vụ sơn...

Ngụy Nhiêu phóng tầm mắt nhìn về ngọn Vân Vụ sơn ở phía xa xa.

Sau khi hòa ly, nàng không thèm đoái hoài gì đến Lục Trạc, tên kia vậy mà lại dọn hẳn đến trấn Vân Vụ mà ở. Ngụy Nhiêu đã cố tình không ra ngoài, không ngờ một buổi sáng nọ hứng chí đi phi ngựa, lại một lần nữa bắt gặp hắn dưới chân núi Vân Vụ. Lúc ấy Ngụy Nhiêu đã lờ mờ đoán được đó chẳng phải là trùng hợp, sau khi thành thân hỏi lại, Lục Trạc mới thú nhận mỗi ngày sáng sớm hắn đều đến đó đứng đợi nàng, cho nên mới có cái gọi là "tình cờ gặp gỡ" kia.

Còn có cả vào dịp tết Trùng Cửu, hắn tự mình leo l*n đ*nh núi từ sớm, cũng chỉ là đánh cược một lần có thể tương ngộ với nàng hay không.

Hình bóng hắn cứ thế hiện lên mồn một trong tâm trí nàng, ngọn Vân Vụ sơn xa xa kia tựa hồ cũng biến thành dáng vẻ của hắn. Lúc thì ôn nhuận như ngọc nhìn nàng mỉm cười, lúc lại dùng ánh mắt phức tạp muốn nói lại thôi, lúc thì đứng giữa trời tuyết lạnh lùng muốn đem con mồi tặng cho nàng, lúc lại thần không biết quỷ không hay xuất hiện, buông lời châm chọc khi nàng vừa đánh ngã hai tên thích khách rằng cử chỉ của nàng không đoan chính nên mới rước họa vào thân...

Lục Trạc của những năm về trước, thật đúng là khắp nơi đều làm cho người ta chán ghét. Lúc thì chế nhạo nàng không đủ nhã nhặn, lúc lại ghét bỏ việc mẫu thân của nàng tái giá, lúc thì chỉ trích nàng không nên thay quần áo ở nơi hoang sơn dã lĩnh, lúc lại trào phúng nàng cùng ngoại nam ra vào tửu lâu.

Mỗi một chuyện, Ngụy Nhiêu đều nhớ rõ mồn một.

Rõ ràng là đáng ghét như vậy, tại sao về sau nàng lại thích hắn?

Bởi vì hắn chịu hạ mình sao? Hạ thấp tư thái hết lần này đến lần khác để lấy lòng nàng, ngay cả khi bị nàng ném thẳng bát trà vào người cũng không hề tức giận? Bởi vì hắn ba ba chạy đến ruộng dưa của ngoại tổ mẫu nàng, hết dắt trâu lại đến đẩy cày? Bởi vì nàng bảo hắn nhảy xuống sông tìm dược thảo, hắn liền lặn ngụp dưới nước suốt nửa ngày trời? Bởi vì hắn cưỡi Phi Mặc đuổi theo sau, chỉ cốt đổi lấy một nụ cười của nàng?

Ngụy Nhiêu ghìm cương ngựa, quay đầu lại.

Nàng không muốn nhìn ngọn Vân Vụ sơn kia nữa, ít nhất là hôm nay không muốn.

Lý Úy lúc này đã chạy ra một khoảng rất xa. Hắn ngoảnh lại nhìn, kinh ngạc phát hiện Ngụy Nhiêu vậy mà lại quay đầu đi trở về. Nàng không thèm chạy tiếp nữa, cứ thế thả lỏng dây cương để mặc cho ngựa thong thả dạo bước dọc theo con đường nhỏ nơi thôn dã. Lý Úy lập tức ghìm ngựa theo, hắn nhíu mày, chẳng lẽ Ngụy Nhiêu thua không nổi nên mới không muốn thi đấu cùng hắn nữa?

Lý Úy thúc ngựa chạy ngược trở lại, rất nhanh đã đuổi kịp Ngụy Nhiêu.

"Công chúa đây là có ý gì?" Lý Úy sóng vai cùng Ngụy Nhiêu, nhìn nàng hỏi.

Ngụy Nhiêu liếc nhìn hắn một cái. Lúc ra khỏi thành nàng còn cảm thấy hắn thuận mắt, thế nhưng lúc này nhìn lại, chỉ thấy tâm phiền ý loạn.

Nhưng Ngụy Nhiêu biết rõ Lý Úy không hề làm sai điều gì, vấn đề nằm ở chính nàng.

Nàng cứ ngỡ ba năm qua đi, sức ảnh hưởng của Lục Trạc đối với nàng đã không còn sâu đậm như trước. Nàng cứ tưởng mình có thể tìm một nam nhân thuận mắt để thử bắt đầu một đoạn nhân duyên mới. Thế nhưng có thử rồi Ngụy Nhiêu mới phát hiện ra, ba năm căn bản không đủ để nàng có thể buông bỏ Lục Trạc. Nơi nào cũng đều là hình bóng của hắn, ngay cả thớt ngựa của hắn cũng khiến nàng chẳng thể dung nạp thêm bất kỳ một con ngựa nào khác.

"Ta đối với ngươi không có cảm giác." Ngụy Nhiêu nói lời thật lòng với Lý Úy.

Phàm là những người đến cầu thân, Ngụy Nhiêu gặp thì gặp, nhưng tuyệt đối không dây dưa hay gieo hy vọng cho ai. Không thích chính là không thích, nàng không muốn lãng phí tâm tư và công sức của người khác.

Sắc mặt Lý Úy khẽ biến đổi, nhưng cũng may là hắn vốn không trông mong có thể giành được trái tim nàng ngay trong một lần này.

"Có lẽ hôm nay thời cơ chưa đúng, công chúa không muốn đua ngựa." Lý Úy tỏ ra khéo hiểu lòng người mà nói.

Ngụy Nhiêu từ chối cho ý kiến.

Lý Úy siết nhẹ dây cương, hỏi: "Công chúa bỏ dở nửa chừng, vậy trận đua ngựa này có thể tính là thần thắng được không?"

Ngụy Nhiêu liền hiểu ra, Lý Úy vẫn chưa chịu hết hy vọng.

Đã đáp ứng nếu thua liền cho phần thưởng, Ngụy Nhiêu cũng không muốn thất hứa, bèn mỉm cười hỏi: "Ngươi vẫn còn muốn cùng ta đi ngắm hoa đăng sao?"

Lý Úy nghiêm mặt đáp: "Đúng vậy, còn xin công chúa cho thần thêm một cơ hội."

Ngụy Nhiêu gật đầu: "Được thôi, bất quá sau đêm hội Nguyên Tiêu, ta sẽ không gặp lại ngươi nữa."

Lời này của nàng ý tứ đã quá rõ ràng, đáp ứng đi ngắm đèn chỉ là để thực hiện lời hứa, nàng và Lý Úy tuyệt đối không có khả năng.

Thế nhưng Lý Úy lại không cam tâm chịu thua như vậy. Nữ nhân vốn dĩ dễ thay đổi, có lẽ khi gặp lại dưới ánh đèn hoa đăng đêm rằm, chỉ cần hắn đủ thành ý thì có thể làm nàng lay động tâm can.

.

Trong lúc hai người họ vẫn đang trên đường trở về kinh thành, thì cha con Lục Trạc đã đi tới trước cổng Anh quốc công phủ.

Gần nhà lòng lại càng thêm e sợ, Lục Mục nhìn cánh cổng gia tộc quen thuộc, bước chân khựng lại không dám tiến thêm một bước nào nữa.

Lục Trạc liếc nhìn phụ thân, rồi tiến lên gõ cửa.

Người gác cổng mở cửa ra, đập vào mắt chính là gương mặt của Lục Trạc.

Đến binh sĩ thủ thành còn có thể nhận ra hắn, huống chi là người gác cổng Lục gia vốn từng chạm mặt Lục Trạc nhiều lần mỗi ngày. Giờ phút này bốn mắt nhìn nhau, người gác cổng trực tiếp ngây dại tại chỗ.

Lục Trạc mỉm cười với gã, sau đó quay lại nắm chặt lấy cổ tay của phụ thân, dắt người phụ thân đang run rẩy toàn thân cùng bước vào trong.

Người gác cổng có tuổi tác xấp xỉ Lục Trạc nên chưa từng gặp qua Lục Mục. Giờ phút này khi đã kịp phản ứng lại, gã kích động lao như bay vào bên trong, dùng hết sức bình sinh hét lớn để thông truyền: "Thế tử gia đã trở về! Thế tử gia đã trở về! Thế tử gia đã trở về!"

Nơi gần nhất chính là Trung Nghĩa đường.

Anh quốc công đang ngồi ở trong sân, tự tay đục đẽo mấy món đồ chơi nhỏ bằng gỗ cho đám tằng tôn. Anh quốc công phu nhân đã đi dạo hoa viên để trông nom lũ trẻ tinh nghịch, cả viện lúc này chỉ có một mình ông, vô cùng thanh tĩnh. Anh quốc công rất tận hưởng kh*** c*m an bình này. Bởi vì chỉ cần tụi nhỏ quay về, từng đứa một sẽ lại như những con khỉ con nhảy nhót trước mắt, gào khóc um sùm bên tai khiến ông thật sự chịu không thấu.

Tiếng thét như điên dại, khản cả giọng của người gác cổng truyền vào, khiến Anh quốc công nhíu chặt đôi mày trước tiên.

Chẳng mấy chốc, người gác cổng mặt mũi giàn giụa nước mắt nước mũi lao vào, lắp bắp báo với ông rằng thế tử gia thực sự đã trở về rồi, hiện đang ở ngay tiền viện.

Anh quốc công nhìn gã người gác cổng này, ngày thường gã vốn rất lanh lẹ, không giống như kẻ đột nhiên phát điên...

Cho nên...

Anh quốc công vứt phăng khúc gỗ trong tay xuống đất, sải bước rồng đi hổ bộ hướng thẳng ra phía trước.

Đến tiền viện, Anh quốc công nhận ra Lục Trạc đầu tiên. Ánh mắt ông dán chặt lên người Lục Trạc không rời, đôi môi run rẩy, định cất tiếng gọi "Thủ Thành", nhưng lại sợ bản thân chỉ là hoa mắt, sợ rằng mình đang nằm mơ.

"Tổ phụ, bất hiếu tôn nhi đã trở về." Lục Trạc bước nhanh đến trước mặt lão gia tử, quỳ sụp xuống.

Anh quốc công run rẩy đưa tay sờ lên đầu hắn, cảm giác chạm vào vô cùng chân thực. Ông lại sờ lên gương mặt của nam nhân, chạm phải một dòng nước mắt nóng hổi.

Lục Trạc nắm chặt lấy bàn tay của lão gia tử, ngẩng đầu lên: "Tổ phụ, thực sự là con."

Anh quốc công đột nhiên quỵ xuống, ôm chặt lấy bờ vai Lục Trạc. Hai ông cháu trán tựa vào trán, muốn khóc nhưng lại cố sức kìm nén, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng, thế nhưng những giọt lệ sầu thì không cách nào ngăn lại được.

Ngay khi Anh quốc công định nói điều gì đó, một bóng người khác đã quỳ xuống bên cạnh ông, liên tiếp dập đầu lạy ông ba cái thật mạnh.

Anh quốc công nhìn đối phương, vừa định hỏi tôn tử đây là ai, thì người đó đã chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt tang thương, nước mắt đã thấm đẫm vạt áo trước ngực.

Anh quốc công chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng "ầm", thân hình to lớn khẽ chao đảo.

"Phụ thân!" Lục Mục nhanh hơn Lục Trạc một bước, nhào tới đỡ lấy vị lão phụ thân của mình.

Anh quốc công nhìn trừng trừng vào nhi tử trước mắt, ông dùng lực siết chặt lấy tay nhi tử, phảng phất như nếu không làm vậy, nhi tử sẽ lập tức biến mất không bằng.

Lục Mục nước mắt tuôn rơi lã chã: "Phụ thân, là con đây. Nhi tử vô năng, bị tộc Ô Đạt bắt giữ, bị giam cầm ở Bắc Hải suốt hơn hai mươi năm qua..."

Anh quốc công lại há chẳng biết trưởng tử của mình đã đi bao nhiêu năm rồi sao?

Ông không nói nên lời, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa gương mặt của trưởng tử và trưởng tôn. Cuối cùng, tổ tôn ba người ôm chặt lấy nhau, tiếng khóc dồn nén cứ thế không ngừng nghẹn ngào phát ra.

Xuân Hòa Đường nơi Hạ thị ở là nơi gần với chỗ này nhất so với các phòng khác.

Nghe tin nhi tử trở về, Hạ thị trên đường chạy tới đã đánh rơi mất một chiếc giày, cứ thế một mực khóc lóc lao đi. Đến viện tử, nhìn thấy ba cha con đang ôm nhau khóc, Hạ thị vừa liếc mắt một cái liền nhận ra ngay bóng lưng của nhi tử. Bà vừa khóc vừa chạy tới, miệng không ngừng gọi tên nhi tử, thế nhưng ngay khi nhi tử quay đầu lại nhìn, thì có một người khác cũng đang hướng ánh mắt về phía bà.

Gương mặt của người đó đã thay đổi, nhưng đôi mắt thì vẫn là đôi mắt năm nào. Bước chân Hạ thị khựng lại, cả người như người mất hồn, càng không dám tiến lên phía trước thêm bước nào nữa.

Lục Trạc không cử động, hắn đứng nhìn phụ thân bước về phía mẫu thân, rồi tự mình đỡ tổ phụ dậy, lặng lẽ nhường không gian cho hai người.

Hạ thị khóc đến ngất lịm đi trong lòng trượng phu.

Hai mươi hai năm, đời người có thể có mấy cái hai mươi hai năm chứ? Những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của bà không có ông ở bên, giờ đây bà đã già rồi.

Lục Mục bế thê tử vào trong sảnh đường, đặt bà ngồi lên ghế. Nhìn những nếp nhăn nhạt nơi khóe mắt bà, nhìn gương mặt tuy đã có dấu vết thời gian nhưng vẫn trắng trẻo thanh tú của bà, rồi lại cúi xuống nhìn bàn tay chuẩn bị chạm vào người bà của mình, bàn tay thô ráp xù xì như rễ cây già, Lục Mục bỗng rụt lại vì sợ bản thân sẽ làm tổn thương bà.

Bên ngoài, những người khác của Lục gia cũng nhao nhao chạy đến.

Lục Trạc nhìn thấy ba vị thẩm mẫu, nhìn thấy mấy vị em dâu, nhìn thấy tổ mẫu đã cao tuổi cùng một đám trẻ con đang hưng phấn chạy tới. Sau đó, ở ngay trong đám trẻ ấy, hắn liền nhận ra nữ nhi của mình chỉ qua một ánh nhìn.

Thế nhưng, ánh mắt nữ nhi nhìn hắn rõ ràng là đang nhìn một người xa lạ.

Lục Trạc nén lại sự kích động trong lòng, trước tiên tiến đến trấn an tổ mẫu. Chờ sau khi tổ mẫu đi vào trong tìm phụ thân, Lục Trạc khẽ gật đầu chào mấy vị thẩm mẫu, rồi rốt cuộc cũng cất bước đi về phía A Bảo đang trốn sau lưng Lục Tân.

Lục Tân là lục đệ nhỏ tuổi của Lục Trạc, năm nay chín tuổi, vô cùng hiểu chuyện. Thấy đại ca đi tới, Lục Tân liền kéo A Bảo ra phía trước người mình, bảo con bé: "A Bảo, đây chính là cha của con đấy."

A Bảo đã tròn bốn tuổi, kỳ thực cũng đã hiểu được một số chuyện.

Cô bé biết cha mình là thế tử gia của Anh quốc công phủ, là người mà tổ mẫu và tằng tổ mẫu mười phần nhớ nhung. Vừa rồi các trưởng bối đều đã thừa nhận người này, còn ôm hắn khóc lâu như vậy, A Bảo liền biết nam nhân trước mắt thật sự là cha Lục Trạc của mình.

Thế nhưng, người cha này lại không giống với người cha trong lời kể của nương thân chút nào.

Nương thân từng nói với cô bé, cha là vị công tử tuấn mỹ nhất kinh thành, so với ngũ thúc còn đẹp hơn gấp trăm lần. Nhưng người cha trước mắt này, vừa đen, trên mặt lại còn có một vết sẹo...

"A Bảo, còn nhớ rõ cha không?" Lục Trạc quỳ một chân xuống đất, ánh mắt nhạt nhòa lệ nhìn nữ nhi.

Hắn biết dáng vẻ của mình đã thay đổi, hắn sợ làm nữ nhi hoảng sợ, thế nên dù rất muốn khóc, hắn vẫn cố sức mỉm cười thật ôn nhu.

A Bảo không nhớ rõ cha.

Thế nhưng cô bé thích người cha này. Người này tuy không đẹp đẽ như lời nương thân kể, nhưng người cha này là cha của cô bé, là cha ruột thịt.

"Cha." A Bảo ngoan ngoãn bước tới, ôm chầm lấy cha mình.

Lục Trạc thật sự không ngờ nữ nhi lại dễ dàng tiếp nhận mình đến thế. Ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của nữ nhi, Lục Trạc cúi đầu, để những giọt nước mắt thấm vào lớp áo trên vai con bé.

"A Bảo, nương của con đâu rồi?"

Hai cha con còn có rất nhiều thời gian để ôn chuyện, Lục Trạc nhìn sang những người thân đang vây quanh phụ thân, nhỏ giọng hỏi nữ nhi.

A Bảo đương nhiên biết nương thân đi làm gì. Cô bé vốn thích Lý tam thúc, sáng nay còn rất vui vì nương thân sắp đi phi ngựa với Lý tam thúc.

Cô bé thích Lý tam thúc, muốn để Lý tam thúc làm cha mới của mình, nhưng giờ cha ruột đã trở về rồi, cha nhất định sẽ không vui nếu biết cô bé nghĩ như vậy. Lại nữa, nếu nương thân không cần cô bé nữa mà muốn tìm một đứa con gái mới, A Bảo cũng sẽ chẳng vui vẻ gì.

A Bảo không muốn cha phải đau lòng.

Cho nên cô bé nói dối: "Nương đi thăm lão thái quân rồi ạ."

Lục Trạc có chút kỳ quái: "Sao lại không dẫn A Bảo đi cùng?"

A Bảo chớp chớp mắt, tiếp tục nói dối: "Con không muốn đi, con muốn tìm các ca ca chơi, nên nương mới đưa con đến đây."

Lục Trạc đã hiểu.

Sau khi cả nhà ôn chuyện ngắn ngủi xong, cha con Lục Trạc còn phải tiến cung, Lục Trạc chuẩn bị trở về Tùng Nguyệt đường tắm rửa thay y phục.

Anh quốc công phu nhân cười nói: "Mau đi đi, mau đi đi, có chuyện gì thì đợi về rồi hãy nói."

Lục Trạc cáo lui, để nữ nhi lại bên cạnh mẫu thân.

Anh quốc công phu nhân gọi A Bảo đến bên mình, để Hạ thị đi chăm sóc Lục Mục.

Tâm trí Hạ thị lúc này một nửa đặt ở chỗ trượng phu, một nửa lại hướng về phía nhi tử. Bà vô cùng lo lắng, nếu như nhi tử phát hiện ra Ngụy Nhiêu đã chuẩn bị tái giá, gần đây còn xem mặt không ít thế gia đệ tử, thì nhi tử sẽ phải thống khổ biết bao nhiêu.

Anh quốc công phu nhân thở dài một tiếng: "Cứ để nó tiến cung trước đã."

Những chuyện còn lại, cứ từ từ rồi tính.