Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 142: Về Kinh!

Số lượng bà mối đến phủ công chúa cầu hôn ngày một nhiều. Ngụy Nhiêu nhàn rỗi cũng chẳng có việc gì làm, thỉnh thoảng lại nghe các bà mối tâng bốc những bậc trẻ tuổi tuấn kiệt kia ra sao. Thế nhưng nàng cũng chỉ nghe cho vui vậy thôi, chứ bảo nàng chủ động đi gặp mặt những thế gia công tử hay các nhân tài mới nổi đó thì Ngụy Nhiêu chẳng thể sinh ra nổi một chút hứng thú nào.

Có bà mối thông minh nhìn thấu tâm tư của công chúa, khi trở về liền hiến cho nhà trai một kế, Vũ An công chúa không phải là khuê tú bình thường, ngay cả Quý phi nương nương cũng nói hôn sự của công chúa hoàn toàn do chính nàng tự mình làm chủ. Đã như vậy, nhà trai sao không tự mình tới cửa dâng tặng lễ vật, vừa để biểu lộ thành ý, lại vừa thuận thế để công chúa xem mặt một phen? Nếu công chúa vừa mắt thì là tốt nhất, bằng như không ưng, nhà trai cũng có thể từ bỏ ý định, hoặc là dựa vào việc tiếp xúc với công chúa mà tìm kiếm cơ hội khác.

Phía nhà trai cảm thấy biện pháp này rất hay. Chỉ có điều về phần lễ vật, Vũ An công chúa thứ tốt gì mà chưa từng thấy qua, nếu tặng vàng bạc châu báu thì chẳng phải là đang hạ thấp công chúa sao?

Vị đệ tử nhà này vốn am hiểu thư pháp, liền tự tay viết một bức chữ thật đẹp rồi tiến về phủ công chúa, lấy danh nghĩa thanh cao là mời công chúa bình phẩm giúp.

Cách thức đến cầu thân như vậy rốt cuộc cũng có chút mới mẻ, thế là Ngụy Nhiêu liền cùng A Bảo cùng nhau tiếp kiến đối phương.

Ngụy Nhiêu năm nay hai mươi lăm tuổi, còn nam tử đến cầu hôn thì vừa vặn tròn hai mươi. Dưới tình huống bình thường, một công tử hai mươi tuổi khi nhìn thấy một cô nương lớn hơn mình vài tuổi thì không nên rụt rè mới phải. Thế nhưng vẻ đẹp của Ngụy Nhiêu tựa như một đóa hoa vương thược dược rực rỡ diễm lệ, nàng chỉ cần lười nhác ngồi ở nơi đó thôi đã đủ khiến cả căn phòng như bừng sáng, hào quang rực rỡ. Vị Vương công tử này chỉ vừa nhìn thoáng qua lúc bước vào cửa, gương mặt trắng trẻo liền đỏ ửng lên. Hắn cụp mắt xuống, hai bàn tay mất tự nhiên cứ nắm chặt vào nhau, không dám nhìn nhiều thêm nữa.

"Nương, sao hắn lại đỏ mặt vậy ạ?" A Bảo ngây thơ hỏi.

Câu hỏi này khiến cho cả cổ của Vương công tử cũng đỏ bừng lên.

Ngụy Nhiêu mỉm cười quan sát vị Vương công tử này. Dám đến cầu hôn nàng thì dáng dấp của Vương công tử tự nhiên là không tồi, gương mặt như ngọc, đôi mắt hoa đào, kiểu gì thì cũng được coi là một mỹ nam tử. Thế nhưng nhìn Vương công tử như vậy, không hiểu sao Ngụy Nhiêu lại nghĩ đến Lục Trạc năm hai mươi tuổi. Cùng một độ tuổi, nhưng Lục Trạc năm đó đối với nàng lại nhìn bằng nửa con mắt, giống hệt như một kẻ mù, chẳng chút mảy may bị dung mạo xinh đẹp của nàng làm cho mê muội.

"Nghe nói Vương công tử viết chữ rất đẹp?" Ngụy Nhiêu mời khách ngồi xuống, mỉm cười hỏi.

Sắc đỏ trên mặt Vương công tử vơi đi đôi chút, chỉ là vẫn không dám nhìn thẳng vào Ngụy Nhiêu, khiêm tốn nói: "Chữ đẹp thì không dám nhận, chỉ là hơi vừa mắt một chút, mời công chúa bình phẩm."

Nói xong, Vương công tử đón lấy bức chữ từ tay tùy tùng, rồi nhờ Liễu Nha mở ra, phô bày cho Ngụy Nhiêu và A Bảo cùng xem.

Ngụy Nhiêu tinh tế đánh giá bức chữ, còn A Bảo thì chẳng có hứng thú với chữ nghĩa, cứ rướn đầu ra quan sát Vương công tử.

Vương công tử mỉm cười với tiểu quận chúa. Dáng vẻ của hắn tuấn mỹ, vốn dĩ đã cho A Bảo một ấn tượng ban đầu rất tốt, thế nhưng không ngờ răng của Vương công tử lại không được đều cho lắm. Nụ cười này ngược lại đã tự bại lộ khuyết điểm của hắn, phảng phất như một viên mỹ ngọc dính nhiều tì vết.

A Bảo lập tức mất sạch hứng thú với Vương công tử.

Ngụy Nhiêu thoáng thấy sự thay đổi của nữ nhi, liền nhìn về phía Vương công tử.

Vương công tử chỉ dám nhìn đứa nhỏ chứ không dám nhìn người lớn, đỏ mặt cúi đầu xuống.

Ngụy Nhiêu trêu chọc nói: "Chữ của công tử rất đẹp, chỉ là ngươi muốn cưới ta, nhưng lại không dám nhìn ta, vậy thì có thật sự cưới được thì còn có ý nghĩa gì nữa? Xem ra ngươi và ta cũng không hợp nhau, công tử mời về cho."

Vương công tử nghe vậy thì sắc mặt đỏ bừng lên. Hắn lấy hết dũng khí ngẩng đầu định thanh minh cho bản thân điều gì đó, nhưng lại thấy vị công chúa ngồi chếch đối diện đã cúi xuống dỗ dành tiểu quận chúa, khiến lời nói của hắn đành nghẹn lại nơi cổ họng.

Liễu Nha tiễn khách.

Vương công tử đi rồi, Ngụy Nhiêu tò mò hỏi nữ nhi: "A Bảo không thích hắn sao?"

A Bảo gật đầu: "Răng của hắn không đẹp ạ." Răng của ngũ thúc nhìn đẹp hơn nhiều.

Ngụy Nhiêu khẽ giật mình, lại là vì bộ răng sao?

Thế là, nàng lại nghĩ tới hàm răng của Lục Trạc. Cái tên kia, từ đầu đến chân liền chẳng có chỗ nào là không đẹp cả.

Ánh mắt Ngụy Nhiêu rơi trên gương mặt nữ nhi. Đứa nhỏ này giống nàng, nhưng cái nét đáng ghét thì lại càng giống Lục Trạc hơn, cộng thêm tuổi còn nhỏ chưa biết che giấu, cái điệu bộ bắt bẻ người ngoài kia thực sự là ngạo mạn đến phát ghét.

Trong xương tủy của Ngụy Nhiêu tuy ngạo, nhưng nàng tự nhận thấy mình đối xử với mọi người rất hiền hòa, nào có giống như Lục Trạc năm đó, sống sờ sờ làm nàng tức chết đi được.*

* Đọc chap này xong nội tâm tui kiểu: Lục Trạc à, mau về sớm thôi không là mất vợ đấy~

.

Chuyện Vương công tử tự mình đến phủ công chúa dâng tặng lễ vật cầu hôn nhưng lại bị cự tuyệt nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành.

Mọi người liền hiểu ra rằng, Vũ An công chúa không thích những vị công tử nhát gan, ít nhất thì cũng phải dám nhìn thẳng vào dung quang diễm lệ của công chúa mới được.

Thế là, những kẻ tự phụ là gan dạ đến cầu hôn liền nhao nhao tìm tới cửa.

Ngụy Nhiêu chỉ cần có mặt ở phủ công chúa thì ai đến nàng cũng đều gặp một chút, và lần nào cũng mang theo nữ nhi. Nàng thuần túy là muốn tìm cho mình chút niềm vui, còn A Bảo lại vô cùng nghiêm túc chọn lựa người cha trong lòng. Thế nhưng những nam nhân này, hoặc là ngũ quan không đủ tuấn mỹ, ít nhất là không đạt tới yêu cầu của A Bảo, hoặc là cử chỉ ngôn hành không đủ ôn nhu, mà A Bảo thì lại hy vọng có một người cha ôn nhu, nhẹ nhàng.

Có đôi khi Ngụy Nhiêu sẽ nể mặt người đến cầu hôn mà tìm một lý do uyển chuyển, có đôi khi nàng lại dứt khoát bê nguyên lời của nữ nhi ra để vạch rõ nam tử kia có chỗ nào diện mạo không hợp ý mình.

Hai mẹ con bắt bẻ như vậy, số người đến cầu hôn rốt cuộc cũng thưa dần. Năm đó các khuê tú kinh thành không muốn đi xem mặt một Thích Trọng Khải kén cá chọn canh thế nào, thì hiện tại các tử đệ thế gia cũng không muốn trèo qua cánh cửa phủ công chúa như thế, cho dù các trưởng bối trong nhà có cực lực thúc ép đi chăng nữa. Phải biết rằng bọn họ đều là những thiên chi kiêu tử, khắp kinh thành này có mấy khuê tú dám bắt bẻ, đả kích lòng tự trọng của bọn họ đến mức ấy chứ?

Ngặt nỗi, Ngụy Nhiêu chính là người dám bắt bẻ, lại còn có thừa tư cách để bắt bẻ.

Ngay tại thời điểm đám nhân tài mới nổi đều đua nhau đánh trống lui quân, thì vào trung tuần tháng chạp, sau một trận tuyết lớn bay lả tả, có một vị thế gia góa vợ cưỡi ngựa đến trước cửa phủ công chúa, xin được bái kiến công chúa.

Vị hóa vợ này chính là tam công tử Lý Úy của Trấn Nam hầu phủ. Năm đó khi Lục Trạc còn chưa theo đuổi được Ngụy Nhiêu, Lý Úy đã có ý với nàng, chỉ là Lục Trạc đối với Ngụy Nhiêu quyết tâm phải có bằng được, ra tay vừa nhanh, vừa chuẩn, vừa độc, chỉ qua một chuyến đi đến hành cung liền xin được thánh chỉ tứ hôn của Nguyên Gia đế. Mắt thấy Ngụy Nhiêu gả cho Lục Trạc, Lý Úy bất đắc dĩ phải nghe theo mệnh lệnh của phụ mẫu mà cưới thê tử.

Ngay vào năm ngoái, thê tử của Lý Úy sau khi sinh nở thì thân thể suy yếu, bỏ lại một đứa nữ nhi rồi buông tay nhân gian.

Lý Úy tuy đã bước sang tuổi ba mươi, nhưng hắn là đệ tử có tiền đồ nhất của Lý gia ở thế hệ này, trưởng bối trong nhà cũng coi hắn như chủ tướng tương lai của Phi Ưng quân mà bồi dưỡng. Nguyên phối vừa mới qua đời, lập tức có người muốn gả nữ nhi cho Lý Úy để làm kế thất, thế nhưng Lý Úy sau khi bước ra khỏi nỗi bi thương mất vợ liền hướng ánh mắt về phía Ngụy Nhiêu.

Khi Lục Trạc còn sống, hắn tự biết mình không có được trái tim của Ngụy Nhiêu. Nhưng hiện tại Lục Trạc đã đi rồi, Lý Úy lại cảm thấy, ngoại trừ hắn ra thì chẳng còn ai có thể xứng đôi với Ngụy Nhiêu nữa.

Hai người bọn họ, một người thì trượng phu đã mất, một người thì thê tử đã qua đời, quả thực là một đôi trời sinh.

Ngụy Nhiêu xem mặt nhiều đệ tử chưa vợ như vậy mà đều không ưng, có khả năng là ghét bỏ đám tiểu bối kia quá non nớt, nên mới thích cái kiểu như hắn chăng.

Đứng trước phủ công chúa, Lý Úy thậm chí đã nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc, hình ảnh Ngụy Nhiêu mị diễm thần phục dưới thân mình.

Ngụy Nhiêu nghe nói người đến là Lý Úy, khẽ mỉm cười, sai người mời Lý Úy vào trong.

Ngụy Nhiêu vẫn còn nhớ rõ năm đó bên bờ sông Thuận, nàng nhìn thoáng qua phong thái của Lý Úy, đích thực là một hảo nhi lang. Cũng chính vì nàng đứng xem Lý Úy và Thích Trọng Khải tỷ thí, mà Lục Trạc lại còn muốn tự mình hạ tràng để so tài với Lý Úy một trận. Sau này khi hai người đã thành phu thê, Ngụy Nhiêu hỏi Lục Trạc lúc bấy giờ có suy nghĩ gì, Lục Trạc chỉ tặng cho Lý Úy bốn chữ, "miệng còn hôi sữa".

Lý Úy nhỏ tuổi hơn Lục Trạc, nhưng lại lớn hơn Ngụy Nhiêu một tuổi.

"Nương, Lý Úy là ai vậy ạ?" A Bảo ngồi bên cạnh mẫu thân hỏi.

Ngụy Nhiêu nghĩ nghĩ rồi nói: "Là Tam gia của Lý gia, chủ tướng Phi Ưng quân trong Thượng Tứ quân. Lát nữa con hãy khách khí một chút nhé."

A Bảo hiểu thế nào là Thượng Tứ quân. Thần Võ quân của Lục gia bọn họ là lợi hại nhất, Hùng Hổ quân của nhà Thích thúc thúc xếp thứ hai, Phi Ưng quân của Lý gia đứng thứ ba, còn Long Tương quân vì từng thay đổi chủ tướng nên tạm thời xếp cuối cùng trong Thượng Tứ quân.

Lý Úy bước vào.

Lý Úy ở tuổi hai mươi sáu, tuy đã từng lập gia đình nhưng vẫn tuấn mỹ, hiên ngang như trước. Ngoại trừ thân hình ngày càng tráng kiện, vĩ ngạn, thì trong khí độ đã có thêm vài phần trầm ổn và kiên nghị. Diện mạo của hắn so với mấy năm trước dường như không có thay đổi gì lớn, nếu so với Lục Trạc thì kém hơn một bậc, còn so với Lục Triệt thì hai người một chín một mười, khó phân cao thấp.

A Bảo kinh ngạc nhìn Lý Úy đang tiến lại gần.

Lý Úy mỉm cười với tiểu quận chúa, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt của Ngụy Nhiêu. Hắn đã sớm lĩnh giáo qua tính tình của Ngụy Nhiêu, biết nàng kiêu ngạo bất kham, nam nhân càng văn nhược thì nàng lại càng xem thường. Chính vì vậy, Lý Úy không chút che giấu sự thưởng thức cùng dã tâm chiếm hữu của mình đối với Ngụy Nhiêu. Năm đó Lý Úy có lẽ còn non nớt, nhưng Lý Úy của bây giờ tựa như một con sư tử dũng mãnh, toàn thân tản ra sức hấp dẫn đối với người khác phái.

"Thần Lý Úy, bái kiến công chúa, quận chúa." Lý Úy ung dung hành lễ nói.

Ngụy Nhiêu nói một tiếng miễn lễ, rồi mời hắn ngồi xuống.

Lý Úy ra hiệu cho tùy tùng mang lễ vật của mình lên. Đó là một chiếc rương tinh xảo, khi mở rương ra, bên trong là hai chiếc áo choàng lông chồn tuyết trắng, một lớn một nhỏ, hoàn toàn được làm từ lông bạch hồ ly thượng hạng nhất, nhẹ bẫng như mây khói.

"Thần nghe nói công chúa thích màu trắng, nên cố ý tìm hai chiếc áo choàng này để hiến cho công chúa và quận chúa."

Ngụy Nhiêu mỉm cười gật đầu.

Liễu Nha nhận lấy hai chiếc áo lông chồn mang tới. Ngụy Nhiêu quả thực rất thích, mà A Bảo cũng chuộng màu trắng nên phấn khích sờ thử lên lớp lông mềm mại.

Lý Úy tiếp tục nhìn Ngụy Nhiêu và nói: "Hai ngày nay thời tiết nắng ráo, ta muốn mời công chúa đi vùng ngoại ô phi ngựa, không biết công chúa có sẵn lòng nể mặt đến dự?"

Kể từ khi lập đông đến nay, Ngụy Nhiêu cơ bản đều chỉ ở lại trong phủ công chúa, quả thật đã rất lâu rồi nàng chưa ra ngoài vận động đi lại.

"Được chứ, tam công tử khi nào thì có đại hạ quang lâm?"

Lý Úy vui mừng khôn xiết, ánh mắt sáng rực lên: "Ngày mai thì thế nào?"

Ngụy Nhiêu gật đầu đồng ý.

Sau khi Lý Úy rời đi, A Bảo mặc chiếc áo lông chồn trắng vào để làm điệu một hồi, sau đó sà vào lòng mẫu thân, đôi mắt lấp lánh tinh nghịch nói: "Nương, con thích Lý tam thúc rồi."

Ngụy Nhiêu khẽ sờ vào gương mặt hồng hào của nữ nhi, bật cười trêu chọc: "Thật là đồ không có tiền đồ, mới có một chiếc áo choàng lông chồn đã thu phục được con rồi sao?"

A Bảo bảo: "Thúc ấy dáng dấp đẹp mắt lắm ạ!"

Ngụy Nhiêu chỉ mỉm cười không đáp.

A Bảo lại hỏi: "Nương đáp ứng đi phi ngựa cùng thúc ấy, có phải là cũng thích thúc ấy rồi không?"

Ngụy Nhiêu giữ im lặng, không đưa ra câu trả lời.

Nói là thích thì vẫn chưa tới mức đó, nàng chỉ là muốn thử một chút xem sao. Nàng xác thực còn rất trẻ, chặng đường phía sau còn dài tới mấy chục năm. Ngoại hình và tính tình của Lý Úy cũng xem như khá hợp nhãn của nàng. Nếu như buổi phi ngựa ngày mai Lý Úy có thể có biểu hiện nào đó khiến nàng động lòng, Ngụy Nhiêu nguyện ý cho hắn thêm vài lần cơ hội nữa. Còn ngược lại, chuyến phi ngựa này sẽ là lần duy nhất giữa nàng và Lý Úy.

Sáng sớm hôm sau, Ngụy Nhiêu phái người đem nữ nhi đưa tới Anh quốc công phủ. Nàng muốn ra ngoài phi ngựa, để nữ nhi ở nhà một mình không có ai làm bạn, chi bằng đưa con bé đến Anh quốc công phủ tìm các đường ca chơi cùng.

Về phần Ngụy Nhiêu, nàng thay một bộ y phục cưỡi ngựa rồi đi ra bên ngoài phủ công chúa, phát hiện Lý Úy đã tới từ lúc nào.

Lý Úy cũng cưỡi một thớt bạch mã, hắn mặc một thân cẩm bào màu trắng ngà, tuấn lãng tựa như vầng trăng sáng trên bầu trời cao.

Ngụy Nhiêu thì mặc một bộ hồng trang, đôi mày ngài đậm nét, bờ môi đỏ mọng, yêu diễm động lòng người.

Lý Úy trong lòng dâng lên một ngọn lửa nóng bỏng. Hắn sóng vai cùng Ngụy Nhiêu xuất phát, phía sau có tám thị vệ của phủ công chúa đi theo hộ tống.

Hai người họ cứ thế cao điệu ra khỏi thành, trai tài gái sắc, nhìn qua không thể nào xứng đôi hơn.

Có người liền cảm khái nói: "Xem ra công chúa là thật sự muốn tái giá rồi."

"Đúng vậy chứ, người khác đều không xứng với công chúa đâu. Lý gia tam lang có dáng vẻ như thế kia, e là cho dù Lục Trạc còn tại thế thì Lý tam lang cũng có thể tới phân cao thấp một phen."

"Không giống nhau đâu, Lý tam lang vẫn là kiêu ngạo quá, Lục Trạc thì ôn hòa hơn nhiều."

Những người dân may mắn bắt gặp công chúa và Lý tam lang trên phố bàn tán xôn xao, bất quá chờ đến khi hai người đi xa, tiếng nghị luận cũng liền tiêu tán.

Hơn một canh giờ sau, có hai thớt ngựa cao lớn một mực phi nước đại đến trước cổng thành kinh thành. Hai người trên lưng ngựa nhuốm màu phong trần mệt mỏi, cách ăn mặc là của nhân sĩ Trung Nguyên, gương mặt lộ ra ngoài bị phơi thành màu đồng cổ. Người lớn tuổi mặt mày thô ráp nhưng không che giấu được nét kiên nghị trong ánh mắt, người trẻ tuổi thì bên má trái có một vết sẹo mờ, nhưng lại không làm giảm đi phong thái tuấn mỹ ôn nhuận của hắn.

"Lộ dẫn." Quan binh thủ thành mặt không cảm xúc kiểm tra bá tánh vào thành, liếc mắt nhìn hai người họ một cái.

Nhìn thấy người lớn tuổi, quan binh thủ thành không có biểu lộ gì, nhưng khi nhìn đến nam nhân mặt sẹo trẻ tuổi kia, quan binh vừa định thu hồi tầm mắt thì bỗng nhiên lại nhìn chăm chằm sang một lần nữa.

Lục Trạc mỉm cười với hắn. Tần suất thay đổi lính thủ thành cũng không cao, Lục Trạc vẫn có ấn tượng với tên tiểu binh này.

Hắn đã có ấn tượng, thì lính thủ thành từng thấy Lục Trạc ra vào cửa thành nhiều lần như vậy, có lý nào lại không nhớ được gương mặt của Lục Trạc?

Mặc dù người trước mắt này vừa đen đi, tóc tai lại xơ xác, trên mặt còn có thêm một vết sẹo, thế nhưng ngũ quan vẫn là ngũ quan của người đó, nhất là khi hắn mỉm cười...

Tiểu binh thủ thành ngơ ngác nhìn Lục Trạc.

Lục Trạc lấy ra lộ dẫn do biên quan thủ tướng chuẩn bị cho hai cha con, đưa cho đối phương.

Trên lộ dẫn viết rõ mồn một: Thần Võ quân tiền phó tướng Lục Mục, tiền phó tướng Lục Trạc hồi kinh, tất cả đều cho đi.