Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 111: Giờ Là Thật, Tự Nhiên Phải Chung Giường Mỗi Đêm

Trên đường xuất cung, Ngụy Nhiêu mỉm cười hỏi Lục Trạc: "Điện hạ huấn thị* chàng rồi à?"

* Huấn thị là từ trang trọng chỉ việc giảng giải, chỉ bảo và căn dặn của cấp trên đối với cấp dưới về một vấn đề, chủ trương hay định hướng cụ thể, thường được đưa ra nhân một dịp quan trọng

Lục Trạc cũng cười theo: "Điện hạ thông minh nhạy bén, lại vô cùng thương yêu tỷ tỷ. Thần đã hướng điện hạ cam đoan sẽ đối xử tốt với quận chúa, tương lai nếu làm trái lời hứa, điện hạ định sẽ không dễ dàng tha thứ."

Ngụy Nhiêu khẽ nhếch cằm, đắc ý nói: "Thế tử biết thế là tốt."

Bất kỳ ai có được một người đệ đệ tốt biết xót thương và bảo vệ tỷ tỷ như vậy thì đều sẽ tự hào. Chỉ là lời cam đoan của Lục Trạc gần như chỉ có hiệu lực vào ban ngày, hễ trời vừa tối, Ngụy Nhiêu lại bị hắn liên tiếp bắt nạt hai trận. Chính vì thế, khi nàng đưa Lục Trạc về lại mặt ở phủ quận chúa và ở lại đó, Thọ An quân vốn đang chuyên tâm chờ đợi vừa nhìn thấy vẻ phong tình, quyến rũ khó giấu trên mặt Ngụy Nhiêu hôm nay là đã hiểu ngay, chẳng cần hỏi cũng biết Lục Trạc khẳng định không phải là đậu giá đỗ*.

* Đậu giá đỗ: ý chỉ YSL.

"Hai đứa con một lần nữa ở bên nhau không dễ dàng gì, về sau hãy sống thật tốt. Gặp phải bất đồng gì thì đều phải bình tĩnh suy nghĩ trước, đừng chỉ vì nhất thời xúc động để rồi sau đó phải hối hận."

Khi không có người ngoài, Thọ An quân nhìn hai người trẻ tuổi đang ngồi hai bên mình, chân thành nói từ tận đáy lòng.

Ngụy Nhiêu nhìn sang Lục Trạc, Lục Trạc cũng nhìn về phía nàng.

Ánh mắt chạm nhau, cả hai đều có chút hổ thẹn. Ngụy Nhiêu cúi đầu giữ im lặng, còn Lục Trạc đứng dậy nói với Thọ An quân: "Cháu rể cẩn tuân dạy bảo."

Thấy các cháu đã trưởng thành, Thọ An quân tự bộc không cần phải tiếp tục cằn nhằn nữa, liền chuẩn bị lên đường trở về Nhàn trang.

Ngụy Nhiêu níu lấy cánh tay của lão thái quân, nũng nịu: "Người vội vàng thế làm gì, dù thế nào cũng phải ở lại dùng bữa trưa với chúng con đã chứ."

Thọ An quân đáp: "Tháng sau Huệ Châu xuất giá rồi, trong nhà một đống việc phải lo, chẳng lẽ ta cứ mãi lo lắng cho con mà bỏ mặc Huệ Châu sao?"

Ngụy Nhiêu bĩu môi, nàng đâu có ý đó.

Thọ An quân cười nói: "Được rồi được rồi, Thủ Thành lần đầu tiên đến phủ quận chúa của con, con cứ cùng hắn đi dạo cho thật tốt."

Vợ chồng trẻ đang tân hôn nồng nàn, lại có một tòa phủ đệ đẹp đẽ như thế này để thưởng ngoạn, một lão thái bà như bà lưu lại nơi này làm gì cho vướng mắt?

Thọ An quân vui vẻ lên xe ngựa ngay lập tức.

Xe ngựa lăn bánh, Ngụy Nhiêu và Lục Trạc cũng quay trở về phủ quận chúa. Phủ quận chúa có diện tích so với phủ Anh quốc công chỉ có lớn hơn chứ không nhỏ hơn, lại thêm việc chỉ có một mình Ngụy Nhiêu ở, đủ thấy Nguyên Gia đế có tâm bù đắp cho nàng lớn đến nhường nào, hay nói cách khác, chính là tình yêu thương sâu đậm dành cho tiểu Chu thị nên yêu ai yêu cả đường đi.

Xuân quang rực rỡ, Ngụy Nhiêu đi bộ đã mệt liền dẫn Lục Trạc vào một gian thủy tạ nghỉ chân. Ngụy công công cùng Bích Đào và hai vị cung nữ đứng đợi ở đằng xa.

"Nàng muốn uống trà không?" Lục Trạc hỏi.

Ngụy Nhiêu uống cũng được mà không uống cũng chẳng sao, nhưng nàng vẫn phất tay ra hiệu cho Ngụy công công, làm động tác dâng trà.

Ngụy công công lập tức sai bảo cung nữ đi bưng trà lên. Ngụy công công rất có phong thái của một tổng quản thái giám, thế nhưng tuổi đời mới chừng mười hai mươi, diện mạo thanh tú, da trắng môi hồng.

Lục Trạc thu hồi ánh mắt từ trên người Ngụy công công, cười hỏi Ngụy Nhiêu: "Các nương nương trong cung thích dùng thái giám, bọn họ lại khéo tay hay việc. Khi quận chúa ở phủ quận chúa, sinh hoạt thường ngày đã bao giờ thử qua bản lĩnh của Ngụy công công chưa?"

Ngụy Nhiêu cảm thấy lời này của hắn có hàm ý khác, đôi mắt long lanh liễm diễm liền nhìn chăm chằm vào hắn.

Lục Trạc bèn nói thẳng: "Quận chúa đã từng để Ngụy công công hầu hạ cận thân chưa?"

Ngụy Nhiêu lập tức hiểu ra, trừng mắt nhìn hắn nói: "Dĩ nhiên là không, Ngụy công công trước nay chỉ quản lý việc trong phủ quận chúa, chuyện trong phòng ta vẫn quen dùng Bích Đào các nàng ấy hơn."

Ngụy Nhiêu không phải cung phi, trong mắt nàng, Ngụy công công cũng không có quá nhiều khác biệt so với những nam nhân khác, nàng làm sao có thể để Ngụy công công bước vào khuê phòng của mình chứ?

Nghĩ đến đây, Ngụy Nhiêu lại lườm Lục Trạc một cái. Cái người này, không biết mỗi ngày trong đầu đang suy nghĩ cái gì nữa.

Lục Trạc mỉm cười không nói, đưa mắt nhìn sang cảnh trí nơi khác. Hắn chợt nghĩ đến chủ nhân đời trước của tòa phủ quận chúa này vốn là một vị công chúa từng nuôi không ít nam sủng, mà Nguyên Gia đế lại an bài một thái giám thanh tú như Ngụy công công tới giúp Ngụy Nhiêu quản lý phủ đệ... Nụ cười trên khóe môi Lục Trạc dần dần ngưng đọng lại.

May mắn thay, Ngụy Nhiêu nửa đường mới làm quận chúa, chứ nếu nàng sinh ra trong hoàng tộc, có lẽ chuyện nuôi dưỡng nam sủng này nàng cũng dám làm ra thật.

Nghỉ ngơi một lát, uống chút trà xong, hai người lại tiếp tục đi tham quan phủ quận chúa.

Vị công chúa từng ở đây rất thích hưởng lạc, vài nơi trong phủ cứ khiến Lục Trạc liên tưởng đến những tư thế riêng tư của nam nữ được vẽ trong mấy cuốn xuân cung họa. Nếu là Ngụy Nhiêu cùng đám nam sủng không rõ lai lịch kia, Lục Trạc đương nhiên sẽ không vui, nhưng nếu đổi lại là hắn và Ngụy Nhiêu, suy nghĩ của Lục Trạc liền bay đi càng lúc càng xa.

Ngụy Nhiêu thật sự không nhìn ra vị Lục lang đường đường chính chính này ban ngày ban mặt mà trong đầu toàn nghĩ mấy chuyện đó. Đi dạo một vòng quanh phủ quận chúa, đến buổi chiều hai người liền ra về.

Hôm nay cũng là ngày nghỉ kết hôn cuối cùng của Lục Trạc, sáng mai hắn đã phải đến quân doanh Thần Võ quân để làm nhiệm vụ.

Sau một đêm quấn quýt si mê, Ngụy Nhiêu mệt mỏi nằm sấp trên ngực Lục Trạc, ý thức triệt để từ trên chín tầng mây rơi rụng trở về. Nghĩ lại sự phóng túng suốt mấy đêm qua, Ngụy Nhiêu bỗng thấy may mắn vì Lục Trạc sắp phải đi làm nhiệm vụ. Nàng cầm một lọn tóc tơ chọc chọc vào người Lục Trạc, bảo: "Chàng đi làm lại rồi, vậy chúng ta vẫn giống như trước kia nhé? Trừ ngày lễ ngày tết ra, chàng cứ ngủ lại ở tiền viện, cứ ba ngày mới qua hậu trạch một lần?"

Lúc còn làm vợ chồng hờ, Ngụy Nhiêu chỉ mong Lục Trạc đừng bao giờ đặt chân đến hậu trạch là tốt nhất. Bây giờ đã thành vợ chồng thật, Ngụy Nhiêu lại thấy sự sắp xếp trước kia của Lục Trạc rất hợp lý. Ba ngày một lần, vừa có thể duy trì tình cảm vợ chồng ân ái, lại vừa giúp nàng có đủ thời gian nghỉ ngơi. Chứ nếu đêm nào cũng triền miên thế này, buổi sáng Ngụy Nhiêu đến sức dậy luyện kiếm cũng chẳng có.

Bàn tay Lục Trạc vừa đặt trên lưng nàng bỗng dưng cứng đờ.

Chuyện ba ngày mới qua hậu trạch một lần đúng là do chính miệng hắn nói, nhưng trước khác nay khác, bây giờ Lục Trạc chẳng còn nghĩ thế nữa.

Chuyện phòng the của hắn và Ngụy Nhiêu thì liên quan gì đến người ngoài? Huống hồ, người hầu ở Tùng Nguyệt đường lẽ nào lại nhiều lời đi rêu rao ra ngoài rằng một tháng hắn ngủ lại hậu trạch bao nhiêu đêm?

"Khi đó là vợ chồng hờ, bây giờ là thật rồi, tự nhiên phải chung giường mỗi đêm." Lục Trạc ôm lấy Ngụy Nhiêu nói.

Ngụy Nhiêu vốn đang trong trạng thái thả lỏng, dễ chịu, nghe vậy liền bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Lục Trạc mỉm cười nhìn nàng: "Sao thế, nàng không muốn ta chung giường với nàng mỗi đêm à?"

Ngụy Nhiêu không cần nghĩ ngợi, đáp ngay: "Không muốn, chính miệng chàng đã bảo ba ngày một lần, chẳng lẽ định nuốt lời sao? Nếu việc gì chàng cũng lật lọng như thế, làm sao ta dám tin vào những lời cam đoan khác của chàng nữa?"

Lục Trạc thấy nàng kéo chuyện đi quá xa, bất đắc dĩ đành phải thỏa hiệp: "Được rồi, ta nói lời giữ lời, vậy đều nghe theo nàng. Về sau cứ cách hai đêm ta lại tới hậu trạch một lần."

Lúc này Ngụy Nhiêu mới hài lòng.

Sáng sớm hôm sau, Lục Trạc bầu bạn cùng Ngụy Nhiêu dùng xong bữa sáng, liền đi ra trước cửa chính của phủ Quốc công.

Các anh em họ của Lục Trạc đều đã đến tuổi lập gia đình và dựng nghiệp. Ngoại trừ lão ngũ Lục Triệt vẫn còn đang đi học, lão lục Lục Tân vẫn là một đứa trẻ bú mớm, thì từ Lục Trạc cho đến lão nhị Lục Nhai, lão tam Lục Tông, lão tứ Lục Trạch, thảy đều đang nhậm chức tại Thần Võ quân. Vì vậy mỗi buổi sáng, bốn huynh đệ đều sẽ tụ họp trước cửa để cùng xuất phát một lúc.

Anh quốc công và tứ gia cũng làm việc ở quân doanh Thần Võ quân, nhưng hai người họ đôi khi sẽ ở lại luôn trong doanh trại, thế nên thường không đi chung đường với đám hậu bối.

"Mấy ngày không cùng đại ca đi làm, đệ thật sự thấy nhớ đại ca lắm đấy." Lục Tông nép bên cạnh Lục Nhai, cười đùa cợt nhả nói.

Lục Trạc lơ đễnh, chỉ nhạt cười đáp: "Đợi đến khi đệ xin nghỉ kết hôn, chúng ta cũng sẽ nhớ đệ thôi."

Sau khi Lục Nhai thành thân, hôn sự của lão tam Lục Tông và lão tứ Lục Trạch cũng đều đã được định đoạt, ngay cả Lục Trường Ninh cũng đã hứa gả cho người ta. Lục Trường Ninh sẽ xuất giá vào khoảng trung tuần tháng năm, còn Lục Tông thì thành thân vào tháng mười. Nói cách khác, năm nay phủ Anh quốc công tổng cộng sẽ có ba chuyến hỷ sự.

Lục Tông sờ sờ mũi, ghé sát vào hỏi Lục Nhai: "Nhị ca nói xem, sau khi thành thân thì có cảm giác thế nào? Nghĩ mà xem, ban đầu chỉ có một mình mẫu thân lải nhải huynh, tự dưng lại có thêm một nhị tẩu nữa, nhị ca có bị đau đầu không đấy?"

Lục Tông sợ nhất là phụ nữ cứ cằn nhằn không dứt, đặc biệt là mẫu thân của hắn, nhị phu nhân, suốt ngày cứ đem hắn ra so sánh với đại ca và nhị ca, Lục Tông nghe mà muốn ù cả tai.

Nhắc đến cảm giác sau khi thành thân, trong đầu Lục Nhai liền hiện lên bóng dáng của thê tử Kiều thị. Kiều thị và đại tẩu Ngụy Nhiêu là hai kiểu khuê tú hoàn toàn khác biệt. Đại tẩu thì phóng khoáng, tùy ý, còn Kiều thị lại dịu dàng, thục cẩn. Diện mạo của Kiều thị tự nhiên không sánh bằng đại tẩu, nhưng cũng là một mỹ nhân. Nàng đối xử với hắn vô cùng ôn nhu, chu đáo, lại chẳng bao giờ ồn ào. Có được người vợ như thế, Lục Nhai rất mực hài lòng.

"Nói không rõ ràng được đâu, đợi đến khi đệ thành thân thì tự khắc sẽ biết thôi." Lục Nhai mỉm cười nhìn tam đệ.

Cùng lúc đó, tại phủ Anh quốc công.

Thê tử của Lục Nhai là Kiều thị đang trò chuyện cùng bà cô mẫu, nhị phu nhân: "Mẫu thân, thời gian nghỉ kết hôn của đại ca đã kết thúc để đi làm lại rồi, đại tẩu ở nhà một mình, ngài xem con có nên qua bầu bạn, ngồi trò chuyện với đại tẩu một lát không?"

Nhị phu nhân nhìn sang con dâu: "Sao thế, con rất muốn kết giao với nàng à?"

Kiều thị nghe ra được ẩn ý trong lời nói, vội vàng giải thích: "Không phải ạ, chỉ là... tỷ ấy là đại tẩu, con làm đệ muội, sợ lại thiếu sót cấp bậc lễ nghĩa."

Nhị phu nhân hừ lạnh một tiếng, tiếp tục kiểm tra đồ sính lễ của nữ nhi Trường Ninh, rồi nói khẽ với con dâu: "Đạo bất đồng bất tương vi mưu. Con nhớ kỹ cho ta, về sau đối với nó cứ giữ vẻ khách sáo, hòa nhã bên ngoài là được, trong lòng có nghĩ gì cũng đừng để lão phu nhân nhìn ra. Còn lại thì không cần phải qua lại quá tấp nập làm gì."

Đối với Ngụy Nhiêu, từ trước đến nay cả nhị phu nhân lẫn tam phu nhân chưa từng thực lòng yêu thích.

Chẳng qua năm xưa do lão phu nhân nhìn trúng Ngụy Nhiêu, nhất quyết đòi đi cầu hôn, mà Hạ thị cũng không phản đối, vậy thì họ làm thím làm mợ dông dài làm chi? Dù sao Ngụy Nhiêu gả cho Lục Trạc chứ đâu phải con trai của họ. Đến khi Ngụy Nhiêu gả vào, thật sự đã giúp Lục Trạc tỉnh lại, nhị phu nhân và tam phu nhân mới sinh ra chút lòng cảm kích đối với nàng, nghĩ rằng Ngụy Nhiêu và Lục gia quả thực có duyên phận, nên mới đối xử hiền lành với nàng một thời gian.

Thế nhưng, theo việc Ngụy Nhiêu ngày càng kiêu căng, mê hoặc Lục Trạc đến mức thần hồn điên đảo, Ngụy Nhiêu bảo hắn đi hướng đông hắn cũng không dám đi hướng tây, chẳng còn chút uy nghiêm nào của Thế tử Lục gia ngày trước, nhị phu nhân và tam phu nhân liền ngày càng chán ghét nàng. Chỉ là vẫn câu nói cũ, Ngụy Nhiêu là con dâu của đại phòng, cách nhị phòng và tam phòng một tầng, lão phu nhân đã lạt mềm buộc chặt, sẵn sàng bao dung Ngụy Nhiêu thì nhị phu nhân và tam phu nhân cũng đành tiếp tục tỏ ra vẻ mặt ôn hòa với nàng.

Về sau khi Ngụy Nhiêu hòa ly, nhị phu nhân và tam phu nhân đồng thời thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng lão phu nhân kiểu gì chẳng chọn lại cho Lục Trạc một vị thục nữ khác, tìm cho phủ Anh quốc công một vị tông phụ xứng chức.

Nào có ngờ tới, giày vò qua lại một hồi, người Lục Trạc cưới về vẫn cứ là Ngụy Nhiêu!

Mà nào phải chính Ngụy Nhiêu tự chạy về, là do Lục Trạc dùng hết mọi thủ đoạn để cầu xin nàng trở lại. Hết đích thân đưa Ngụy Nhiêu về nhà, lại lặn lội đến tận ruộng của Thọ An quân để trồng trọt, rồi có khi lại nhảy xuống sông sâu để tìm kiếm dược thảo. Ngụy Nhiêu thì vẻ vang rồi, Thọ An quân và Quý phi nương nương cũng được nở mày nở mặt, nhưng còn tôn nghiêm của Lục Trạc, của Lục gia thì để đâu?

Một nàng dâu như Ngụy Nhiêu, nhị phu nhân thà chết cũng không thèm nhận.

Làm thím, nhị phu nhân sẽ không nhúng tay quá sâu vào chuyện của đại phòng. Hạ thị đã thích Ngụy Nhiêu, bà cũng khinh thường việc đến trước mặt Hạ thị để đơm đặt, rước lấy thị phi. Thế nhưng, nhị phu nhân tuyệt đối không thể để con dâu mình đi kết giao với Ngụy Nhiêu. Gần mực thì đen, vạn nhất con dâu lại học theo Ngụy Nhiêu, nhiễm phải cái thói mê hoặc nam nhân của nữ nhân Chu gia, rồi về giày vò Nhai ca nhi của nàng thì biết làm thế nào?

Nhị phu nhân liếc mắt cảnh cáo con dâu một cái.

Kiều thị quả thực cũng chẳng có ý định thân thiết với Ngụy Nhiêu. Những khuê tú kinh thành như các nàng, người thực sự khiến họ nể phục phải là bậc thục nữ như Tạ Họa Lâu. Còn về Ngụy Nhiêu, nếu không phải nàng tốt số có một người mẫu thân ruột làm Quý phi nương nương, lại được Hoàng thượng yêu ai yêu cả đường đi mà hết mực sủng ái, thì các khuê tú như các nàng đã chẳng thèm kết bạn với nàng, cùng lắm cũng chỉ duy trì mối quan hệ xã giao hời hợt.

"Mẫu thân yên tâm, con biết phải làm thế nào rồi ạ." Kiều thị nhẹ giọng cam đoan.

Lúc này nhị phu nhân mới mỉm cười hài lòng.

Đúng lúc đó, nha hoàn đi vào bẩm báo, nói rằng cô nương đã sang Tùng Nguyệt đường rồi.

Chân mày nhị phu nhân liền nhíu chặt lại. Sớm biết Ngụy Nhiêu càng ngày càng đi ngược lại với khuôn vàng thước ngọc như thế này, lúc trước nàng đã tuyệt đối không đồng ý cho Trường Ninh theo Ngụy Nhiêu học ba cái thứ kiếm pháp công phu gì đó.

Cũng may, nữ nhi chẳng mấy chốc nữa là xuất giá rồi. Con rể tương lai lại là cháu trai ruột của tam phu nhân, tri thư đạt lý, gia thế rõ ràng. Đợi đến khi nữ nhi gả đi rồi, tình cảm với Ngụy Nhiêu tự khắc cũng sẽ phai nhạt theo thời gian.