Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 89: Tần Nguyên: Tôi Đến Kiếm Chuyện Đây

Vị trí ấy vừa khéo có thể quan sát rõ từng cử chỉ của Tần Xuyên Từ và Sở Dật, đồng thời nhờ góc khuất và mấy chậu cây che chắn nên cũng không dễ bị đối phương phát hiện.

Thấy Tần Nguyên không nổi giận, Lý Mộ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi theo.

Sau khi ngồi xuống đối diện Tần Nguyên, ánh mắt cậu ta vẫn không nhịn được mà liên tục liếc về phía Tần Xuyên Từ.

Chỉ một cái liếc ấy, cũng nhìn thấy Sở Dật.

"Tiểu Nguyên, người ngồi đối diện anh cậu... là ai vậy?"

Tần Nguyên chậm rãi mở thực đơn, liếc qua một cái.

"Sở Dật."

"Bạn... của anh tôi."

Chữ "bạn" được cậu ta nhấn nhá đầy ẩn ý.

Lý Mộ gật đầu, cầm thực đơn lên nhưng tâm trí đã sớm bay sang bàn bên kia.

Được ngồi ăn cùng Tần Xuyên Từ, lại còn được chính anh ấy gọi là bạn...

Vậy chắc chắn cũng phải là nhân vật cùng đẳng cấp.

Lý Mộ lại không nhịn được nhìn trộm thêm một lần.

Khác với vẻ nho nhã, ôn hòa của Tần Xuyên Từ, gương mặt của Sở Dật sắc nét hơn rất nhiều.

Hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng. Chỉ cần nhìn thôi cũng biết ngay anh là một Alpha, đặc điểm giới tính thứ hai hiện rõ ràng.

Đẹp trai đến mức đầy tính công kích.

Lý Mộ vô thức nuốt nước bọt. Đây chính là Alpha của giới thượng lưu Đế Đô sao?

Người nào người nấy... chất lượng cao đến đáng sợ.

Cậu thu hồi ánh mắt, nhìn Tần Nguyên rồi dè dặt hỏi: "Ờm... anh Sở ấy, cũng là Alpha trội giống anh cậu sao?"

Alpha trội?

Trong lòng Tần Nguyên cười lạnh một tiếng. Nhưng ngoài mặt vẫn vô cùng thân thiện.

"Nếu là Sở Dật thì... chắc chỉ là Alpha bình thường thôi."

"Alpha bình thường?"

Lý Mộ ngẩn người, rồi gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Đúng lúc ấy, các món ăn của Tần Xuyên Từ và Sở Dật cũng được nhân viên phục vụ mang lên.

Nhìn đĩa thức ăn trước mặt, Sở Dật vừa định động đũa...

À không.

Động dao nĩa.

Động tác của anh bỗng khựng lại.

Lúc này anh mới phát hiện trên bàn chỉ có dao và nĩa sáng loáng.

Không có đũa.

Sở Dật rơi vào im lặng, trước đây anh vốn chẳng bao giờ đến mấy nhà hàng kiểu này. Biết dùng thứ đó mới là lạ.

Thấy Sở Dật bỗng dừng lại, khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên.

Hắn lắc đầu, giọng mang theo ý cười.

"Không biết dùng dao nĩa mà vẫn gọi bít tết."

Không rõ là đang trêu chọc hay cười nhạo.

Vừa nói, Tần Xuyên Từ vừa cầm dao nĩa trước mặt lên.

Trong bàn tay thon dài đẹp mắt của hắn, bộ dao nĩa bạc như biến thành một loại nhạc cụ tao nhã.

Tiếng cắt thịt khe khẽ vang lên.

Từng miếng bít tết được cắt thành những khối vuông vức, đều tăm tắp rồi đặt ngay ngắn trên đĩa sứ.

Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, đẹp mắt đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Sau đó, Tần Xuyên Từ đổi đĩa bít tết đã cắt sẵn ấy với đĩa còn nguyên trước mặt Sở Dật.

"..."

Sở Dật nhất thời sững người.

Anh nhìn đĩa bò bít tết đã được cắt gọn đặt trước mặt mình, rồi lại nhìn Tần Xuyên Từ ở phía đối diện với vẻ mặt bình thản, trong chốc lát không biết nên phản ứng thế nào.

Mím môi, anh chỉ có thể cứng nhắc nói: "Làm sao tôi biết được một nhà hàng lớn thế này mà ngay cả đôi đũa cũng không có."

Vừa dứt lời, nhân viên phục vụ cũng đúng lúc mang món cuối cùng lên.

Đồng thời, cô nhẹ nhàng đặt một đôi đũa gỗ bên tay Sở Dật, mỉm cười cúi người rồi rời đi.

Ý cười nơi khóe môi Tần Xuyên Từ càng đậm hơn.

Vừa thong thả cắt phần bò bít tết đã đổi sang trước mặt mình, hắn vừa nói: "Ừ, nói cũng có lý. Hôm nay sẽ bảo họ sửa."

Sở Dật nhất thời không biết đáp thế nào.

Anh khẽ thở ra, cầm lấy đôi đũa bên cạnh, gắp một miếng bò đưa vào miệng.

Thịt mềm mọng, nước thịt vừa chạm đầu lưỡi đã bùng nổ hương thơm, vị ngon lan khắp khoang miệng.

Đôi mắt Sở Dật bất giác sáng lên.

Đúng là... ngon thật.

Tốc độ ăn của anh cũng âm thầm nhanh hơn hẳn.

Tần Xuyên Từ nhìn anh, nhắc nhở: "Ăn chậm thôi."

Khẩu vị của mỗi người đều khác nhau.

Nhiều khi đắt tiền chưa chắc đã ngon.

Nhà hàng này tuy không phải cao cấp hay đắt đỏ nhất trong hệ thống của Tần thị, nhưng trước đó hắn đã điều tra thói quen ăn uống của Sở Dật.

Các món ở đây rất có khả năng sẽ hợp khẩu vị của anh.

Sự thật đúng là như vậy.

Sở Dật lần lượt nếm thử từng món, phát hiện món nào cũng rất hợp ý mình.

Đang định tiếp tục ăn, vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc bắt gặp đôi mắt mang theo ý cười của Tần Xuyên Từ.

Động tác của anh lập tức chậm lại.

Niềm vui vô thức hiện lên khi được thưởng thức món ngon cũng dần được anh thu lại.

"Khụ."

Ngon thì đúng là ngon.

Nhưng nhìn cái giá ấy...

Anh vẫn không thể chấp nhận nổi.

Đắt quá.

Đúng là cướp tiền.

Đúng lúc Sở Dật định tiếp tục ăn thì có hai bóng người xuất hiện bên cạnh bàn.

Động tác của anh khựng lại, theo bản năng ngước mắt nhìn lên.

Một người anh biết.

Là Tần Nguyên.

Người còn lại thì anh không quen, đang đứng phía sau Tần Nguyên với vẻ mặt đầy căng thẳng.

Trên môi Tần Nguyên vẫn là nụ cười ngây thơ quen thuộc, cậu ta lên tiếng chào Tần Xuyên Từ trước: "Anh!"

Ngay từ lúc Tần Nguyên xuất hiện, ý cười trong mắt Tần Xuyên Từ đã nhạt đi.

Hắn ngước mắt, hờ hững liếc em trai một cái.

"Sao em lại ở đây?"

Tần Nguyên dường như không hề nhận ra sự lạnh nhạt trong giọng điệu của hắn, vẫn cười rạng rỡ: "Em đi ăn với đồng nghiệp. Không ngờ anh cũng ở đây nên tiện qua chào một tiếng."

Nói rồi, ánh mắt cậu chuyển sang Sở Dật.

Cậu nhiệt tình vẫy tay.

"Anh Dật, lâu rồi không gặp!"

Sở Dật ngẩng đầu, nhìn nụ cười nhiệt tình quá mức trên gương mặt Tần Nguyên, khẽ nhíu mày.

Anh Dật?

Từ bao giờ anh với Tần Nguyên thân đến mức đó?

Thế nhưng Tần Nguyên như chẳng hề nhận ra sự khó chịu của anh, nụ cười vẫn tươi rói.

"Lần trước gặp anh Dật còn chưa kịp giới thiệu đàng hoàng. Em là Tần Nguyên. Anh em chắc đã nhắc về em với anh rồi chứ?"

Nói xong, cậu còn tinh nghịch chớp chớp mắt, trông vô cùng hồn nhiên.

Nghe vậy, Sở Dật theo bản năng liếc sang Tần Xuyên Từ ở phía đối diện.

Biểu cảm của hắn rất nhạt, vẫn bình thản dùng dao nĩa xử lý phần ăn trong đĩa, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

Sở Dật thu hồi ánh nhìn, khẽ gật đầu với Tần Nguyên.

Bị Tần Xuyên Từ lạnh nhạt như vậy, Tần Nguyên vẫn chẳng hề để tâm, nụ cười trên mặt không đổi. Cậu nghiêng người, kéo Lý Mộ đứng phía sau lên.

"À đúng rồi, để em giới thiệu một chút. Đây là Lý Mộ, đồng nghiệp của em."

Bị đẩy lên phía trước, Lý Mộ có vẻ hơi căng thẳng. Cậu cúi người chào Tần Xuyên Từ.

"Tần tổng, chào ngài. Tôi là Lý Mộ, hiện đang đóng phim cùng anh Tiểu Nguyên. Không ngờ hôm nay lại có cơ hội gặp ngài ở đây."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ dừng động tác trong tay, ngước mắt.

Ánh mắt hắn chỉ dừng trên người Lý Mộ trong thoáng chốc, sau đó lịch sự mỉm cười.

"Ừ, chào cậu."

Chỉ vỏn vẹn hai chữ.

Không nói thêm gì nữa.

Thái độ đã quá rõ ràng.

Nụ cười trên mặt Lý Mộ cứng lại, có chút lúng túng đứng thẳng người.

Ánh mắt cậu rời khỏi gương mặt lạnh nhạt của Tần Xuyên Từ, chuyển sang Sở Dật, vẻ mặt hơi ngượng ngùng.

"Ch... chào anh Sở."

Sở Dật nhìn cậu, chỉ cảm thấy khó hiểu.

Anh lịch sự gật đầu đáp lại, rồi cúi xuống định tiếp tục xử lý phần ăn trong đĩa.

Tần Nguyên thu hết mọi chuyện vào mắt.

Ánh mắt cậu ta dừng trên chiếc đĩa trước mặt Sở Dật vài giây.

Trên đó vẫn còn mấy miếng bò bít tết được cắt thành từng khối vuông vức.

Vừa rồi cậu tanhìn rất rõ.

Chỗ thịt đó...

Đều là do chính tay Tần Xuyên Từ cắt cho Sở Dật.