Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 88: Tình Cờ Gặp Ở Nhà Hàng

Tần Xuyên Từ hoàn toàn không biết trong lòng Sở Dật đang nghĩ gì.

Tâm trạng của hắn lúc này thực ra cũng chẳng mấy vui vẻ.

Rõ ràng đã cho Sở Dật nghỉ nửa tháng, vậy mà người này vừa được nghỉ đã chơi luôn trò mất liên lạc.

Điện thoại không nghe.

Tin nhắn không trả lời.

Đến cả muốn biết Sở Dật đang ở đâu, hắn còn phải đi hỏi Từ Mãng.

Nếu không phải biết chuyện đó gần như không thể xảy ra, Tần Xuyên Từ thậm chí còn tưởng Sở Dật nhân cơ hội này bỏ trốn.

Hắn liếc Sở Dật một cái, giọng hờ hững: "Em còn nhớ trước khi đi, tôi đã nói gì không?"

Đương nhiên Sở Dật nhớ.

Anh khẽ nhíu mày, nhìn thẳng Tần Xuyên Từ, giọng hơi cứng.

"Đâu phải tôi cố ý."

Tần Xuyên Từ chỉ lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh.

"Vậy sao?"

"Dù lúc đó không thấy, lúc sau nhìn thấy tôi cũng sẽ trả lời."

Bị nhìn chằm chằm như vậy, Sở Dật hơi mất tự nhiên, bèn dời mắt sang chỗ khác.

Nhưng Tần Xuyên Từ không định dễ dàng bỏ qua.

"Lần sau, nếu gọi hai cuộc mà em vẫn không nghe... tôi sẽ đích thân đi tìm."

Hắn ngừng một chút, giọng cuối câu nhuốm thêm vài phần nguy hiểm.

"Đến lúc đó... chúng ta sẽ làm chút chuyện thú vị."

Sở Dật nghẹn họng.

Anh quay đầu, nheo mắt nhìn Tần Xuyên Từ.

Thấy đối phương đã dời tầm mắt đi chỗ khác, anh cố nhịn, cuối cùng vẫn nuốt những lời định nói trở lại.

Đến mức đó sao?

Đúng là đồ thần kinh.

Chiếc xe chạy êm ái trên đường, cuối cùng dừng lại trước một nhà hàng.

Tần Xuyên Từ dẫn Sở Dật bước vào. Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, hai người ngồi xuống một vị trí sát cửa sổ với tầm nhìn cực đẹp.

Người phục vụ đưa tới hai cuốn thực đơn.

Sở Dật nhận lấy rồi mở ra.

Tên món được ghi bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh, cái nào cái nấy hoa mỹ đến mức khó hiểu. Nếu không có hình minh họa tinh xảo bên cạnh thì anh thật sự chẳng biết mấy cái tên ấy đang nói đến món gì.

Nhưng thứ khiến ánh mắt anh không thể rời đi nhất... lại là mức giá nằm ngay bên dưới.

Ánh mắt Sở Dật hơi trầm xuống.

Anh ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn Tần Xuyên Từ đang ngồi đối diện.

Thật ra Sở Dật không hề nghèo.

Nơi anh sống ở khu đèn đỏ cũng thuộc dạng khu dân cư cao cấp của khu vực đó.

Việc anh mãi chưa chuyển đến Đế Đô không phải vì không mua nổi nhà, mà vì người ngoại tỉnh muốn định cư ở Đế Đô phải đáp ứng vô số điều kiện và thủ tục vô cùng ngặt nghèo.

Lúc trước Từ Mãng cố lấy lòng Hà Tương Thần cũng chủ yếu là hy vọng đối phương có thể giúp họ giải quyết mấy thủ tục ấy.

Nói một cách chính xác...

Sở Dật thật ra là một người có tiền.

Nhưng nhìn cuốn thực đơn trước mặt...

Anh vẫn có cảm giác mình sắp trở thành một con cừu béo mỡ bị chém đẹp.

Nhìn những món ăn có giá ít thì vài nghìn, nhiều thì hơn chục nghìn, khóe mắt Sở Dật giật liên hồi.

"Cạch."

Anh lập tức gập thực đơn lại, nhìn Tần Xuyên Từ rồi hạ giọng: "Tiền nhiều quá không biết tiêu ở đâu à?"

Nghe vậy, hàng mày Tần Xuyên Từ khẽ nhướng lên.

Nhìn vẻ mặt đầy khó hiểu của Sở Dật, hắn bỗng bật cười.

"Không cần trả tiền."

Sở Dật thấy quá vô lý, cười khẩy.

"Gì cơ? Anh định ăn quỵt à?"

Tần Xuyên Từ bình thản đáp: "Đây là nhà hàng thuộc tập đoàn Tần thị. Em cứ gọi món mình thích là được. Nếu thật sự thấy mấy cái giá đó chướng mắt thì... tôi bảo họ đổi cho em một quyển thực đơn không ghi giá nhé?"

Thực ra còn một điều Tần Xuyên Từ không nói.

Đối với Sở Dật của hiện tại, bất kể muốn mua gì hay làm gì, anh vốn đã không cần nhìn giá nữa.

Những con số ấy... chẳng còn bao nhiêu ý nghĩa.

Nhưng Tần Xuyên Từ không nói ra. Hắn định để sau này Sở Dật tự mình nhận ra điều đó.

Nghe đến ba chữ "thuộc Tần thị", Sở Dật cũng chẳng buồn nói thêm.

Anh mặt không cảm xúc mở lại thực đơn, tiện tay gọi luôn ba món đắt nhất.

Gọi xong, anh âm thầm tính nhẩm tổng tiền trong lòng, khóe môi khẽ giật.

Đúng là...

Tần thị kiếm tiền ác thật.

Tần Xuyên Từ thu hết từng biểu cảm nhỏ nhặt ấy vào mắt. Ý cười nơi khóe môi càng đậm hơn, ánh mắt cũng ánh lên vẻ thích thú.

Sau đó hắn nhanh chóng gọi món xong, khép thực đơn lại rồi đưa cho nhân viên phục vụ.

Đúng lúc ấy, hai người cùng nhau bước vào nhà hàng.

Một trong số đó...

Chính là Tần Nguyên.

Cậu ta đưa mắt nhìn quanh một vòng, đang định tìm đại một chỗ ngồi thì bị người bạn bên cạnh kéo lại.

"Tiểu Nguyên! Nhìn kìa... người kia có phải anh cậu không?"

Tần Nguyên khựng lại, nhìn theo hướng ngón tay đối phương chỉ.

Cách mấy bàn ăn, ở vị trí sát cửa sổ của nhà hàng, cậu ta lập tức nhìn thấy Tần Xuyên Từ.

Khóe môi anh trai mang theo ý cười nhàn nhạt, dường như tâm trạng rất tốt, đang nghiêng đầu nhìn người ngồi đối diện.

Người kia bị lưng ghế sofa cao che khuất nên Tần Nguyên không nhìn rõ mặt.

Nhưng...

Không cần nhìn, cậu cũng biết người đó là ai.

Tần Nguyên nheo mắt, thu hồi ánh nhìn rồi khẽ cười.

"Ừ, đúng là anh ấy. Sao vậy?"

Người bạn Omega đứng bên cạnh nghe vậy thì hai má hơi ửng hồng, ngượng ngùng liếc nhìn Tần Nguyên.

"Chuyện là... cậu không qua chào anh cậu một tiếng sao?"

Chào hỏi?

Nghe câu đó, Tần Nguyên không nhịn được mà bật cười trong lòng.

Cậu ta nhìn Omega trước mặt. Cái tâm tư muốn bám víu leo cao của đối phương gần như đã viết thẳng lên mặt.

Thật là...

Vừa buồn cười, vừa đáng thương.

Omega này tên là Lý Mộ, nam chính của một bộ phim thần tượng vừa nổi cách đây không lâu.

Ngoại hình trong trẻo, khí chất sạch sẽ, đúng kiểu đang được khán giả yêu thích nhất hiện nay.

Người quản lý của Lý Mộ cũng là một nhân vật lợi hại. Thừa lúc độ nổi tiếng còn chưa hạ nhiệt, lập tức giành được cho cậu ta vai nam phụ số ba trong dự án IP lớn《Trường Ca Phong Vân》.

Mà nam chính của bộ phim ấy...

Chính là Tần Nguyên.

Bên ngoài không ai biết, nhưng trong giới giải trí, chuyện Tần Nguyên là Nhị thiếu gia nhà họ Tần từ lâu đã chẳng còn là bí mật.

Lý Mộ đương nhiên cũng có ý lấy lòng, nịnh bợ.

Mà chút tâm tư ấy, Tần Nguyên nhìn thấu từ lâu.

Chẳng qua chỉ là một minh tinh nhỏ muốn nổi tiếng hơn mà thôi.

Người muốn lấy lòng Tần Nguyên nhiều vô số kể, nên cậu ta cũng chẳng để trong lòng.

Nhưng nếu đối phương đã cố gắng lấy lòng như vậy, cậu ta cũng không ngại trêu chọc một chút.

Mấy ngày nay biểu hiện của Lý Mộ quả thật khá thú vị, nên hôm nay Tần Nguyên tiện thể dẫn cậu ta tới nhà hàng này dùng bữa, cũng xem như phô bày đôi chút độ giàu có và gu thưởng thức của mình.

Chỉ là không ngờ...

Lại gặp Tần Xuyên Từ ở đây.

Nhớ lại những lời đồn gần đây, rồi nhìn Lý Mộ đang kích động đứng bên cạnh, Tần Nguyên bỗng khẽ cười.

Trông thì mềm yếu vô hại...

Nhưng tham vọng lại chẳng hề nhỏ.

"Sao nào?" Tần Nguyên ôn hòa hỏi. "Cậu rất muốn qua chào anh tôi à?"

Nghe vậy, nụ cười e thẹn trên mặt Lý Mộ lập tức cứng đờ.

Cậu ta lúng túng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt tưởng như vô hại nhưng lại nhìn thấu mọi chuyện của Tần Nguyên, vội vàng xua tay.

"A... không phải đâu. Chỉ là tôi nghĩ... hai anh em đã gặp nhau rồi mà không chào hỏi thì hình như không được hay lắm."

"Nếu cậu không muốn qua thì... chúng ta không qua nữa cũng được."

Nụ cười trên mặt Tần Nguyên không hề thay đổi.

Cậu nhìn Lý Mộ chăm chú vài giây.

Ánh mắt ấy khiến Lý Mộ lạnh cả sống lưng, gần như cho rằng chút tính toán của mình đã bị đối phương nhìn thấu hoàn toàn.

Ngay khi Lý Mộ sắp không chịu nổi nữa, Tần Nguyên mới thong thả lên tiếng.

"Ôi, muốn qua thì cứ qua thôi. Anh tôi là người rất dễ gần."

Nói đến đây, cậu ta lại đổi giọng, cố ý nhíu mày ra vẻ khó xử.

"Có điều... hình như anh ấy đang ăn cơm với bạn. Trông cũng giống đang bàn công việc. Nếu chúng ta qua lúc này... liệu có hơi bất tiện không?"

"Hay là... đợi một lát đi."

Nói xong, cũng chẳng đợi Lý Mộ phản ứng, Tần Nguyên đã xoay người đi thẳng tới một bàn ở góc nhà hàng.