Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 86: Người Nổi Tiếng

Cảm nhận có người bước vào, Từ Mãng vốn đang bực bội liền ngẩng đầu, định mở miệng quát một câu.

Nhưng khi nhìn rõ người đến là Sở Dật, mắt hắn lập tức sáng rực, vẻ cáu kỉnh trên mặt biến mất sạch.

"Đệt! A Dật! Sao mày lại tới đây?"

Sở Dật nhìn bộ dạng của hắn, bật cười.

"Chăm chỉ làm việc, kiếm được một kỳ nghỉ."

Anh bước tới trước bàn làm việc, liếc nhìn đống hồ sơ chất cao như núi.

"Có vẻ bận lắm nhỉ? Để em giúp."

Nghe vậy, Từ Mãng chặc lưỡi.

"Chậc! Khó khăn lắm mày mới được nghỉ, đáng lẽ phải nghỉ ngơi cho tử tế chứ!"

Miệng thì nói vậy, nhưng hắn vẫn rút từ đống hồ sơ ra mấy tập dày nhất, không nói hai lời nhét luôn vào lòng Sở Dật.

"Mấy cái này gấp nhất, mày xử lý trước đi!"

Hành động miệng nói một đằng tay làm một nẻo ấy khiến Sở Dật không nhịn được mà bật cười.

Ôm chồng hồ sơ trong tay, anh quay về văn phòng của mình, nơi đã lâu không sử dụng.

Trong phòng sạch sẽ không một hạt bụi, rõ ràng mỗi ngày đều có người đến dọn dẹp.

Sở Dật ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, đầu ngón tay vuốt nhẹ mặt bàn lạnh và nhẵn bóng, trong lòng dâng lên một cảm giác yên ổn kỳ lạ.

Anh không ngờ có một ngày, công việc vốn khô khan lại trở thành thứ có thể khiến nội tâm mình bình tĩnh trở lại.

Tâm trạng của anh thật sự vô cùng phức tạp.

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cuộc đời anh đã thay đổi đến mức long trời lở đất, khiến anh bỗng thấy mờ mịt về tương lai.

Anh cần một vài thứ quen thuộc để xoa dịu cảm giác ấy, để chứng minh rằng mình vẫn là Sở Dật có thể tự nắm giữ cuộc đời mình.

Thế nhưng, cả Từ Mãng lẫn Sở Dật đều không hề nhận ra.

Ở một thế giới khác mà bọn họ không hề hay biết, một cơn bão đang cuộn lên, nhấc dậy những con sóng ngập trời.

Giới thượng lưu Đế Đô... chấn động.

"Nghe tin chưa? Nhà họ Lâm đuổi Lâm Hiểu Nam với Lâm Nặc ra khỏi nhà rồi!"

"Thật hay đùa vậy? Nhà họ Lâm chỉ có mỗi cô con gái cưng đó thôi mà?"

"Thật trăm phần trăm! Có người quay được video luôn. Hai chị em kéo va-li bị bảo vệ tống ra ngoài, nhìn thảm không tả nổi!"

Tin tức ấy như một quả bom nặng ký, nổ tung trong các nhóm chat kín của các gia tộc hào môn.

Lúc đầu, tất cả đều cho rằng đó chỉ là chuyện cười.

Lâm Nặc thì không mấy ai quen, dù sao cũng đã ra nước ngoài năm năm.

Nhưng Lâm Hiểu Nam thì ai mà chẳng biết?

Mới cách đây không lâu cô ta còn mở tiệc linh đình, mời khách khứa khắp nơi, là viên ngọc quý được nhà họ Lâm nâng niu trong lòng bàn tay.

Vậy mà mới mấy ngày ngắn ngủi, lại bị vứt ra khỏi nhà chẳng khác nào ném rác.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chẳng bao lâu sau, nội tình cũng đã bị đào bới ra.

Thảm cảnh cổ phiếu của Tập đoàn Lâm thị lao dốc chỉ sau một đêm, hàng loạt dự án trọng điểm bị khẩn cấp đình chỉ, đều lần lượt bị lan truyền ra ngoài.

Cái tên Sở Dật, từ lúc vừa lọt vào tầm mắt của giới thượng lưu Đế Đô cho đến khi khiến cả vòng tròn ấy đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, chỉ mất vỏn vẹn vài phút.

Bằng cách của chính mình, với khí thế quét ngang tất cả, Tần Xuyên Từ đã đưa danh thiếp của Sở Dật đến trước toàn bộ giới thượng lưu Đế Đô.

Gần như cùng một lúc.

Những gia tộc có con cháu từng trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia bắt nạt Sở Dật khi còn học ở Thánh Luân đều đồng loạt nhận được... một tập hồ sơ.

Không có lời đe dọa.

Không có tống tiền.

Chỉ là những hồ sơ ghi chép cực kỳ chi tiết.

Trong đó ghi rõ từng việc con cháu họ đã làm với một thiếu niên tên Sở Dật khi mới mười mấy tuổi.

Ai từng chặn anh trong nhà vệ sinh, hết chậu nước đá này đến chậu khác dội lên người.

Ai cướp tiền trợ cấp của anh rồi xé nát sách giáo khoa.

Ai từng kéo anh vào con hẻm tối rồi đấm đá túi bụi.

-------

Từng việc một.

Từng chi tiết một.

Thời gian, địa điểm, nhân vật đều ghi rõ rành rành, như thể năm đó có người đứng bên cạnh quay lại toàn bộ.

Cuối tập hồ sơ không có chữ ký.

Cũng không có bất kỳ yêu cầu nào.

Nhưng ý của Tần Xuyên Từ đã được truyền đến rõ ràng.

Một cuộc thanh toán mà ngoài tầng lớp quyền lực cao nhất của Đế Đô ra thì không ai hay biết, lặng lẽ bắt đầu.

Phản ứng của các gia tộc cũng khác nhau.

Những kẻ vốn chỉ là công tử ăn chơi vô dụng lập tức bị đuổi khỏi gia tộc.

Ít nhất khi hai chị em nhà họ Lâm bị đuổi đi còn được cho một tấm thẻ ngân hàng.

Còn bọn họ thì chẳng có gì.

Tất cả tài khoản bị đóng băng, nhà cửa xe cộ bị thu hồi, bị gia tộc vứt bỏ không chút thương tiếc, ném xuống tận đáy xã hội để tự sinh tự diệt.

Còn những kẻ đã giữ chức vụ quan trọng trong gia tộc hoặc đang được bồi dưỡng thành người thừa kế thì khiến cha mẹ họ hoảng sợ.

Bởi những người này không thể dễ dàng từ bỏ.

Thế là tất cả lập tức cúi đầu nhận sai, đi khắp nơi dò hỏi tung tích của Sở Dật.

-----------

Sở Dật vẫn ở công ty.

Dạo gần đây nghiệp vụ của Hổ Uy tăng vọt.

Từ Mãng bận đến mức quay cuồng, còn Sở Dật cũng phải gánh thêm một phần công việc ra ngoài đàm phán.

Nhưng chỉ sau vài lần, anh đã nhận ra có điều gì đó không ổn.

Thái độ của những đối tác chủ động tìm đến quá mức thân thiện.

Ở công ty, Sở Dật vốn là kiểu người hành động nhiều hơn nói, chuyên giải quyết vấn đề chứ không giỏi thương lượng.

Trước đây mỗi lần phải tham gia đàm phán thương mại, anh đều cảm thấy vô cùng dài dòng và khó chịu.

Thế nhưng mấy lần gần đây...

Mọi việc thuận lợi đến mức khiến trong lòng anh bắt đầu thấy bất an.

Anh nhìn những điều khoản vô cùng có lợi trên bản hợp đồng, rồi lại nhìn gương mặt cười đến nhăn cả khóe mắt của người đàn ông trung niên đối diện. Không nhịn được, anh liên tục kiểm tra xem vị trí bên A và bên B có bị in nhầm hay không.

Vị đối tác hôm nay còn khoa trương hơn.

Hai chữ "khiêm nhường" gần như viết thẳng lên mặt.

Sở Dật ngồi trên ghế sofa, bình tĩnh nhìn người đàn ông trung niên trước mặt.

Quá kỳ lạ.

Việc khác thường ắt có nguyên nhân.

Anh bỗng hơi nghiêng người về phía trước, đẩy bản hợp đồng trở lại, bắt đầu dò xét.

"Tôi thấy... phần chia lợi nhuận, công ty chúng tôi nên được thêm hai mươi phần trăm."

Giọng anh vẫn bình thản, nhưng yêu cầu ấy chẳng khác nào cướp trắng.

Đến nước này, cho dù tính tình có tốt đến đâu cũng phải nổi giận.

Thế nhưng người đàn ông kia chỉ cứng đờ cả người. Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán. Ông ta gượng cười, vẻ mặt còn khó coi hơn khóc, hạ thấp giọng thương lượng:

"Cậu... cậu Sở... hai mươi phần trăm này... quả thật là... hơi..."

Sở Dật chỉ lặng lẽ nhìn ông ta, không nói một lời.

Cơ mặt người đàn ông giật giật, rồi đành đổi giọng.

"Thật ra... cũng... cũng không phải là không được..."

Phải nói là hoàn toàn không được mới đúng.

Sở Dật chậm rãi tựa lưng ra sau ghế, khẽ thở dài. Rồi anh ngẩng mắt, hỏi một câu chẳng liên quan gì đến việc hợp tác.

"Ông biết tôi?"

Người đối diện run lên, cười gượng.

"Ha ha... chuyện đó... sao chúng tôi có thể không biết cậu Sở được chứ?"

Nhìn bộ dạng ấy, Sở Dật còn gì mà không hiểu.

Được rồi.

Say khi phá án.

Quả nhiên... anh nổi tiếng thật rồi.

Sở Dật khẽ nhíu mày.

Nghĩ kỹ lại cũng đúng.

Lâm Hiểu Nam và Lâm Nặc là thân phận gì?

Còn anh, ngay giữa nhà hàng, trước mặt bao nhiêu người, đấm một người, tát một người không hề nương tay.

Muốn không nổi tiếng cũng khó.

Nói vậy thì mấy ngày nay yên ổn đến lạ, nhà họ Lâm ngay cả một tiếng động cũng không có... đúng là rất bất thường.

---------

Là Tần Xuyên Từ sao?

Nghĩ đến người đàn ông ấy, Sở Dật khẽ thở dài, rồi nhìn vị đối tác đang thấp thỏm như ngồi trên đống lửa trước mặt.

Anh xua tay.

"Vừa rồi chỉ đùa thôi."

"Cứ ký theo hợp đồng ban đầu là được."

Nghe vậy, người đàn ông lập tức thở phào nhẹ nhõm, như vừa được đại xá.