Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 85: Sở Dật: Được Voi Đòi Tiên

Sở Dật chậm rãi tỉnh giấc.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, phủ sáng cả căn phòng.

Anh nhìn khung cảnh xung quanh, đáy mắt vẫn còn mơ hồ.

Ký ức của đêm qua như những con sóng vỡ vụn, từng đợt từng đợt ùa về, khiến anh nhất thời không biết phải nói gì.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía không xa.

"Dậy rồi à? Lại đây ăn sáng."

Nghe thấy giọng nói ấy, cơ thể Sở Dật khẽ khựng lại. Anh chậm rãi quay đầu.

Tần Xuyên Từ đang ngồi trên ghế sofa. Trên bàn trà trước mặt hắn bày đầy thức ăn.

Sở Dật im lặng một lúc rồi từ từ ngồi dậy. Nhưng ngay khi cử động, anh khẽ cau mày.

Cơ thể đã được lau rửa cẩn thận, nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn rất rõ.

Là một Alpha, lại ở vị trí yếu thế, bị người kia hành hạ suốt cả đêm.

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi mọi chuyện thật sự xảy ra, cảm giác ấy vẫn vô cùng phức tạp.

Bản năng của cơ thể vẫn gào thét phản kháng, nhưng anh cũng buộc phải thừa nhận rằng, trong vài khoảnh khắc của đêm qua, mình thật sự đã chìm đắm trong mùi tuyết lạnh ấy.

Thấy anh mãi không nhúc nhích, khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên.

"Thế nào? Lòng tự trọng bị tổn thương rồi?"

Sở Dật liếc hắn một cái. Ánh mắt nhàn nhạt, như thể cảm thấy lời khiêu khích đột ngột này thật hết sức vô vị.

Anh vén chăn, chậm rãi xuống giường.

Trên tủ đầu giường đặt sẵn một bộ quần áo mới tinh.

Sở Dật nhìn qua, đúng cỡ của mình, nên cũng không hỏi nhiều. Ngay trước mặt Tần Xuyên Từ, anh bình thản mặc từng món quần áo lên người.

Sau đó anh đi tới ngồi xuống ghế sofa đối diện, cầm đũa lên rồi mới khẽ đáp: "Chưa đến mức đó."

Đó là câu trả lời cho câu hỏi ban nãy của Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ khẽ cười, không nói thêm.

Hắn rót cho mình một tách hồng trà, đôi mắt vẫn dừng trên người Sở Dật.

Lúc này, Sở Dật đã hoàn toàn bị hơi thở pheromone của hắn bao bọc.

Hương hoa hồng ấy, sau một đêm quấn quýt và được xoa dịu, không còn kháng cự nữa mà ngoan ngoãn hòa quyện với mùi tuyết lạnh.

Có lẽ vì vừa được trấn an hoàn toàn, tinh thần yên tĩnh chưa từng có, cả thể xác lẫn tâm trí đều nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Nhìn Sở Dật lúc này, tâm trạng của Tần Xuyên Từ đặc biệt tốt.

Ánh mắt hắn từ khuôn mặt Sở Dật chậm rãi lướt xuống, quét qua toàn thân anh, cuối cùng dừng lại nơi gáy bị cổ áo che khuất.

Tần Xuyên Từ bỗng rất muốn nhìn dấu ấn ở đó.

Chỉ tiếc từ vị trí hiện tại, hắn không nhìn thấy.

Đầu ngón tay thon dài khẽ gõ lên tay vịn ghế sofa vài cái. Tần Xuyên Từ phá vỡ bầu không khí im lặng, giọng nói lười biếng pha chút ý cười.

"Gáy còn đau không?"

Động tác gắp thức ăn của Sở Dật khựng lại.

Anh ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện.

Thấy trên gương mặt Tần Xuyên Từ không hề có ý chế giễu, ánh mắt cũng rất bình thản, như chỉ đang thuận miệng hỏi.

Sở Dật im lặng vài giây rồi chậm rãi lắc đầu.

Đây là sự thật.

Sau trải nghiệm ở buổi tiệc từ thiện hôm đó, so với cả quá trình của đêm qua, điều khiến Sở Dật sợ hãi hơn cả thật ra chính là việc bị đánh dấu.

Phản ứng bài xích pheromone còn khiến người ta suy sụp hơn nhiều so với nỗi đau trên cơ thể.

Nhưng sự thật đã chứng minh, thuốc của Tần Xuyên Từ rất có hiệu quả.

Cơn đau nhói nơi gáy đêm qua giống như cảm giác da thịt đơn thuần bị cắn rách hơn, chứ không phải nỗi đau dữ dội do hai luồng pheromone đối kháng nhau.

Thấy anh lắc đầu, Tần Xuyên Từ khẽ cười.

Hắn lấy từ túi áo vest ra một tấm thẻ màu đen, tiện tay đặt lên mặt bàn trà bóng loáng rồi đẩy về phía Sở Dật.

Dưới ánh nắng ban mai, viền tấm thẻ ánh lên sắc kim loại lấp lánh.

"Em có thể nghỉ thêm nửa tháng, ra ngoài chơi cho khuây khỏa."

Sở Dật vừa định cúi đầu tiếp tục ăn thì trước mặt đã xuất hiện tấm thẻ đen.

Anh liếc tấm thẻ một cái, rồi lại liếc Tần Xuyên Từ.

Không nói một lời, anh giơ hai ngón tay lên, búng mạnh vào tấm thẻ.

Chỉ nghe một tiếng "vút", tấm thẻ đen lập tức bắn vọt đi, hóa thành một vệt đen lướt sát gò má Tần Xuyên Từ!

Cạch.

Tấm thẻ va vào bức tường phía sau rồi rơi xuống tấm thảm.

Không khí lập tức lặng ngắt.

Nụ cười trên gương mặt Tần Xuyên Từ hơi khựng lại.

Một vệt đỏ nhanh chóng hiện lên trên gò má trắng trẻo, tuấn tú của hắn.

Tần Xuyên Từ chậm rãi nheo mắt.

Sở Dật chẳng buồn nhìn hắn lấy một cái, như thể vừa tiện tay búng bay một con ruồi, rồi tiếp tục bình thản ăn hết phần thức ăn trên đĩa.

Sau khi giải quyết sạch sẽ mọi thứ, anh đứng dậy.

Đảo mắt một vòng quanh phòng, anh tìm thấy bộ quần áo mình cởi ra từ hôm qua.

Từ túi quần, Sở Dật lấy ra một chiếc bình kim loại.

Đó là bình xịt khử pheromone.

Anh mở nắp, rồi hướng thẳng vào người mình, xịt liên tục.

Làn sương mát lạnh nhanh chóng phủ kín cơ thể, xóa sạch mùi tuyết và hương hoa hồng còn vương trên người anh.

Kể từ lần ở Cục Dân chính, anh đã hình thành thói quen luôn mang theo thứ này bên mình.

Đợi đến khi toàn bộ mùi hương trên người hoàn toàn biến mất, Sở Dật mới dừng tay.

Anh cất bình xịt trở lại túi quần rồi xoay người, cuối cùng cũng nhìn về phía Tần Xuyên Từ lần nữa.

"... Tôi đi tận hưởng kỳ nghỉ của mình đây."

"Anh còn việc gì không?"

Tần Xuyên Từ nhìn anh rồi bỗng bật cười.

Hắn thong thả xòe tay, làm một động tác như mời.

"Không còn."

Sở Dật gật đầu, không nói thêm một chữ nào, xoay người đi thẳng về phía cửa.

Tay vừa đặt lên tay nắm, cánh cửa mới mở hé một khe nhỏ thì giọng nói trầm thấp của Tần Xuyên Từ đã vang lên phía sau, chậm rãi, mang theo ý cười nhàn nhạt.

"Hy vọng lần sau khi tôi gọi điện, em sẽ chịu bắt máy."

Bước chân Sở Dật khựng lại trong thoáng chốc, rồi bóng dáng anh hoàn toàn biến mất sau cánh cửa.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình Tần Xuyên Từ.

Hắn ngồi trên ghế sofa, nhìn căn phòng trống trải.

"Ha..."

Đây là cái kiểu gì?

Dùng xong là đá luôn à?

----------

Sở Dật bước ra khỏi khách sạn.

Ánh nắng rực rỡ bên ngoài khiến anh theo bản năng khẽ nheo mắt.

Đứng giữa dòng người tấp nập trên phố, anh hít sâu một hơi rồi giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gáy mình.

Dưới đầu ngón tay, Sở Dật có thể cảm nhận rất rõ những vết răng nhỏ li ti.

Không còn đau nữa, nhưng chúng giống như một dấu ấn vô hình, nhắc nhở anh về tất cả những gì đã xảy ra đêm qua, cũng như sự thật rằng anh đã làm điều hoàn toàn trái với bản năng của một Alpha.

Sở Dật khẽ cụp mi, che giấu những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào nơi đáy mắt.

Một lúc sau, anh cất bước, hòa vào dòng người.

Anh không đi chơi ở đâu cả.

Anh bắt thẳng một chiếc taxi, trở về khu đèn đỏ.

-----------

Công ty Hổ Uy.

"Điên rồi! Mẹ nó, điên hết cả rồi!"

Từ Mãng với hai quầng thâm to tướng dưới mắt, cảm giác mình sắp bay lên trời luôn rồi.

Chẳng hiểu vì sao, chỉ ngủ có một giấc mà công ty bỗng dưng nổi tiếng!

Điện thoại reo đến mức muốn nổ máy.

Đủ loại lời mời đầu tư, dự án hợp tác dồn dập kéo tới như tuyết rơi.

Hết cái bánh từ trên trời này đến cái bánh khác nện xuống đầu, khiến hắn vừa choáng váng, vừa sung sướng, cũng vừa khổ sở.

Khi Sở Dật đẩy cửa bước vào, thứ đập vào mắt anh là cảnh Từ Mãng vùi đầu trong một đống tài liệu, hai tay vò tóc, gương mặt méo mó như sắp phát điên.