Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 48: Ba Mươi Mốt Phần Trăm

Ngay lúc Tần Nguyên đang hứng thú quan sát cảnh tượng kia, Sở Dật vốn còn đang trò chuyện với Lộ Tranh Vi bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như mũi tên, xuyên thẳng về phía hắn.

Lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Nụ cười trên mặt Tần Nguyên khựng lại trong thoáng chốc.

Gã không ngờ rằng, cách xa như vậy mà mình vẫn bị phát hiện.

Tần Nguyên nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, nâng ly champagne trong tay lên, hướng về phía Sở Dật ra hiệu từ xa.

Sau đó gã nhấp một ngụm rượu, không dừng lại thêm nữa, xoay người hòa vào bóng tối nơi hành lang.

"Anh Sở?"

Giọng của Lộ Tranh Vi kéo suy nghĩ của Sở Dật trở về.

Cô tò mò nhìn theo hướng ánh mắt của anh lên tầng hai, nhưng chỉ thấy một hành lang trống không.

"Có chuyện gì vậy? Trên đó có vấn đề gì sao?"

Sở Dật thu hồi ánh mắt, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt cũng tan đi, thay bằng vẻ ôn hòa.

"Không có gì, chỉ là nhìn thấy một người quen thôi, người đó đi rồi."

Lộ Tranh Vi gật đầu, không hỏi thêm.

Cô ngập ngừng một chút, nhìn gương mặt của Sở Dật, chỉ cảm thấy tim mình đập ngày càng nhanh, hai má cũng nóng lên không kiểm soát được.

Để che giấu cảm xúc, cô hắng giọng một tiếng, lấy hết can đảm hỏi: "À thì... anh Sở, bây giờ anh đang làm việc cho chú Tần sao?"

Sở Dật gật đầu.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng đó đúng là sự thật.

Lộ Tranh Vi nghe vậy liền cười cười, rồi kiễng chân lên.

"Vậy... vậy anh có từng nghĩ đến chuyện đổi việc không?"

Cô ghé sát hơn một chút, hạ thấp giọng như đang tiết lộ một bí mật lớn.

"Đến Lộ gia đi! Chú Tần trả anh bao nhiêu, em bảo ba em trả gấp đôi! Không, gấp ba luôn!"

Lúc nói những lời này, ánh mắt cô lại không nhịn được liếc về phía Tần Xuyên Từ đang đứng, cũng chẳng rõ là vì lần đầu tiên đào góc tường người ta nên căng thẳng, hay đơn giản là vẫn có chút e dè người đàn ông kia.

Nghe vậy, ánh mắt Sở Dật khẽ dao động.

Một dòng ấm áp lướt qua đáy lòng hắn, rồi nhanh chóng bị bất lực thay thế.

Lộ Tranh Vi có thể nói như vậy, anh thật sự rất vui.

Nhưng e rằng Tần Xuyên Từ sẽ không dễ dàng để anh rời đi.

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn vừa căng thẳng vừa mong đợi của cô, anh thật sự không muốn kéo đứa trẻ này vào mớ hỗn độn giữa mình và Tần Xuyên Từ.

Anh khẽ thở dài, đang định mở lời từ chối.

"Tranh Vi."

Một giọng nam ôn hòa vang lên bên cạnh.

Sở Dật quay đầu lại, nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên khí chất bất phàm đang đi tới. Người đàn ông nho nhã, người phụ nữ đoan trang. Anh từng gặp họ rồi, chính là cha mẹ của Lộ Tranh Vi.

Vợ chồng Lộ gia mang theo nụ cười lịch thiệp, trước tiên gật đầu chào Sở Dật.

"Cậu Sở, xin chào." Ba Lộ lên tiếng. "Chuyện của con gái chúng tôi lần trước, thật sự nhờ có cậu giúp đỡ. Cậu chính là ân nhân của Lộ gia chúng tôi."

"Chỉ là tiện tay giúp thôi, ngài Lộ quá lời rồi." Sở Dật khách sáo đáp lại.

"Sau này nếu ở Đế Đô có bất kỳ chuyện gì cần giúp đỡ, cứ liên hệ với chúng tôi." Ba Lộ vừa nói vừa đưa cho anh một tấm danh thiếp, thái độ vô cùng chân thành.

Sở Dật nhận lấy.

Ngay sau đó, Lộ phu nhân liếc nhìn cô con gái với vẻ mặt viết rõ hai chữ "không vui", rồi đột nhiên đổi chủ đề. Giọng bà vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lại mang theo hàm ý sâu xa hơn vài phần.

"Con bé này từ nhỏ đã được chúng tôi nuông chiều hư rồi, tính tình hoạt bát, nghĩ gì nói nấy, có lúc còn nói năng chẳng đầu chẳng đuôi. Cậu Sở đừng để trong lòng nhé."

Ngón tay đang cầm tấm danh thiếp của Sở Dật khẽ siết lại.

Anh cười cười, vẻ mặt vẫn bình thản như không, gật đầu đáp: "Lộ phu nhân yên tâm, tôi hiểu mà."

Xem ra người không muốn để Lộ Tranh Vi bị cuốn vào chuyện này không chỉ có mình anh.

Thấy anh hiểu ý, vợ chồng Lộ gia đều gật đầu. Sau khi khách sáo thêm vài câu xã giao, họ liền dẫn theo Lộ Tranh Vi đang bĩu môi mặt đầy vẻ không cam lòng đi về phía bên kia hội trường.

Sở Dật nhìn theo bóng lưng một nhà ba người, khóe môi khẽ nhếch lên.

Sau đó anh cất tấm danh thiếp vào túi áo.

Đúng lúc ấy, một cái bóng đổ xuống trước mặt.

Mùi tuyết lạnh quen thuộc lại một lần nữa len lỏi vào hơi thở của anh.

Sở Dật thậm chí không cần quay đầu cũng biết người tới là ai.

Chẳng biết từ lúc nào, Tần Xuyên Từ đã đứng bên cạnh anh.

"Xem ra cậu và Lộ tiểu thư nói chuyện rất hợp ý nhau."

Giọng hắn nhàn nhạt, không nghe ra cảm xúc gì.

"Không có."

Biểu cảm của Sở Dật vẫn không đổi.

Nhìn bộ dạng ấy của anh, Tần Xuyên Từ khẽ bật cười.

Hắn nghiêng đầu, dùng cằm hất nhẹ về một hướng không xa.

"Thấy người kia chưa?"

Sở Dật chẳng hiểu hắn muốn nói gì, nhưng vẫn nhìn theo hướng được chỉ.

Đó là một Alpha còn rất trẻ, đang cầm ly rượu trò chuyện với người khác. Dáng vẻ hăng hái, đầy khí phách tuổi trẻ.

"Đó là thiếu gia của Hứa gia."

Giọng Tần Xuyên Từ chậm rãi vang lên bên tai anh.

"Hứa gia kinh doanh thương mại quốc tế, thực lực tài chính hùng hậu. Vị Hứa thiếu gia này là con trai độc nhất trong nhà, năng lực cũng rất xuất sắc, tuổi còn trẻ đã đạt được không ít thành tích trong doanh nghiệp gia tộc."

"Quan trọng hơn..." Tần Xuyên Từ dừng lại một chút, quay sang nhìn Sở Dật. Nụ cười nơi khóe môi mang theo vài phần ác ý khó nhận ra. "Cậu ta chính là đối tượng liên hôn mà Lộ gia đã dày công lựa chọn cho Lộ Tranh Vi."

Ban đầu Sở Dật nghe mà chẳng hiểu mô tê gì.

Anh hoàn toàn không biết Tần Xuyên Từ đột nhiên chạy tới nói với mình mấy chuyện vớ vẩn này để làm gì.

Nhưng rất nhanh sau đó, Sở Dật đã ngẫm ra được ý tứ bên trong.

Lửa giận lập tức bùng lên.

Tên thần kinh này, trong đầu rốt cuộc toàn chứa thứ gì vậy!

Anh nghiến chặt răng, gằn từng chữ một:
"Tôi đã kết hôn, hơn nữa còn hơn cô ấy chín tuổi."

"Ồ?" Tần Xuyên Từ khẽ nhướng mày, như thể vừa nghe được một câu trả lời thú vị. Nụ cười trên mặt hắn càng sâu hơn. "Tôi rất vui vì cậu vẫn còn nhớ những điều đó."

"Tôi đưa cậu tới đây là để làm việc, không phải để cậu tới đây quyến rũ một Omega nhỏ tuổi chưa trải sự đời."

Rõ ràng những lời này được nói ra cùng nụ cười, không hề mang ý trách móc, vậy mà lại khiến Sở Dật tức đến bật cười.

"Hừ."

Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào Tần Xuyên Từ bằng ánh mắt đầy mỉa mai.

"Tôi đương nhiên sẽ nghiêm túc hoàn thành công việc, không giống ai đó."

"Biết rõ người ta đã kết hôn mà vẫn cứ chủ động tiếp cận."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ chỉ khẽ nhướng mày, nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi.

Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua từng đường nét trên gương mặt Sở Dật.

Vài giây sau, ý cười nơi khóe môi bỗng nở rộng hơn, còn rạng rỡ hơn cả lúc trước.

"Không còn cách nào khác."

Hắn ghé sát bên tai Sở Dật, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy, khẽ nói: "Kẻ xấu đều như thế mà."

Má.

Đúng là đồ vô liêm sỉ!

Đi quyến rũ Omega của người khác mà còn có thể nói ra một cách hùng hồn như vậy!

Sở Dật tức đến mức hít sâu một hơi, chỉ hận không thể đấm thẳng một quyền vào cái miệng biết đổi trắng thay đen kia.

Thế nhưng Tần Xuyên Từ dường như vẫn chưa có ý định dừng lại.

Hắn ngắm nhìn gương mặt đang tức giận của Sở Dật, chậm rãi tiếp tục: "Thật ra cậu cũng không cần chỉ chăm chăm nhìn mấy cô bé như Lộ tiểu thư."

"Bữa tiệc hôm nay có tính chất rất đặc biệt. Chỉ những người đứng ở đỉnh cao nhất của Đế Đô mới có tư cách xuất hiện ở đây."

Ánh mắt hắn quét một vòng khắp hội trường.

"Cậu có một gương mặt rất đẹp. Chỉ cần cậu muốn, tùy tiện tiếp cận bất kỳ ai ở đây, những thứ cậu và Từ Mãng mong muốn đều sẽ nằm trong tầm tay. À đúng rồi..." Hắn như chợt nhớ ra điều gì đó. "Loại đối tượng như Lộ Tranh Vi thì không tính. Muốn tiếp cận ai cũng phải lựa chọn cẩn thận mới được."

Tên khốn này...

Có phải hắn chưa nói đủ đúng không?!

Hôm nay rảnh rỗi lắm à?!

Gân xanh trên trán Sở Dật nổi lên, nắm đấm siết chặt đến mức phát đau.

Thấy vậy, Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng hài lòng mỉm cười, không nói thêm nữa.

Hắn chỉnh lại khuy măng sét nơi cổ tay áo rồi xoay người đi về phía góc hội trường, nơi Hà Tương Thần đang đứng.

Ở một góc khác của hội trường.

Hà Tương Thần khoanh tay trước ngực, lười biếng tựa vào tường, khóe môi mang theo ý cười.

Chỗ Sở Dật đứng tuy là góc khuất, nhưng nơi nào có Tần Xuyên Từ, nơi đó chính là tiêu điểm.

Thoạt nhìn cuộc trò chuyện giữa hắn và Sở Dật chẳng có ai để ý, nhưng thực tế không biết có bao nhiêu ánh mắt đang âm thầm dõi theo.

Hà Tương Thần dám khẳng định, trong buổi tiệc tối nay sẽ không còn bất kỳ ai chủ động đến gần Sở Dật nữa.

"Đây tính là gì đây?"

Đợi Tần Xuyên Từ đi tới trước mặt, Hà Tương Thần cười híp mắt trêu chọc: "Đánh dấu chủ quyền à?"

Tần Xuyên Từ nâng mắt nhìn y, giọng điệu nhàn nhạt: "Trong giờ làm việc, cậu ta nói quá nhiều."

"Ôi chao, ôi chao, ôi chao." Hà Tương Thần lắc đầu liên tục. "Độ phù hợp pheromone giữa hai người rốt cuộc là bao nhiêu?"

Là bạn bè của Tần Xuyên Từ suốt bao nhiêu năm, chỉ cần nhìn hành vi bất thường của hắn, Hà Tương Thần gần như đoán được nguyên nhân.

Tần Xuyên Từ cũng không giấu giếm.

Hắn bình thản nói ra một con số.

"Ba mươi mốt phần trăm."