Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 47: Buổi Từ Thiện

Trong cuộc trò chuyện với Chu Ngũ, Sở Dật đã làm rõ được rất nhiều vấn đề, nhưng mục đích cuối của Tần Xuyên Từ vẫn là một bí ẩn.

Tệ hơn nữa là, dù biết rõ mọi chuyện đầy rẫy nghi vấn, anh vẫn bất lực trước hoàn cảnh của chính mình.

Anh chỉ có thể tạm thời duy trì hiện trạng và tiếp tục công việc.

Hai ngày trôi qua trong chớp mắt, thông báo nhiệm vụ cho buổi dạ tiệc từ thiện cũng đến đúng hẹn.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ thắp sáng toàn bộ trang viên nhà họ Tần.

Trong bãi đỗ xe, vài chiếc Sedan lặng lẽ chờ sẵn.

Sở Dật giống như những vệ sĩ khác, thay một bộ vest đen thẳng thớm, từ sớm đã đứng xếp hàng trước cửa chờ đợi.

Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt nhìn chăm chú về một hướng.

Không bao lâu sau, cánh cửa biệt thự chính chậm rãi mở ra.

Một bóng người cao ráo bước ra từ bên trong.

Tần Xuyên Từ mặc một bộ vest đen, sắc vải tối màu càng tôn lên vóc dáng cao lớn cùng khí chất cao quý, xa cách của hắn.

Vết bầm tím trên mặt sau hai ngày đã nhạt đi không ít.

Nếu không nhìn kỹ gần như chẳng thể nhận ra.

Nhưng chỉ cần lại gần, vết bầm ấy sẽ giống như một tì vết trên khối bạch ngọc hoàn mỹ, nổi bật đến mức khó lòng bỏ qua.

Dường như Tần Xuyên Từ hoàn toàn không để tâm đến chuyện đó, cũng chẳng buồn che giấu.

Hắn từng bước đi xuống bậc thềm.

Ánh mắt Sở Dật dừng trên người hắn.

Một lúc lâu sau, anh khẽ hừ lạnh.

Cũng ra dáng người đàng hoàng tử tế đấy.

Ngay khoảnh khắc suy nghĩ ấy lóe lên, ánh mắt Tần Xuyên Từ xuyên qua đám đông, rơi thẳng lên người anh.

Ánh nhìn bình lặng không gợn sóng ấy giống như đã nhìn thấu những gì anh đang nghĩ. Khi nó đáp xuống người anh, chẳng hiểu sao lại khiến tim Sở Dật khẽ siết lại.

Gần như theo bản năng, anh lập tức dời mắt đi nơi khác.

Tên này chẳng lẽ còn biết đọc suy nghĩ sao?

Sở Dật nuốt khan một cái, cố không nhìn hắn để lấy lại bình tĩnh.

Nhưng ánh mắt kia vẫn không hề dời đi.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, Tần Xuyên Từ đang đi bỗng đổi hướng, tiến về phía cuối hàng vệ sĩ.

Hắn bước qua những Alpha cao lớn lực lưỡng, cuối cùng dừng lại trước mặt Sở Dật.

Chiều cao của Sở Dật trong giới Alpha vốn đã thuộc hàng nổi bật. Một mét tám bảy đủ để anh nhìn xuống phần lớn mọi người.

Thế nhưng lúc này đứng trước mặt Tần Xuyên Từ, anh vẫn thấp hơn hắn gần nửa cái trán.

Khoảng cách chiều cao nhỏ bé ấy, trong bầu không khí gần như giằng co hiện tại, vô hình trung khiến anh rơi vào thế yếu.

Sở Dật cố giữ nhịp thở ổn định, không muốn để lộ dù chỉ một tia dao động.

Nhìn dáng vẻ ấy của anh, khóe môi Tần Xuyên Từ bỗng cong lên.

"Chú ý tác phong."

Giọng hắn rất khẽ, mang theo một chút ý cười.

Cùng lúc câu nói vang lên, hắn nâng tay.
Những ngón tay thon dài đặt lên cổ áo Sở Dật, cẩn thận vuốt phẳng góc cổ áo đã hơi bị lật từ lúc nào.

Đầu ngón tay mang theo chút lạnh lẽo, như có như không lướt qua vùng da bên cổ anh.

Một mùi hương băng tuyết nhàn nhạt từ trên người hắn tản ra, len vào khoang mũi Sở Dật.

Làm xong tất cả, Tần Xuyên Từ thu tay về.

Nụ cười trên môi vẫn không thay đổi, giống như hắn thật sự chỉ là một cấp trên tốt bụng biết quan tâm cấp dưới.

Sau đó hắn không nói thêm gì nữa, xoay người đi về phía chiếc xe dẫn đầu.

Tài xế đã sớm mở sẵn cửa xe chờ hắn.

Sở Dật đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Xuyên Từ.

Cho đến khi cửa xe rầm một tiếng đóng lại, hoàn toàn cắt đứt tầm mắt của anh.

"Đừng đứng ngây ra nữa, đi thôi!"

Bên cạnh vang lên giọng thúc giục của Chu Ngũ.

Sở Dật hoàn hồn, gật đầu rồi bước theo anh ta.

Anh giơ tay, mặt không cảm xúc chỉnh lại cổ áo một lần nữa, sau đó dùng sức quạt quạt trước chóp mũi như muốn xua đi mùi hương băng tuyết vẫn còn vương vấn.

Rồi cùng Chu Ngũ lên chiếc xe phía sau.

Đoàn xe rời khỏi trang viên một cách êm ái, rất nhanh đã hòa vào màn đêm rực rỡ ánh đèn của thành phố.

Địa điểm tổ chức dạ tiệc từ thiện là một khách sạn hạng sang bậc nhất nằm giữa trung tâm Đế Đô.

Biển số xe của nhà họ Tần ở Đế Đô gần như không ai không biết.

Đoàn xe vừa dừng trước cửa khách sạn đã lập tức trở thành tâm điểm của toàn bộ hiện trường.

Vô số đèn flash đồng loạt sáng lên, đám phóng viên chen chúc kéo tới.

Dưới sự hộ tống của dàn vệ sĩ, Tần Xuyên Từ mang theo nụ cười hoàn hảo, bình tĩnh bước xuống xe rồi tiến vào đại sảnh lộng lẫy ánh vàng.

Sở Dật với thân phận một vệ sĩ cũng hòa vào đội ngũ.

Sau khi vào hội trường, anh nhanh chóng cùng những người khác đứng vào vị trí đã được phân công từ trước.

Đội trưởng theo sát bên cạnh Tần Xuyên Từ, nửa bước cũng không rời.

Những vệ sĩ còn lại thì phân tán ở khắp các góc hội trường, ai nấy đều mang vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Lần trước tại tiệc ở Lộ gia, chỉ vì bọn họ không có mặt mà ông chủ suýt nữa đã gặp chuyện.

May mà có Sở Dật ở đó, nếu không e rằng bọn họ đã làm mất luôn "ông bố tài trợ" của mình rồi.

Tối nay, tất cả đều phải nâng tinh thần lên gấp mười hai phần.

Dù sao ở Đế Đô này, người muốn Tần Xuyên Từ chết cũng không chỉ có một.

So với bọn họ, trạng thái của Sở Dật lại thả lỏng hơn nhiều.

Anh đứng ở một góc khá khuất, từ xa nhìn Tần Xuyên Từ đang được vô số người vây quanh ở trung tâm.

Nhưng sự thả lỏng ấy nhanh chóng bị phá vỡ.

Bởi vì anh nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Hà Tương Thần.

Hà Tương Thần ở đây, vậy đại ca...

Ánh mắt của Sở Dật lập tức tìm kiếm xung quanh Hà Tương Thần.

Không thấy Từ Mãng.

Anh lại chuyển hướng tìm kiếm khắp hội trường.

Kết quả người thì không thấy đâu, nhưng một giọng nói trong trẻo, hoạt bát đã vang lên bên cạnh anh trước một bước.

"Anh Sở!"

Sở Dật ngẩn ra, quay đầu lại.

Lộ Tranh Vi đang đứng ngay cạnh anh, đôi mắt to sáng ngời cười cong như trăng lưỡi liềm. Hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn cúp ngực màu hồng phấn, tung tăng nhảy nhót đi đến bên cạnh Sở Dật, ngửa đầu lên, không hề che giấu mà đánh giá anh từ trên xuống dưới.

"Hì hì, em vừa nhìn một cái là thấy anh đứng đây liền!"

Cô hướng về phía Sở Dật, giơ một ngón tay cái lên.

"Đẹp trai nhất hội trường!"

Sở Dật bị lời khen ngợi thẳng thắn này của cô làm cho buồn cười. Cái miệng của cô bé này thật là ngọt. Anh dĩ nhiên sẽ không coi là thật, nhưng nghe xong quả thực cũng thấy vui vẻ.

"Lộ tiểu thư cũng rất xinh đẹp." Anh lịch sự đáp lại.

Lộ Tranh Vi nghe vậy liền nhướn mày, vờ như không vui mà phồng má lên.

"Chúng ta đều quen biết nhau lâu như vậy rồi, sao anh vẫn cứ 'Lộ tiểu thư', 'Lộ tiểu thư' mà gọi thế?"

"Gọi em là Tranh Vi, hoặc là Vi Vi là được rồi ạ."

Sở Dật cảm thấy có chút không thỏa đáng, nhưng nhìn biểu cảm của Lộ Tranh Vi, anh do dự một chút rồi vẫn gật đầu.

"Được rồi, Tranh Vi."

Lộ Tranh Vi lập tức cười rộ lên, ánh mắt lấp lánh.

"Anh ơi, bây giờ anh đang làm việc ạ?"

Sở Dật gật đầu, ánh mắt dịu dàng hơn đôi chút. Tính cách của Lộ Tranh Vi rất hoạt bát, giống như một chú chim sẻ nhỏ không biết lo âu, líu lo hỏi anh rất nhiều câu hỏi. Sở Dật cũng kiên nhẫn trả lời cô từng câu một.

Ở hành lang tầng hai cách đó không xa.
Tần Nguyên bưng một ly sâm panh, thu hết cảnh tượng ở góc dưới lầu vào tầm mắt, khóe miệng ngậm lấy một nụ cười. Ngay sau đó, tầm mắt của gã chậm rãi di chuyển, rơi vào một người khác ở cách đó không xa.

Tần Xuyên Từ.

Trên mặt Tần Xuyên Từ vẫn duy trì nụ cười giả tạo vô cùng quen thuộc mà gã không thể quen thuộc hơn. Hắn đang trò chuyện với một danh lưu trong giới kinh doanh, tư thái tao nhã, lời lẽ ung dung.

Thế nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía người vệ sĩ ở trong góc kia.

Ha.

Tần Nguyên lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly rượu, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu hơn.

Thật là thú vị.