Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 37: Nhóc con ❌ , Chó hư ✅

Sở Dật bị đánh thức bởi một trận xóc nảy rất khẽ.

Ngay khoảnh khắc ý thức dần trở lại, khoang mũi anh đã tràn ngập một mùi hương lạnh lẽo tựa tuyết đầu mùa, thanh khiết mà sắc bén, lại mang theo cảm giác xâm lấn khó có thể diễn tả thành lời.

Anh lập tức mở to mắt.

Đập vào mắt là nội thất xa hoa bên trong chiếc xe sang. Ngoài cửa kính bên cạnh, cảnh vật đang nhanh chóng lùi về phía sau.

Ánh mắt Sở Dật quét một vòng trong xe.

Tấm kính cách âm phía trước chẳng biết đã hạ xuống từ lúc nào, người tài xế đang tập trung lái xe.

Mà bên cạnh anh, tư thế của Tần Xuyên Từ gần như chẳng khác gì trước lúc anh ngủ thiếp đi, vẫn cúi đầu xem tài liệu như cũ.

Dường như nhận ra ánh mắt của anh, đôi mắt lạnh nhạt xa cách kia cuối cùng cũng rời khỏi tập hồ sơ, nhàn nhạt liếc sang.

"Xem ra tối qua cậu ngủ không được ngon lắm."

Giọng nói của Tần Xuyên Từ rất bình thản, không nghe ra cảm xúc gì.

"Ngày đầu tiên chính thức đi làm đã ngủ gật rồi."

Một câu nói đơn giản lập tức đánh tan sự đề phòng và nghi hoặc vừa mới dâng lên trong lòng Sở Dật, thay vào đó là cảm giác xấu hổ khó nói thành lời.

Anh nghẹn họng không biết đáp thế nào, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thấp giọng nói: "Xin lỗi."

Trong lòng Sở Dật vô cùng ảo não.

Đây quả thực là vết nhơ trong sự nghiệp của anh.

Trước đây cho dù thức trắng đêm, hôm sau đi làm anh vẫn có thể giữ tinh thần tỉnh táo, chưa từng ngủ quên trong lúc làm việc.

Vậy mà hôm nay lại xảy ra sơ suất.

Đã thế còn là ngay trước mặt Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ nhìn gương mặt đang căng cứng của Sở Dật.

Mọi suy nghĩ gần như đều hiện hết trên mặt, căn bản không cần phải đoán.

Sự xa cách thường xuất hiện trong đôi mắt hắn bỗng bị một tia ý cười xua tan.

Một tiếng cười khẽ gần như không thể nghe thấy vang lên.

Tập tài liệu trên tay bị khép lại "cạch" một tiếng.

Ngay lúc Sở Dật khó hiểu quay sang nhìn, Tần Xuyên Từ đã mở miệng.

"Đến nơi rồi, xuống xe thôi."

Sở Dật ngẩn người.

Anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện chiếc xe đã từ từ tiến vào một trang viên rộng lớn, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự nguy nga.

Anh lập tức thu lại tâm trí, mở cửa bước xuống xe.

Ngẩng đầu nhìn công trình trước mắt, những đường nét lạnh lùng sắc sảo cùng phong cách thiết kế đầy cảm giác hiện đại quả thực rất phù hợp với khí chất của Tần Xuyên Từ.

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, người tài xế đã lấy vali của anh từ trong cốp xe ra.

Sở Dật kéo theo hành lý, lặng lẽ đi sau lưng Tần Xuyên Từ bước vào biệt thự.

Ngay tại khu vực huyền quan, một người đàn ông trung niên mặc lễ phục quản gia đã chờ sẵn từ lâu. Vừa nhìn thấy họ, ông lập tức khom người hành lễ.

"Thưa ngài."

"Ừ."

Tần Xuyên Từ nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó nghiêng người nói với ông: "Đây là Sở Dật, vệ sĩ mới tới. Ông sắp xếp phòng cho cậu ấy đi."

Nói xong, hắn trực tiếp đi sâu vào bên trong biệt thự, không hề nhìn Sở Dật thêm lần nào nữa.

Người đàn ông bước tới trước mặt Sở Dật, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa đúng chuẩn nghề nghiệp.

"Chào cậu Sở, tôi là quản gia ở đây, cậu cứ gọi tôi là bác Trương."

Sở Dật gật đầu xem như đáp lại.

Sau đó, anh đi theo bác Trương tới nơi ở của mình.

Căn phòng đó nằm ở khu nhà bên của biệt thự, là phòng hai người ở. Bên trong sạch sẽ gọn gàng nhưng bài trí khá đơn giản. Chiếc giường bên cạnh rõ ràng đã có người sử dụng từ trước.

Chắc là một vệ sĩ khác.

Sở Dật đặt hành lý xuống, định tiện tay sắp xếp sơ qua một chút.

Nhưng anh còn chưa kịp kéo khóa vali thì cửa phòng đã bị người bên ngoài đẩy mở.

Sở Dật lập tức quay đầu nhìn sang.

Ngoài cửa là một người đàn ông có thân hình cực kỳ cao lớn vạm vỡ. Cơ bắp trên người gần như căng chật cả bộ đồ huấn luyện, khí tức Alpha mạnh mẽ mang theo cảm giác áp bức đầy sức mạnh.

Sở Dật nhận ra người này.

Lần trước ở khu đèn đỏ, khi Tô Cẩn ph*t t*nh khiến cả căn phòng rối tung lên như ong vỡ tổ, người này cũng là một trong những người thành công "thoát nạn" khỏi căn phòng đó.

Người Alpha kia nhìn thấy Sở Dật cũng thoáng sửng sốt, sau đó nhe răng cười, để lộ hàm răng trắng đều.

"Cậu là người mới tới à? Tôi tên Chu Ngũ, sau này sẽ là bạn cùng phòng của cậu."

Anh ta bước vào phòng rồi rất tự nhiên giới thiệu sơ qua về công việc.

"Chỗ chúng ta ấy mà, lúc ông chủ không ra ngoài thì mọi người thay phiên nhau tuần tra và trực gác. Bình thường thì làm theo sắp xếp của ông chủ, cũng không có gì phức tạp đâu."

Sở Dật không có ý kiến gì.

Anh tiện tay đẩy chiếc vali xuống gầm giường rồi chuẩn bị bắt đầu công việc ngay.

Nhưng mới đi tuần cùng Chu Ngũ chưa tới nửa tiếng, một cảm giác mệt mỏi đã dâng lên từ khắp tứ chi.

Không chỉ buồn ngủ.

Mà còn kèm theo cảm giác đau nhức như vừa làm việc nặng ngoài công trường suốt cả ngày.

"Hà..."

Sở Dật cố gắng giữ tinh thần tỉnh táo, tiếp tục đi theo phía sau Chu Ngũ.

Đến lúc này, anh cuối cùng cũng nhận ra rốt cuộc có gì đó không ổn.

Sở Dật khẽ nhíu mày, đưa tay sờ lên tuyến thể sau gáy.

"Xuỵt..."

Đầu ngón tay vừa chạm vào vùng da đó, cơn đau đã khiến sắc mặt anh méo xệch.

Chuyện gì thế này?

Trên mặt Sở Dật vẫn còn lưu lại vẻ đau đớn, không dám chạm vào lần nữa.

Tuyến thể đang yên đang lành, sao lại đột nhiên đau như vậy?

Ngay lúc anh còn đang nghi hoặc, một ý nghĩ chợt lướt qua trong đầu.

Anh nhớ tới những chuyện mà không lâu trước đây, Tần Xuyên Từ đã làm ở hội sở.

Lẽ nào là lần đó bị thương mà không để ý, đến giờ vẫn chưa lành hẳn?

Vừa nghĩ tới chuyện một Alpha như mình lại bị một Alpha khác làm cho tuyến thể xảy ra vấn đề, sắc mặt Sở Dật lập tức trở nên khó coi đến cực điểm.

Đúng là xui tận mạng.

Anh buông tay xuống, quyết định không để ý tới nữa, nghĩ bụng chắc vài ngày nữa sẽ tự khỏi thôi.

"Anh em, cậu không sao chứ? Sao mặt trắng bệch vậy?" Chu Ngũ đứng bên cạnh nhận ra sự khác thường của anh.

"Không có gì." Sở Dật trầm giọng đáp.

Thấy vậy, Chu Ngũ cũng không hỏi thêm. Anh ta nhìn thấy động tác sờ tuyến thể của Sở Dật nên đoán được đại khái là có liên quan đến tuyến thể, nhưng đây vốn là vị trí khá nhạy cảm nên anh ta cũng rất thức thời không truy hỏi.

Chỉ là ánh mắt vẫn không nhịn được mà liên tục đảo qua gương mặt Sở Dật.

Sở Dật nhận ra điều đó, ngẩng đầu hỏi: "Sao thế? Trên mặt tôi có gì à?"

Chu Ngũ bị hỏi như vậy thì cười hề hề, dứt khoát nói thẳng: "Thật ra hai chúng ta từng gặp nhau rồi, cậu còn nhớ không?"

Dĩ nhiên Sở Dật nhớ.

"Biết chứ, khu đèn đỏ."

"Ha ha, tôi biết ngay mà!" Chu Ngũ bật cười. "Nói thật nhé, chuyện cậu được ông chủ tuyển vào làm vệ sĩ khiến tôi khá bất ngờ đấy."

Sở Dật nhướng mày.

"Tôi cũng thấy bất ngờ."

"Không phải, không phải." Chu Ngũ vội xua tay, như sợ anh hiểu lầm, còn cố ý hạ thấp giọng giải thích. "Khụ, tôi nói vậy không có ý gì đâu nhé, cậu đừng giận."

Anh ta ghé lại gần hơn một chút, thần thần bí bí hỏi: "Mùi pheromone của cậu... là mùi hoa hồng đúng không?"

Đối với Alpha và Omega, nói chuyện về pheromone có thể xem như một kiểu v* v*n mập mờ.

Nhưng giữa Alpha với Alpha, nhắc tới chủ đề này thường mang ý nghĩa khiêu khích.

Tuy nhiên ánh mắt của Chu Ngũ rất thẳng thắn, rõ ràng không có ý đó.

Sở Dật cũng không hiểu lầm, chỉ gật đầu.

"Đúng vậy, sao thế?"

Chu Ngũ cười.

"Ha, ông chủ ghét hoa hồng."

Ánh mắt Sở Dật lập tức ngưng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Ngũ.

"Ghét hoa hồng?"

"Ừ." Chu Ngũ gật đầu. "Lần đó Tô Cẩn uống thuốc rồi ph*t t*nh, chẳng phải cậu cũng để lộ pheromone sao? Mùi hoa hồng lúc đó nồng đến mức tôi ngửi thấy ngay, ông chủ chắc chắn cũng ngửi thấy. Ban đầu tôi còn tưởng sau chuyện ấy hai người sẽ chẳng có cơ hội gặp lại đâu, ai ngờ cuối cùng cậu lại được tuyển vào làm vệ sĩ."

Vừa nghe xong những lời đó, rất nhiều nghi hoặc trong lòng Sở Dật cuối cùng cũng có lời giải đáp.

Thảo nào.

Thảo nào hôm đó ở hội sở, thái độ của Tần Xuyên Từ đối với anh lại tệ đến vậy, ngay cả Hà Tương Thần sau đó cũng cư xử kỳ kỳ quái quái.

Hóa ra lý do là vậy.

Sở Dật không nhịn được bật ra một tiếng khinh thường.

"Hừ."

Vậy ra những sự chán ghét vô duyên vô cớ của Tần Xuyên Từ trước đây đối với anh đều là vì chuyện này?

Nực cười thật.

Mùi pheromone đâu phải thứ anh có thể tự mình kiểm soát được.

Chỉ vì một chuyện như thế mà lại giở tính khí như một đứa nhóc con?

Không.

Không đúng.

Trẻ con còn chẳng đi chen chân vào chuyện tình cảm của người khác để làm kẻ thứ ba.

Tần Xuyên Từ không phải trẻ con.

Hắn đơn giản chỉ là một con chó hư chính hiệu.

Chu Ngũ thấy sắc mặt anh liên tục thay đổi, còn tưởng anh đang phiền não vì bị ông chủ ghét bỏ, bèn cười lớn rồi vỗ mạnh lên vai anh.

"Ha ha, nhưng như vậy mới càng chứng tỏ cậu lợi hại đấy! Ông chủ ghét mùi hoa hồng đến thế mà vẫn tuyển cậu vào đây, chứng tỏ ông ấy rất coi trọng năng lực của cậu. Khi nào rảnh hai ta luận bàn vài chiêu nhé?"

Nghe vậy, Sở Dật tạm thời gạt những lời chửi thầm dành cho Tần Xuyên Từ xuống đáy lòng, nhìn thẳng vào Chu Ngũ rồi gật đầu.

"Được."

Anh cũng muốn biết khoảng cách giữa mình và những vệ sĩ hàng đầu luôn theo bên cạnh Tần Xuyên Từ rốt cuộc lớn đến mức nào.

Hai người tiếp tục sóng vai đi tuần.

Không ai trong số họ nhận ra rằng trên ban công tầng hai của biệt thự, Tần Xuyên Từ đang ngồi trên một chiếc sofa.

Lúc này, hắn lặng lẽ nhìn xuống cảnh tượng trong khu vườn phía dưới.

Đôi mắt sâu thẳm kia bình thản đến mức không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.