Lộ Tranh Vi tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên.
"Tôi hoàn toàn không có!"
"Không có cái gì chứ! Hôm đó em mặc váy trắng, em còn cười với tôi, trên người em còn có mùi pheromone hương đào..." Tên Beta kia kích động đến đỏ mặt tía tai, còn định nói tiếp.
Nhưng đúng lúc đó, một ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống người gã.
Sở Dật sa sầm mặt, giọng nói không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
"Cút."
Tiếng la hét của gã Beta lập tức nghẹn lại.
Đối diện với ánh mắt của Sở Dật, hai chân gã bất giác run lên.
Gã có cảm giác nếu còn nói thêm một câu nào nữa, nắm đấm to như cái bát của người đàn ông trước mặt sẽ lập tức giáng thẳng vào mặt mình.
Sau một hồi giằng co trong lòng, môi gã run rẩy mấy cái, cuối cùng vẫn không dám hé thêm nửa lời. Gã lồm cồm bò dậy, chật vật bỏ chạy.
Sở Dật lạnh nhạt nhìn theo.
Loại người như vậy anh gặp quá nhiều rồi.
Vừa nhìn thấy Omega là nảy sinh những suy nghĩ không đứng đắn, mặt dày nói ra đủ thứ lời lẽ ghê tởm. Đến cuối cùng, nói mãi đến mức chính bản thân cũng tin là thật, rồi lại cảm thấy mình mới là người chịu oan ức.
Điểm chung duy nhất của bọn họ là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.
Thấy người đã đi mất, Lộ Tranh Vi mới thả lỏng được tinh thần.
Cô thở phào một hơi thật dài rồi quay sang nhìn Sở Dật.
"Anh, cảm ơn anh nhé. Anh lại cứu em thêm một lần nữa rồi!"
Tiếng "anh" trong trẻo, mang theo chút hồn nhiên đáng yêu của thiếu nữ.
Sở Dật thoáng ngẩn người.
Rồi anh không nhịn được mà bật cười.
Năm nay anh hai mươi bảy tuổi, còn Lộ Tranh Vi mới mười tám.
Tiếng gọi này, anh hoàn toàn nhận nổi.
Anh không sửa lại cách xưng hô, chỉ nhìn cô rồi hỏi với vẻ hơi khó hiểu: "Sao em lại ở đây?"
Một cô công chúa nhỏ của Lộ gia, đáng lẽ không nên xuất hiện ở nơi thế này mới phải.
Lộ Tranh Vi cười đến cong cả mắt, chỉ sang cô nhân viên đứng bên cạnh.
"Hì hì, hôm nay cuối tuần mà, em tới tìm bạn học chơi."
Cô giới thiệu: "Đây là bạn học của em, Triệu Tư Tư. Bọn em đều học ở trường trung học Thánh Luân. Cậu ấy là học sinh được tuyển thẳng bằng thành tích đó nha, học siêu giỏi luôn! Ở trường em lúc nào cũng đứng hạng nhất hết."
Lúc này, hai má Triệu Tư Tư hơi nóng lên.
Cô không ngờ người Alpha trước mặt lại quen biết với Lộ Tranh Vi.
Nghĩ tới chuyện ban nãy mình còn âm thầm tưởng người ta là xã hội đen, cô xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
"Cảm ơn anh..." Cô nhỏ giọng nói lời cảm ơn với Sở Dật.
Khi nghe thấy bốn chữ "trường trung học Thánh Luân", ánh mắt Sở Dật khẽ dao động một thoáng rất khó nhận ra.
Nghe Triệu Tư Tư nói vậy, anh chỉ cười cười, không để tâm lắm.
Triệu Tư Tư không phát hiện sự khác thường của anh.
Thấy anh cười, cô mím môi, lấy hết can đảm hỏi: "Ờm... em có thể... xin cách liên lạc của anh được không?"
Vừa dứt lời, không chỉ Sở Dật mà ngay cả Lộ Tranh Vi cũng ngẩn người.
Giây tiếp theo, Lộ Tranh Vi lập tức hoàn hồn, giả vờ bất mãn kêu lên:
"Triệu Tư Tư, cậu gian xảo quá nha! Vậy thì mình cũng muốn!"
Vừa nói, cô vừa nhanh tay lấy điện thoại ra, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Sở Dật.
Trong lời xin thông tin liên lạc tưởng như rất tự nhiên ấy, lại giấu một chút căng thẳng mà ngay cả chính cô cũng chưa nhận ra.
Sở Dật nhìn hai cô gái trước mặt đang đầy vẻ mong đợi, bất đắc dĩ bật cười.
Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều.
Anh lấy điện thoại từ trong túi ra, đang chuẩn bị kết bạn với hai người.
Đúng lúc ấy...
Một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía sau lưng anh.
"Sao lại chạy tới tận đây rồi?"
Nghe thấy giọng nói ấy, tim Sở Dật chợt thắt lại.
Anh lập tức quay phắt đầu nhìn về phía sau.
Tần Xuyên Từ đang đứng đó, trên môi là nụ cười ôn hòa quen thuộc.
Bộ vest đắt tiền được cắt may hoàn hảo càng tôn lên dáng người cao ráo, thanh nhã của hắn. Đôi mắt sâu thẳm ánh lên ý vị khó dò.
"Chú Tần?"
Lộ Tranh Vi vừa nhìn thấy người tới liền ngạc nhiên.
Cô không hiểu những chuyện vòng vo trên thương trường, nhưng cô nhớ rất rõ ông nội đã nhiều lần dặn dò rằng, gặp Tần Xuyên Từ nhất định phải giữ đủ lễ nghĩa.
Triệu Tư Tư tuy không quen biết hắn, nhưng thấy Lộ Tranh Vi gọi như vậy, cũng chỉ có thể lí nhí theo: "Cháu chào chú Tần."
Hai cô gái đã lên tiếng trước, mãi đến lúc này Sở Dật mới phản ứng lại.
"Ngài Tần."
Tần Xuyên Từ mỉm cười gật đầu với Lộ Tranh Vi và Triệu Tư Tư xem như chào hỏi.
Sau đó, ánh mắt hắn chuyển sang Sở Dật.
Giọng điệu tự nhiên đến mức như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
"Cậu đến muộn rồi."
"Đi với tôi."
Lộ Tranh Vi nhìn cảnh tượng trước mắt, chớp chớp mắt rồi khó hiểu hỏi: "Chú Tần tới tìm anh Sở sao?"
Sở Dật vừa định trả lời.
Thì một cánh tay bất ngờ khoác lên vai anh.
Cảm giác ấm áp truyền qua lớp vải khiến toàn thân Sở Dật cứng đờ.
Anh nhìn Tần Xuyên Từ như vừa gặp quỷ.
Nhưng Tần Xuyên Từ lại chẳng hề nhìn anh.
Hắn chỉ nhìn Lộ Tranh Vi, ý cười nơi khóe môi càng đậm hơn vài phần.
"Ừ."
"Cậu ấy hiện đang làm việc cho tôi."
Nói xong, hắn không cho bất kỳ ai thêm thời gian phản ứng.
Cánh tay vẫn khoác trên vai Sở Dật, vừa như tự nhiên vừa như ép buộc, hắn dẫn anh xoay người rời đi.
Lộ Tranh Vi nhìn theo bóng lưng hai người đang dần khuất xa, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt.
Bên cạnh, Triệu Tư Tư nhỏ giọng nói:
"Hai người họ... hình như thân thiết lắm thì phải..."
"Ờm... chắc vậy." Lộ Tranh Vi đáp qua loa.
"Dù sao thì anh Sở cũng từng cứu chú Tần mà."
Vừa nghe vậy, Triệu Tư Tư lập tức nổi hứng tò mò, nằng nặc đòi Lộ Tranh Vi kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Lộ Tranh Vi cười đồng ý.
Nhưng trong lòng cô lại nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ.
Chú Tần...
Hóa ra lại là người thân thiện đến vậy sao?
Cảm giác cứ có gì đó không đúng.
------------
Sở Dật bị Tần Xuyên Từ dẫn băng qua đường.
Vừa sang đến bên kia, bả vai anh chợt nhẹ đi. Anh lập tức giơ tay gạt cánh tay đang đặt trên vai mình xuống.
Tần Xuyên Từ cũng không để tâm.
Ý cười trên mặt nhạt dần, hắn khôi phục lại dáng vẻ xa cách thường ngày, trực tiếp kéo cửa xe rồi ngồi vào.
Giọng nói truyền ra, không nghe ra cảm xúc gì.
"Lên xe."
Sở Dật khẽ nhíu mày.
Anh chợt nhớ tới chiếc vali của mình, quay đầu nhìn lại thì phát hiện không biết từ lúc nào người tài xế đã mang hành lý của anh bỏ vào cốp xe rồi.
Sở Dật lập tức cảm thấy có gì đó là lạ.
Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, bước theo tài xế sang một bên, kéo cửa ghế phụ định ngồi vào.
Thế nhưng cửa xe vẫn bất động.
Anh khó hiểu nhìn người tài xế.
Trên mặt đối phương vẫn giữ nguyên nụ cười nghề nghiệp hoàn hảo.
"Anh Sở, mời anh ngồi phía sau."
Vừa dứt lời, cửa kính ghế phụ từ từ kéo lên, hoàn toàn ngăn cách tầm mắt của Sở Dật.
Sở Dật: "..."
Anh đứng yên tại chỗ, mặt không biểu cảm.
Cuối cùng vẫn kéo cửa hàng ghế sau rồi ngồi vào.
Không gian trong xe rất rộng rãi.
Tần Xuyên Từ đang cúi đầu xem một tập tài liệu.
Từ lúc Sở Dật lên xe đến giờ, hắn thậm chí còn không thèm liếc anh lấy một lần.
Trong lòng Sở Dật vốn còn thắc mắc vì sao Tần Xuyên Từ lại xuất hiện ở đây.
Nhưng thấy đối phương không có ý định mở miệng, sợi dây căng thẳng trong lòng anh ngược lại dần dần thả lỏng.
Chiếc xe khởi động.
Êm ái đến mức gần như không cảm nhận được bất kỳ sự xóc nảy nào.
Tần Xuyên Từ không lên tiếng.
Sở Dật cũng chẳng chủ động bắt chuyện.
Tối hôm qua anh ngủ rất muộn.
Lúc này nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ đang lùi về phía sau với tốc độ chóng mặt, anh chỉ cảm thấy mí mắt khô ráp, nặng trĩu như sắp không mở nổi nữa.
Hoàn toàn không nhận ra rằng...
Một mùi hương nhàn nhạt tựa như tuyết đầu mùa đang lặng lẽ lan tỏa trong khoang xe.
Mùi hương ấy từng chút một quấn lấy cơ thể anh. Sau đó lại âm thầm len vào từng nhịp thở.
Bản năng cơ thể của Sở Dật mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhưng cơn buồn ngủ nặng nề khiến anh ngay cả mở mắt cũng thấy khó khăn. Anh hoàn toàn không còn tâm trí để quan tâm đến những chuyện khác nữa.
Mí mắt của Sở Dật dần dần khép lại hoàn toàn.
Cơ thể anh theo nhịp rung nhẹ của chiếc xe mà khẽ lắc lư, ban đầu tựa vào ô cửa kính lạnh buốt, rồi chậm rãi trượt xuống. Cuối cùng, cả người mất trọng tâm, ngã về phía trước.
Ngay khoảnh khắc đầu anh sắp đập vào lưng ghế phía trước, một bàn tay bất ngờ vươn ra, chuẩn xác đỡ lấy anh.
Bàn tay ấy hơi dùng lực. Cơ thể Sở Dật thuận theo lực kéo đó mà nghiêng sang một hướng khác.
"Bịch."
Một tiếng động trầm thấp vang lên.
Cả người anh trực tiếp đổ xuống đùi của Tần Xuyên Từ. Mái tóc lòa xòa tản ra, để lộ phần gáy trắng ngần phía sau cổ.
Ánh mắt của Tần Xuyên Từ vẫn không rời khỏi tập tài liệu trên tay dù chỉ một giây, biểu cảm trên gương mặt hắn cũng không có bất kỳ thay đổi nào.
Thế nhưng một tay hắn lại chậm rãi hạ xuống, lướt qua tấm lưng rộng của Sở Dật, cuối cùng nhẹ nhàng đặt lên sau gáy anh.
Đầu ngón tay khẽ v**t v* một cách chậm rãi.
Cùng lúc đó, tấm kính cách âm phía trước xe từ từ nâng lên đúng lúc, ngăn cách hoàn toàn không gian giữa hàng ghế trước và phía sau.