Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 239: Ngoại Truyện: Những Năm Tháng Ở Khu Đèn Đỏ (3)

Nghĩ mãi vẫn không ra được đáp án, Sở Dật khẽ thở ra một hơi rồi thu lại dòng suy nghĩ.

Anh hạ cửa kính xe xuống một chút, cơn gió mát lùa vào khiến cánh tay đau nhói, bất giác cúi đầu nhìn xuống.

Sở Dật liếc cẳng tay mình một cái. Chỗ bị cây gậy nện trúng đã sưng lên, những vết bầm tím chồng chéo lên nhau, nổi bật trên làn da tái nhợt đến mức trông vô cùng dữ tợn. Anh thử nắm tay lại, các khớp ngón phát ra tiếng răng rắc giòn giã, đau đến mức khóe mắt cũng khẽ giật.

Anh lắc đầu, lại ngồi chờ thêm một lúc, nhưng Từ Mãng vẫn chưa ra.

Sở Dật tùy ý đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt thấy bên kia mấy làn xe có một máy bán hàng tự động.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn thấy, anh bỗng dưng cảm thấy cổ họng hơi khô.

Không do dự bao lâu, anh mở cửa xe bước xuống.

Đi đến trước máy bán hàng, Sở Dật nhìn lướt qua các loại đồ uống trên màn hình. Sau khi đảo mắt một vòng, anh dừng ở biểu tượng lon Coca hai giây rồi đưa tay bấm chọn.

Ngay sau đó anh định lấy điện thoại ra thanh toán, nhưng chợt nhớ trong người còn có tiền xu nên dừng lại, đổi sang thò tay vào túi còn lại, quả nhiên sờ được mấy đồng xu.

Anh tiện tay lấy tiền xu ra, nào ngờ động tác hơi mạnh, vô tình kéo theo một tờ tiền giấy nhàu nhĩ rơi xuống đất.

Sở Dật liếc nhìn một cái, cũng chẳng vội. Anh bỏ tiền xu vào máy bán hàng, lon Coca lập tức rơi xuống khay lấy đồ.

Anh cúi xuống nhặt lon Coca, tiện thể định nhặt luôn tờ tiền.

Đúng lúc ấy, một cơn gió thổi tới. Ngay trước khi đầu ngón tay Sở Dật chạm vào tờ tiền, nó đã bị gió cuốn bay lên. Tờ tiền lượn vài vòng giữa không trung rồi bay vọt đi tận mấy mét.

Thời tiết tháng Năm nắng mưa thất thường, thỉnh thoảng lại nổi lên những cơn gió lạnh như vậy. Sở Dật chậc một tiếng, bĩu môi, thầm mắng mình xui xẻo rồi cất bước đuổi theo.

Tờ tiền chao đảo giữa không trung, cuối cùng "chát" một tiếng dính chặt lên kính chắn gió của một chiếc Sedan màu đen đỗ bên đường, vừa khéo mắc vào khe của cần gạt nước.

Sở Dật cũng không để ý nhiều. Anh bước tới trước chiếc xe, cúi người xuống, đưa tay định gỡ tờ tiền khỏi cần gạt.

Tần Xuyên Từ đang ngồi trong xe nhắm mắt nghỉ ngơi thì chợt cảm thấy ánh sáng phía trước tối đi.

Hắn khẽ nâng mí mắt lên, liền nhìn thấy ngay trước đầu xe mình có một Alpha đang bám lên nắp capo, không biết loay hoay cái gì.

Vị trí mắc của tờ tiền khá oái oăm, Sở Dật thử mấy lần vẫn không kéo ra được.

"Cái quái gì vậy..."

Anh lẩm bẩm một câu, tiến sát thêm một chút, định luồn tay từ bên cạnh rút tờ tiền ra. Đúng lúc ấy, đèn xe bỗng chớp sáng.

Sở Dật giật mình, lúc này mới ngẩng đầu lên.

Qua lớp kính chắn gió, anh nhìn thấy một người đang ngồi ở ghế lái, đối phương lạnh lùng nhìn thẳng về phía mình.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Sở Dật bất giác sững sờ trong chốc lát.

Trong xe ánh sáng rất tối, nhưng anh vẫn nhìn rõ đường nét gương mặt của đối phương.

Có lẽ đây là người đẹp trai nhất mà anh từng gặp.

Đôi mày và ánh mắt tinh xảo đến cực điểm, nhưng lại hoàn toàn khác với vẻ tinh xảo của Omega, mà toát lên một khí thế mạnh mẽ đầy áp bức.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, Sở Dật dường như còn bắt gặp một tia bạc xám lướt qua trong đôi đồng tử của đối phương, khiến thần thái của vị Alpha ấy càng thêm lạnh lẽo.

Alpha Trội.

Hai chữ ấy bất chợt hiện lên trong đầu anh.

Rõ ràng anh không hề cảm nhận được pheromone của người kia, vậy mà trực giác vẫn nói với anh...

Đối phương là một Alpha Trội.

Bao nhiêu suy nghĩ lướt qua trong đầu, nhưng ở ngoài đời thực cũng chỉ vỏn vẹn hai, ba giây ngắn ngủi.

Sự im lặng kéo dài hai, ba giây ấy khiến ánh mắt của Alpha trong xe nhìn anh càng thêm lạnh lẽo.

Sự lạnh lùng ấy không hề che giấu, lập tức rơi vào mắt Sở Dật, khiến anh ý thức được lúc này mình nên nói gì.

Anh mím môi, giơ tờ tiền vừa gỡ xuống lên rồi hướng về phía cửa kính xe nói: "Xin lỗi, tôi chỉ lấy lại đồ thôi."

Tần Xuyên Từ không có bất kỳ phản ứng nào. Hắn không gật đầu, cũng chẳng lên tiếng, ánh mắt nhìn Sở Dật không hề thay đổi, như thể lời giải thích vừa rồi của anh chỉ là một đoạn tạp âm vô nghĩa.

Đến lúc này Sở Dật mới hiểu ra.

Kiểu ánh mắt ấy, hồi còn đi học anh đã gặp không ít.

Người ta gọi đó là...

Cao cao tại thượng.

Anh chợt nhớ ra mình đang đứng trước CLB Thánh Hâm.

Người có thể xuất hiện ở nơi này đều là những kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu.

Bàn tay cầm tờ tiền khẽ siết lại, Sở Dật không nói thêm gì, thức thời lùi về sau hai bước rồi xoay người đi về phía xe mình.

Trước khi lên xe, anh mới nhớ liếc nhìn chiếc Sedan màu đen kia một cái.

Không ngoài dự đoán.

Đó là một chiếc siêu xe hạng sang.

Mà so với bản thân chiếc xe, dãy số giống hệt nhau trên biển số còn nổi bật hơn.

Trở lại trong xe, Sở Dật uống một ngụm Coca rồi nhanh chóng ném chuyện không vui vừa rồi ra sau đầu.

Hơn nửa tiếng sau, Từ Mãng cuối cùng cũng bước ra khỏi CLB Thánh Hâm.

Hắn đi rất chậm, hai vai hơi trĩu xuống. Vừa nhìn thấy dáng vẻ ấy, lòng Sở Dật liền trầm xuống.

Đợi Từ Mãng mở cửa xe ngồi vào, anh lập tức hỏi: "Anh, thế nào rồi?"

Từ Mãng không đáp. Hắn hạ cửa kính, rút một điếu thuốc trong túi ra châm lửa rồi rít thật sâu một hơi. Làn khói trắng lan ra, che khuất gương mặt âm trầm.

Trong đầu hắn hiện lên khung cảnh vừa rồi.

Đó rõ ràng là một buổi tụ tập của đám con cháu nhà giàu.

Người Alpha mà hắn luôn xem là lá bài cuối cùng đang ngồi ở vị trí trung tâm căn phòng, tựa người trên sofa, cả người chìm giữa vòng vây trái ôm phải ấp. Trên gương mặt tuấn tú là nụ cười phóng túng, bất cần. Khi hắn mở lời nhờ giúp đỡ, đối phương chỉ khẽ nhướng mày...

Rồi nói ra vài câu khiến lòng người lạnh ngắt.

---

Từ Mãng khẽ cụp mắt, rồi ngẩng đầu nhìn khung cảnh xa hoa lộng lẫy ngoài cửa kính xe, trầm giọng: "Tiểu Dật à, xem ra... sau này tụi mình chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."

Nghe vậy, Sở Dật đã hiểu kết quả.

Anh khẽ gật đầu, đáp một tiếng: "Vâng."

Sau đó, anh khởi động xe, rời khỏi nơi ấy, lái thẳng về Khu Đèn Đỏ.

Chiến tranh đã âm thầm bắt đầu.

Bề ngoài, cả Từ Mãng lẫn đại ca Trương đều không có động thái lớn nào, nhưng người của hai bên thì xung đột liên miên. Sở Dật như quay trở lại quãng thời gian trước đây, khi Uy Hổ tiếp quản thế lực của lão gia Dương, ngày nào nếu không phải là đang đánh nhau, thì cũng là đang trên đường đi đánh nhau.

Tôn Miểu vừa xoa eo vừa mặt mày ủ rủ bước về tổng đường, miệng không ngừng chửi bới.

Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã thấy Sở Dật đang ngồi trong đại sảnh, trên đầu còn dán một miếng băng gạc.

"Anh Dật! Cái... cái này là sao vậy?"

Nghe thấy giọng Tôn Miểu, Sở Dật liếc cậu một cái, biết cậu đang hỏi vết thương trên đầu mình nên khẽ cau mày.

"Bên khu của phố Nguyệt Hoa có người của đại ca Trương đến gây sự. Lúc xử lý không để ý nên thành ra thế này."

"Đệt!"

Tôn Miểu lập tức nổi nóng. Cậu cũng vừa đánh nhau với người của Đại ca Trương xong mới quay về. Gần đây xung đột nhiều nên vốn cũng chẳng thấy lạ, nhưng vừa nhìn thấy ngay cả Sở Dật cũng bị thương, cơn tức nghẹn mấy ngày nay lập tức bùng lên.

"Anh Dật, đại ca nói sao? Chẳng lẽ cứ để đám đại ca Trương muốn làm gì thì làm? Cả tháng nay người của bọn chúng đi khắp nơi gây chuyện, anh em nhịn đủ rồi!"

"Đúng đó, anh Dật! Mình nể mặt bọn chúng quá rồi!"

"Hai hôm trước Tiểu Mã còn bị người ta đánh lén sau lưng nữa, chắc chắn cũng là bọn chúng làm!"

"..."

Những người khác cũng liên tục phụ họa.

"Ồn cái gì mà ồn!"

Sở Dật quát khẽ một tiếng, ánh mắt quét qua mọi người.

Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh.

Thấy vậy, anh cụp mắt, rút bao thuốc lá từ trong túi ra, một tia lạnh lẽo lướt qua đáy mắt.

"Chuyện lần này không đơn giản như mấy cậu nghĩ đâu. Mấy cậu tưởng đại ca nhịn đến bây giờ là vì ai?"