Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 238: Ngoại Truyện: Những Năm Tháng Ở Khu Đèn Đỏ (2)

Cần gạt nước máy móc quét qua quét lại.

Sở Dật một tay cầm vô lăng, tay còn lại tùy ý gác lên thành cửa xe.

Cẳng tay vừa bị gậy gỗ nện trúng lúc đánh nhau giờ đau rát như lửa đốt, nhưng anh đến mày cũng chẳng buồn nhíu.

Trong khoang xe thoang thoảng mùi thịt nướng.

Đó là pheromone của Từ Mãng. Bình thường ngửi khá thơm, nhưng lúc này lại lẫn mùi khét, đủ để chứng tỏ tâm trạng chủ nhân cực kỳ tệ.

"Anh, tay anh không sao chứ?" Sở Dật liếc nhìn ghế phụ.

Từ Mãng cúi đầu châm thuốc, ngọn lửa từ bật lửa khẽ nhảy lên. Hắn rít một hơi thật sâu rồi nhả khói, chửi một câu: "Không sao. Con chó già họ Trương ấy, sức thì chẳng thấy khá hơn, trò bẩn thì ngày càng nhiều."

Sở Dật im lặng một lúc, nhìn con đường phía trước rồi chậm rãi lên tiếng: "Chuyện này e là chưa xong đâu. Hôm nay đại ca Trương dám đến nói thẳng như vậy, rõ ràng là đã quyết giành bằng được. Uy Hổ mình mới đứng vững chân chưa bao lâu, nếu đấu với lão e là sẽ chịu thiệt. Hay là... mình tìm chị Đào bàn thử?"

Từ Mãng nhấc mí mắt, giọng nhàn nhạt: "Chị Đào à? Chị ấy giờ gần như đã rút khỏi giang hồ rồi, chưa chắc chịu nhúng tay."

"Địa bàn này là do bọn mình đánh nhau giành về." Sở Dật cau mày. "Ngay từ đầu ai cũng công nhận nó thuộc về Uy Hổ. Giờ họ Trương muốn lấy là lấy, chẳng lẽ lão thật sự không coi quy củ ra gì? Không sợ bên Tam Gia với tên Phó Béo có ý kiến sao?"

Vừa nghe hai cái tên ấy, sắc mặt Từ Mãng lập tức sa sầm.

"Quy củ?" Hắn hừ lạnh. "Ở cái nơi quỷ quái này, nắm đấm mới là quy củ! Mày tưởng hôm nay đại ca Trương dám chạy đến trước mặt tao mà sủa bậy, là chưa thông đồng với hai thằng khốn kia chắc?"

Nhắc tới là lại bực.

Từ Mãng đập mạnh một cái lên bệ tỳ tay, lồng ngực phập phồng.

Sở Dật nghe vậy cũng hiểu ra, không khỏi chậc lưỡi.

Nói cho cùng, đám người đó vẫn coi thường Uy Hổ.

Uy Hổ trước kia chẳng qua chỉ là một tổ chức vô danh trong Khu Đèn Đỏ, chủ yếu nhận mấy việc đánh thuê.

Từ Mãng tuy nóng tính, nhưng đầu óc biết tính toán, lại trọng tình nghĩa. Hắn dẫn theo một đám Alpha và Beta không còn đường lui, từng bước gây dựng được chút danh tiếng.

Danh tiếng vừa nổi phiền phức cũng theo đó mà đến.

Lúc ấy, thế lực lớn nhất khu vực đó là lão gia Dương.

Lão già ấy lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, dưới trướng đông người. Thấy Uy Hổ phát triển liền nhắm ngay bọn họ, ngoài miệng nói là muốn "chống lưng" cho Từ Mãng, nhưng thực chất chỉ muốn ngồi không hưởng lợi.

Mỗi tháng, hơn nửa số tiền Uy Hổ kiếm được đều phải chui vào túi lão gia Dương. Ngoài miệng thì gọi là "chia lợi nhuận", nhưng nếu không chịu nộp thì chỉ có nước chờ chết.

Vì thực sự không đánh lại, Từ Mãng chỉ đành nhẫn nhịn, dẫn theo Sở Dật và anh em trong bang tháng nào cũng ngoan ngoãn nộp tiền chia chác cho lão gia Dương.

Ban đầu còn miễn cưỡng chịu được.

Nhưng về sau, lão già khốn ấy càng lúc càng tham, đòi hỏi ngày một nhiều hơn.

Từ Mãng không nhịn nổi nữa.

Hắn bắt đầu nung nấu ý định khác.

Ngoài mặt vẫn nhẫn nhịn, giả vờ nghe lời, nhưng trong bóng tối lại âm thầm chiêu binh mãi mã, mở rộng lực lượng, chỉ chờ một cơ hội.

Chờ ròng rã hai năm.

Hai năm ấy, Sở Dật từ giai đoạn phôi thai của Chân Thần trưởng thành đến giai đoạn ấu thể.

Cuối cùng cơ hội cũng đến.

Lão già ấy lòng tham không đáy, bí mật nhập từ nước ngoài một lô thuốc cấm, định đưa vào chợ đen kiếm một món hời.

Nào ngờ, trong lúc vận chuyển vào chợ đen, cả lô hàng bị cảnh sát Liên bang theo dõi.

Hiện trường lập tức rơi vào hỗn loạn.

Một tên thân tín của Dương lão gia, chẳng biết có phải vì phê thuốc quá mức hay không mà đầu óc chập mạch, vậy mà dám nổ súng vào cảnh sát.

Trớ trêu thay, viên cảnh sát ấy lại xuất thân từ một gia đình có thế lực.

Lần này thì đúng là gây họa lớn.

Liên bang chẳng qua tạm thời chưa có thời gian chỉnh đốn Khu Đèn Đỏ, chứ đâu phải sắp sụp đổ.

Mà một khi có cảnh sát chết, dù trước đó bận đến mấy, giờ cũng phải dành thời gian xử lý.

Tội giết cảnh sát, buôn bán thuốc cấm, tàng trữ súng không giấy phép...

Chỉ cần một trong số đó thôi cũng đủ khiến lão gia Dương đau đầu.

Để dẹp yên vụ này, lão ta bận đến mức xoay như chong chóng.

Trong khoảng thời gian đó, dù đã cố hết sức phong tỏa tin tức, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, cuối cùng vẫn bị người của Từ Mãng cài vào truyền tin ra ngoài.

Từ Mãng vừa nghe được...

Thì còn gì để nói nữa?

Đương nhiên là phải nhân lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn!

Khi ấy, lão gia Dương vừa phải đẩy một đám thuộc hạ ra chịu tù thay, số súng lậu cũng bị tịch thu, còn phải nộp một khoản tiền phạt khổng lồ. Lô thuốc cấm thì tiếc không nỡ bỏ, đang đau đầu nghĩ cách cất giấu và tìm đường tiêu thụ.

Nào ngờ vừa quay đầu Từ Mãng đã dẫn người đánh tới. Trận chiến ấy đánh đến trời đất tối tăm. Cuối cùng người thắng vẫn là Từ Mãng.

Mà nghĩ đến những năm qua bị lão gia Dương chèn ép, Từ Mãng cũng chẳng khách sáo.

Tiễn luôn lão ta đi đầu thai.

Uy Hổ thuận lý thành chương tiếp quản toàn bộ địa bàn và sản nghiệp của lão, đồng thời giao nộp toàn bộ lô thuốc cấm kia để chứng minh mình "vô hại".

Nhờ vậy, Uy Hổ nhanh chân hơn tất cả, nuốt trọn miếng thịt béo mà lão gia Dương để lại, thực lực cũng nhanh chóng phình to.

Thế nhưng miếng thịt ấy quá thơm.

Các thế lực khác trong Khu Đèn Đỏ nhìn mà đỏ cả mắt.

Vì nể mặt quy củ giang hồ, ngoài mặt bọn họ không nói gì, nhưng trong lòng đương nhiên chẳng phục.

Từ Mãng đã đoán trước sẽ có ngày này.

Chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Hắn cụp mắt, trong đầu bất giác hiện lên hai bóng người.

May mà bây giờ hắn đã ly hôn với Mai Tử.

Ít nhất sẽ không liên lụy đến hai mẹ con họ nữa.

Một tia cô đơn lướt qua đáy mắt.

Từ Mãng đưa tay che mắt một lúc, đến khi buông xuống, trong mắt chỉ còn lại vẻ sắc lạnh.

"Tiểu Dật, quay đầu xe."

"Đi đâu vậy anh?" Sở Dật hỏi.

"Khu Hổ Phách. CLB Thánh Hâm."

Nghe vậy, Sở Dật quay đầu sang, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Đến đó làm gì?"

"Đi ôm đùi."

Sở Dật chớp chớp mắt, cảm thấy chuyện này có hơi... khó tin.

Danh tiếng của CLB Thánh Hâm anh cũng từng nghe qua. Tuy chưa từng đến, nhưng vẫn biết đó là nơi như thế nào.

Đến đó ôm đùi?

Không nói chuyện khác...

Chỉ riêng bảo vệ ở cổng, liệu có cho bọn họ bước vào không?

Mím môi, Sở Dật vẫn cảm thấy chuyện này không đáng tin lắm, nhưng cũng không nói thêm gì. Anh mở định vị đến CLB Thánh Hâm rồi đạp mạnh chân ga.

---

Khung cảnh ngoài cửa sổ dần trở nên tinh xảo hơn.

Những dãy nhà ngói cũ kỹ dần được thay thế bằng các dải cây xanh được cắt tỉa ngay ngắn cùng những tòa cao ốc sừng sững.

Hơn nửa tiếng sau, Sở Dật và Từ Mãng đã đến nơi.

Giữa một bãi đầy siêu xe và xe sang, chiếc Sedan dính đầy bùn đất của Sở Dật trông thật lạc quẻ.

Sở Dật nheo mắt, hạ cửa kính xuống, định tìm chỗ đỗ xe thì Từ Mãng lên tiếng: "Tao xuống trước. Mày ở ngoài chờ."

Sở Dật nghe vậy liền gật đầu, mở cửa xe cho hắn.

Từ Mãng không nói thêm lời nào, bước xuống xe rồi đi thẳng đến cổng CLB. Hắn nói gì đó với nhân viên bảo vệ, sau đó lấy từ trong túi ra một món đồ đưa cho người kia xem.

Tên bảo vệ nhìn xong thì lập tức mở cửa cho Từ Mãng đi vào.

Thấy đại ca thuận lợi vào được bên trong, Sở Dật mới thở phào nhẹ nhõm. Anh lái xe vào một góc khuất rồi tắt máy, ngồi yên trên ghế chờ Từ Mãng đi ra, đầu óc lại bất giác miên man.

Ôm đùi...

Đại khái anh cũng hiểu vì sao Từ Mãng lại làm vậy.

Nếu chỉ có một mình đại ca Trương nhằm vào Uy Hổ thì bọn họ chẳng việc gì phải sợ.

Điều đáng ngại nhất là Tam Gia và tên Phó Béo cũng nhúng tay vào.

Uy Hổ dù mạnh đến đâu cũng chưa đủ sức một chọi ba.

Vốn dĩ anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống xấu nhất, định liều chết đánh một trận.

Không ngờ Từ Mãng vẫn còn nước cờ khác.

Ánh mắt Sở Dật khẽ dao động.

Mà nói đi cũng phải nói lại, đại ca quen được nhân vật nào có đủ thân phận để ra vào CLB Thánh Hâm từ bao giờ vậy?