Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 234: Mười Năm

Nghĩ đến đây, Bạch Tri Kì không nhịn được bật cười.

Gã cúi đầu, dùng sức gắp miến trong bát, vừa ăn vừa cười. Cười đến khi nước mắt từng giọt từng giọt rơi thẳng xuống tô canh, rồi lập tức tan biến.

Không biết có phải là báo ứng hay không.

Không lâu sau khi gã tốt nghiệp Thánh Luân, Bạch gia đã sụp đổ.

Thật ra cũng bình thường. Một đám chỉ biết nuông chiều Alpha, lại trông chờ một Omega trở thành bàn đạp cho tầng lớp thượng lưu... sụp đổ cũng không có gì lạ.

Nói ra thì, lúc ly hôn với Sở Dật, gã còn nói với Sở Dật rằng mình ngoại tình là để vực dậy Bạch gia. Không biết Sở Dật có tin không.

Thực ra... đó cũng là nói dối.

Loại gia tộc mục nát như vậy, từ lúc nó không còn giá trị với gã, gã đã từ bỏ rồi.

Nhớ lại khi cắt đứt quan hệ với lão già kia, gã còn dùng thế lực của Sở Dật để uy h**p nữa cơ.

Ha.

Cả đời này gã đều đang nói dối.

Lừa cha mẹ, lừa bạn học, lừa Sở Dật, lừa Tần Xuyên Từ.

Cuối cùng, tự lừa chính mình rơi vào một cơn ác mộng.

Bạch Tri Kì bưng bát lên, uống hết ngụm nước cuối cùng.

"Cạch."

Bát được đặt mạnh xuống bàn.

Ngày trước, khi mời Sở Dật ăn món lẩu cay này, gã đã không gọi.

Loại đồ ăn rẻ tiền, bẩn thỉu, đầy mùi khói bụi phố chợ này, trong mắt "thiếu gia Bạch" năm đó, là thứ sẽ làm bẩn quần áo của mình.

Vì vậy lúc đó gã chỉ ngồi bên cạnh, nhìn Sở Dật ăn một mình.

Hôm nay tự mình ăn thử, gã mới phát hiện ra một chuyện.

Bạch Tri Kì quay sang nhìn ông chủ.

Hốc mắt gã đỏ hoe, trên má còn vương nước mắt chưa khô, trông vừa chật vật vừa diễm lệ.

Khóe môi lại treo một nụ cười.

"Ông chủ, lẩu cay nhà ông... mẹ nó khó ăn thật."

"Khó ăn mà vẫn ăn sạch? Bệnh à!"

Ông chủ mặt mày khó chịu, lẩm bẩm trong lòng nhưng không nói ra.

Vừa nãy nhìn Omega này ăn, ông đã thấy người này không bình thường rồi.

Đang tính tìm cách đuổi đi thì ngoài đường bỗng ồn ào lên.

"U--U--"

Tiếng còi cảnh sát chói tai, từ xa đến gần, xé toang sự yên tĩnh.

---

Khi Sở Dật và Tần Xuyên Từ trở về nước, người đầu tiên họ nghe tin về Bạch Tri Kì là từ Từ Mãng.

Bạch Tri Kì đã giết liên tiếp hai người, từ thành Phong Hải giết đến tận Đế Đô.

La An và Tần Nguyên chết rất thảm, tổng số vết dao trên người hai người vượt quá một trăm nhát, đủ để thấy lúc ra tay Bạch Tri Kì tàn nhẫn đến mức nào.

Sở Dật đứng trên ban công.

Anh cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái.

Dưới bầu trời đêm xám xịt của Đế Đô, chiếc nhẫn vẫn lấp lánh, như một chiếc xiềng xích kéo anh ra khỏi những ký ức bùn lầy quá khứ.

Ánh mắt Sở Dật trầm xuống, trong đó nhuốm một chút u hoài.

Anh đã cho người đi dò hỏi tình hình, cũng đã biết được toàn bộ đầu đuôi sự việc, cùng với tình cảnh mà Bạch Tri Kì phải trải qua.

Lần cuối cùng gặp Bạch Tri Kì là ở cuộc đối chất trong quán cà phê.

Lúc đó Bạch Tri Kì làm sai nhưng vẫn tỏ ra đương nhiên, bị anh đánh cho thảm hại đến mức ấy rồi mà vẫn còn nghĩ đến chuyện đi trộm máu.

Anh còn tưởng gã có bao nhiêu xảo quyệt, bao nhiêu giỏi tính toán.

Kết quả mới vài tháng không gặp, đã tự biến mình thành bộ dạng như vậy.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Phía sau truyền đến một giọng nói.

Tần Xuyên Từ mặc áo choàng tắm, đi đến sau lưng anh.

Sau đó tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Sở Dật từ phía sau, cằm đặt lên vai anh.

Sở Dật nghiêng đầu nhìn hắn một cái, trong không khí còn vương mùi tuyết lạnh quen thuộc.

"Không làm gì, chỉ là đang hóng gió thôi."

Tần Xuyên Từ nhướng mày, bàn tay đặt trên eo Sở Dật khẽ siết lại, đầu ngón tay xuyên qua lớp áo sơ mi, vuốt nhẹ cơ bụng anh.

"Thế nào, nghe chuyện của Bạch Tri Kì rồi, thấy thương hả?"

Giọng hắn rất nhạt, mang theo chút trêu chọc.

Sở Dật bĩu môi.

Lại âm dương quái khí.

"Thôi đi, em chỉ đang nghĩ... cậu ta lúc đó còn không bằng đừng chạy."

Dù sao cũng từng yêu, nhìn người cũ rơi vào kết cục như vậy, Sở Dật cũng có chút thở dài.

Nếu lúc đó Bạch Tri Kì không chạy, rơi vào tay anh, ít nhất anh cũng cho gã một kết cục gọn gàng.

Tần Xuyên Từ khẽ cười một tiếng, hắn đưa tay vén mấy sợi tóc rơi trước trán Sở Dật.

"Muốn đi thăm không?"

"Hiện tại Bạch Tri Kì đang ở trong ngục, triệu chứng thời kỳ ph*t t*nh được thuốc chính phủ khống chế, tuy hiệu quả không tốt lắm, nhưng thời gian tỉnh táo nhiều hơn trước, đã có thể thăm gặp rồi."

Sở Dật nghe vậy, lắc đầu.

Anh nhìn thoáng qua nụ cười trên gương mặt Tần Xuyên Từ.

Anh sẽ không hỏi Tần Xuyên Từ, vì sao Bạch Tri Kì lại biết được vai trò của Tần Nguyên trong toàn bộ sự việc.

Cũng sẽ không hỏi, vì sao một Omega trong tình trạng tệ như vậy lại có thể vượt qua hàng phòng vệ của vệ sĩ Tần gia để xâm nhập vào bệnh viện tâm thần.

Anh đều sẽ không hỏi.

Tần Xuyên Từ vốn cũng chẳng phải người lương thiện gì.

Đương nhiên, anh cũng không phải.

Thấy Sở Dật nhìn mình mà im lặng, Tần Xuyên Từ hỏi: "Làm sao vậy?"

Sở Dật nheo mắt lại: "Em đang nghĩ... may là anh không phải người tốt, không thì em còn không dám ở với anh."

Tần Xuyên Từ lập tức bật cười, ý cười lan ra trong đáy mắt, che lấp hết những tính toán và máu tanh bên trong.

Hắn cong mắt, cúi xuống sát cổ Sở Dật.

"Vậy thì tốt quá rồi, cậu Sở."

Giọng hắn khẽ thì thầm bên tai Sở Dật, mang theo cảm giác ngứa ngáy.

Sở Dật rụt cổ lại, ngay sau đó đã bị Tần Xuyên Từ kéo vào phòng ngủ.

---

Phòng gặp trong trại giam.

Bạch Tri Kì mở cửa, trên người mặc áo tù, ngồi xuống theo chỉ dẫn, ánh mắt xuyên qua lớp kính nhìn người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề bên ngoài.

Tần Xuyên Từ ngồi đối diện, mang theo nụ cười nhàn nhạt, tư thái cao quý như đang tham gia một cuộc đàm phán thương mại.

Bạch Tri Kì nhìn hắn, ánh mắt vô thức rơi xuống chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái của Tần Xuyên Từ, ánh nhìn khẽ động.

Cảm nhận được ánh mắt đó, Tần Xuyên Từ cười nhạt, đưa tay chạm lên chiếc nhẫn.

"Tôi và Sở Dật sắp đính hôn rồi, hai tháng nữa."

Cơ thể Bạch Tri Kì khựng lại, ánh mắt lạnh đi.

"Chúc mừng."

Tần Xuyên Từ nói: "Nếu ánh mắt của cậu và lời nói của cậu khớp nhau thì tôi sẽ càng vui hơn."

Bạch Tri Kì bật cười khẩy.

"Tất nhiên là khớp. Chúc mừng anh, đạt được mục đích rồi. Giải quyết Tần Nguyên và La An, tiện thể xử luôn tôi-"

Tần Xuyên Từ mỉm cười nhạt: "Tôi không hiểu cậu đang nói gì."

Ngay sau đó hắn tiếp tục: "Tôi đến đây, chỉ để nói cho cậu biết cậu ngu đến mức nào thôi."

Nói xong, hắn dừng lại.

Bản thân sự xuất hiện của hắn ở đây đã đủ chứng minh sự ngu xuẩn của Bạch Tri Kì.

Bạch Tri Kì lại cười.

Gã nghiêng người, một tay chống cằm: "Không đâu, ngài Tần. Anh đến đây chỉ chứng minh anh rất để ý tôi thôi."

"Vì trước đây Sở Dật rất yêu tôi. Tôi là người đầu tiên anh ấy yêu, tôi có được anh ấy ở thời điểm đẹp nhất, tôi có trọn mười năm của anh ấy. Dù tôi làm đủ chuyện tệ hại, nhưng đời này Sở Dật cũng không quên được tôi."

"Còn anh thì sao? Mới quen chưa đầy một năm, thời gian thật sự ở bên nhau còn ít hơn. Tương lai thì khó nói lắm. Tất cả giữa anh và Sở Dật đều là chưa biết, nhưng mười năm của tôi lại là thật."

Nói xong, gã thảnh thơi nhìn Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ ngồi bên ngoài, nụ cười vẫn còn đó, nhưng ánh mắt đã tối lại.

Sau đó hắn khẽ nói: "Cậu đã có được nhiều thứ, nhưng thì sao? Cậu không giữ được. Tôi và Sở Dật không cần cậu lo về tương lai. Cậu cũng biết đấy, Sở Dật rất chung tình. Nhờ có một 'tiền lệ' như cậu, tôi chỉ cần làm tốt hơn là đủ để cậu ấy cảm nhận được."

"Mười năm? Có ý nghĩa gì chứ? Mười năm của cậu và em ấy chỉ toàn ký ức tệ hại. Còn tôi sẽ có rất nhiều mười năm với em ấy, và mỗi mười năm đều sẽ có cậu để so sánh."